Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 32 : Chạm vào cô là để mắt tới cô

    trước sau   
Trêssstn môzibti cótkdj cảpyzum giálesic álesip bálesich vôzibtcxyang, côzibt dốebwpc sứvjntc trálesinh néperi, nhưhsutng vẫtejrn bịssst anh chếdbqx trụktod cằgkpqm cạsopcy mởepfbssstm răyrzwng đehacang cắjtmjn chặhrljt vìehac ngưhsutjdrtng ngùcxyang, trong nhálesiy mắjtmjt, khi Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn tiếdbqxp xúkqztc vớsssti đehacbiwcu lưhsutwpiqi mềbcpum mạsopci củzrqfa côzibt, Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt cảpyzum giálesic cótkdj mộtscyt dòkdzhng đehaciệkdzhn tríkdzh mạsopcng vọvtflt qua toàssstn thâjdrtn, ngay sau đehacótkdjssst nhữhrljng nụktodzibtn tớsssti tấwgqup nhưhsut cuồdbqxng phong mưhsuta bãxxcqo!

Khíkdzh lựujpfc củzrqfa anh kinh ngưhsutxfbli, hôzibtn đehacssstn cuồdbqxng đehacếdbqxn nhưhsut thếdbqx, côzibt liềbcpuu mạsopcng vùcxyang vẫtejry đehacpyzui lạsopci chỉlhxussst bịssst anh ôzibtm càssstng chặhrljt hơumfbn, thậldoum chíkdzhzibt gầbiwcn nhưhsut khôzibtng hôzibt hấwgqup đehacưhsutjdrtc!

Khuôzibtn mặhrljt nhỏvoqa nhắjtmjn nótkdjng hổpyzui, Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt nhắjtmjm mắjtmjt lạsopci, cảpyzum giálesic khuấwgqut nhụktodc nhưhsut thủzrqfy triềbcpuu nhấwgqun chìehacm bảpyzun thâjdrtn, côzibt hung hăyrzwng cắjtmjn môzibti anh.

“Áglsq….. Áglsq!” Đlewzang chìehacm đehacjtmjm trong ngọvtflt ngàsssto khiếdbqxn ngưhsutxfbli ta run rẩjhkby, khôzibtng hềbcpu đehacưhsutjdrtc bálesio đehactscyng trưhsutssstc, Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn bịssst cắjtmjn mạsopcnh mộtscyt cálesii, bấwgqut ngờxfbl bịssst cắjtmjn đehacau, anh chợjdrtt buôzibtng côzibt ra, sựujpf say đehacjtmjm trêssstn gưhsutơumfbng mặhrljt tuấwgqun túkqzt giờxfbl chỉlhxussst thanh tỉlhxunh cùcxyang nổpyzui giậldoun.

“Đlewzálesing chếdbqxt….. Côzibtlesim cắjtmjn tôzibti!” ‘Phanh’ anh hung hăyrzwng đehacjhkby ngãxxcq thâjdrtn thểlhxu mỏvoqang manh mềbcpum mạsopci củzrqfa côzibtssstn cálesinh cửpgmca, rồdbqxi hung dữhrlj chốebwpng hai tay lêssstn đehacótkdj.

“Cúkqztt! Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn, anh làssst đehacdbqx đehacssstn, buôzibtng tôzibti ra!” Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt giằgkpqng co giốebwpng nhưhsut đehacssstn, hai tay hai châjdrtn liềbcpuu mạsopcng xôzibt đehacjhkby, đehacálesinh đehacwgqum ngưhsutxfbli đehacàssstn ôzibtng khôzibti ngôzibt trưhsutssstc mắjtmjt, đehacau đehacssstn, nghẹyftcn ngàsssto nứvjntc nởepfb lớssstn tiếdbqxng la to.


Thanh âjdrtm béperin nhọvtfln củzrqfa côzibt nhưhsut kim châjdrtm vàsssto thầbiwcn kinh củzrqfa anh, Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn bịssst đehacálesinh trúkqztng vàsssti cálesii, bàssstn tay siếdbqxt chặhrljt cổpyzu tay trắjtmjng nhưhsut tuyếdbqxt củzrqfa côzibt đehachrljt lêssstn đehaclhxunh đehacbiwcu, trêssstn trálesin nổpyzui gâjdrtn xanh: “Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt, côzibt muốebwpn chếdbqxt phảpyzui khôzibtng?!”

“Tôzibti chíkdzhnh làssst muốebwpn chếdbqxt thìehac sao! Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn, têssstn khốebwpn kiếdbqxp nàsssty, ai cho anh chạsopcm vàsssto tôzibti!! Ngưhsutxfbli cótkdj tiềbcpun thìehac giỏvoqai lắjtmjm sao? Khi dễwqqfzibti nhưhsut thếdbqx vẫtejrn chưhsuta đehaczrqf sao! Anh đehacãxxcq éperip Thiêssstn Nhu đehacếdbqxn đehacưhsutxfblng cùcxyang anh còkdzhn muốebwpn nhưhsut thếdbqxsssto nữhrlja!” Côzibt ngửpgmca khuôzibtn mặhrljt nhỏvoqa nhắjtmjn đehacvoqapgmcng lêssstn, đehacèldouperin nưhsutssstc mắjtmjt, gắjtmjt gao nhìehacn chằgkpqm chằgkpqm anh, tứvjntc giậldoun run giọvtflng mắjtmjng!

Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn bịssst chọvtflc tứvjntc gầbiwcn chếdbqxt, gưhsutơumfbng mặhrljt tuấwgqun túkqzt xanh méperit kìehacm néperin, trong khoang miệkdzhng bịssstzibt cắjtmjn đehacau nhótkdji, đehacau đehacếdbqxn muốebwpn chếdbqxt!

“A…..” Anh cálesiu tiếdbqxt, trêssstn mặhrljt hiệkdzhn lêssstn mộtscyt tia cưhsutxfbli lạsopcnh, nạsopct nhỏvoqa: “Chạsopcm vàsssto côzibt? Con mẹyftctkdjzibttkdj biếdbqxt phụktod nữhrljzibti chạsopcm qua đehacbcpuu làssst nhữhrljng ngưhsutxfbli nhưhsut thếdbqxsssto khôzibtng? Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt, tôzibti chạsopcm vàsssto côzibtssst đehaclhxu mắjtmjt tớsssti côzibt!”

“Bệkdzhnh thầbiwcn kinh…..Thảpyzuzibti ra!” Bịssst anh tùcxyay tiệkdzhn làssstm nhụktodc khiếdbqxn côzibt uấwgqut ứvjntc đehacếdbqxn mứvjntc rơumfbi nưhsutssstc mắjtmjt, Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt héperit lêssstn mộtscyt tiếdbqxng, nhấwgquc châjdrtn đehacálesi vềbcpu phíkdzha hạsopc thâjdrtn củzrqfa anh.

Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn bấwgqut ngờxfbl, bắjtmjp châjdrtn bịssstzibt hung hăyrzwng đehacálesi trúkqztng, đehacau nhứvjntc đehacếdbqxn mứvjntc làssstm anh nhíkdzhu chặhrljt màsssty, gưhsutơumfbng mặhrljt tuấwgqun túkqztbiwcng trắjtmjng bệkdzhch.

“Tôzibti thậldout sựujpf đehacúkqztng làssst đehacãxxcq quálesi nhâjdrtn từtkdj vớsssti côzibt, ngưhsutxfbli phụktod nữhrlj đehacálesing chếdbqxt!” Anh ngưhsutssstc mắjtmjt thìehac thầbiwcm, trong álesinh mắjtmjt làssst giótkdjxxcqo đehactscyt kíkdzhch, đehactscyt nhiêssstn képerio thâjdrtn thểlhxu mỏvoqang manh củzrqfa côzibtsssto trong ngựujpfc, cúkqzti đehacbiwcu hung hăyrzwng cắjtmjn cálesii cổpyzu trắjtmjng nhưhsut tuyếdbqxt, bàssstn tay to xéperilesich cổpyzu álesio củzrqfa côzibt!

“Áglsq.....!” Côzibt ngửpgmca đehacbiwcu théperit chótkdji tai, thanh âjdrtm suýaknrt nữhrlja thìehacperilesich màssstng nhĩzrqf củzrqfa anh.

hsutơumfbng mặhrljt tuấwgqun túkqzt củzrqfa Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn ửpgmcng hồdbqxng, anh dùcxyang sứvjntc cắjtmjn cổpyzu củzrqfa côzibt, bàssstn tay khôzibtng tốebwpn chúkqztt sứvjntc nàsssto xéperilesich álesio sơumfb mi mỏvoqang manh, nặhrljng nềbcpu xoa nắjtmjn bờxfbl vai trầbiwcn trụktodi cùcxyang xưhsutơumfbng quai xanh: “….. Kêssstu cálesii gìehac? Côzibt cho rằgkpqng sẽkmmutkdj ngưhsutxfbli đehaci vàsssto sao?!”

“Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn, têssstn cầbiwcm thúkqztsssty!!” Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt cũbiwcng nhịssstn khôzibtng đehacưhsutjdrtc nữhrlja, khótkdjc đehacếdbqxn cảpyzu ngưhsutxfbli run rẩjhkby.

“Cầbiwcm thúkqzt thìehac cầbiwcm thúkqzt! Còkdzhn dálesim chửpgmci tôzibti, đehactkdjng trálesich tôzibti thựujpfc sựujpfssstm ra chuyệkdzhn cầbiwcm thúkqzt vớsssti côzibt!” Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn gầbiwcm nhẹyftc, gưhsutơumfbng mặhrljt tuấwgqun túkqztpgmcng hồdbqxng từtkdj trêssstn cổpyzuzibt dờxfbli đehaci, nhìehacn chằgkpqm chằgkpqm vàsssto mắjtmjt củzrqfa côzibt.

“Buôzibtng tôzibti ra….. Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn, anh buôzibtng ra!!” Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt giãxxcqy giụktoda càssstng lúkqztc càssstng yếdbqxu, toàssstn thâjdrtn kịssstch liệkdzht run rẩjhkby, mặhrljt đehacbiwcy nưhsutssstc mắjtmjt.

Áglsqnh mắjtmjt củzrqfa Nam Cung Kìehacnh Hiêssstn dịssstu xuốebwpng, tay vẫtejrn khôzibtng nỡwpiq từtkdj bỏvoqa da thịssstt non mềbcpum nhưhsutumfb lụktoda củzrqfa côzibt, anh chậldoum rãxxcqi cau màsssty: “Tạsopci sao côzibt cứvjnt khôzibtng nghe lờxfbli nhưhsut vậldouy? Tấwgqut cảpyzu nhữhrljng chuyệkdzhn nàsssty đehacbcpuu làssstzibt tựujpf chuốebwpc lấwgquy!!”

kqzti đehacbiwcu tiếdbqxn tớsssti gầbiwcn khuôzibtn mặhrljt nhỏvoqa nhắjtmjn đehacang rơumfbi lệkdzh, anh lạsopcnh lùcxyang éperip hỏvoqai: “Biếdbqxt sai lầbiwcm rồdbqxi chứvjnt?”

Lồdbqxng ngựujpfc củzrqfa Dụktod Thiêssstn Tuyếdbqxt kịssstch liệkdzht rung đehactscyng, chậldoum chạsopcp híkdzht thởepfb, thừtkdja lúkqztc anh khôzibtng đehaclhxu ýaknr đehactscyt nhiêssstn đehacjhkby anh ra, trong lòkdzhng ngậldoup trờxfbli chua xótkdjt cùcxyang ủzrqfy khuấwgqut khiếdbqxn cho côzibt mộtscyt lầbiwcn nữhrlja tálesit ‘Chálesit’ thẳtejrng vàsssto málesi anh mộtscyt bạsopct tai vang dộtscyi!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.