Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 251 : Mẹ, SOS, cầu cứu!

    trước sau   
La Tìdmdjnh Uyểomrzn néxiepn lệpbqo, cúqypsp đdmdjiệpbqon thoạqnhzi.

ttgbn đdmdjêfzism thâomrzm trầjyrlm, dưqypsudbrng nhưqyps dựmnsjtfido mộqixmt cuộqixmc phong ba nổpbqoi lêfzisn, côtsup ta ôtsupm chặudbrt chíqypsnh mìdmdjnh, trong đdmdjjyrlu suy nghĩmkrgttgbm thếkmcnttgbo đdmdjomrz vậjsisn dụwjpmng thếkmcn lựmnsjc bêfzisn Đepdqàttgbi Bắkdftc bắkdftt cóxiepc đdmdjopnla béxiep...... Tâomrzm tưqyps củbazta ôtsupng cụwjpm luôtsupn kíqypsn đdmdjátfido, muốrfznn đdmdjoạqnhzt ngưqypsudbri từyqxo trong tay ôtsupng ta cóxiep bao nhiêfzisu khóxiep khăwbswn......

“Kìdmdjnh Hiêfzisn......” Côtsup ta khàttgbn giọprovng kêfzisu têfzisn anh, tay nắkdftm lấtsupy átfido bọprovc ghếkmcn salon, nưqypskpqgc mắkdftt rơkmcni xuốrfznng: “Em khôtsupng muốrfznn làttgbm vậjsisy...... Thậjsist xin lỗuzwci...... Thậjsist sựmnsj xin lỗuzwci......”

*****

Đepdqàttgbi Bắkdftc.

qypsa rơkmcni mịjyrlt mùooev.


Tiểomrzu Ảdonvnh nằeudkm sấtsupp ởawzu cửjyrla sổpbqo nhìdmdjn thờudbri tiếkmcnt bêfzisn ngoàttgbi, lạqnhzi nhìdmdjn hộqixm vệpbqo ngủbazt say trêfzisn ghếkmcn salon ngoàttgbi phòqixmng khátfidch, bóxiepng dátfidng nho nhỏkdft leo xuốrfznng, nhẹtfid châomrzn nhẹtfid tay đdmdji tớkpqgi, móxiepc đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng trong túqypsi quầjyrln củbazta anh ta.

wbswn phòqixmng ưqypsu nhãdbmyttgby rấtsupt khátfidc biệpbqot, vôtsupooevng yêfzisn tĩmkrgnh, chỉmnsj nghe đdmdjưqypsbaztc tiếkmcnng mưqypsa rơkmcni rắkdftc rắkdftc.

Tiểomrzu Ảdonvnh cầjyrlm đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng ởawzu trong tay, rốrfznt cuộqixmc cũkdjung lấtsupy ra khỏkdfti túqypsi quầjyrln, cậjsisu béxiep vộqixmi vàttgbng chạqnhzy đdmdjếkmcnn trong gian phòqixmng cátfidch vátfidch, nhóxiepn châomrzn khóxiepa cửjyrla phòqixmng, vừyqxoa đdmdjjyrlnh mởawzu đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng gọprovi cho mẹtfid, đdmdjqixmt nhiêfzisn phíqypsa sau truyềziotn đdmdjếkmcnn đdmdjqixmng tĩmkrgnh.

Hộqixm vệpbqo bịjyrl giậjsist mìdmdjnh tỉmnsjnh giấtsupc, đdmdji tớkpqgi muốrfznn mởawzu cửjyrla ra, lạqnhzi phátfidt hiệpbqon cửjyrla đdmdjãdbmy bịjyrl khóxiepa từyqxofzisn trong.C

“Tiểomrzu thiếkmcnu gia...... Tiểomrzu thiếkmcnu gia, mởawzu cửjyrla!”

Tiểomrzu Ảdonvnh ngửjyrla đdmdjjyrlu nhìdmdjn cátfidnh cửjyrla, thụwjpmt lùooevi hai bưqypskpqgc, nhúqypsn nhúqypsn vai: “Chátfidu đdmdjâomrzu cóxiep ngu, chátfidu sẽggfa khôtsupng mởawzu cửjyrla.”

ttgbn tay nhỏkdftxiepqypsu loátfidt ấtsupn mởawzu đdmdjiệpbqon thoạqnhzi, khôtsupng đdmdjomrz tớkpqgi ýfemu đdmdjqixmng tĩmkrgnh bêfzisn ngoàttgbi, nhưqypsng đdmdjếkmcnn khi ấtsupn mởawzu đdmdjưqypsbaztc mộqixmt nửjyrla bỗuzwcng nhiêfzisn phátfidt hiệpbqon khátfidc thưqypsudbrng, cátfidi đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng nàttgby, căwbswn bảdazxn làttgb khôtsupng cóxiepqypsn hiệpbqou?!!

Giơkmcnfzisn quơkmcn quơkmcn, lạqnhzi mởawzu pin ởawzu phíqypsa sau ra nhìdmdjn mộqixmt chúqypst, khuôtsupn mặudbrt nhỏkdft nhắkdftn xinh đdmdjtfidp củbazta Tiểomrzu Ảdonvnh tátfidi méxiept.

“Ngưqypsudbri xấtsupu...... Ngưqypsudbri xấtsupu!” Tiểomrzu Ảdonvnh tứopnlc giậjsisn đdmdjếkmcnn nóxiepi liêfzisn tiếkmcnp hai câomrzu, chạqnhzy tớkpqgi nhóxiepn châomrzn mởawzu cửjyrla, nổpbqoi giậjsisn đdmdjùooevng đdmdjùooevng quăwbswng đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng vàttgbo trêfzisn ngưqypsudbri củbazta hộqixm vệpbqo: “Mấtsupy chúqyps thậjsist xấtsupu! Vìdmdj đdmdjziot phòqixmng chátfidu màttgb giấtsupu đdmdjiệpbqon thoạqnhzi còqixmn lấtsupy đdmdjrxvk giảdazx thay thếkmcn, mấtsupy chúqyps lừyqxoa chátfidu, ngưqypsudbri xấtsupu!”

Thìdmdjnh lìdmdjnh bịjyrlxiepm tớkpqgi cátfidi đdmdjiệpbqon thoạqnhzi, hộqixm vệpbqo vộqixmi vàttgbng chốrfznng tay lêfzisn cửjyrla, chăwbswm chúqyps nhìdmdjn Tiểomrzu Ảdonvnh, nóxiepi: “Tiểomrzu thiếkmcnu gia, thậjsist ra, cho dùooevxiep đdmdjưqypsa cho cậjsisu đdmdjiệpbqon thoạqnhzi di đdmdjqixmng thậjsist thìdmdjkdjung khôtsupng cóxieptfidc dụwjpmng, mọprovi tầjyrln sóxiepng ởawzukmcni nàttgby đdmdjziotu mởawzu bằeudkng vâomrzn tay, khôtsupng đdmdjúqypsng ngưqypsudbri căwbswn bảdazxn làttgb mởawzu khôtsupng ra, tiểomrzu thiếkmcnu gia dậjsisy rồrxvki thìdmdj chuẩeudkn bịjyrl đdmdji, hôtsupm nay mưqypsa lớkpqgn, nhưqypsng lãdbmyo gia đdmdjãdbmy dặudbrn dòqixm, nhấtsupt đdmdjjyrlnh phảdazxi đdmdjưqypsa cậjsisu trởawzu vềziot.”

Khuôtsupn mặudbrt xanh méxiept củbazta Tiểomrzu Ảdonvnh từyqxo từyqxo nổpbqoi vẻkmcn ngạqnhzc nhiêfzisn mừyqxong rỡemmz: “Đepdqưqypsa chátfidu trởawzu vềziot? Ôkmcnng cụwjpm đdmdjãdbmy chịjyrlu cho chátfidu trởawzu vềziot gặudbrp mẹtfid!”

“Ừprov, tiểomrzu thiếkmcnu gia, chúqypsng ta cóxiep thểomrz trởawzu vềziot.”

“A!!!” Tiểomrzu Ảdonvnh nhảdazxy dựmnsjng lêfzisn, chạqnhzy lăwbswmg quăwbswng ởawzu trong phòqixmng: “Chátfidu cóxiep thểomrz trởawzu vềziot gặudbrp mẹtfid! Chátfidu cóxiep thểomrz trởawzu vềziot gặudbrp mẹtfid!! Chúqyps, chừyqxong nàttgbo chúqypsng ta trởawzu vềziot?”


“Ánxlych......” Hộqixm vệpbqo nhìdmdjn cậjsisu béxiep đdmdjqixmt nhiêfzisn thay đdmdjpbqoi sắkdftc mặudbrt, nhứopnlc đdmdjjyrlu ngẫkdftm nghĩmkrg: “Sau khi ăwbswn sátfidng xong thìdmdj đdmdji.”

Đepdqưqypsbaztc!” Tiểomrzu Ảdonvnh đdmdjeudky thâomrzn thểomrz vạqnhzm vỡemmz củbazta anh ta ra, chạqnhzy ra ngoàttgbi: “Bữtfida sátfidng đdmdjâomrzu? Bữtfida sátfidng đdmdjâomrzu?”

wbswm sátfidu giờudbrtfidng, bóxiepng dátfidng nho nhỏkdft chạqnhzy khắkdftp phòqixmng tìdmdjm bữtfida ăwbswn sátfidng......

Hộqixm vệpbqobaztkdjuqypsi đdmdjjyrlu, nhíqypsu chặudbrt màttgby, cảdazxm thấtsupy mệpbqot mỏkdfti tớkpqgi cựmnsjc đdmdjiểomrzm, kểomrz từyqxo sau khi tiểomrzu thiếkmcnu gia bịjyrl đdmdjưqypsa đdmdjếkmcnn đdmdjâomrzy, toàttgbn bộqixm tấtsupt cảdazx đdmdjziotu phảdazxi đdmdjziot phòqixmng, thậjsism chíqyps rấtsupt nhiềziotu thiếkmcnt bịjyrl đdmdjiệpbqon tửjyrlkdjung khôtsupng đdmdjưqypsbaztc dùooevng, tíqypsn hiệpbqou cũkdjung bịjyrl che chắkdftn, internet cũkdjung khôtsupng đdmdjưqypsbaztc kếkmcnt nốrfzni, trong lòqixmng ôtsupng cụwjpm biếkmcnt rõhmeu chátfidu củbazta mìdmdjnh làttgb thiêfzisn tàttgbi vềziot phưqypsơkmcnng diệpbqon đdmdjiệpbqon tửjyrl, khôtsupng đdmdjomrz cho cậjsisu béxiep sửjyrl dụwjpmng đdmdjưqypsbaztc bấtsupt kỳdbmy vậjsist gìdmdj liêfzisn quan, nhưqyps vậjsisy cậjsisu béxiepkdjung khôtsupng cóxiepkmcn hộqixmi chạqnhzy trốrfznn, trong đdmdjoạqnhzn thờudbri gian nàttgby, bọprovn họprov chăwbswm sóxiepc vịjyrl tiểomrzu thiếkmcnu gia nàttgby hếkmcnt khảdazxwbswng cóxiep thểomrz, nóxiepi ‘cẩeudkm y ngọprovc thựmnsjc’ cũkdjung khôtsupng quátfid đdmdjátfidng mộqixmt chúqypst nàttgbo.

Nhưqypsng cốrfzndmdjnh Tiểomrzu Ảdonvnh lạqnhzi khôtsupng phảdazxi làttgb mộqixmt đdmdjopnla trẻkmcn an tĩmkrgnh, ba phen bốrfznn bậjsisn bỏkdft chạqnhzy làttgbm khổpbqo bọprovn họprov, kêfzisu hộqixm vệpbqo đdmdjưqypsa mìdmdjnh đdmdji dạqnhzo phốrfzn tảdazxn bộqixm, thừyqxoa dịjyrlp ngưqypsudbri lớkpqgn khôtsupng chúqyps ýfemu thìdmdj bỏkdft chạqnhzy, bịjyrl bắkdftt trởawzu lạqnhzi mấtsupy lầjyrln, giàttgby vòqixm đdmdjếkmcnn mứopnlc tíqypsnh tìdmdjnh bưqypskpqgng bỉmnsjnh cũkdjung giảdazxm hơkmcnn phâomrzn nửjyrla.

tfidch mộqixmt đdmdjqnhzi dưqypsơkmcnng, coi nhưqyps cậjsisu béxiepxiepttgb thiêfzisn tàttgbi thìdmdjkdjung khôtsupng thểomrz chạqnhzy vềziot đdmdjưqypsbaztc!

Ăkdjun đdmdjiểomrzm tâomrzm xong, Tiểomrzu Ảdonvnh liềziotn chạqnhzy vàttgbo trong phòqixmng củbazta mìdmdjnh, lấtsupy ra mộqixmt cátfidi hộqixmp nho nhỏkdftttgbu đdmdjen cấtsupt vàttgbo túqypsi, nghĩmkrg nghĩmkrg lạqnhzi lấtsupy ra nhìdmdjn mộqixmt chúqypst, cau màttgby nóxiepi: “Mẹtfid ơkmcni mẹtfid, sao màttgb mẹtfid nghĩmkrg khôtsupng ra phảdazxi tìdmdjm Tiểomrzu Ảdonvnh nhưqyps thếkmcnttgbo, SOS, cầjyrlu cứopnlu! Tiểomrzu Ảdonvnh đdmdjang ởawzu chỗuzwcttgby! Thếkmcnttgb mẹtfid lạqnhzi tìdmdjm khôtsupng thấtsupy!!”

Cậjsisu béxiep biếkmcnt, trưqypskpqgc đdmdjếkmcnn giờudbr mẹtfid đdmdjziotu khôtsupng tin tưqypsawzung đdmdjrxvk đdmdjqnhzt cậjsisu béxiepttgbm ra, cũkdjung khôtsupng xátfidc đdmdjjyrlnh làttgbxiepooevng đdmdjưqypsbaztc hay khôtsupng, cho nêfzisn tốrfzni qua lúqypsc kếkmcnt thúqypsc cuộqixmc tròqixm chuyệpbqon vớkpqgi mẹtfid, cậjsisu béxiep đdmdjãdbmy đdmdjưqypsa cátfidnh tay nhỏkdftxiepfzisn trêfzisn khôtsupng trung tạqnhzo thàttgbnh hìdmdjnh dátfidng mộqixmt cátfidi hộqixmp nhỏkdft, chớkpqgp chớkpqgp đdmdjôtsupi mắkdftt to tròqixmn nhìdmdjn mẹtfid, nhắkdftc nhởawzu mẹtfid: “Mẹtfid, chúqypsng ta phảdazxi luyệpbqon tậjsisp nhiềziotu thêfzism, Tiểomrzu Ảdonvnh rấtsupt muốrfznn gặudbrp mẹtfid, nhấtsupt đdmdjjyrlnh mẹtfidkdjung rấtsupt muốrfznn biếkmcnt Tiểomrzu Ảdonvnh đdmdjang ởawzukmcni nàttgbo đdmdjúqypsng khôtsupng?!”

Hi vọprovng cóxiep íqypsch.

“Ken kéxiept” mộqixmt tiếkmcnng, cửjyrla bịjyrl đdmdjeudky ra, Tiểomrzu Ảdonvnh luốrfznng cuốrfznng tay châomrzn nhéxiept cátfidi hộqixmp nhỏkdftttgbo trong quầjyrln átfido củbazta mìdmdjnh.

“Tiểomrzu thiếkmcnu gia, chúqypsng ta nêfzisn đdmdji!”

Tiểomrzu Ảdonvnh nóxiepi mộqixmt tiếkmcnng: “Đepdqưqypsbaztc”, bỏkdft lạqnhzi tấtsupt cảdazx đdmdjrxvkooevng trêfzisn bàttgbn, mộqixmt thâomrzn thoảdazxi mátfidi chạqnhzy tớkpqgi, đdmdjomrz hộqixm vệpbqo dắkdftt tay củbazta mìdmdjnh đdmdji ra khỏkdfti phòqixmng.

fzisn ngoàttgbi, mộqixmt chiếkmcnc xe dừyqxong ởawzu trưqypskpqgc cửjyrla Lan Cưqyps Uyểomrzn, hai hàttgbng hộqixm vệpbqo cầjyrlm dùooevttgbu đdmdjen đdmdjopnlng ởawzu hai bêfzisn.


Đepdqi ra cửjyrla, mưqypsa to tầjyrlm tảdazx nhưqyps trúqypst nưqypskpqgc.

*****

ooevng lúqypsc nàttgby, tạqnhzi sâomrzn bay thàttgbnh phốrfzn Z.

Nam Cung Kìdmdjnh Hiêfzisn đdmdjopnlng ởawzu phòqixmng chờudbr trong sâomrzn bay, gọprovi xong cuộqixmc đdmdjiệpbqon thoạqnhzi sau cùooevng.

Tốrfzni hôtsupm qua, ngưqypsudbri củbazta anh đdmdjãdbmyqyps mậjsist đdmdjếkmcnn phụwjpm cậjsisn Lan Cưqyps Uyểomrzn, bọprovn họprov theo dõhmeui khu vựmnsjc Tiểomrzu Ảdonvnh đdmdjang ởawzu, lúqypsc nàttgby khôtsupng thểomrz ra bấtsupt cứopnl chuyệpbqon gìdmdj, anh biếkmcnt Thiêfzisn Tuyếkmcnt đdmdjang chờudbr đdmdjbazti ởawzu nhàttgb.

tfidng sớkpqgm, lúqypsc côtsupqixmn ngủbazt say, anh róxiepn réxiepn muốrfznn chạqnhzy tớkpqgi đdmdjâomrzy mộqixmt mìdmdjnh, nhưqypsng vẫkdftn khiếkmcnn côtsup tỉmnsjnh giấtsupc, côtsup kiêfzisn trìdmdj muốrfznn đdmdji theo anh cùooevng nhau đdmdjóxiepn con trai, nhưqypsng bịjyrl anh liêfzisn tụwjpmc đdmdjèdonv xuốrfznng, muốrfznn côtsupawzu lạqnhzi trong nhàttgb khôtsupng nêfzisn đdmdji đdmdjâomrzu, anh đdmdji đdmdjóxiepn con trai sẽggfa trởawzu lạqnhzi.

Anh rấtsupt cẩeudkn thậjsisn, trưqypskpqgc lúqypsc ra cửjyrla cũkdjung dặudbrn dòqixm ngưqypsudbri trôtsupng chừyqxong chung quanh, nóxiepi bọprovn họprov cẩeudkn thậjsisn bảdazxo vệpbqo Thiêfzisn Tuyếkmcnt cho tốrfznt.

Khi đdmdjóxiep Thiêfzisn Nhu cũkdjung đdmdjãdbmy thứopnlc, trưqypskpqgc lúqypsc anh đdmdji đdmdjãdbmy tớkpqgi hỏkdfti anh cóxiep thểomrz cho côtsup theo cùooevng đdmdji đdmdjóxiepn Tiểomrzu Ảdonvnh hay khôtsupng, côtsup chưqypsa từyqxong gặudbrp đdmdjopnla chátfidu nhỏkdftttgby, Nam Cung Kìdmdjnh Hiêfzisn nhẹtfid giọprovng cựmnsj tuyệpbqot, côtsup lạqnhzi khe khẽggfaqypsudbri, nụwjpmqypsudbri mang theo sựmnsj thêfzisqypsơkmcnng: “Nam Cung, em biếkmcnt anh muốrfznn bảdazxo vệpbqo chịjyrl cho nêfzisn mớkpqgi khôtsupng cho chịjyrltsupy đdmdji theo, nhưqypsng em thìdmdj khôtsupng sao, anh khôtsupng cầjyrln lo lắkdftng cho em.”

Nam Cung Kìdmdjnh Hiêfzisn cóxiep thểomrz nhìdmdjn ra sựmnsj châomrzn tìdmdjnh nơkmcni đdmdjátfidy mắkdftt côtsup, anh cưqypsudbri cưqypsudbri, vẻkmcn mặudbrt ưqypsu nhãdbmyttgb lạqnhznh lùooevng.

“Thiêfzisn Nhu, tôtsupi khôtsupng chỉmnsj muốrfznn bảdazxo vệpbqo chịjyrl củbazta em, màttgbttgb muốrfznn bảdazxo vệpbqo toàttgbn bộqixm thếkmcn giớkpqgi củbazta côtsuptsupy, bao gồrxvkm em vàttgb Tiểomrzu Ảdonvnh, cũkdjung bao gồrxvkm bảdazxn thâomrzn tôtsupi, tôtsupi biếkmcnt rõhmeu tấtsupm lòqixmng củbazta em, nếkmcnu nhưqypstsupi đdmdjãdbmy từyqxong làttgbm gìdmdj khiếkmcnn em hiểomrzu lầjyrlm thìdmdjtsupi rấtsupt xin lỗuzwci, nhưqypsng hiệpbqon tạqnhzi hay tưqypsơkmcnng lai sau nàttgby, tôtsupi chỉmnsjfzisu chịjyrl củbazta em, vĩmkrgnh viễxiepn yêfzisu, cũkdjung chỉmnsjfzisu mộqixmt mìdmdjnh côtsuptsupy...... Em hiểomrzu rõhmeu chưqypsa?”

Khoảdazxnh khắkdftc đdmdjóxiep, biểomrzu tìdmdjnh củbazta Thiêfzisn Nhu làttgbm cho ngưqypsudbri ta đdmdjau lòqixmng.

tsup vẫkdftn cưqypsudbri, nhưqypsng átfidnh mắkdftt dầjyrln dầjyrln trởawzufzisn trốrfznng rỗuzwcng, bịjyrl lờudbri nóxiepi đdmdjdazxqypsch củbazta anh làttgbm cho thưqypsơkmcnng tíqypsch đdmdjjyrly mìdmdjnh.

Trong sâomrzn bay rấtsupt íqypst ngưqypsudbri, khôtsupng khíqypsttgbnh lạqnhznh thấtsupm vàttgbo trong quầjyrln átfido, cóxiepkmcni lạqnhznh lẽggfao, sau lưqypsng cóxiep ngưqypsudbri đdmdji tớkpqgi, thấtsupp giọprovng nóxiepi: “Thiếkmcnu gia, ngưqypsudbri bêfzisn Đepdqàttgbi Bắkdftc đdmdjãdbmy liêfzisn lạqnhzc, tiểomrzu thiếkmcnu gia đdmdjang ởawzu trong tay bọprovn họprov, ngưqypsudbri củbazta chúqypsng ta đdmdjang đdmdji theo.”

xiepi xong, cũkdjung đdmdjưqypsa notebook trong tay qua, Nam Cung Kìdmdjnh Hiêfzisn cóxiep thểomrz nhìdmdjn thấtsupy dưqypskpqgi hàttgbng dùooev to màttgbu đdmdjen, bóxiepng dátfidng nho nhỏkdft nhưqyps tinh linh kia đdmdjang ngồrxvki vàttgbo trong xe.

Ngóxiepn tay thon dàttgbi giơkmcnfzisn chạqnhzm tớkpqgi hìdmdjnh ảdazxnh đdmdjóxiep, Nam Cung Kìdmdjnh Hiêfzisn nóxiepi thậjsist nhỏkdft: “Bêfzisn kia đdmdjang mưqypsa?”

“Dạqnhz.”

“...... Lấtsupy thêfzism hai bộqixm y phụwjpmc, ởawzu chỗuzwcttgby chờudbr.” Anh cầjyrln nắkdftm trong tay mỗuzwci chi tiếkmcnt, mộqixmt chúqypst cũkdjung khôtsupng thểomrzxiepdmdj ngoàttgbi ýfemu muốrfznn.

Hếkmcnt chưqypsơkmcnng 251

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.