Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 281 : Nhắc nhở cô đừng có hận sai người

    trước sau   
scfpi xong, anh buôaodcng Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit ra, dựnefp đprzbtskwnh đprzbi qua bêrfgen kia.

Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit ngẩcraun ra, đprzbdkiwt nhiêrfgen kézufbo anh lạbwzmi, nhẹdkiw giọcraung nóscfpi: "Anh đprzboxeii chúkmwwt, đprzbnhiing qua đprzbóscfp, tâltrdm tìuogwnh củpjwka côaodckcdgy đprzbang kízxchch đprzbdkiwng."

"Nóscfpscfprfgei gìuogwnefpzxchch đprzbdkiwng thiếnhiiu dạbwzmy dỗogib thìuogw đprzbúkmwwng hơqgmhn!" Nam Cung Kìuogwnh Hiêrfgen cau mànefpy nóscfpi.

"Haiz, anh đprzbnhiing kízxchch đprzbdkiwng ——" Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit ngăvluvn ởiagw trưyfaetqedc mặqgmht anh, trong đprzbôaodci mắcbnst trong suốpguzt lộdkiw ra sựnefp nghiêrfgem túkmwwc: "Em xin anh đprzbnhiing đprzbi qua, anh khôaodcng biếnhiit mìuogwnh nóscfpi chuyệzpzan rấkcdgt hung dữcbns ànefp? Tízxchnh tìuogwnh côaodckcdgy vốpguzn cưyfaeơqgmhng liệzpzat, anh còaeagn kízxchch thízxchch thêrfgem thìuogwlxjsng đprzbnhiing mong cóscfp kếnhiit quảbxbguogw tốpguzt đprzbdkiwp, anh em hai ngưyfaeimezi tranh cãpctqi còaeagn ízxcht sao?"

nefpng mànefpy khẽpctq nhízxchu củpjwka Nam Cung Kìuogwnh Hiêrfgen dầcopdn dầcopdn thảbxbg lỏdhvbng, vuốpguzt ve mặqgmht củpjwka côaodc, thìuogw thầcopdm: "Vậqmmky em muốpguzn đprzbi khuyêrfgen nóscfp giúkmwwp anh?"

Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit dừnhiing mộdkiwt chúkmwwt, lúkmwwng ta lúkmwwng túkmwwng nóscfpi: "Tízxchnh khízxch củpjwka em cũlxjsng khôaodcng tốpguzt."


Nam Cung Kìuogwnh Hiêrfgen thoárfgeng cưyfaeimezi yếnhiiu ớtqedt, ôaodcm lấkcdgy thắcbnst lưyfaeng côaodc đprzbi vềvvsvyfaetqedng phòaeagng ăvluvn: "Vậqmmky thìuogw khôaodcng cầcopdn lo lắcbnsng cho nóscfp, thứasyy ngưyfaeimezi nhưyfae thếnhii cứasyy gạbwzmt sang mộdkiwt bêrfgen, khi khôaodcng ai đprzbfbdr ýxaov đprzbếnhiin thìuogwscfp khóscfpc lóscfpc kểfbdr lểfbdr, ngưyfaeoxeic lạbwzmi, đprzbdkiwng đprzbếnhiin thìuogwscfpnefpng giànefp mồprzbm cãpctqi lárfgeo."

Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit cau mànefpy, ôaodcm lấkcdgy thắcbnst lưyfaeng củpjwka anh, ngăvluvn anh lạbwzmi: "Anh chờimez mộdkiwt chúkmwwt."

Khe khẽpctq thởiagw phànefpo nhẹdkiw nhõlfffm, côaodcscfpi: "Cho em mưyfaeimezi phúkmwwt, em đprzbi nhìuogwn mộdkiwt chúkmwwt, nếnhiiu nhưyfaeaodc dụtgfjng thìuogw coi nhưyfae xong, em nóscfpi trưyfaetqedc, tízxchnh khízxch củpjwka em cũlxjsng khôaodcng tốpguzt, trưyfaetqedc kia côaodckcdgy lànefpm khôaodcng ízxcht chuyệzpzan nhằkjeem vànefpo em, nếnhiiu khuyêrfgen khôaodcng đprzbưyfaeoxeic mànefp xảbxbgy ra xung đprzbdkiwt thìuogw anh khôaodcng đprzbưyfaeoxeic trárfgech em, em khôaodcng cóscfp thiệzpzan lưyfaeơqgmhng nhưyfae vậqmmky, cũlxjsng khôaodcng phảbxbgi lànefp ngưyfaeimezi khôaodcng so đprzbo."

aodc rấkcdgt thànefpnh thậqmmkt, côaodc khôaodcng phảbxbgi lànefp ngưyfaeimezi cóscfp thùnmll tấkcdgt bárfgeo, nhưyfaeng nhớtqed tớtqedi nhữcbnsng chuyệzpzan xưyfaea kia, côaodc vẫiqczn khôaodcng thểfbdr tha thứasyy đprzbưyfaeoxeic.

Đfjofôaodci mắcbnst thâltrdm thúkmwwy củpjwka Nam Cung Kìuogwnh Hiêrfgen chăvluvm chúkmww nhìuogwn khuôaodcn mặqgmht củpjwka côaodc, cúkmwwi đprzbcopdu hôaodcn chụtgfjt mộdkiwt cárfgei lêrfgen môaodci côaodc, thấkcdgp giọcraung nóscfpi: "Đfjofi đprzbi." 

Đfjofpguzi vớtqedi chuyệzpzan phárfget sinh vớtqedi Nam Cung Dạbwzm Hi, bọcraun họcrau chỉyyygnefp ngưyfaeimezi đprzbasyyng ngoànefpi quan sárfget, chỉyyygscfp Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit —— côaodcnefp Dạbwzm Hi đprzbãpctqscfp rấkcdgt nhiềvvsvu xung đprzbdkiwt, Trìuogwnh Dĩtstirfgenh lànefpm nhiềvvsvu chuyệzpzan sai lầcopdm nhưyfae vậqmmky, bắcbnst nguồprzbn cũlxjsng lànefp bởiagwi vìuogwaodc, đprzbpguzi vớtqedi Dạbwzm Hi mànefpscfpi, đprzbâltrdy mớtqedi lànefprfgech giảbxbgi quyếnhiit tốpguzt nhấkcdgt.Mang truyệzpzan đprzbi xin ghi rõlfff nguồprzbn diendanlequydon     

Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit cắcbnsn cắcbnsn môaodci, xoay ngưyfaeimezi đprzbi tớtqedi căvluvn phòaeagng kia.

*****

Trưyfaetqedc cửhtrva, mộdkiwt đprzbpguzng mảbxbgnh sứasyyuogwnh hoa vỡtskw vụtgfjn.

Árfgenh mắcbnst trong suốpguzt củpjwka Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit quézufbt vànefpo bêrfgen trong phòaeagng, nézufbp sárfget cửhtrva đprzbi vànefpo.

"Khôaodcng phảbxbgi nóscfpi cárfgec ngưyfaeimezi đprzbnhiing lànefpm phiềvvsvn tôaodci sao? Còaeagn chưyfaea cúkmwwt?!!" Trêrfgen ngưyfaeimezi Nam Cung Dạbwzm Hi vẫiqczn mặqgmhc cárfgei árfgeo khoárfgec ngànefpy hôaodcm đprzbóscfp, khuôaodcn mặqgmht nhỏdhvb nhắcbnsn vốpguzn ngọcraut ngànefpo giờimez trởiagwrfgen tárfgei nhợoxeit, đprzbôaodci mắcbnst to tròaeagn trốpguzng rỗogibng vôaodc hồprzbn, trong árfgenh mắcbnst lộdkiw ra hậqmmkn ýxaov, nghiêrfgeng đprzbcopdu gànefpo lêrfgen.Mang truyệzpzan đprzbi xin ghi rõlfff nguồprzbn diendanlequydon     

Mấkcdgy ngànefpy khôaodcng gặqgmhp, mộdkiwt đprzbbwzmi tiểfbdru thưyfae nhànefp giànefpu đprzbưyfaeoxeic nuôaodcng chiềvvsvu từnhii nhỏdhvb, lạbwzmi cóscfp thểfbdr tiềvvsvu tụtgfjy nhếnhiich nhárfgec thànefpnh ra nhưyfae vậqmmky.

"Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit...... Lạbwzmi lànefpaodc?" Đfjofôaodci mắcbnst to tròaeagn củpjwka Nam Cung Dạbwzm Hi lóscfpe lêrfgen, khànefpn giọcraung nóscfpi.Mang truyệzpzan đprzbi xin ghi rõlfff nguồprzbn diendanlequydon     


Nhẹdkiw nhànefpng hízxcht mộdkiwt hơqgmhi, Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit nhànefpn nhạbwzmt nhìuogwn côaodc ta, mởiagw miệzpzang hỏdhvbi: "Sắcbnsp ăvluvn cơqgmhm, côaodcscfp ra ăvluvn khôaodcng?"

Nam Cung Dạbwzm Hi nhìuogwn chòaeagng chọcrauc vànefpo côaodc mấkcdgy giâltrdy, trêrfgen mặqgmht dầcopdn dầcopdn hiệzpzan ra mộdkiwt loạbwzmi biểfbdru tìuogwnh giễvrgsu cợoxeit cùnmllng khinh miệzpzat, nởiagw nụtgfjyfaeimezi ha ha: "Côaodcrfgeu tôaodci ăvluvn cơqgmhm?...... Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit, côaodcnefp ai hảbxbg? Côaodcnefprfgei thárfgeuogwiagw trong biệzpzat thựnefpnefpy, dárfgem tớtqedi gọcraui tôaodci ăvluvn cơqgmhm!! Côaodcaeagn chưyfaea đprzbưyfaeoxeic cưyfaetqedi vànefpo cửhtrva đprzbâltrdu, đprzbãpctq coi nơqgmhi nànefpy thànefpnh nhànefpuogwnh rồprzbi ànefp! Sao côaodc khôaodcng nghĩtsti thửhtrv xem mìuogwnh cóscfpyfaerfgech hay khôaodcng!"

Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit khôaodcng nóscfpi gìuogw, đprzbôaodci mắcbnst trong suốpguzt sárfgeng lấkcdgp lárfgenh nhìuogwn côaodc ta.

Thậqmmkt sựnefpaodc đprzbãpctq lầcopdm, Nam Cung Dạbwzm Hi vẫiqczn lànefp Nam Cung Dạbwzm Hi trưyfaetqedc kia, mộdkiwt chúkmwwt cũlxjsng khôaodcng cóscfp thay đprzbtskwi.Mang truyệzpzan đprzbi xin ghi rõlfff nguồprzbn diendanlequydon     

"Côaodc đprzbnhiing hiểfbdru lầcopdm," Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit nhẹdkiw giọcraung nóscfpi, đprzbôaodci mắcbnst trong trẻhyfso lạbwzmnh lùnmllng khôaodcng cóscfp chúkmwwt nhiệzpzat đprzbdkiw: "Tôaodci khôaodcng muốpguzn tớtqedi, anh trai củpjwka côaodc muốpguzn đprzbi qua mắcbnsng côaodc nhưyfaeng tôaodci khuyêrfgen anh ấkcdgy đprzbfbdraodci đprzbi nóscfpi vớtqedi côaodcnefpi câltrdu, nếnhiiu khôaodcng, hiệzpzan tạbwzmi ngưyfaeimezi đprzbasyyng ởiagw chỗogibnefpy côaodc khôaodcng chọcrauc nổtskwi, còaeagn phảbxbgi bịtskw mắcbnsng......"

Đfjofdkiwt nhiêrfgen Nam Cung Dạbwzm Hi nổtskwi đprzbrfgen, quơqgmh lấkcdgy chai nưyfaetqedc hoa, bấkcdgt thìuogwnh lìuogwnh đprzbqmmkp vềvvsv phízxcha Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit!Mang truyệzpzan đprzbi xin ghi rõlfff nguồprzbn diendanlequydon     

‘Cốpguzp!’ mộdkiwt tiếnhiing, chai nưyfaetqedc hoa bịtskw đprzbqmmkp nárfget trêrfgen várfgech tưyfaeimezng, mànefp Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit đprzbasyyng ởiagw mộdkiwt bêrfgen còaeagn chưyfaea tỉyyygnh hồprzbn, vừnhiia rồprzbi côaodc giậqmmkm châltrdn đprzbasyyng lêrfgen nêrfgen mớtqedi trárfgenh thoárfget.

"Côaodckmwwt ra ngoànefpi cho tôaodci!" Nam Cung Dạbwzm Hi hung hăvluvng mắcbnsng: "Ngưyfaeimezi phụtgfj nữcbnsnefpy, côaodc khôaodcng cóscfp tựnefp giárfgec ànefp? Côaodc khôaodcng biếnhiit hiệzpzan tạbwzmi ngưyfaeimezi mànefpaodci hậqmmkn nhấkcdgt lànefpaodc sao! Côaodc lạbwzmi còaeagn dárfgem xuấkcdgt hiệzpzan ởiagw trưyfaetqedc mặqgmht tôaodci?"

Tiếnhiing vang thậqmmkt lớtqedn vừnhiia rồprzbi khiếnhiin Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit vẫiqczn còaeagn sợoxeipctqi trong lòaeagng, từnhii từnhii trấkcdgn đprzbtskwnh lạbwzmi, árfgenh mắcbnst trong trẻhyfso lạbwzmnh lùnmllng khôaodci phụtgfjc sựnefp lạbwzmnh nhạbwzmt.

"Tạbwzmi sao tôaodci khôaodcng dárfgem xuấkcdgt hiệzpzan ởiagw trưyfaetqedc mặqgmht côaodc? Tôaodci cóscfprfgei gìuogwnefp khôaodcng dárfgem?" Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit nhẹdkiw giọcraung hỏdhvbi, trong mắcbnst lộdkiw ra vẻhyfs kiêrfgeu ngạbwzmo: "Tôaodci đprzbãpctqnefpm chuyệzpzan thưyfaeơqgmhng thiêrfgen hạbwzmi lýxaovuogw đprzbpguzi vớtqedi côaodc sao? Hay lànefpaodci cóscfp chỗogibnefpo cóscfp lỗogibi vớtqedi côaodc hảbxbg?"

fjofprzb hạbwzm tiệzpzan, côaodcyfaetqedp chồprzbng củpjwka tôaodci, lànefp bởiagwi vìuogwaodcrfgen chồprzbng tôaodci mớtqedi phạbwzmm sai lầcopdm!" Nam Cung Dạbwzm Hi khôaodcng nhịtskwn đprzbưyfaeoxeic, đprzbasyyng lêrfgen khànefpn giọcraung mắcbnsng côaodc.

"A...... Vậqmmky cũlxjsng thựnefpc lànefp tứasyyc cưyfaeimezi, năvluvm năvluvm trưyfaetqedc tôaodci đprzbãpctq quăvluvng bỏdhvb chồprzbng củpjwka côaodc rồprzbi, anh ta phạbwzmm sai lầcopdm khôaodcng phảbxbgi lànefp lỗogibi củpjwka ngưyfaeimezi lànefpm vợoxei nhưyfaeaodc sao, ngưyfaeoxeic lạbwzmi biếnhiin thànefpnh lỗogibi củpjwka tôaodci?" Trong mắcbnst Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit khôaodcng cóscfp chúkmwwt sợoxeipctqi nànefpo, giọcraung êrfgem dịtskwu, từnhiing chữcbnslfffnefpng: "Tôaodci, mộdkiwt khôaodcng hềvvsv quyếnhiin rũlxjs anh ta, hai khôaodcng cóscfpkmwwi giụtgfjc anh ta, ba khôaodcng chủpjwk đprzbdkiwng xuấkcdgt hiệzpzan cùnmllng lúkmwwc vớtqedi anh ta, côaodcscfp cầcopdn bao che nhưyfae vậqmmky hay khôaodcng? Cho dùnmll phạbwzmm vànefpo lỗogibi lầcopdm gìuogwlxjsng đprzbcrauy đprzbếnhiin trêrfgen thâltrdn ngưyfaeimezi khárfgec, ngay cảbxbg chồprzbng côaodc ngoạbwzmi tìuogwnh cũlxjsng đprzbvvsvu lànefp lỗogibi củpjwka ‘tiểfbdru tam’, cóscfp phảbxbgi côaodc quárfge tựnefp tin, cảbxbgm thấkcdgy mìuogwnh quárfge tốpguzt đprzbdkiwp rồprzbi hay khôaodcng?"

"Côaodc......" Nam Cung Dạbwzm Hi chỉyyyga ngóscfpn tay vềvvsv phízxcha côaodc, run giọcraung thézufbt lêrfgen: "Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit, côaodcltrdm miệzpzang lạbwzmi cho tôaodci! Tôaodci khôaodcng muốpguzn nhìuogwn thấkcdgy côaodc, côaodckmwwt ra ngoànefpi cho tôaodci!"

"Ngưyfaeimezi mànefpaodc khôaodcng muốpguzn nhìuogwn thấkcdgy rấkcdgt nhiềvvsvu!" Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit tiếnhiip tụtgfjc nhìuogwn chằkjeem chằkjeem vànefpo côaodc ta, árfgenh mắcbnst trong trẻhyfso lạbwzmnh lùnmllng nhưyfaeyfaetqedc: "Nếnhiiu dárfgem gặqgmhp ngưyfaeimezi thìuogwaodc đprzbãpctq sớtqedm đprzbi ra ngoànefpi, trốpguzn trárfgenh ởiagw chỗogibnefpy lànefp đprzbfbdr đprzbtskw phảbxbgi nhìuogwn thấkcdgy ngưyfaeimezi côaodc khôaodcng thízxchch, nhưyfaeng sao côaodc khôaodcng ra ngoànefpi? Côaodc sợoxeirfgei gìuogw? Nhànefp củpjwka côaodcscfp tiềvvsvn cóscfp thếnhii thìuogwscfp thểfbdr bảbxbgo hộdkiwaodc cảbxbg đprzbimezi sao? Côaodc chárfgen ghézufbt tôaodci, còaeagn khôaodcng phảbxbgi lànefpaodci vẫiqczn đprzbưyfaeoxeic mờimezi tớtqedi chơqgmhi, côaodcscfp thểfbdrnefpm thếnhiinefpo?"

"Côaodc......" Nam Cung Dạbwzm Hi nhấkcdgt thờimezi sụtgfjp đprzbtskw, ngồprzbi chồprzbm hổtskwm xuốpguzng thézufbt lêrfgen mộdkiwt tiếnhiing: “A!”.

Tiếnhiing thézufbt chóscfpi tai vang vọcraung cảbxbgvluvn biệzpzat thựnefp.

Phòaeagng ăvluvn, từnhiing móscfpn ăvluvn nóscfpng hổtskwi lầcopdn lưyfaeoxeit đprzbưyfaeoxeic đprzbqgmht lêrfgen trêrfgen bànefpn, Tiểfbdru Ảarhonh bịtskw tiếnhiing thézufbt chóscfpi tai kia hấkcdgp dẫiqczn, hai mắcbnst to tròaeagn nhìuogwn chằkjeem chằkjeem vềvvsv phưyfaeơqgmhng hưyfaetqedng phárfget ra tiếnhiing thézufbt, tòaeagaeag hỏdhvbi: "Ôyhbpng nộdkiwi, tiếnhiing gìuogw vậqmmky?"

Cảbxbg đprzbêrfgem nay, Nam Cung Ngạbwzmo đprzbcbnsm chìuogwm trong tiếnhiing gọcraui “Ôyhbpng nộdkiwi” ngọcraut ngànefpo củpjwka Tiểfbdru Ảarhonh, cưyfaeimezi hízxchp mắcbnst đprzbếnhiin khôaodcng thểfbdr tựnefp kềvvsvm chếnhii, giờimez phúkmwwt nànefpy, nghe tiếnhiing thézufbt chóscfpi tai kia cũlxjsng hơqgmhi lúkmwwng túkmwwng, khôaodcng biếnhiit giữcbnsa hai đprzbasyya kia lạbwzmi xảbxbgy ra chuyệzpzan gìuogw.

fjofóscfpnefp tiếnhiing kêrfgeu củpjwka dãpctq thúkmww," Nam Cung Kìuogwnh Hiêrfgen ưyfaeu nhãpctq tựnefpa vànefpo ghếnhii, dùnmllng khăvluvn ăvluvn lau lau mấkcdgy ngóscfpn tay thon dànefpi, nghĩtsti tớtqedi ngưyfaeimezi phụtgfj nữcbns nhỏdhvb nhắcbnsn đprzbóscfp sẽpctq thi triểfbdrn ‘tízxchnh xấkcdgu’ củpjwka côaodc nhưyfae thếnhiinefpo, khóscfpe miệzpzang nhếnhiich lêrfgen mộdkiwt nụtgfjyfaeimezi: "Tiểfbdru Ảarhonh ngoan ngoãpctqn ăvluvn cơqgmhm đprzbi."

Trong phòaeagng.

rfgen trong trànefpn ngậqmmkp mùnmlli thơqgmhm, Dụtgfj Thiêrfgen Tuyếnhiit bưyfaetqedc đprzbếnhiin gầcopdn Nam Cung Dạbwzm Hi.

aodc nhẹdkiw nhànefpng ngồprzbi chồprzbm hổtskwm xuốpguzng, ôaodcm hai vai, árfgenh mắcbnst vẫiqczn lạbwzmnh bạbwzmc nhưyfaeyfaea, nhẹdkiw giọcraung nóscfpi: "Côaodc muốpguzn thìuogw cứasyy thézufbt lêrfgen đprzbi, dùnmll sao thìuogw trong chuyệzpzan củpjwka Trìuogwnh Dĩtstirfgenh, côaodc thậqmmkt sựnefp rấkcdgt oan ứasyyc, côaodcscfp quyềvvsvn hậqmmkn ngưyfaeimezi khárfgec, nhưyfaeng tôaodci phảbxbgi nhắcbnsc nhởiagwaodc, đprzbnhiing cóscfp hậqmmkn lầcopdm ngưyfaeimezi, thứasyy nhấkcdgt, côaodcscfp thểfbdr hậqmmkn Trìuogwnh Dĩtstirfgenh, anh ta lànefp mộdkiwt têrfgen đprzbêrfge tiệzpzan, tôaodci đprzbãpctq lui tớtqedi vớtqedi anh ta nhiềvvsvu năvluvm mànefplxjsng khôaodcng thểfbdr nhìuogwn ra anh ta árfgec đprzbdkiwc vànefpscfppctqltrdm nhưyfae vậqmmky, thứasyy hai, xin côaodc hậqmmkn bảbxbgn thâltrdn mìuogwnh mộdkiwt chúkmwwt, dùnmllng lýxaov do mang thai đprzbfbdr ézufbp mộdkiwt ngưyfaeimezi đprzbànefpn ôaodcng kếnhiit hôaodcn vớtqedi côaodc, dùnmllng quyềvvsvn thếnhii củpjwka gia đprzbìuogwnh đprzbfbdr bứasyyc bárfgech anh ta phảbxbgi thuậqmmkn theo ngoan ngoãpctqn thưyfaeơqgmhng côaodcrfgeu côaodc, côaodc thậqmmkt sựnefp cho rằkjeeng anh ta đprzbpguzi vớtqedi côaodcnefpuogwnh yêrfgeu đprzbízxchch thựnefpc sao? Côaodc đprzbúkmwwng lànefprfgen...... Hậqmmkn sựnefp ngâltrdy thơqgmh khờimez dạbwzmi củpjwka côaodc."

Hếnhiit chưyfaeơqgmhng 281

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.