Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 36 : Anh hài lòng chưa?

    trước sau   
Anh cắzsxnn côazfw, hung hăibtyng!

Sắzsxnc mặvvibt trắzsxnng bệutinch, Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht théedtlt chódauai tai, Chốukkong đuxihpmzh khôazfwng nổpmzhi thâuxihn thểctwo khỏvopse mạqeoynh cưumdxtlwjng trádplfng củctzka anh, côazfw lảeavlo đuxiheavlo ngãazfw xuốukkong! Khủctzky tay củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn dùjrging sứxjbnc ôazfwm côazfwrkjuo trong ngựumilc, lưumdxu lạqeoyi ấblqwn kýzvpj củctzka riêhwpmng mìbkzxnh trêhwpmn cádplfi cổpmzh tuyếuxiht trắzsxnng non mềcdcim!

“Tôazfwi vốukkon khôazfwng muốukkon đuxihukkoi xửxjbn vớmhlzi côazfw nhưumdx vậukkoy…..Côazfwdplfi, làrkjuazfw tựumilbkzxnh chuốukkoc lấblqwy!” Trong đuxihôazfwi mắzsxnt thâuxihm thúpmzhy củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn tràrkjun ngậukkop hờtlwjn giậukkon, anh gầyngym nhẹrbcy, cảeavl ngưumdxtlwji tảeavln ra hơjcbji lạqeoynh nhưumdxibtyng! Sắzsxnc mặvvibt côazfw trắzsxnng bệutinch, nhádplfy mắzsxnt, anh dùjrging lựumilc chếuxih trụwnfgdplfy củctzka côazfw, cúpmzhi đuxihyngyu hung hăibtyng cắzsxnn nuốukkot cầyngyn cổpmzh tuyếuxiht trắzsxnng, rồljhii tớmhlzi vàrkjunh tai, cằieirm! chưumdxơjcbjng mớmhlzi nhấblqwt đuxihăibtyng trêhwpmn ddlequydon

“Khôazfwng đuxihưumdxwphzc..…Khốukkon kiếuxihp, khôazfwng đuxihưumdxwphzc!!” Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht gàrkjuo théedtlt, đuxihau đuxihếuxihn hai mắzsxnt đuxihong đuxihyngyy nưumdxmhlzc mắzsxnt, đuxihhwpmn cuồljhing trádplfnh néedtl, nhưumdxng thếuxihrkjuo cũrnleng khôazfwng trádplfnh thoádplft, chỉumildaua thểctwo mặvvibc cho hàrkjum răibtyng củctzka anh cắzsxnn xéedtl da thịazfwt côazfw, bứxjbnc éedtlp đuxihếuxihn mứxjbnc côazfw run rẩqbaay théedtlt chódauai tai.

“Trêhwpmn ngưumdxtlwji côazfw rốukkot cuộluvtc códaua bao nhiêhwpmu cádplfi gai? Hảeavl?” Hôazfw hấblqwp củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn nódauang bỏvopsng nhưumdx phun lửxjbna, bỏvopsng rádplft da thịazfwt non mềcdcim củctzka côazfw: “Tôazfwi khôazfwng ngạqeoyi thay côazfw nhổpmzh từtoesng cádplfi từtoesng cádplfi!”

“Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn…..Đumilâuxihy làrkju đuxihang ởlruw trong thang mádplfy! Anh buôazfwng ra!” Bàrkjun tay nhỏvopsedtl củctzka Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht liềcdciu mạqeoyng chốukkong đuxihpmzh bảeavl vai cứxjbnng nhưumdx sắzsxnt củctzka anh, néedtln chịazfwu hàrkjum răibtyng củctzka anh đuxihang cắzsxnn mìbkzxnh, đuxihau nhứxjbnc cùjrging khuấblqwt nhụwnfgc, đuxihôazfwi mắzsxnt đuxihyngyy lệutin. truyệutinn chỉumil đuxihăibtyng tạqeoyi ddlequydon


“Đumili xin nghỉumil, lậukkop tứxjbnc!” Đumilôazfwi mắzsxnt đuxihen phảeavln chiếuxihu sựumil hờtlwjn giậukkon, môazfwi lưumdxpmzhi nódauang bỏvopsng lưumdxmhlzt qua mỗnlyli mộluvtt tấblqwc da thịazfwt trêhwpmn cổpmzhazfw: “Nếuxihu khôazfwng thìbkzx em gádplfi côazfw đuxihtoesng nghĩvwrl đuxihếuxihn việutinc tiếuxihp nhậukkon bấblqwt kìbkzx trịazfw liệutinu nàrkjuo! Côazfw sợwphz rồljhii sao? Tôazfwi càrkjung muốukkon làrkjum cho em gádplfi côazfw đuxihtlwji nàrkjuy cũrnleng khôazfwng nhìbkzxn thấblqwy!”

‘Ầrbatm’ mộluvtt tiếuxihng, đuxihyngyu ódauac củctzka Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht bịazfw chấblqwn đuxihluvtng.

“Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn…..Anh códaua thểctwodaua chúpmzht nhâuxihn tíesybnh khôazfwng? Thiêhwpmn Nhu khôazfwng phảeavli làrkju thứxjbnbkzx, em ấblqwy làrkju ngưumdxtlwji đuxihang sốukkong sờtlwj sờtlwj, em ấblqwy códaua quyềcdcin sốukkong củctzka mìbkzxnh! Dựumila vàrkjuo cádplfi gìbkzxrkju anh muốukkon tưumdxmhlzc đuxihoạqeoyt đuxihi!” Trong mắzsxnt côazfw đuxihãazfw ngậukkop tràrkjun nưumdxmhlzc mắzsxnt, thanh âuxihm khàrkjun khàrkjun run rẩqbaay.

Đumilôazfwi mắzsxnt đuxihen củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn bùjrging chádplfy khádplft vọftswng, anh đuxihzsxnm chìbkzxm trưumdxmhlzc vẻxkci đuxihrbcyp hồljhin xiêhwpmu phádplfch lạqeoyc củctzka côazfw, nhịazfwn khôazfwng đuxihưumdxwphzc muốukkon cưumdxpmzhng bádplfch đuxihctwo thưumdxlruwng thứxjbnc, nhưumdxng mỗnlyli mộluvtt lầyngyn, đuxihcdciu bịazfw gai nhọftswn trêhwpmn ngưumdxtlwji côazfw hung hăibtyng đuxihâuxihm đuxihau nhódauai!

“Khôazfwng cầyngyn lảeavlm nhảeavlm nhiềcdciu lờtlwji nhưumdx vậukkoy! Khôazfwng đuxihljhing ýzvpj phảeavli khôazfwng?” Anh giữisvr chặvvibt cádplfi cằieirm xinh xắzsxnn, đuxihôazfwi mắzsxnt âuxihm u lạqeoynh lẽqeoyo: “Tốukkot!”

Ngay sau đuxihódaua, Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht chỉumil cảeavlm thấblqwy dưumdxmhlzi cằieirm đuxihau nhứxjbnc, côazfwhwpmn lêhwpmn mộluvtt tiếuxihng, nhưumdxng rấblqwt nhanh, thanh âuxihm củctzka côazfw đuxihãazfw bịazfw mộluvtt đuxihôazfwi môazfwi tàrkju tứxjbndauang bỏvopsng mạqeoynh mẽqeoy bao phủctzk cắzsxnn nuốukkot sạqeoych! Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn hôazfwn mộluvtt cádplfch đuxihhwpmu luyệutinn, cạqeoyy mởlruwrkjum răibtyng củctzka côazfw, bứxjbnc bádplfch xâuxihm chiếuxihm khoang miệutinng ngọftswt ngàrkjuo mềcdcim mạqeoyi!

rkjun tay bắzsxnt đuxihyngyu di chuyểctwon, mòvshw mẫbvwcm sờtlwj soạqeoyng xuốukkong cádplfi vádplfy nhỏvops tinh xảeavlo củctzka côazfw, chỉumil nghe mộluvtt tiếuxihng xéedtldplfch, đuxihôazfwi châuxihn trắzsxnng nõmfpyn trơjcbjn mềcdcim củctzka Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht liềcdcin lộluvt ra, đuxihôazfwi mắzsxnt đuxihrbcyp trợwphzn to, nưumdxmhlzc mắzsxnt tuôazfwn tràrkjuo, ngưumdxtlwji đuxihàrkjun ôazfwng đuxihang khi dễldkhazfw lạqeoyi càrkjung thêhwpmm đuxihhwpmn cuồljhing!

Cứxjbnng đuxihyngyu cứxjbnng cổpmzh, hậukkou quảeavl rấblqwt nghiêhwpmm trọftswng!

“…..” Cádplfnh môazfwi củctzka Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht bịazfw bao phủctzk hoàrkjun toàrkjun, run rẩqbaay muốukkon cắzsxnn mạqeoynh vàrkjuo môazfwi anh, Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn lạqeoyi đuxihluvtt nhiêhwpmn buôazfwng tha đuxihôazfwi môazfwi củctzka côazfw, nhìbkzxn khuôazfwn mặvvibt ôazfwn nhu nhỏvops nhắzsxnn củctzka côazfw,thởlruw gấblqwp nódauai: “Côazfw nghĩvwrl rằieirng tôazfwi đuxihctwo cho côazfw lặvvibp lạqeoyi việutinc đuxihódaua lầyngyn thứxjbn hai sao?!”

“Ádtlf!” Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht đuxihau đuxihmhlzn héedtlt lêhwpmn, cằieirm bịazfw anh nhéedtlo rấblqwt đuxihau.

azfw liềcdciu chếuxiht giãazfwy giụwnfga, nhấblqwc châuxihn muốukkon đuxihádplf, đuxihyngyu gốukkoi lạqeoyi bịazfw mộluvtt bàrkjun tay mạqeoynh mẽqeoy bắzsxnt lấblqwy, anh cưumdxtlwji lạqeoynh mộluvtt tiếuxihng: “Lạqeoyi muốukkon đuxihádplfazfwi?!”

“Lưumdxu manh…..Anh buôazfwng tôazfwi ra, tôazfwi muốukkon kêhwpmu cứxjbnu!” Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht rơjcbji lệutin théedtlt lêhwpmn, sợwphzazfwi uấblqwt ứxjbnc tớmhlzi cựumilc đuxihiểctwom.

“Côazfwdaua thểctwohwpmu!” Gưumdxơjcbjng mặvvibt tuấblqwn túpmzh củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn đuxihvopshwpmn, giam cầyngym thâuxihn thểctwo mềcdcim mạqeoyi củctzka côazfw: “Nơjcbji nàrkjuy còvshwn códauarkjun hìbkzxnh giádplfm sádplft, códaua muốukkon tôazfwi coppy mộluvtt bảeavln đuxihưumdxa cho côazfw xem hay khôazfwng?!”


“Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn, tôazfwi muốukkon giếuxiht chếuxiht anh! Anh dádplfm chạqeoym vàrkjuo tôazfwi, tôazfwi sẽqeoy khôazfwng bỏvops qua cho anh!” Côazfw giốukkong nhưumdx đuxihluvtng vậukkot nhỏvops mấblqwt khốukkong chếuxihrkjuo théedtlt giãazfwy giụwnfga, nưumdxmhlzc mắzsxnt đuxihhwpmn cuồljhing rơjcbji xuốukkong.

vshwn bứxjbnc éedtlp côazfw sẽqeoy hỏvopsng mấblqwt, khuôazfwn mặvvibt tuấblqwn dậukkot củctzka Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn lộluvt ra dụwnfgc vọftswng muốukkon ăibtyn sạqeoych côazfw, bàrkjun tay giữisvr chặvvibt lấblqwy đuxihyngyu củctzka côazfw, anh lạqeoynh giọftswng bứxjbnc bádplfch: “Đumilljhing ýzvpj vớmhlzi tôazfwi! Tốukkoi nay phảeavli đuxihi xin nghỉumil việutinc ởlruwdplfi nhàrkjurkjung kia!”

Trờtlwji mớmhlzi biếuxiht, bụwnfgng dưumdxmhlzi củctzka anh đuxihãazfwdauang bỏvopsng căibtyng chặvvibt nhưumdx sắzsxnt, nếuxihu khôazfwng dừtoesng lạqeoyi thìbkzx anh cũrnleng khôazfwng nhịazfwn đuxihưumdxwphzc nữisvra!

“..…” Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht cắzsxnn môazfwi, khuôazfwn mặvvibt nhỏvops nhắzsxnn tádplfi nhợwphzt đuxihljhing thờtlwji cũrnleng thấblqwm đuxihbvwcm nưumdxmhlzc mắzsxnt cùjrging mồljhiazfwi.

“Trảeavl lờtlwji!” Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn bạqeoyo rốukkong mộluvtt tiếuxihng, đuxihhwpmn cuồljhing dọftswa ngưumdxtlwji.

“…..” Toàrkjun thâuxihn Dụwnfg Thiêhwpmn Tuyếuxiht chấblqwn đuxihluvtng, trong lồljhing ngựumilc tràrkjun đuxihyngyy thốukkong hậukkon cùjrging uấblqwt ứxjbnc đuxihếuxihn long trờtlwji lỡpmzh đuxihblqwt, run rẩqbaay nódauai: “…..Đumilưumdxwphzc, tôazfwi đuxihljhing ýzvpj, tôazfwi đuxihljhing ýzvpjvshwn chưumdxa đuxihưumdxwphzc sao! Ngay bâuxihy giờtlwjazfwi sẽqeoy đuxihi đuxihếuxihn nhàrkjurkjung, tôazfwi lậukkop tứxjbnc xin nghỉumil, anh hàrkjui lòvshwng chưumdxa?!”

Giọftswng nódauai côazfw đuxihãazfw đuxihpmzhi khádplfc, hai mắzsxnt rưumdxng rưumdxng quậukkot cưumdxtlwjng nhìbkzxn anh.

Trong lòvshwng Nam Cung Kìbkzxnh Hiêhwpmn xẹrbcyt qua mộluvtt loạqeoyi cảeavlm giádplfc nódauang rádplft, đuxihau đuxihmhlzn hay chua xódauat, khádplft vọftswng hay oádplfn hậukkon, khôazfwng thểctwodauai rõmfpyrkjung.

“Côazfw thứxjbnc thờtlwji làrkju tốukkot rồljhii!” Trong đuxihôazfwi mắzsxnt đuxihen làrkju giódaua giụwnfgc mâuxihy vầyngyn, cúpmzhi đuxihyngyu, nảeavly sinh đuxihluvtc ádplfc nódauai.

rkjun tay anh từtoes từtoes rờtlwji khỏvopsi vádplfy côazfw, lạqeoyi hung hăibtyng mộluvtt lầyngyn nữisvra, ‘Phanh’ mộluvtt tiếuxihng đuxihqbaay thâuxihn thểctwo mỏvopsng manh côazfwhwpmn trêhwpmn vádplfch thang mádplfy.

Hếuxiht

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.