Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 326 : Tôi sẽ hạnh phúc cho cô xem, hạnh phúc tuyệt đối

    trước sau   
dqaf trong ngựnwtnc củjzrqa Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn, Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt  lẳihmong lặifupng nghe, tay châuscjn dầrjtvn dầrjtvn trởwnztlmfvn lạyydnnh lẽrjtvo, árjklnh mắiobrt cũerdnng càiobrng lútatuc càiobrng lạyydnnh, màiobr Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn chỉalns lẳihmong lặifupng ổlyzun điobrhrcunh ngưefiazpxvi trong ngựnwtnc mìkpbqnh, anh hờzpxv hữrvnjng xoay ngưefiazpxvi, 'Chárjklt!', mộzgzxt cárjkli tay hung hălyzung điobrárjklnh lêlmfvn trêlmfvn mặifupt củjzrqa La Tìkpbqnh Uyểivyrn! !

La Tìkpbqnh Uyểivyrn kêlmfvu gàiobro bi thốrijmng, giơsguc tay bụewdtm mặifupt, tóivyrc tai tárjkln lạyydnc trêlmfvn mặifupt, lảphsyo điobrphsyo mấdqafy cárjkli suýifupt ngãdrbx xuốrijmng.Chưefiaơsgucng mớgmnsi nhấdqaft điobrălyzung trêlmfvn diendanlequydon

"Côtrdz tiếthvvp tụewdtc ởwnzt điobrâuscjy nóivyri hưefiau nóivyri vưefiainexn nữrvnja thửawfu xem ——" Mặifupt củjzrqa Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn âuscjm trầrjtvm điobrárjklng sợinex: "La Tìkpbqnh Uyểivyrn, nhẫthywn nạyydni củjzrqa tôtrdzi luôtrdzn cóivyr giớgmnsi hạyydnn, côtrdztrdzn cóivyr thểivyr sốrijmng sóivyrt điobrthywng ởwnzt chỗiobriobry màiobr thuyếthvvt tam điobryydno tứthyw, điobróivyr điobrãdrbxiobr sựnwtn nhâuscjn từuscj củjzrqa tôtrdzi điobrrijmi vớgmnsi côtrdz! Côtrdz khôtrdzng hềqfiv cảphsym kíbpccch điobrútatung khôtrdzng? Cóivyr muốrijmn nhìkpbqn thửawfu xem tôtrdzi sẽrjtv khôtrdzng khárjklch sárjklo vớgmnsi côtrdz hay khôtrdzng!"

Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt sợinex hếthvvt hồlpekn, theo bảphsyn nălyzung bắiobrt lấdqafy cárjklnh tay củjzrqa Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn.

Đijxlãdrbxuscju rồlpeki côtrdz khôtrdzng nhìkpbqn thấdqafy bộzgzxrjklng bạyydno ngưefiainexc củjzrqa ngưefiazpxvi điobràiobrn ôtrdzng nàiobry, chỉalns cảphsym giárjklc làiobr vẻaumk lạyydnnh lùhrcung cùhrcung sựnwtn hung árjklc ngoan điobrzgzxc kia khôtrdzng còtrdzn tồlpekn tạyydni, nhưefiang chẳihmong qua làiobr bịhrcu thárjkli điobrzgzx điobrútatung mựnwtnc cùhrcung sựnwtn ưefiau nhãdrbx củjzrqa anh che giấdqafu điobri màiobr thôtrdzi, điobrếthvvn khi anh thậbfjpt sựnwtn nổlyzui giậbfjpn lạyydni làiobr mộzgzxt chuyệmwvbn vôtrdzhrcung điobrárjklng sợinex.

La Tìkpbqnh Uyểivyrn bụewdtm mặifupt, trong mắiobrt tràiobrn điobrrjtvy nưefiagmnsc mắiobrt, khôtrdzng thểivyrefiawnztng tưefiainexng nổlyzui nhìkpbqn anh.


"Anh điobrárjklnh tôtrdzi. . . . . ." Côtrdz ta run rẩdckxy nóivyri: "Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn, anh lạyydni cóivyr thểivyr điobrárjklnh tôtrdzi! !"

"Khôtrdzng muốrijmn chọgmnsc giậbfjpn tôtrdzi nữrvnja thìkpbqtatut ra ngoàiobri ngay!" Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn lạyydnnh giọgmnsng khiểivyrn trárjklch.Chưefiaơsgucng mớgmnsi nhấdqaft điobrălyzung trêlmfvn diendanlequydon

Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt nắiobrm thậbfjpt chặifupt cárjklnh tay củjzrqa anh, thấdqafp giọgmnsng kêlmfvu têlmfvn anh, nhưefiang khôtrdzng hềqfivivyrrjklc dụewdtng.Chưefiaơsgucng mớgmnsi nhấdqaft điobrălyzung trêlmfvn diendanlequydon

efiagmnsc mắiobrt củjzrqa La Tìkpbqnh Uyểivyrn rớgmnst xuốrijmng, côtrdz ta bụewdtm mặifupt cưefiazpxvi rộzgzxlmfvn, giốrijmng nhưefia điobrãdrbx điobrlmfvn cuồlpekng, chỉalnsiobro Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt gàiobro to: "Côtrdz thấdqafy chưefiaa? ! Đijxlâuscjy chíbpccnh làiobr kếthvvt cụewdtc! Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt. . . . . . Tốrijmt nhấdqaft làiobr cảphsy điobrzpxvi côtrdz điobruscjng vưefiainext qua giớgmnsi hạyydnn, cảphsy điobrzpxvi khôtrdzng nêlmfvn làiobrm chuyệmwvbn cóivyr lỗiobri vớgmnsi anh ta, nếthvvu khôtrdzng, côtrdz sẽrjtv thấdqafy mộzgzxt mặifupt márjklu lạyydnnh vôtrdzkpbqnh củjzrqa ngưefiazpxvi điobràiobrn ôtrdzng nàiobry! Cựnwtnc kỳkmbatrdzkpbqnh!"

Mắiobrt thấdqafy khôtrdzng khíbpcc quanh thâuscjn Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn càiobrng lútatuc càiobrng lạyydnnh, Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt nhẹkmba nhàiobrng nắiobrm bàiobrn tay củjzrqa anh, ngóivyrn tay mềqfivm mạyydni hòtrdza hoãdrbxn lựnwtnc điobryydno mạyydnnh mẽrjtv củjzrqa anh, cũerdnng hòtrdza hoãdrbxn cơsgucn giậbfjpn dữrvnj củjzrqa anh.

Ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnj xinh điobrkmbap mảphsynh khảphsynh điobrthywng thẳihmong ngưefiazpxvi, árjklnh mắiobrt trong suốrijmt, mởwnzt miệmwvbng nóivyri: "Cárjklm ơsgucn La tiểivyru thưefia điobrãdrbx điobrqfiv điobriểivyrm, tôtrdzi nghĩawfu cảphsy điobrzpxvi tôtrdzi cũerdnng thểivyr nghiệmwvbm khôtrdzng tớgmnsi kếthvvt cụewdtc củjzrqa côtrdz, ai kêlmfvu tôtrdzi khôtrdzng hung árjklc cũerdnng khôtrdzng tuyệmwvbt tìkpbqnh điobrưefiainexc nhưefiatrdziobrm chi? Chíbpccnh côtrdz từuscj từuscjiobrefiawnztng thụewdt kinh nghiệmwvbm củjzrqa mìkpbqnh điobri, tôtrdzi sẽrjtv hạyydnnh phútatuc cho côtrdz xem, hạyydnnh phútatuc tuyệmwvbt điobrrijmi."

Nghe lờzpxvi nàiobry, cảphsy ngưefiazpxvi củjzrqa La Tìkpbqnh Uyểivyrn dưefiazpxvng nhưefia bịhrcu bứthywc bárjklch điobrếthvvn phárjklt loạyydnn thầrjtvn kinh, hậbfjpn điobrếthvvn muốrijmn nổlyzui điobrlmfvn, côtrdz ta héjolot lêlmfvn mộzgzxt tiếthvvng, giơsguc tay chụewdtp điobrưefiainexc bấdqaft cứthyw thứthywkpbq chung quanh điobrqfivu néjolom vềqfiv phíbpcca Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt!

Đijxlèhrcun bàiobrn, vălyzun kiệmwvbn, bútatut márjkly. . . . . .

Áewdtnh mắiobrt củjzrqa Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn trởwnztlmfvn lạyydnnh lẽrjtvo, anh kéjoloo Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt qua ôtrdzm vàiobro trong ngựnwtnc, sợinextrdz bịhrcu dọgmnsa, anh xoay ngưefiazpxvi thay côtrdz ngălyzun trởwnzt nhữrvnjng thứthyw ngổlyzun ngang kia, trong lòtrdzng xárjklc điobrhrcunh, ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnjiobry quảphsy thậbfjpt điobrãdrbx điobrlmfvn rồlpeki!

"La Tìkpbqnh Uyểivyrn, côtrdz điobrútatung làiobr chưefiaa thấdqafy quan tàiobri chưefiaa điobrlyzu lệmwvb!" Anh gầrjtvm lêlmfvn.

"Tôtrdzi hậbfjpn anh! Tôtrdzi hậbfjpn anh tôtrdzi hậbfjpn anh tôtrdzi hậbfjpn anh! !" La Tìkpbqnh Uyểivyrn giốrijmng nhưefia điobrãdrbx điobrlmfvn loạyydnn, vừuscja néjolom điobrlpek điobryydnc vừuscja gàiobro théjolot: "Tôtrdzi hậbfjpn cárjklc ngưefiazpxvi điobrếthvvn chếthvvt! ! Cárjklch tôtrdzi xa mộzgzxt chútatut! Tôtrdzi nguyềqfivn rủjzrqa cárjklc ngưefiazpxvi điobrzpxvi nàiobry sốrijmng khôtrdzng hạyydnnh phútatuc, điobrzpxvi nàiobry khôtrdzng cóivyr hạyydnnh phútatuc! Dùhrcutrdzi chếthvvt cũerdnng sẽrjtv khôtrdzng điobrivyrrjklc ngưefiazpxvi sốrijmng thoảphsyi márjkli, anh điobri chếthvvt điobri! Đijxli chếthvvt điobri! ! !"

Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn che chởwnzt chặifupt chẽrjtv ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnj trong ngựnwtnc, ôtrdzm điobrrjtvu côtrdz điobrèhrcuwnzt trong lồlpekng ngựnwtnc củjzrqa mìkpbqnh, rấdqaft muốrijmn tựnwtn tay sửawfua trịhrcu mụewdt điobrlmfvn La Tìkpbqnh Uyểivyrn kia nhưefiang lạyydni sợinex Thiêlmfvn Tuyếthvvt bịhrcu thưefiaơsgucng, anh lấdqafy điobriệmwvbn thoạyydni di điobrzgzxng ra gọgmnsi cho bảphsyo vệmwvbefiagmnsi lầrjtvu.

Đijxlinexi điobrếthvvn thờzpxvi điobriểivyrm bảphsyo vệmwvbtrdzng lêlmfvn, cảphsy phòtrdzng làiobrm việmwvbc điobrãdrbx bịhrcu ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnjiobry tàiobrn phárjkl hỗiobrn loạyydnn rốrijmi tinh rốrijmi mùhrcu, trárjkln củjzrqa côtrdz ta cũerdnng bởwnzti vìkpbq ngãdrbx xuốrijmng điobrewdtng trútatung bàiobrn màiobr bịhrcu thưefiaơsgucng, márjklu điobrthyw thắiobrm chảphsyy điobrrjtvy khuôtrdzn mặifupt tárjkli nhợinext, càiobrng nhìkpbqn càiobrng thấdqafy điobrárjklng sợinex.


"Buôtrdzng tôtrdzi ra. . . . . . Mấdqafy ngưefiazpxvi buôtrdzng tôtrdzi ra, khôtrdzng điobrưefiainexc bắiobrt tôtrdzi! Tạyydni sao mấdqafy ngưefiazpxvi bắiobrt tôtrdzi! !" La Tìkpbqnh Uyểivyrn ngồlpeki dưefiagmnsi điobrdqaft gàiobro théjolot, giùhrcung giằosjwng xôtrdz điobrdckxy khi bảphsyo vệmwvb tiếthvvn tớgmnsi gầrjtvn, côtrdz ta théjolot chóivyri tai nhưefiang vẫthywn bịhrcu bắiobrt éjolop khiêlmfvng ra bêlmfvn ngoàiobri.

"Tổlyzung giárjklm điobrrijmc! Hai ngưefiazpxvi khôtrdzng sao chứthyw!" Bảphsyo vệmwvb rấdqaft khẩdckxn trưefiaơsgucng, thởwnzt hổlyzun hểivyrn tiếthvvn lêlmfvn hỏthywi.Chưefiaơsgucng mớgmnsi nhấdqaft điobrălyzung trêlmfvn diendanlequydon

"Lôtrdzi quălyzung ra ngoàiobri điobri, trôtrdzng chừuscjng điobruscjng điobrivyrtrdz ta điobri vàiobro, khôtrdzng chỉalnstrdz ta —— tấdqaft cảphsy ngưefiazpxvi cóivyr liêlmfvn quan điobrếthvvn nhàiobr họgmns La điobrqfivu ngălyzun ởwnzt ngoàiobri cửawfua cho tôtrdzi! Vềqfiv sau, điobruscjng điobrivyr cho tôtrdzi nghe điobrếthvvn tin tứthywc cóivyr liêlmfvn quan điobrếthvvn nhàiobr họgmns La, nửawfua chữrvnjerdnng khôtrdzng!" Đijxlôtrdzi mắiobrt thâuscjm thútatuy củjzrqa Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn nhưefia chárjkly lêlmfvn lửawfua giậbfjpn, lạyydnnh lùhrcung nóivyri.

". . . . . . Dạyydn! Tổlyzung giárjklm điobrrijmc!"

Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt bịhrcu anh ôtrdzm chặifupt trong lồlpekng ngựnwtnc, gầrjtvn nhưefiaivyr thểivyr nghe điobrưefiainexc tiếthvvng tim điobrbfjpp củjzrqa anh, thìkpbqnh thịhrcuch dồlpekn dậbfjpp, nhẹkmba nhàiobrng vòtrdzng tay qua thắiobrt lưefiang củjzrqa anh, mởwnzt miệmwvbng nóivyri: "Anh khôtrdzng cầrjtvn tứthywc giậbfjpn nhưefia vậbfjpy, em khôtrdzng sao. . . . . ."

Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn cau màiobry buôtrdzng côtrdz ra, nhìkpbqn kỹvabarjklc điobrhrcunh côtrdz khôtrdzng sao, lútatuc nàiobry mớgmnsi điobrau lòtrdzng ôtrdzm côtrdziobro trong ngựnwtnc, nhẹkmba nhàiobrng hôtrdzn lêlmfvn trárjkln côtrdz, nóivyri thậbfjpt nhỏthyw: "Em màiobrivyr chuyệmwvbn anh sẽrjtv trựnwtnc tiếthvvp giếthvvt côtrdz ta."

Xa xa, La Tìkpbqnh Uyểivyrn điobrãdrbx mấdqaft điobri tấdqaft cảphsysguci sứthywc điobrivyr giãdrbxy giụewdta, côtrdz ta khóivyrc rốrijmng lêlmfvn, cũerdnng biếthvvt giờzpxv phútatut nàiobry tấdqaft cảphsy ngưefiazpxvi trong tòtrdza nhàiobr điobrqfivu điobrang nhìkpbqn chuyệmwvbn cưefiazpxvi củjzrqa côtrdz ta, tấdqaft cảphsy điobrqfivu điobrang cưefiazpxvi nhạyydno côtrdz ta, thậbfjpm chíbpcctrdzn cóivyr ngưefiazpxvi cầrjtvm márjkly chụewdtp hìkpbqnh chụewdtp lạyydni cảphsynh tưefiainexng nàiobry! ! 

La Tìkpbqnh Uyểivyrn liềqfivu mạyydnng thoárjklt khỏthywi khốrijmng chếthvv củjzrqa bảphsyo vệmwvb, côtrdz ta bổlyzu nhàiobro tớgmnsi bêlmfvn kia, bịhrcu vấdqafp téjolo ngãdrbx trêlmfvn mặifupt điobrdqaft, hai tay chốrijmng trêlmfvn mặifupt điobrdqaft lớgmnsn tiếthvvng khóivyrc rốrijmng: "Kìkpbqnh Hiêlmfvn. . . . . . Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn! ! Hôtrdzm nay tôtrdzi khôtrdzng thểivyr khôtrdzng cóivyr thu hoạyydnch gìkpbqiobr trởwnzt vềqfiv. . . . . . Tôtrdzi khôtrdzng thểivyr! ! Cárjklc ngưefiazpxvi điobrang bứthywc tửawfutrdzi, cárjklc ngưefiazpxvi thậbfjpt sựnwtn điobrang bứthywc tửawfutrdzi điobróivyr! Cárjklc ngưefiazpxvi sẽrjtv bịhrcurjklo ứthywng! ! !"

Bảphsyo vệmwvb tiếthvvn lêlmfvn kéjoloo côtrdz ta lầrjtvn nữrvnja, chỉalns sợinex lạyydni chọgmnsc Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn nổlyzui giậbfjpn, màiobr ngưefiazpxvi điobràiobrn ôtrdzng điobrthywng ởwnzt trong phòtrdzng làiobrm việmwvbc lạyydni lạyydnnh lùhrcung điobróivyrng cửawfua, thấdqafp giọgmnsng nhưefiang rõmiajiobrng nóivyri ra mộzgzxt câuscju: "Chếthvvt cũerdnng chếthvvt xa mộzgzxt chútatut."

'Sầrjtvm!' mộzgzxt mộzgzxt tiếthvvng, rốrijmt cuộzgzxc chung quanh khôtrdzi phụewdtc an tĩawfunh.

Tiếthvvng khóivyrc rốrijmng gàiobro théjolot càiobrng lútatuc càiobrng xa, Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt cảphsym giárjklc điobrưefiainexc ngưefiazpxvi điobràiobrn ôtrdzng nàiobry lạyydni ôtrdzm chặifupt mìkpbqnh lầrjtvn nữrvnja, ởwnzt trong lồlpekng ngựnwtnc anh, côtrdz khôtrdzng cảphsym thấdqafy cóivyr mộzgzxt chútatut nguy hiểivyrm nàiobro tồlpekn tạyydni, nhưefiang câuscju gàiobro théjolot cuốrijmi cùhrcung vừuscja rồlpeki củjzrqa La Tìkpbqnh Uyểivyrn xárjklc thựnwtnc khiếthvvn điobrárjkly lòtrdzng côtrdz sinh ra lạyydnnh lẽrjtvo, ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnj điobróivyr rấdqaft khôtrdzng cam tâuscjm, chíbpccnh miệmwvbng côtrdz ta cóivyr thểivyrivyri ra từuscj chếthvvt, thậbfjpt sựnwtn khiếthvvn ngưefiazpxvi ta rấdqaft kinh ngạyydnc.

Chẳihmong lẽrjtv, côtrdz ta thậbfjpt sựnwtn điobrãdrbx rấdqaft suy sụewdtp?

"Tớgmnsi nhìkpbqn mộzgzxt chútatut chuyệmwvbn tốrijmt em điobrãdrbxiobrm điobrâuscjy!" Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn vuốrijmt ve mặifupt củjzrqa côtrdz, cóivyr phầrjtvn mêlmfv luyếthvvn thưefiaơsgucng yêlmfvu, cútatui điobrrjtvu nóivyri: "Đijxlárjklng lẽrjtv tấdqaft cảphsy điobrãdrbx sắiobrp kếthvvt thútatuc, tựnwtn anh ứthywng phóivyrtrdz ta làiobr điobrưefiainexc, em vừuscja tớgmnsi thìkpbqiobrng kíbpccch thíbpccch côtrdz ta, làiobrm sao bâuscjy giờzpxv, hiệmwvbn tạyydni phòtrdzng làiobrm việmwvbc củjzrqa anh điobrãdrbx bịhrcu phárjkl hủjzrqy, em tíbpccnh bồlpeki thưefiazpxvng anh thếthvviobro?"

Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt ngẩdckxn ra, nhìkpbqn phòtrdzng làiobrm việmwvbc ngổlyzun ngang bừuscja bộzgzxn khôtrdzng chịhrcuu nổlyzui, cắiobrn môtrdzi, mang theo chútatut bựnwtnc dọgmnsc nóivyri: "Anh còtrdzn trárjklch em?"

"Khôtrdzng trárjklch em thìkpbq trárjklch ai?" Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn nheo mắiobrt lạyydni, môtrdzi hơsguci mỉalnsm cưefiazpxvi, kéjoloo côtrdz ôtrdzm vàiobro trong ngựnwtnc: "Anh thấdqafy làiobr do em quárjkl hạyydnnh phútatuc nêlmfvn chọgmnsc cho ngưefiazpxvi ghéjolot, anh vốrijmn khôtrdzng muốrijmn điobrrijmi phóivyr vớgmnsi mấdqafy kẻaumk điobrlmfvn nàiobry, nhưefiang em điobrếthvvn nêlmfvn càiobrng quạyydnt gióivyr thổlyzui lửawfua."

Dụewdt Thiêlmfvn Tuyếthvvt vặifupn ngưefiazpxvi thoárjklt khỏthywi lồlpekng ngựnwtnc anh, árjklnh mắiobrt trong suốrijmt, mởwnzt miệmwvbng nóivyri: "Đijxlưefiainexc thôtrdzi, em sai rồlpeki, Nam Cung thiếthvvu gia, em khôtrdzng nêlmfvn ngu ngốrijmc tựnwtnkpbqnh chạyydny tớgmnsi tìkpbqm anh, lầrjtvn sau em sẽrjtv khôtrdzng tớgmnsi nữrvnja."

trdz xoay ngưefiazpxvi rờzpxvi điobri, ngay lậbfjpp tứthywc Nam Cung Kìkpbqnh Hiêlmfvn ôtrdzm cảphsy ngưefiazpxvi côtrdz từuscj phíbpcca sau lưefiang, bao phủjzrqtrdziobro trong lồlpekng ngựnwtnc ấdqafm árjklp.

"Bịhrcu dọgmnsa àiobr?" Giọgmnsng anh trầrjtvm thấdqafp vang lêlmfvn bêlmfvn tai côtrdz, hơsguci thởwnztdqafm árjklp phảphsyiobro gòtrdzrjkl củjzrqa côtrdz: "Sớgmnsm biếthvvt anh khôtrdzng nêlmfvn cho ngưefiazpxvi phụewdt nữrvnj điobrlmfvn khùhrcung điobróivyriobro điobrâuscjy, cũerdnng trárjklnh cho em thấdqafy điobrưefiainexc."

Hếthvvt chưefiaơsgucng 326

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.