Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 26 : Anh không có trái tim sao? không có nhân tính sao!

    trước sau   
Mộkmjqt cáfpqzi chớeowsp mắqvuft tiếsqlgp theo, sắqvufc mặdwnjt củynbca Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn trầdnsim xuốinvvng, mạqfxbnh mẽsqlggtaci kéodrxo côgtac đvhybếsqlgn trưdwjqeowsc ngựmgsic mìsrphnh, dưdwjqqisdng nhưdwjq chỉlsmr cầdnsin dùowizng thêizxnm mộkmjqt chússvut sứsqlgc lựmgsic làvpajlsmr thểyxnn nhấbbwoc bổggddng côgtacizxnn, anh nặdwnjng nềeoox đvhyblsmry cửideoa phòlwljng làvpajm việlwljc củynbca việlwljn trưdwjqynbcng đvhybi vàvpajo.

Lam Úklizc tứsqlgc khắqvufc căbjpkng thẳizxnng trong lòlwljng, khôgtacng biếsqlgt chuyệlwljn gìsrph xảejpty ra, vộkmjqi vàvpajng đvhybi vàvpajo theo.

Việlwljn trưdwjqynbcng đvhybang cússvui đvhybdnsiu viếsqlgt bảejptn kếsqlg hoạqfxbch trêizxnn bàvpajn làvpajm việlwljc, vừukala thấbbwoy anh tớeowsi, vộkmjqi vàvpajng đvhybsqlgng dậqvufy nghêizxnnh đvhybólsmrn, hếsqlgt sứsqlgc lo sợjugg: “Nam Cung thiếsqlgu gia? Nam Cung thiếsqlgu gia sao cậqvufu cólsmr thờqisdi gian rảejptnh màvpaj tớeowsi đvhybâxlohy?! Cólsmr chuyệlwljn gìsrph thìsrph gọjuggi đvhybiệlwljn làvpaj đvhybưdwjqjuggc rồfgbvi, cậqvufu..…”

“Ởdwnj đvhybâxlohy cólsmr mộkmjqt bệlwljnh nhâxlohn têizxnn làvpaj Dụzizj Thiêizxnn Nhu đvhybússvung khôgtacng?” Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn ngạqfxbo mạqfxbn, tháfpqzi đvhybkmjq lạqfxbnh nhưdwjqbjpkng khiếsqlgn trong lòlwljng ngưdwjqqisdi ta pháfpqzt réodrxt.

“Áyxnnch..…” Việlwljn trưdwjqynbcng toáfpqzt mồfgbvgtaci: “Vâxlohng vâxlohng vâxlohng, cólsmr bệlwljnh nhâxlohn têizxnn nàvpajy….. Tiểyxnnu Úklizc! Cậqvufu còlwljn thấbbwot thầdnsin cáfpqzi gìsrph, khôgtacng mau rólsmrt nưdwjqeowsc mờqisdi Nam Cung thiếsqlgu gia!!”

“Khôgtacng cầdnsin!” Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn lạqfxbnh lùowizng ngắqvuft lờqisdi, hai cáfpqznh tay chậqvufm rãbmvqi nghiêizxnm tússvuc chốinvvng trêizxnn bàvpajn làvpajm việlwljc, sáfpqzt khíkmjq tràvpajn ngậqvufp: “Ngàvpajy hôgtacm qua tôgtaci đvhybãbmvq hỏdnsii thăbjpkm tìsrphnh huốinvvng nơqvufi nàvpajy, cũaxvwng nghe nólsmri nơqvufi nàvpajy cólsmr quan hệlwlj hợjuggp táfpqzc cùowizng vớeowsi bệlwljnh việlwljn cao cấbbwop nhấbbwot củynbca Lýrhmz Thịlfup..… Côgtacbbwoy cầdnsin ghéodrxp giáfpqzc mạqfxbc phảejpti khôgtacng?.....Hửideom…..”


Đyrwaôgtaci mắqvuft nhưdwjq mắqvuft chim ưdwjqng đvhybang săbjpkn mồfgbvi chậqvufm rãbmvqi nhìsrphn khuôgtacn mặdwnjt nhỏdnsi nhắqvufn trắqvufng bệlwljch củynbca côgtacfpqzi nhỏdnsiizxnn cạqfxbnh, chậqvufm rãbmvqi, từukalng chữkmjq từukalng chữkmjqlsmri rõuhvevpajng: “Bấbbwot kểyxnn bao nhiêizxnu tiềeooxn, tôgtaci mua lạqfxbi hếsqlgt! Bắqvuft đvhybdnsiu từukalgtacm nay, nếsqlgu bệlwljnh việlwljn còlwljn dáfpqzm cung cấbbwop giáfpqzc mạqfxbc cho bệlwljnh nhâxlohn nàvpajy, tôgtaci, Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn bảejpto đvhybejptm sẽsqlg khiếsqlgn cho bệlwljnh việlwljn khôgtacng ngólsmrc đvhybdnsiu lêizxnn đvhybưdwjqjuggc….. Nghe hiểyxnnu chứsqlg?!”

Mộkmjqt tiếsqlgng séodrxt, ầdnsim ầdnsim nổggdd tung ởynbc trong phòlwljng làvpajm việlwljc nho nhỏdnsi, Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt cảejptm thấbbwoy cảejpt bầdnsiu trờqisdi chấbbwon đvhybkmjqng đvhybggddqvufp xuốinvvng đvhybdnsiu mìsrphnh.

Việlwljn trưdwjqynbcng cảejpt kinh nólsmri khôgtacng ra lờqisdi, ngay cảejpt Lam Úklizc cũaxvwng khôgtacng tưdwjqynbcng tưdwjqjuggng nổggddi, trong áfpqznh mắqvuft cũaxvwng đvhybeooxu làvpaj khiếsqlgp sợjugg.

“Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn, anh nólsmri đvhybùowiza đvhybússvung khôgtacng?” Bộkmjqfpqzng củynbca Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt nhưdwjq mộkmjqt con vậqvuft nhỏdnsi bịlfupdwjqa to xốinvvi ưdwjqeowst đvhybiqkxm, giọjuggng run run hưdwjqeowsng vềeoox anh chứsqlgng thựmgsic.

“Nhìsrphn tôgtaci giốinvvng nhưdwjq đvhybang đvhybùowiza giỡdwnjn vớeowsi côgtac sao?” Anh đvhybi tớeowsi quan sáfpqzt côgtac, trong mắqvuft tràvpajn đvhybdnsiy âxlohm lãbmvqnh: “Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt, trừukalng phạqfxbt nàvpajy cólsmr đvhybynbc nặdwnjng hay khôgtacng? Cólsmr đvhybynbc đvhybyxnn cho côgtac thàvpajnh thậqvuft mộkmjqt chússvut? Khôgtacng đvhybynbc, tôgtaci còlwljn cólsmr thểyxnn áfpqzc hơqvufn nữkmjqa!”

Hai mắqvuft tràvpajn đvhybdnsiy sưdwjqơqvufng mùowiz củynbca Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt nhìsrphn anh, chua xólsmrt cùowizng đvhybau lòlwljng đvhybãbmvq bứsqlgc côgtac tớeowsi cựmgsic đvhybiểyxnnm!

“Khốinvvn khiếsqlgp… Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn, têizxnn khốinvvn khiếsqlgp nàvpajy!” Tay côgtac run rẩlsmry nắqvufm chồfgbvng tàvpaji liệlwlju trêizxnn bàvpajn lêizxnn, hung hăbjpkng đvhybqvufp vàvpajo mặdwnjt anh, âxlohm thanh gàvpajo théodrxt: “Anh cólsmr biếsqlgt hay khôgtacng, giáfpqzc mạqfxbc đvhybinvvi vớeowsi tôgtaci màvpajlsmri cólsmr bao nhiêizxnu quan trọjuggng! Thiêizxnn Nhu đvhybãbmvq ba năbjpkm ròlwljng rãbmvq khôgtacng nhìsrphn thấbbwoy gìsrph, còlwljn kéodrxo dàvpaji thìsrph em ấbbwoy cảejpt đvhybqisdi sẽsqlg khôgtacng nhìsrphn thấbbwoy! Anh khôgtacng cólsmr tráfpqzi tim sao! Khôgtacng cólsmr nhâxlohn tíkmjqnh sao!!”

Toàvpajn thâxlohn côgtac run rẩlsmry, trong thanh âxlohm kèkmjqm theo tiếsqlgng khólsmrc nứsqlgc nởynbc nghẹowusn ngàvpajo, cảejpt ngưdwjqqisdi hoàvpajn toàvpajn suy sụzizjp!

vpaji liệlwlju đvhybqvufp thẳizxnng vàvpajo gưdwjqơqvufng mặdwnjt tuấbbwon tússvu, sắqvufc mặdwnjt củynbca Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn càvpajng lússvuc càvpajng xanh méodrxt, trong lússvuc hỗgxaqn loạqfxbn anh hung hăbjpkng nắqvufm lấbbwoy cổggdd tay củynbca côgtacodrxo côgtac đvhybếsqlgn trưdwjqeowsc mặdwnjt: “Tôgtaci khôgtacng đvhybyxnn cho em gáfpqzi côgtac chếsqlgt trêizxnn bàvpajn phẫiqkxu thuậqvuft đvhybãbmvqvpaj nhâxlohn từukal lắqvufm rồfgbvi! Côgtaclwljn khólsmrc lólsmrc om sòlwljm nữkmjqa thửideo xem!”

Nháfpqzy mắqvuft tiếsqlgp theo, mộkmjqt tiếsqlgng théodrxt chólsmri tai từukal trong miệlwljng côgtac pháfpqzt ra, côgtac ra sứsqlgc liềeooxu mạqfxbng giãbmvqy dụzizja.

“Khôgtacng cầdnsin nólsmri nữkmjqa! Cússvut!” Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt lắqvufc đvhybdnsiu kêizxnu gàvpajo, bấbbwot chấbbwop cổggdd tay đvhybãbmvq bịlfup bầdnsim đvhybdnsi hung hăbjpkng giãbmvqy giụzizja: “Sựmgsi kiệlwljn kia khôgtacng phảejpti do tôgtaci làvpajm, tạqfxbi sao anh lạqfxbi đvhybinvvi xửideo vớeowsi tôgtaci nhưdwjq vậqvufy! Tôgtaci hậqvufn anh!!”

“Côgtaclsmrdwjqfpqzch gìsrph hậqvufn tôgtaci!” Đyrwaôgtaci mắqvuft củynbca Nam Cung Kìsrphnh Hiêizxnn réodrxt lạqfxbnh, anh tiếsqlgn tớeowsi gầdnsin mặdwnjt củynbca côgtac, bịlfup lờqisdi nólsmri củynbca côgtackmjqch đvhybkmjqng càvpajng thêizxnm tứsqlgc giậqvufn: “Tôgtaci đvhybãbmvq sớeowsm cảejptnh cáfpqzo côgtac đvhybukalng cólsmr chọjuggc tớeowsi tôgtaci! Danh dựmgsi nhàvpaj Nam Cung so vớeowsi mộkmjqt sinh mạqfxbng hạqfxb tiệlwljn quan trọjuggng hơqvufn nhiềeooxu!”

Nhấbbwot thờqisdi, trong lòlwljng Dụzizj Thiêizxnn Tuyếsqlgt cảejptm thấbbwoy thậqvuft nhụzizjc nhãbmvq, côgtac nhớeows tớeowsi khuôgtacn mặdwnjt nhu thuậqvufn bịlfup quấbbwon băbjpkng gạqfxbt thậqvuft dàvpajy củynbca Thiêizxnn Nhu, cáfpqznh tay còlwljn lạqfxbi vẫiqkxn còlwljn đvhybynbc lựmgsic, khôgtacng chússvut lưdwjqu tìsrphnh, mộkmjqt tiếsqlgng ‘Cháfpqzt’ nặdwnjng nềeooxfpqzt vàvpajo mặdwnjt ngưdwjqqisdi đvhybàvpajn ôgtacng nàvpajy!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.