Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 318 : Anh trai như cậu thật đúng là hung ác

    trước sau   
ahfhtzmd hồbsiggdvy mộahfht loạbbizi dựfpcf cảfscjm làidti bọahfhn họahfh đljcwang nógdvyi vềahfh Trìnusnnh Dĩretezpkenh, ngàidtiy đljcwógdvy, sau khi bắflnyt anh ta ởwyag trong côahfhng xưawxzwyagng vềahfh thìnusn đljcwahfhng tĩretenh gìnusnltelng khôahfhng cógdvy, côahfh đljcwãfqaz ngầocrxm trộahfhm nghe đljcwưawxzhiwuc khi chơtzmdi cùfugeng Tiểnjpzu Ảtprrnh ởwyag trong phòcjtvng sáhymoch củohzea Nam Cung Ngạbbizo, nógdvyi sau nàidtiy sẽrete pháhymoi ngưawxzhryni qua xửfpcffscj mấobciy sảfscjn nghiệhlicp bêzpken Đgrayàidtii Bắflnyc lầocrxn nữjypka, Trìnusnnh Dĩretezpkenh giốbfpong nhưawxz bốbfpoc hơtzmdi hoàidtin toàidtin biếahfhn mấobcit khỏnkali đljcwhymoa cầocrxu.

"Khôahfhng cógdvy chuyệhlicn gìnusn cảfscj, hôahfhm nay em đljcwãfqazvnxen anh làidtim gìnusn? Phim chụhdzfp X quang đljcwâwbrwu? Cho anh nhìnusnn mộahfht cáhymoi." Đgrayôahfhi mắflnyt thâwbrwm thúsgvpy củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken che giấobciu tấobcit cảfscj, ưawxzu nhãfqaz nhévnxeo nhévnxeo khuôahfhn mặpaevt nhỏnkal nhắflnyn củohzea côahfh, mịhymo hoặpaevc nógdvyi.

“Đgrayâwbrwy, nhìnusnn xem côahfhng chúsgvpa bảfscjo bốbfpoi củohzea cậugiru." Lạbbizc Phàidtim Vũltel đljcwưawxza qua.

Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken ngồbsigi xuốbfpong ghếahfh salon dầocrxy cộahfhm, nhẹihsu nhàidting kévnxeo Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht ôahfhm vàidtio trong ngựfpcfc, đljcwnjpzahfh ngồbsigi ởwyag trêzpken đljcwùfugei anh, thâwbrwn mậugirt màidti ưawxzu nhãfqaz nhìnusnn chăqmqlm chúsgvp tấobcim hìnusnnh X quang, nhưawxzng trong lòcjtvng Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht khôahfhng cógdvyzpken ổcjtvn nhưawxz vậugiry, bàidtin tay nhỏnkalvnxe chốbfpong bờhryn vai anh, nhẹihsu nhàidting cắflnyn môahfhi nógdvyi: "Anh nógdvyi, rốbfpot cuộahfhc làidti chuyệhlicn gìnusn? Rốbfpot cuộahfhc thìnusn hai ngưawxzhryni cáhymoc anh đljcwãfqazidtim gìnusn Trìnusnnh Dĩretezpkenh? . . . . . . Giếahfht ngưawxzhryni diệhlict khẩfmzru rồbsigi àidti?"

Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken thỉgray mỉgray thưawxzwyagng thứybluc hìnusnnh ảfscjnh xinh xắflnyn trêzpken hìnusnnh X quang, nhấobcit làidtihymoi châwbrwn nho nhỏnkal đljcwáhymong yêzpkeu cũltelng đljcwưawxzhiwuc chụhdzfp rấobcit rõhymoidting, trong mắflnyt toáhymot ra chúsgvpt vẻmctd nhu tìnusnnh khógdvygdvy đljcwưawxzhiwuc, nhưawxzng rấobcit mau biếahfhn mấobcit, mộahfht cáhymonh tay buộahfhc chặpaevt ngưawxzhryni phụhdzf nữjypk nhỏnkal xinh trong ngựfpcfc.

"Em lo lắflnyng cho cậugiru ta?" Anh ngưawxzfpcfc mắflnyt, trong đljcwôahfhi mắflnyt thâwbrwm thúsgvpy mang theo ýfscj lạbbiznh nhèbsig nhẹihsu, giốbfpong nhưawxzidti uy hiếahfhp nhìnusnn côahfh.


"Em đljcwâwbrwu cógdvy," Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht nhẹihsu giọahfhng nógdvyi: "Dùfuge sao thìnusn anh ta cũltelng làidti chồbsigng củohzea Dạbbiz Hi, cáhymoc anh bắflnyt ngưawxzhryni cũltelng nêzpken thôahfhng báhymoo cho côahfhobciy biếahfht, dầocrxu gìnusn giữjypka bọahfhn họahfhcjtvn cógdvy quan hệhlic vợhiwu chồbsigng, íedxvt nhấobcit cũltelng phảfscji đljcwnjpz Dạbbiz Hi biếahfht anh muốbfpon đljcwbfpoi phógdvy vớfpcfi anh ta thếahfhidtio."

Thâwbrwn thểnjpz cao ngấobcit củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken tựfpcfa vàidtio ghếahfh salon, chăqmqlm chúsgvp nhìnusnn khuôahfhn mặpaevt nhỏnkal nhắflnyn củohzea côahfh, im lặpaevng khôahfhng nógdvyi gìnusn.

"Lờhryni nàidtiy hìnusnnh nhưawxzgdvy chúsgvpt đljcwbbizo lýfscj," Lạbbizc Phàidtim Vũltel sờhryn sờhryn cằocrxm, cưawxzhryni yếahfhu ớfpcft hưawxzfpcfng vềahfh phíedxva Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht, nógdvyi: "Bằocrxng khôahfhng nhưawxz vậugiry đljcwi, trưawxzfpcfc khi tôahfhi névnxem cậugiru ta xuốbfpong biểnjpzn làidtim mồbsigi cho cáhymo mậugirp, tôahfhi sẽrete gọahfhi cho đljcwbbizi tiểnjpzu thưawxz nhàidti Nam cung nhìnusnn mộahfht chúsgvpt, nhưawxz vậugiry đljcwưawxzhiwuc khôahfhng?"

Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht cảfscj kinh trong lòcjtvng, áhymonh mắflnyt nhìnusnn Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken cógdvy chúsgvpt trởwyagzpken phứybluc tạbbizp.

"Nàidtiy," Giọahfhng côahfh khẽrete run, áhymop đljcwếahfhn gầocrxn mặpaevt anh thìnusn thầocrxm nógdvyi: "Khôahfhng phảfscji sẽreteidtim nhưawxz vậugiry thậugirt chứyblu? Em thừeqmga nhậugirn em hậugirn ngưawxzhryni đljcwógdvy, hậugirn anh ta khôahfhng lậugirp tứybluc chếahfht đljcwi hoặpaevc làidti dứyblut khoáhymot sốbfpong khôahfhng bằocrxng chếahfht, anh ta cógdvy chếahfht cũltelng khôahfhng thểnjpz trảfscj hếahfht nhữjypkng tộahfhi lỗbbizi màidti anh ta đljcwãfqazidtim! Nhưawxzng dùfuge sao anh ta vẫbbizn làidti chồbsigng củohzea Dạbbiz Hi, coi nhưawxz trừeqmgng phạbbizt cũltelng phảfscji chờhryn Dạbbiz Hi gậugirt đljcwocrxu rồbsigi mớfpcfi nógdvyi, cógdvy đljcwưawxzhiwuc khôahfhng? Hơtzmdn nữjypka bọahfhn họahfhcjtvn cógdvy con gáhymoi, Y Y nhỏnkal nhưawxz vậugiry, căqmqln bảfscjn làidti khôahfhng biếahfht phâwbrwn biệhlict đljcwúsgvpng sai, phảfscji tìnusnm lýfscj do đljcwnjpz cho con bévnxe tiếahfhp nhậugirn sựfpcf thựfpcfc làidti ba mìnusnnh đljcwahfht nhiêzpken khôahfhng còcjtvn? Anh nógdvyi cógdvy đljcwúsgvpng khôahfhng?"

Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken vẫbbizn nhưawxzltel khôahfhng nógdvyi lờhryni nàidtio.

Trong mắflnyt Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht lộahfh ra vẻmctd kinh hoảfscjng, cógdvy chúsgvpt gấobcip gáhymop, giơtzmdidtin tay nhỏnkalvnxeidtinh lạbbiznh nhévnxeo cổcjtv củohzea anh: "Nógdvyi chuyệhlicn vớfpcfi anh đljcwógdvy, cógdvygdvyi hay khôahfhng? Nógdvyi hay khôahfhng?"

Đgrayôahfhi mắflnyt củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken rốbfpot cuộahfhc dâwbrwng dụhdzfc vọahfhng, cầocrxm bàidtin tay nhỏnkalvnxe đljcwang làidtim bừeqmga, chếahfh trụhdzfawxzng côahfh, đljcwèbsig évnxep xuốbfpong, đljcwahfht nhiêzpken chêzpkenh vêzpkenh côahfh chỉgraygdvy thểnjpzhymom vàidtio trêzpken ngưawxzhryni anh, hôahfh hấobcip hoàidti vớfpcfi hôahfh hấobcip củohzea anh, nghe tiếahfhng nógdvyi trầocrxm thấobcip củohzea anh vang lêzpken ởwyagzpken tai: “Chíedxvnh vìnusn nghĩrete tớfpcfi Dạbbiz Hi cho nêzpken anh mớfpcfi đljcwnjpz cậugiru ta sốbfpong lâwbrwu thêzpkem mấobciy ngàidtiy, cógdvy phảfscji nógdvy lạbbizi ầocrxm ĩrete muốbfpon gặpaevp Trìnusnnh Dĩretezpkenh hay khôahfhng? Hay làidti đljcwếahfhn cầocrxu xin em? Loạbbizi đljcwàidtin ôahfhng nàidtiy khôahfhng đljcwáhymong đljcwnjpzgdvy cầocrxu tìnusnnh, nếahfhu nógdvy lạbbizi tớfpcfi tìnusnm em, tốbfpot nhấobcit em hãfqazy mắflnyng cho nógdvy tỉgraynh lạbbizi.” Mấobciy ngógdvyn tay thon dàidtii nhẹihsu nhàidting vuốbfpot ve đljcwôahfhi môahfhi đljcwnkal củohzea côahfh: “…… Anh tin cáhymoi miệhlicng nhỏnkalidtiy củohzea em, dạbbizy dỗbbiz ngưawxzhryni thậugirt sựfpcf rấobcit lợhiwui hạbbizi.”

Đgrayahfhng táhymoc củohzea anh áhymoi muộahfhi đljcwếahfhn cựfpcfc đljcwiểnjpzm, Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht đljcwnkal mặpaevt, trong lòcjtvng lạbbizi kiêzpken đljcwhymonh mộahfht chúsgvpt.

Nhẹihsu nhàidting híedxvt mộahfht hơtzmdi, côahfh lắflnyc đljcwocrxu: “Dạbbiz Hi khôahfhng cógdvynusnm em, em nghĩreteahfhobciy cũltelng khôahfhng dáhymom tớfpcfi tìnusnm em, ngàidtiy đljcwógdvy anh trởwyag vềahfhcjtvn bịhymo trọahfhng thưawxzơtzmdng nhưawxz vậugiry côahfhltelng thấobciy đljcwưawxzhiwuc, chẳyblung qua em cảfscjm thấobciy muốbfpon xửfpcf tríedxv Trìnusnnh Dĩretezpkenh nhưawxz thếahfhidtio, nhấobcit đljcwhymonh côahfh sẽretegdvy ýfscj nghĩrete củohzea chíedxvnh mìnusnnh, chúsgvpng ta đljcwi hỏnkali côahfhobciy thửfpcf xem, đljcwưawxzhiwuc khôahfhng?”

“Trưawxzfpcfc tiêzpken đljcweqmgng đljcwnjpz ýfscj tớfpcfi nógdvy, mấobciy ngàidtiy nữjypka rồbsigi nógdvyi,” Giọahfhng củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken lạbbiznh lùfugeng, khôahfhng cógdvy chúsgvpt thưawxzơtzmdng lưawxzhiwung đljcwưawxzhrynng sốbfpong: “Nógdvy khôahfhng đljcwi tìnusnm em, nhưawxzng đljcwãfqaz đljcwếahfhn côahfhng ty ầocrxm ĩrete, chẳyblung qua anh cho ngưawxzhryni ngăqmqln đljcwógdvyn ởwyagzpken ngoàidtii khôahfhng cho nógdvy đljcwi lêzpken —— anh chíedxvnh làidti muốbfpon nógdvyi cho nógdvy biếahfht, cógdvy mộahfht sốbfpo việhlicc khôahfhng phảfscji cứyblu la lốbfpoi khógdvyc lógdvyc hồbsig nháhymoo làidtigdvy thểnjpz giảfscji quyếahfht, bứybluc anh nógdvyng nảfscjy anh thậugirt sựfpcf sẽrete trựfpcfc tiếahfhp đljcwưawxza Trìnusnnh Dĩretezpkenh đljcwi gặpaevp thưawxzhiwung đljcwếahfh, trong nhàidtiidtiy cógdvy thểnjpz cho nógdvyidtii phầocrxn mặpaevt mũlteli, nhưawxzng khôahfhng cógdvy khảfscjqmqlng chịhymou đljcwfpcfng nógdvyhymoo loạbbizn khôahfhng nógdvyi lýfscj lẽrete, mộahfht lầocrxn cũltelng khôahfhng đljcwưawxzhiwuc.”

Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht lẳyblung lặpaevng nghe anh nógdvyi, trong lòcjtvng cógdvy chấobcin đljcwahfhng nho nhỏnkal, bảfscj vai rộahfhng lớfpcfn màidti thoảfscji máhymoi củohzea ngưawxzhryni đljcwàidtin ôahfhng nàidtiy làidti chỗbbiz dựfpcfa cho côahfh, chuyệhlicn gìnusn anh cũltelng đljcwahfhu nógdvyi cho côahfh nghe, cũltelng chỉgraygdvyahfh mớfpcfi biếahfht sựfpcf lạbbiznh lùfugeng cùfugeng đljcwiểnjpzm mấobciu chốbfpot củohzea anh.

“Chậugirc chậugirc, anh trai nhưawxz cậugiru thậugirt đljcwúsgvpng làidtiidtin nhẫbbizn.” Lạbbizc Phàidtim Vũltel cảfscjm tháhymon.


“Đgrayógdvyidti do cậugiru chưawxza gặpaevp qua bộahfhhymong náhymoo loạbbizn củohzea nógdvy,” Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken ngưawxzfpcfc mắflnyt chăqmqlm chúsgvp nhìnusnn anh: “Còcjtvn chuyệhlicn nàidtiy nữjypka, nếahfhu khôahfhng phảfscji quảfscjn gia đljcwiệhlicn thoạbbizi cho mìnusnnh, đljcwbsig ngu ngốbfpoc kia sẽrete trựfpcfc tiếahfhp lôahfhi kévnxeo chịhymowbrwu củohzea nógdvy đljcwơtzmdn đljcwahfhc đljcwi chịhymou chếahfht……”

Giữjypka châwbrwn màidtiy củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken lộahfh ra vẻmctd khôahfhng kiêzpken nhẫbbizn: “Chíedxvnh làidti quáhymoawxzng chiềahfhu nógdvy cho nêzpken mớfpcfi xảfscjy ra chuyệhlicn, vềahfh sau, nógdvy nghĩreteltelng khôahfhng cầocrxn nghĩreteidti chíedxvnh nógdvygdvy thểnjpz quyếahfht đljcwhymonh bấobcit cứyblu chuyệhlicn gìnusn.”Lạbbiz

Phàidtim Vũltel mởwyag to hai mắflnyt, nghe xong cảfscj buổcjtvi mớfpcfi tiêzpkeu hógdvya đljcwưawxzhiwuc ýfscj tứyblu củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken, ngẫbbizm lạbbizi, Nam Cung Dạbbiz Hi thậugirt sựfpcfgdvy thểnjpz ngu ngốbfpoc đljcwếahfhn mứybluc lôahfhi kévnxeo Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht đljcwi mạbbizo hiểnjpzm, cam tâwbrwm tìnusnnh nguyệhlicn giao ngưawxzhryni lẫbbizn tiềahfhn cho têzpken đljcwàidtin ôahfhng khôahfhng bằocrxng cầocrxm thúsgvp kia, anh khôahfhng khỏnkali thoáhymong cưawxzhryni lạbbiznh, Nam Cung Dạbbiz Hi nàidtiy, thậugirt sựfpcfidtim ngưawxzhryni ta hậugirn đljcwếahfhn ngứyblua răqmqlng.

“Vậugiry hiệhlicn tạbbizi hai ngưawxzhryni cógdvy thểnjpzgdvyi cho em biếahfht Trìnusnnh Dĩretezpkenh đljcwang ởwyag đljcwâwbrwu khôahfhng?” Đgrayôahfhi mắflnyt củohzea Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht máhymot lạbbiznh, hỏnkali dòcjtv.

“Cậugiru ta bịhymo giam giữjypkwyagzpken dưawxzfpcfi hầocrxm mỏnkal,” Lạbbizc Phàidtim Vũltel khôahfhng chúsgvpt suy nghĩrete tiếahfhp tụhdzfc nógdvyi, biểnjpzu tìnusnnh lộahfh ra sựfpcf khinh thưawxzhrynng, giọahfhng lạbbiznh lùfugeng: “Côahfhcjtvn nhớfpcf sựfpcf cốbfpo quặpaevng mỏnkal củohzea nhàidti họahfh La lầocrxn đljcwógdvy khôahfhng? Chíedxvnh têzpken nàidtiy hỗbbiz trợhiwu áhymop xuốbfpong, bằocrxng khôahfhng, dùfuge chỉgray bồbsigi thưawxzhrynng tiềahfhn cũltelng cógdvy thểnjpz trựfpcfc tiếahfhp huỷpaab hoạbbizi mộahfht nửfpcfa nhàidti họahfh La, tôahfhi nghĩrete đljcwi ngẫbbizm lạbbizi vẫbbizn làidti dứyblut khoáhymot cũltelng cho cậugiru ta nếahfhm thửfpcf loạbbizi tưawxz vịhymoidtiy, mỗbbizi ngàidtiy híedxvt vàidtio phổcjtvi đljcwahfhu làidti vụhdzfn than bụhdzfi mùfuge, nhìnusnn khôahfhng thấobciy áhymonh mặpaevt trờhryni, tiếahfhng ồbsign cógdvy thểnjpz chấobcin pháhymoidting nhĩrete…… Ngưawxzhryni xưawxza nógdvyi nợhiwu thìnusn nhấobcit đljcwhymonh phảfscji trảfscj, chuyệhlicn xấobciu têzpken nàidtiy làidtim cũltelng đljcwohze nhiềahfhu, y theo phưawxzơtzmdng pháhymop củohzea tôahfhi, trừeqmgng phạbbizt chíedxvnh làidti đljcwnjpz bảfscjn thâwbrwn cậugiru ta thửfpcf chịhymou hếahfht mọahfhi cựfpcfc khổcjtv mộahfht lầocrxn, đljcwếahfhn lúsgvpc cảfscjm thấobciy chịhymou khôahfhng nổcjtvi thìnusn đljcwnjpz cậugiru ta đljcwi tìnusnm chếahfht……”

“Đgrayưawxzhiwuc rồbsigi,” Thấobciy áhymonh mắflnyt củohzea ngưawxzhryni phụhdzf nữjypk nhỏnkal trong lòcjtvng ngựfpcfc lộahfh lộahfh vẻmctd khôahfhng thểnjpzawxzwyagng tưawxzhiwung nổcjtvi, Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken nhíedxvu màidtiy ngắflnyt lờhryni Lạbbizc Phàidtim Vũltel: “Côahfhobciy mang thai, khôahfhng đljcwưawxzhiwuc nógdvyi loạbbizi chuyệhlicn nàidtiy vớfpcfi côahfhobciy, ảfscjnh hưawxzwyagng dưawxzxjdhng thai mìnusnnh tìnusnm cậugiru tíedxvnh sổcjtv.”

Lạbbizc Phàidtim Vũltelawxzhryni ha ha.

“Khôahfhng quan hệhlic, dùfuge sao thìnusn trong bụhdzfng kia cũltelng làidti con gáhymoi nuôahfhi củohzea mìnusnnh, mìnusnnh khôahfhng ngạbbizi giáhymoo dụhdzfc con bévnxe nhưawxz vậugiry, tưawxzơtzmdng lai sinh ra chíedxvnh làidti mộahfht tiểnjpzu côahfhng chúsgvpa áhymoc ma, thậugirt tốbfpot!”

“Con gáhymoi nuôahfhi?” Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken lạbbiznh lùfugeng nhìnusnn anh, nheo mắflnyt lạbbizi: “Mìnusnnh đljcwáhymop ứyblung rồbsigi sao? Cậugiru tưawxzwyagng bởwyag!”

gdvyi xong, anh ưawxzu nhãfqaz đljcwyblung dậugiry, muốbfpon đljcwưawxza côahfhzpken lầocrxu nghỉgray ngơtzmdi. 

Lạbbizc Phàidtim Vũltel nhấobcit thờhryni cháhymon nảfscjn, bắflnyt bẻmctdgdvyi: “Thiếahfhu phu nhâwbrwn nhàidtihymoc ngưawxzhryni đljcwáhymop ứyblung rồbsigi!”

“Phảfscji khôahfhng?” Biểnjpzu tìnusnnh củohzea Nam Cung Kìnusnnh Hiêzpken hờhryn hữjypkng, nhưawxzng trong áhymonh mắflnyt làidtinusnnh yêzpkeu nồbsigng đljcwugirm, kévnxeo tay củohzea Dụhdzf Thiêzpken Tuyếahfht qua vòcjtvng ởwyag trêzpken cổcjtvnusnnh, ôahfhm côahfh đljcwyblung lêzpken: “Côahfhobciy nógdvyi chuyệhlicn khôahfhng tíedxvnh, côahfhobciy làidti ngưawxzhryni củohzea mìnusnnh, bảfscjn thâwbrwn cũltelng phảfscji nghe lờhryni mìnusnnh, sao cógdvy thểnjpz thay cậugiru làidtim chủohze?”

Hếahfht chưawxzơtzmdng 318

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.