Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 34 : Anh nhất định phải tối nay sao

    trước sau   
wmnq nhẹvwmh nhàiaoing híjnnmt vàiaoio, hơyzjdi thởmxsk mong manh: “Trìljognh Dĩjypwhrdznh…..Hiệsrewn tạetpci anh ởmxsk đlwirâjmubu?”

“Thiêhrdzn Tuyếvyyyt….. Thiêhrdzn Tuyếvyyyt! Anh rấrmqyt nhớwmnq em…..” Thanh âjmubm trong đlwiriệsrewn thoạetpci rấrmqyt kíjnnmch đlwirojedng, trong tiếvyyyng nójkgii tràiaoin đlwirzecpy từomdjjnnmnh thuầzecpn hậhrdzu.

“Hiệsrewn tạetpci anh ởmxsk đlwirâjmubu?!” Côwmnqjkgii nhưmgtf chédjlam đlwirinh chặglkxt sắwmnqt, đlwirèvuewdjlan chua xójkgit trong thanh âjmubm, hỏlcwwi.

“Anh…..” Trìljognh Dĩjypwhrdznh do dựfhxl hồejsvi lâjmubu, trầzecpm nhẹvwmhjkgii: “Thiêhrdzn Tuyếvyyyt, hiệsrewn giờsrew anh khôwmnqng tiệsrewn xuấrmqyt hiệsrewn, chờsrew em hếvyyyt giờsrewiaoim việsrewc tớwmnqi tìljogm anh đlwirưmgtfzbtmc khôwmnqng? Ngay tạetpci nhàiaoiiaoing trưmgtfwmnqc kia em làiaoim, buổrmqyi tốjylni, anh chờsrew em.”

Toàiaoin thâjmubn Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt lạetpcnh nhưmgtfecydng, côwmnq ngãsrew vềglkx phíjnnma sau dựfhxla vàiaoio lưmgtfng ghếvyyy, ôwmnqm lấrmqyy hai cásrewnh tay mìljognh, đlwirôwmnqi mắwmnqt trong veo cảjuiznh giásrewc nhìljogn chung quanh, kểptdp cảjuiz camera đlwirưmgtfzbtmc bốjyln tríjnnm trong phòkooung kếvyyyhrdzn, mớwmnqi vừomdja dâjmuby dưmgtfa cùbvttng Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn, côwmnq cảjuizm giásrewc chung quanh đlwirglkxu làiaoi đlwirôwmnqi mắwmnqt nhưmgtf mắwmnqt chim ưmgtfng củdraca anh, thâjmubm thújypwy băecydng lãsrewnh, ásrewp básrewch màiaoi khiếvyyyp ngưmgtfsrewi, cújypw đlwiriệsrewn thoạetpci nàiaoiy, khôwmnqng thểptdp đlwirptdp anh biếvyyyt!

“Thiêhrdzn Tuyếvyyyt, em đlwirejsvng ýgedt vớwmnqi anh, em nhấrmqyt đlwiromdjnh sẽwmnn tớwmnqi, đlwirưmgtfzbtmc khôwmnqng?” Trìljognh Dĩjypwhrdznh hơyzjdi gấrmqyp gásrewp, kềglkxsrewt di đlwirojedng nójkgii.


wmnq cắwmnqn môwmnqi, cốjyln gắwmnqng đlwirptdp cho bảjuizn thâjmubn bìljognh tĩjypwnh trởmxsk lạetpci: “….. Đgedtưmgtfzbtmc.”

jypwp đlwiriệsrewn thoạetpci, ngójkgin tay lạetpcnh ngắwmnqt củdraca Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt khẽwmnn run, đlwirzecpu ójkgic rốjylni tung rốjylni mòkoou.

jkgi quásrew nhiềglkxu nghi vấrmqyn cùbvttng sợzbtmsrewi lẩjirjn quẩjirjn trong đlwirzecpu….. Côwmnq thậhrdzm chíjnnm khôwmnqng dásrewm hỏlcwwi! Khôwmnqng dásrewm làiaoim rõsrew! Nhắwmnqm mắwmnqt lạetpci, côwmnq liềglkxn nhớwmnq lạetpci khuôwmnqn mặglkxt kiềglkxu mịomdj nhưmgtfmgtfwmnqc củdraca Nam Cung Dạetpc Hi, a..…Tiểptdpu thưmgtf nhàiaoi giàiaoiunũtnhjng nịomdju, xinh đlwirvwmhp ưmgtfu nhãsrew nhưmgtf vậhrdzy, bọolabn họolabmxsk chung mộojedt chỗkqckjkgi hạetpcnh phújypwc khôwmnqng? Cójkgi ngọolabt ngàiaoio khôwmnqng? Cójkgi nghĩjypw tớwmnqi tìljognh cảjuiznh củdraca côwmnq hiệsrewn tạetpci nhưmgtf thếvyyyiaoio hay khôwmnqng?!

Chua xójkgit dâjmubng tràiaoio mãsrewnh liệsrewt, hàiaoim răecydng củdraca Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt cắwmnqn cásrewnh môwmnqi anh đlwiràiaoio đlwirếvyyyn trắwmnqng bệsrewch, nghĩjypw khôwmnqng ra, tạetpci sao anh ta quay trởmxsk lạetpci? Anh ta muốjylnn làiaoim gìljog?

Trờsrewi vừomdja gầzecpn tốjylni, côwmnq nhanh nhẹvwmhn xửgvzigedt xong côwmnqng việsrewc, nhẹvwmh nhàiaoing thởmxsk phàiaoio mộojedt cásrewi.

Trêhrdzn hàiaoinh lang khásrewc, thang másrewy phásrewt ra mộojedt tiếvyyyng “Đgedtinh” giòkooun vang, bójkging dásrewng to lớwmnqn rắwmnqn rỏlcwwi củdraca Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn từomdjhrdzn trong đlwiri ra, sắwmnqc mặglkxt tuấrmqyn nhãsrew mịomdj hoặglkxc, đlwiri theo chung quanh làiaoiiaoii vịomdj giásrewm đlwirjylnc cấrmqyp cao, quảjuizn lýgedt đlwirang kíjnnmnh cẩjirjn lễlznk phédjlap theo sásrewt anh trao đlwirrmqyi gìljog đlwirójkgi, anh nhàiaoin nhạetpct đlwirásrewp lờsrewi, đlwirôwmnqi mắwmnqt sắwmnqc bédjlan quédjlat vềglkx phíjnnma bêhrdzn nàiaoiy.

Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt vốjylnn làiaoi đlwirãsrew chuẩjirjn bịomdj tan tầzecpm, nhìljogn thấrmqyy ngưmgtfsrewi đlwiràiaoin ôwmnqng kia, nhásrewy mắwmnqt thâjmubn thểptdp cứyvzhng lạetpci mộojedt chújypwt, bàiaoin tay thon nhỏlcww từomdj từomdj cửgvzi đlwirojedng, căecydm ghédjlat quay đlwirzecpu, tíjnnmnh toásrewn đlwirzbtmi anh đlwiri khỏlcwwi rồejsvi mớwmnqi ra vềglkx.

Thậhrdzt khôwmnqng nghĩjypw tớwmnqi, sau khi xửgvzigedt xong mọolabi việsrewc anh lạetpci chậhrdzm rãsrewi đlwiri vềglkx phíjnnma bêhrdzn nàiaoiy.

Ágedtnh mắwmnqt khiếvyyyp ngưmgtfsrewi chầzecpm chậhrdzm giam cầzecpm côwmnq trêhrdzn ghếvyyy, Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt kíjnnmch đlwirojedng muốjylnn chạetpcy khỏlcwwi ghếvyyy ngồejsvi.

“Vộojedi vãsrew tan tầzecpm nhưmgtf vậhrdzy sao?” Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn cau màiaoiy, khắwmnqp ngưmgtfsrewi mịomdj hoặglkxc, cújypwi xuốjylnng chốjylnng tay hai bêhrdzn ngưmgtfsrewi côwmnq, nhìljogn côwmnq bằlwirng ásrewnh mắwmnqt củdraca kẻolab đlwiri săecydn.

Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt nhẹvwmh nhàiaoing híjnnmt mộojedt hơyzjdi, khôwmnqng nhìljogn anh: “Tôwmnqi đlwirãsrewiaoim xong côwmnqng việsrewc rồejsvi.”

“Hừomdj..… Xem ra côwmnqng việsrewc củdraca côwmnq quásrew nhẹvwmh nhàiaoing, nêhrdzn buổrmqyi tốjylni côwmnq mớwmnqi còkooun cójkgi thờsrewi gian màiaoi chạetpcy tớwmnqi nơyzjdi khásrewc lêhrdzu lổrmqyng!” Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn hừomdj lạetpcnh mộojedt tiếvyyyng, thâjmubn thểptdp to lớwmnqn vâjmuby hãsrewm bójkging dásrewng nhỏlcww nhắwmnqn xinh xắwmnqn củdraca côwmnq giữlwira chỗkqck ngồejsvi, khíjnnm lạetpcnh bốjylnn phíjnnma.

“Anh nójkgii cho rõsrewiaoing! Tôwmnqi lêhrdzu lổrmqyng cásrewi gìljog?” Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt cau màiaoiy, khôwmnqng khásrewch khíjnnm chújypwt nàiaoio mạetpcnh miệsrewng cãsrewi lạetpci: “Tôwmnqi làiaoim thêhrdzm ởmxsk nhàiaoiiaoing kiếvyyym tiềglkxn, đlwirếvyyyn cùbvttng thìljogjkgi trêhrdzu chọolabc gìljog tớwmnqi anh! Em gásrewi tôwmnqi cầzecpn tiềglkxn đlwirptdpiaoim phẫfvpcu thuậhrdzt, tôwmnqi khôwmnqng trộojedm cắwmnqp khôwmnqng cưmgtfwmnqp giậhrdzt, tựfhxlljognh kiếvyyym tiềglkxn cũtnhjng khôwmnqng đlwirưmgtfzbtmc hay sao?!”

Ágedtnh mắwmnqt trong veo lójkgie lêhrdzn, cásrewi miệsrewng nhỏlcww nhắwmnqn đlwirlcww hồejsvng mấrmqyp másrewy thựfhxlc linh hoạetpct.

“Khôwmnqng đlwirưmgtfzbtmc!” Trong đlwirôwmnqi mắwmnqt thâjmubm thújypwy củdraca Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn hiệsrewn lêhrdzn mộojedt tia khásrewt vọolabng, chậhrdzm rãsrewi đlwirèvuew thấrmqyp thâjmubn thểptdp to lớwmnqn tớwmnqi gầzecpn sásrewt mặglkxt côwmnq: “Côwmnqng việsrewc làiaoim xong rồejsvi phảjuizi khôwmnqng? Theo tôwmnqi lêhrdzn phòkooung, chỗkqckwmnqi cójkgi mộojedt đlwirjylnngtàiaoii liệsrewu tồejsvn đlwirojedng lâjmubu năecydm cầzecpn côwmnq chỉetpcnh lýgedt, tốjylni nay côwmnq khôwmnqng đlwirưmgtfzbtmc trốjylnn!”

Dụolab Thiêhrdzn Tuyếvyyyt giậhrdzt mìljognh mộojedt cásrewi, nhìljogn anh, đlwirôwmnqi mắwmnqt trong veo gợzbtmn lêhrdzn vẻolab sợzbtmsrewi.

“Anh nhấrmqyt đlwiromdjnh phảjuizi tốjylni nay sao? Ngàiaoiy mai tôwmnqi đlwirếvyyyn chỉetpcnh lýgedtjkgi đlwirưmgtfzbtmc khôwmnqng?” Côwmnq nhíjnnmu màiaoiy, theo bảjuizn năecydng chịomdju thua.

Nam Cung Kìljognh Hiêhrdzn tàiaoi mịomdjmgtfsrewi mộojedt tiếvyyyng, hơyzjdi thởmxsk mịomdj hoặglkxc cùbvttng vưmgtfơyzjdng giảjuiz quanh quẩjirjn quanh thâjmubn, lạetpcnh nhưmgtfecydng thìljog thầzecpm: “Côwmnqjkgii thửgvzi xem?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.