Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 34 : Anh nhất định phải tối nay sao

    trước sau   
jbwn nhẹfihx nhàpiaung hínlttt vàpiauo, hơdqvji thởqfcx mong manh: “Trìajzrnh Dĩxhdicaybnh…..Hiệfuomn tạqnjhi anh ởqfcx đcsvuâdjvhu?”

“Thiêcaybn Tuyếjbwnt….. Thiêcaybn Tuyếjbwnt! Anh rấxbnut nhớgxwf em…..” Thanh âdjvhm trong đcsvuiệfuomn thoạqnjhi rấxbnut kínlttch đcsvucsvung, trong tiếjbwnng nókycbi tràpiaun đcsvuklovy từgrncnlttnh thuầklovn hậewueu.

“Hiệfuomn tạqnjhi anh ởqfcx đcsvuâdjvhu?!” Côjbwnkycbi nhưklov chéonabm đcsvuinh chặmudit sắjirpt, đcsvuèonabonabn chua xókycbt trong thanh âdjvhm, hỏnltti.

“Anh…..” Trìajzrnh Dĩxhdicaybnh do dựdewv hồqwazi lâdjvhu, trầklovm nhẹfihxkycbi: “Thiêcaybn Tuyếjbwnt, hiệfuomn giờpiau anh khôjbwnng tiệfuomn xuấxbnut hiệfuomn, chờpiau em hếjbwnt giờpiaupiaum việfuomc tớgxwfi tìajzrm anh đcsvuưklovouxdc khôjbwnng? Ngay tạqnjhi nhàpiaupiaung trưklovgxwfc kia em làpiaum, buổlmxci tốtyssi, anh chờpiau em.”

Toàpiaun thâdjvhn Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt lạqnjhnh nhưklovranfng, côjbwn ngãojxl vềkdpw phínltta sau dựdewva vàpiauo lưklovng ghếjbwn, ôjbwnm lấxbnuy hai cáfskznh tay mìajzrnh, đcsvuôjbwni mắjirpt trong veo cảxhdinh giáfskzc nhìajzrn chung quanh, kểcayb cảxhdi camera đcsvuưklovouxdc bốtyss trínltt trong phòtrocng kếjbwncaybn, mớgxwfi vừgrnca dâdjvhy dưklova cùojxlng Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn, côjbwn cảxhdim giáfskzc chung quanh đcsvukdpwu làpiau đcsvuôjbwni mắjirpt nhưklov mắjirpt chim ưklovng củdlvwa anh, thâdjvhm thúcsvuy băranfng lãojxlnh, áfskzp báfskzch màpiau khiếjbwnp ngưklovpiaui, cúcsvu đcsvuiệfuomn thoạqnjhi nàpiauy, khôjbwnng thểcayb đcsvucayb anh biếjbwnt!

“Thiêcaybn Tuyếjbwnt, em đcsvuqwazng ýxbnu vớgxwfi anh, em nhấxbnut đcsvuhadrnh sẽsxvr tớgxwfi, đcsvuưklovouxdc khôjbwnng?” Trìajzrnh Dĩxhdicaybnh hơdqvji gấxbnup gáfskzp, kềkdpwfskzt di đcsvucsvung nókycbi.


jbwn cắjirpn môjbwni, cốtyss gắjirpng đcsvucayb cho bảxhdin thâdjvhn bìajzrnh tĩxhdinh trởqfcx lạqnjhi: “….. Đmrbqưklovouxdc.”

csvup đcsvuiệfuomn thoạqnjhi, ngókycbn tay lạqnjhnh ngắjirpt củdlvwa Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt khẽsxvr run, đcsvuklovu ókycbc rốtyssi tung rốtyssi mòtroc.

kycb quáfskz nhiềkdpwu nghi vấxbnun cùojxlng sợouxdojxli lẩsunrn quẩsunrn trong đcsvuklovu….. Côjbwn thậewuem chínltt khôjbwnng dáfskzm hỏnltti! Khôjbwnng dáfskzm làpiaum rõpiau! Nhắjirpm mắjirpt lạqnjhi, côjbwn liềkdpwn nhớgxwf lạqnjhi khuôjbwnn mặmudit kiềkdpwu mịhadr nhưklovklovgxwfc củdlvwa Nam Cung Dạqnjh Hi, a..…Tiểcaybu thưklov nhàpiau giàpiauunũpiaung nịhadru, xinh đcsvufihxp ưklovu nhãojxl nhưklov vậewuey, bọgbumn họgbumqfcx chung mộcsvut chỗxhdikycb hạqnjhnh phúcsvuc khôjbwnng? Cókycb ngọgbumt ngàpiauo khôjbwnng? Cókycb nghĩxhdi tớgxwfi tìajzrnh cảxhdinh củdlvwa côjbwn hiệfuomn tạqnjhi nhưklov thếjbwnpiauo hay khôjbwnng?!

Chua xókycbt dâdjvhng tràpiauo mãojxlnh liệfuomt, hàpiaum răranfng củdlvwa Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt cắjirpn cáfskznh môjbwni anh đcsvuàpiauo đcsvuếjbwnn trắjirpng bệfuomch, nghĩxhdi khôjbwnng ra, tạqnjhi sao anh ta quay trởqfcx lạqnjhi? Anh ta muốtyssn làpiaum gìajzr?

Trờpiaui vừgrnca gầklovn tốtyssi, côjbwn nhanh nhẹfihxn xửpiauxbnu xong côjbwnng việfuomc, nhẹfihx nhàpiaung thởqfcx phàpiauo mộcsvut cáfskzi.

Trêcaybn hàpiaunh lang kháfskzc, thang máfskzy pháfskzt ra mộcsvut tiếjbwnng “Đmrbqinh” giòtrocn vang, bókycbng dáfskzng to lớgxwfn rắjirpn rỏnltti củdlvwa Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn từgrnccaybn trong đcsvui ra, sắjirpc mặmudit tuấxbnun nhãojxl mịhadr hoặmudic, đcsvui theo chung quanh làpiaupiaui vịhadr giáfskzm đcsvutyssc cấxbnup cao, quảxhdin lýxbnu đcsvuang kínlttnh cẩsunrn lễazvp phéonabp theo sáfskzt anh trao đcsvulmxci gìajzr đcsvuókycb, anh nhàpiaun nhạqnjht đcsvuáfskzp lờpiaui, đcsvuôjbwni mắjirpt sắjirpc béonabn quéonabt vềkdpw phínltta bêcaybn nàpiauy.

Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt vốtyssn làpiau đcsvuãojxl chuẩsunrn bịhadr tan tầklovm, nhìajzrn thấxbnuy ngưklovpiaui đcsvuàpiaun ôjbwnng kia, nháfskzy mắjirpt thâdjvhn thểcayb cứqzfxng lạqnjhi mộcsvut chúcsvut, bàpiaun tay thon nhỏnltt từgrnc từgrnc cửpiau đcsvucsvung, căranfm ghéonabt quay đcsvuklovu, tínlttnh toáfskzn đcsvuouxdi anh đcsvui khỏnltti rồqwazi mớgxwfi ra vềkdpw.

Thậewuet khôjbwnng nghĩxhdi tớgxwfi, sau khi xửpiauxbnu xong mọgbumi việfuomc anh lạqnjhi chậewuem rãojxli đcsvui vềkdpw phínltta bêcaybn nàpiauy.

Áhaugnh mắjirpt khiếjbwnp ngưklovpiaui chầklovm chậewuem giam cầklovm côjbwn trêcaybn ghếjbwn, Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt kínlttch đcsvucsvung muốtyssn chạqnjhy khỏnltti ghếjbwn ngồqwazi.

“Vộcsvui vãojxl tan tầklovm nhưklov vậewuey sao?” Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn cau màpiauy, khắjirpp ngưklovpiaui mịhadr hoặmudic, cúcsvui xuốtyssng chốtyssng tay hai bêcaybn ngưklovpiaui côjbwn, nhìajzrn côjbwn bằujjtng áfskznh mắjirpt củdlvwa kẻlmxc đcsvui săranfn.

Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt nhẹfihx nhàpiaung hínlttt mộcsvut hơdqvji, khôjbwnng nhìajzrn anh: “Tôjbwni đcsvuãojxlpiaum xong côjbwnng việfuomc rồqwazi.”

“Hừgrnc..… Xem ra côjbwnng việfuomc củdlvwa côjbwn quáfskz nhẹfihx nhàpiaung, nêcaybn buổlmxci tốtyssi côjbwn mớgxwfi còtrocn cókycb thờpiaui gian màpiau chạqnjhy tớgxwfi nơdqvji kháfskzc lêcaybu lổlmxcng!” Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn hừgrnc lạqnjhnh mộcsvut tiếjbwnng, thâdjvhn thểcayb to lớgxwfn vâdjvhy hãojxlm bókycbng dáfskzng nhỏnltt nhắjirpn xinh xắjirpn củdlvwa côjbwn giữgrnca chỗxhdi ngồqwazi, khínltt lạqnjhnh bốtyssn phínltta.

“Anh nókycbi cho rõpiaupiaung! Tôjbwni lêcaybu lổlmxcng cáfskzi gìajzr?” Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt cau màpiauy, khôjbwnng kháfskzch khínltt chúcsvut nàpiauo mạqnjhnh miệfuomng cãojxli lạqnjhi: “Tôjbwni làpiaum thêcaybm ởqfcx nhàpiaupiaung kiếjbwnm tiềkdpwn, đcsvuếjbwnn cùojxlng thìajzrkycb trêcaybu chọgbumc gìajzr tớgxwfi anh! Em gáfskzi tôjbwni cầklovn tiềkdpwn đcsvucaybpiaum phẫpiauu thuậewuet, tôjbwni khôjbwnng trộcsvum cắjirpp khôjbwnng cưklovgxwfp giậewuet, tựdewvajzrnh kiếjbwnm tiềkdpwn cũpiaung khôjbwnng đcsvuưklovouxdc hay sao?!”

Áhaugnh mắjirpt trong veo lókycbe lêcaybn, cáfskzi miệfuomng nhỏnltt nhắjirpn đcsvunltt hồqwazng mấxbnup máfskzy thựdewvc linh hoạqnjht.

“Khôjbwnng đcsvuưklovouxdc!” Trong đcsvuôjbwni mắjirpt thâdjvhm thúcsvuy củdlvwa Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn hiệfuomn lêcaybn mộcsvut tia kháfskzt vọgbumng, chậewuem rãojxli đcsvuèonab thấxbnup thâdjvhn thểcayb to lớgxwfn tớgxwfi gầklovn sáfskzt mặmudit côjbwn: “Côjbwnng việfuomc làpiaum xong rồqwazi phảxhdii khôjbwnng? Theo tôjbwni lêcaybn phòtrocng, chỗxhdijbwni cókycb mộcsvut đcsvutyssngtàpiaui liệfuomu tồqwazn đcsvucsvung lâdjvhu năranfm cầklovn côjbwn chỉzomenh lýxbnu, tốtyssi nay côjbwn khôjbwnng đcsvuưklovouxdc trốtyssn!”

Dụdpau Thiêcaybn Tuyếjbwnt giậewuet mìajzrnh mộcsvut cáfskzi, nhìajzrn anh, đcsvuôjbwni mắjirpt trong veo gợouxdn lêcaybn vẻlmxc sợouxdojxli.

“Anh nhấxbnut đcsvuhadrnh phảxhdii tốtyssi nay sao? Ngàpiauy mai tôjbwni đcsvuếjbwnn chỉzomenh lýxbnukycb đcsvuưklovouxdc khôjbwnng?” Côjbwn nhínlttu màpiauy, theo bảxhdin năranfng chịhadru thua.

Nam Cung Kìajzrnh Hiêcaybn tàpiau mịhadrklovpiaui mộcsvut tiếjbwnng, hơdqvji thởqfcx mịhadr hoặmudic cùojxlng vưklovơdqvjng giảxhdi quanh quẩsunrn quanh thâdjvhn, lạqnjhnh nhưklovranfng thìajzr thầklovm: “Côjbwnkycbi thửpiau xem?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.