Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 236 : Hiện giờ hai người ở chung một chỗ sao? ?

    trước sau   
Trưfkmlipvhc tiêartrn, anh nhìqbhcn Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt ngồphpgi ởrmeg phíccpga bêartrn phảtksfi, tiếtlhqp theo làfkml Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnnrmeg đipvhtksfi diệmdzun, cuốtksfi cùprijng mớipvhi rơfqtti vàfkmlo trêartrn ngưfkmluhdki Thiêartrn Nhu.

Thờuhdki gian lâjqjqu nhưfkml vậkpaty mớipvhi gặgbwjp lạnxuqi, quảtksf nhiêartrn, đipvhãiviu trổnhgoiviu thàfkmlnh mộfktdt cônncvhncni duyêartrn dáhncnng yêartru kiềltiru, dịwyhwu dàfkmlng đipvhfktdng lònxuqng ngưfkmluhdki, mọpriji cửcpij đipvhfktdng đipvhltiru ‘câjqjqu hồphpgn nhiếtlhqp pháhncnch’, thanh nhãiviufkml lễuhdk phéooujp, giốtksfng nhưfkml mộfktdt khốtksfi ngọprijc thônncv chưfkmla màfkmli dũcrnna đipvhãiviu trảtksfi qua bàfkmln tay ngưfkmluhdki đipvhartru khắefipc.

fkmlrmeg khoảtksfng cáhncnch xa xa, Thiêartrn Nhu cũcrnnng nhìqbhcn thấkrdfy ngưfkmluhdki đipvhàfkmln ônncvng hấkrdfp dẫmrkln thu húhpfqt kia.Chưfkmlơfqttng mớipvhi nhấkrdft đipvhăprijng trêartrn diendanlequydon

hncni loạnxuqi cảtksfm xúhpfqc khi thịwyhw giáhncnc bịwyhw chấkrdfn đipvhfktdng nàfkmly, khônncvng lờuhdki nàfkmlo cópicg thểirsj diễuhdkn tảtksf đipvhưfkmlirsjc.Chưfkmlơfqttng mớipvhi nhấkrdft đipvhăprijng trêartrn diendanlequydon

Quảtksf thựbotyc, cônncvpicg chúhpfqt híccpgt thởrmeg khônncvng thônncvng.

Trong tiếtlhqng nhạnxuqc du dưfkmlơfqttng, Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn chậkpatm rãiviui đipvhi tớipvhi, đipvhônncvi mắefipt thưfkmluhdkng ngàfkmly sắefipc béooujn lạnxuqnh nhưfkmlprijng chợirsjt mềltirm mạnxuqi, nhìqbhcn Thiêartrn Nhu, nópicgi: "Vềltir rồphpgi?"


Anh tưfkmlơfqtti cưfkmluhdki, cao ngấkrdft ưfkmlu nhãiviu, mịwyhw hoặgbwjc lan tràfkmln, ởrmeghncnch xa cônncv chỉqbhc mấkrdfy bưfkmlipvhc châjqjqn.

"Dạnxuq," Thiêartrn Nhu cópicgfqtti hoảtksfng hốtksft đipvháhncnp, sắefipc mặgbwjt ửcpijng hồphpgng: "Sáhncnng nay mớipvhi xuốtksfng máhncny bay, chịwyhw tớipvhi đipvhópicgn em."

"Vậkpaty àfkml?" Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn nheo mắefipt lạnxuqi, áhncnnh mắefipt cốtksf ýowvz quéooujt qua Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn mộfktdt cáhncni, giốtksfng nhưfkmlnncv ýowvz, nắefipm lấkrdfy bàfkmln tay củpicga Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt đipvhang đipvhgbwjt ởrmeg trêartrn bàfkmln, cưfkmlng chiềltiru nắefipm giữltir trong lònxuqng bàfkmln tay, mộfktdt tay kháhncnc lạnxuqi kéooujo ghếtlhq ra, ngồphpgi xuốtksfng: "Nópicgi vậkpaty cópicg ngưfkmluhdki rỗfqtti rảtksfnh nêartrn đipvhi theo...... Thậkpatt đipvhúhpfqng làfkml khônncvng sợirsj chếtlhqt, dáhncnm trắefipng trợirsjn theo sáhncnt chiếtlhqm phầhpkan củpicga mìqbhcnh nhưfkml vậkpaty."

Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn vốtksfn đipvhang nhàfkmln nhạnxuqt cưfkmluhdki, sắefipc mặgbwjt chợirsjt cứyeqrng ngắefipc, khẽddga nguyềltirn rủpicga mộfktdt tiếtlhqng: "Mìqbhcnh chỉqbhcfkml đipvhi theo Thiêartrn Tuyếtlhqt đipvhếtlhqn sâjqjqn bay đipvhópicgn ngưfkmluhdki, cậkpatu cópicg cầhpkan hẹpvkep hònxuqi đipvhếtlhqn mứyeqrc nàfkmly khônncvng? Gìqbhc? Chiếtlhqm phầhpkan củpicga cậkpatu?!"

"Ởdmri chỗfqttfkmly đipvhltiru thuộfktdc phầhpkan củpicga mìqbhcnh......" Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn tựbotya vàfkmlo ghếtlhq, ưfkmlu nhãiviufkml kiêartru căprijng, mộfktdt cáhncnnh tay nhẹpvke nhàfkmlng khoáhncnc lêartrn sau lưfkmlng Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt, cópicg chúhpfqt cưfkmluhdkng thếtlhqprijng tham muốtksfn chiếtlhqm hữltiru, thấkrdfp giọprijng hỏsynci cônncv: "Gọpriji mópicgn ăprijn chưfkmla?" 

Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt đipvhang lậkpatt thựbotyc đipvhơfqttn, gậkpatt đipvhhpkau: "Em khônncvng thíccpgch mópicgn sốtksfng vàfkml tanh, sợirsj Tiểirsju Nhu ăprijn khônncvng quen, nhàfkmlfkmlng nàfkmly thậkpatt quỷqzps dịwyhw, tạnxuqi sao lạnxuqi nhiềltiru mópicgn sốtksfng nhưfkml vậkpaty? Ngay cảtksf thịwyhwt cũcrnnng làfkmlpicgn táhncni?"

Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn nhìqbhcn cônncv, suýowvzt nữltira bậkpatt cưfkmluhdki, giảtksfi thíccpgch: "Tiểirsju thưfkml, đipvhâjqjqy làfkmlfkmlnh đipvhiệmdzuu, cônncvpicg hiểirsju hay khônncvng? Dùprij sao thìqbhc khẩtlhqu vịwyhw loạnxuqi nàfkmly cũcrnnng cópicg ngưfkmluhdki thíccpgch."

Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt nâjqjqng đipvhônncvi mắefipt trong suốtksft lêartrn, cópicg chúhpfqt vônncv tộfktdi, gậkpatt gậkpatt đipvhhpkau: "Thìqbhc ra anh thíccpgch ăprijn tưfkmlơfqtti nuốtksft sốtksfng." 

"Phốtksfc......" Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn đipvhang ngậkpatm mộfktdt ngụzhdvm rưfkmlirsju trong miệmdzung, suýowvzt nữltira thìqbhc phun ra, cau màfkmly nhịwyhwn đipvhưfkmlirsjc, nghiếtlhqn răprijng nópicgi: "Gu thưfkmlrmegng thứyeqrc nàfkmly rấkrdft đipvhưfkmlirsjc hoan nghêartrnh, thậkpatt đipvhópicg, khônncvng tin cônncv nếtlhqm thửcpij mộfktdt chúhpfqt đipvhi, tônncvi bảtksfo đipvhtksfm ăprijn khônncvng chếtlhqt ngưfkmluhdki."

"Khônncvng cầhpkan đipvhirsj ýowvz đipvhếtlhqn cậkpatu ấkrdfy, bâjqjqy giờuhdk đipvhãiviu biếtlhqt nguyêartrn nhâjqjqn vìqbhc sao cậkpatu ấkrdfy mởrmeg nhàfkmlfkmlng màfkml khônncvng kiếtlhqm đipvhưfkmlirsjc tiềltirn chưfkmla?" Đphpgônncvi mắefipt thâjqjqm thúhpfqy củpicga Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn rờuhdki khỏsynci thựbotyc đipvhơfqttn, thấkrdfp giọprijng châjqjqm chọprijc. 

"Mẹpvke kiếtlhqp!" Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn bắefipt đipvhhpkau nhốtksfn nháhncno: "Chủpicgfkml tớipvh kiếtlhqm tiềltirn rấkrdft đipvhưfkmlirsjc cópicg biếtlhqt hay khônncvng?!"

Ba ngưfkmluhdki ‘nổnhgohpfqng khẩtlhqu chiếtlhqn’, Thiêartrn Nhu ởrmeg mộfktdt bêartrn cópicg chúhpfqt lúhpfqng túhpfqng nhìqbhcn họprij, im lặgbwjng lắefipng nghe, bỗfqttng nhiêartrn cảtksfm thấkrdfy cópicg phầhpkan khônncvng hònxuqa hợirsjp đipvhưfkmlirsjc, nhưfkmlng chuyệmdzun càfkmlng đipvháhncnng sợirsjfqttn làfkml, lònxuqng củpicga cônncv nhấkrdft thờuhdki rốtksfi loạnxuqn —— ngay khi Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn đipvhi vàfkmlo nắefipm lấkrdfy tay củpicga chịwyhwnncv, trong nháhncny mắefipt, cảtksf ngưfkmluhdki cônncvcrnnng đipvhãiviu hỗfqttn loạnxuqn. 

....... Chuyệmdzun gìqbhc xảtksfy ra?


nncv trơfqtt mắefipt nhìqbhcn đipvhàfkmln ônncvng màfkmlqbhcnh vẫmrkln luônncvn chờuhdk đipvhirsji ngồphpgi xuốtksfng, anh khônncvng cópicg phụzhdv kỳpicg vọprijng trong lònxuqng cônncv mộfktdt chúhpfqt nàfkmlo, tuấkrdfn nhãiviu kháhncnc thưfkmluhdkng, chópicgi mắefipt bứyeqrc ngưfkmluhdki, từrmeg trong đipvháhncnm đipvhônncvng, liếtlhqc mắefipt mộfktdt cáhncni làfkmlpicg thểirsj nhìqbhcn thấkrdfy bópicgng dáhncnng kiêartru căprijng lạnxuqnh lùprijng củpicga anh, màfkml khi châjqjqn chíccpgnh hònxuqa đipvhphpgng vớipvhi nhau, sựboty lạnxuqnh lùprijng kia lạnxuqi bịwyhw xua tan đipvhi mộfktdt íccpgt, làfkmlm cho ngưfkmluhdki ta bịwyhw hấkrdfp dẫmrkln chíccpg mạnxuqng.Chưfkmlơfqttng mớipvhi nhấkrdft đipvhăprijng trêartrn diendanlequydon

Ástxcnh mắefipt củpicga cônncv khônncvng cáhncnch nàfkmlo dờuhdki khỏsynci ngưfkmluhdki anh, nhưfkmlng màfkml, mỗfqtti mộfktdt đipvhfktdng táhncnc củpicga anh, mỗfqtti mộfktdt chúhpfqt dịwyhwu dàfkmlng vàfkmlfkmlng chiềltiru, đipvhltiru nhưfkmlfkml......Chỉqbhcpicgfkmlipvhng vềltir chịwyhw củpicga cônncv.

Nhưfkmlng vìqbhc sao?

Khônncvng phảtksfi anh cópicg vịwyhwnncvn thêartr sao? Vịwyhwnncvn thêartr củpicga anh mớipvhi vừrmega bịwyhwfkmluhdkng bạnxuqo, tìqbhcnh cảtksfm củpicga bọprijn họprijnxuqn rấkrdft tốtksft! Báhncno chíccpg khônncvng phảtksfi đipvhãiviu viếtlhqt nhưfkml vậkpaty sao?!

"Thiêartrn Nhu đipvhãiviu gọpriji mópicgn chưfkmla?" Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn nâjqjqng mắefipt lêartrn, cầhpkam mộfktdt tờuhdk thựbotyc đipvhơfqttn bêartrn cạnxuqnh đipvhưfkmla cho cônncv, đipvhfktdng táhncnc chậkpatm chạnxuqp màfkmlfkmluhdkng thếtlhq khônncvng cho kháhncnng cựboty: "Tựbotyqbhcnh gọpriji, tốtksfi nay ngưfkmluhdki nàfkmly mờuhdki kháhncnch, đipvhrmegng kháhncnch sáhncno."

Sắefipc mặgbwjt Thiêartrn Nhu táhncni nhợirsjt, cópicg chúhpfqt bốtksfi rốtksfi nhậkpatn lấkrdfy thựbotyc đipvhơfqttn, liếtlhqc mắefipt nhìqbhcn ngópicgn tay thon dàfkmli mịwyhw hoặgbwjc củpicga anh.

Ngưfkmluhdki đipvhàfkmln ônncvng nàfkmly, trêartrn ngưfkmluhdki cònxuqn cópicg bao nhiêartru chuyệmdzun màfkmlnncv khônncvng biếtlhqt?

Hoặgbwjc làfkmlpicgi, cônncv khờuhdk dạnxuqi núhpfqp ởrmeg trong cáhncni vỏsync củpicga mìqbhcnh màfkml nhìqbhcn anh, cho nêartrn mớipvhi hiểirsju biếtlhqt vềltir anh íccpgt nhưfkml vậkpaty, đipvhúhpfqng khônncvng?

fqtt hồphpg gọpriji hai mópicgn, ăprijn khônncvng biếtlhqt ngon nhưfkmlng cũcrnnng ăprijn xong.

Kim đipvhphpgng hồphpg chỉqbhcfkmlipvhng chíccpgn giờuhdk, đipvhfkmln ngưfkmluhdki từrmeg trong nhàfkmlfkmlng đipvhi ra ngoàfkmli, bópicgng đipvhêartrm dầhpkan tốtksfi đipvhen.Chưfkmlơfqttng mớipvhi nhấkrdft đipvhăprijng trêartrn diendanlequydon

"Tônncvi khônncvng đipvhưfkmla mọpriji ngưfkmluhdki vềltir, dùprij sao thìqbhccrnnng cópicg ngưfkmluhdki đipvhi cùprijng hai ngưfkmluhdki," Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn xoay ngưfkmluhdki nópicgi, nhìqbhcn Thiêartrn Nhu sau lưfkmlng Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn, xấkrdfu xa cưfkmluhdki cưfkmluhdki, bưfkmlipvhc tớipvhi nhìqbhcn anh, nópicgi: "Têartrn kia, buổnhgoi tốtksfi phảtksfi biếtlhqt tiếtlhqt chếtlhq, dùprij sao thìqbhc trong nhàfkmlcrnnng cópicg kháhncnch, hơfqttn nữltira cònxuqn làfkml em gáhncni củpicga Thiêartrn Tuyếtlhqt, íccpgt nhiềltiru gìqbhccrnnng phảtksfi chúhpfq ýowvz mộfktdt chúhpfqt, cậkpatu biếtlhqt chưfkmla?"

Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn nắefipm chặgbwjt tay củpicga Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt trong lònxuqng bàfkmln tay, liếtlhqc xéooujo Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn, sâjqjqu xa nópicgi: "Cáhncni nàfkmly khônncvng cầhpkan cậkpatu quan tâjqjqm, mìqbhcnh cópicg chừrmegng mựbotyc, khônncvng giốtksfng ngưfkmluhdki nàfkmlo đipvhópicg, luônncvn túhpfqng dụzhdvc quáhncn đipvhfktd —— cẩtlhqn thậkpatn thậkpatn hưfkml."

"Cáhncni têartrn khốtksfn kiếtlhqp nàfkmly!" Lạnxuqc Phàfkmlm Vũcrnn vẫmrkln luônncvn rấkrdft dễuhdk bịwyhw chọprijc giậkpatn, đipvhkpatp tớipvhi mộfktdt quyềltirn.


Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn bắefipt đipvhưfkmlirsjc quảtksf đipvhkrdfm củpicga anh, trong tiếtlhqng cưfkmluhdki khẩtlhqy lộfktd ra vẻuushfkml mịwyhw.

Hai ngưfkmluhdki đipvhyeqrng tạnxuqi chỗfqtt đipvhùprija giỡpcwan, Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt muốtksfn từrmeg trong khuỷqzpsu tay củpicga anh tráhncnnh ra, nhưfkmlng lạnxuqi khônncvng đipvhưfkmlirsjc, anh ônncvm rấkrdft chặgbwjt, cáhncnnh tay vònxuqng qua eo củpicga cônncv, cưfkmlng chiềltiru thưfkmlơfqttng yêartru siếtlhqt vàfkmlo trong ngựbotyc.

Trêartrn đipvhưfkmluhdkng đipvhưfkmla họprij vềltir nhàfkml, Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn chăprijm chúhpfq nhìqbhcn hai chịwyhw em xinh đipvhpvkep nhưfkml hoa ngồphpgi ởrmeg ghếtlhq sau, áhncnnh mắefipt khẽddgaartr ly.

"Nam Cung...... Chịwyhw...... Hiệmdzun giờuhdk hai ngưfkmluhdki ởrmeg chung mộfktdt chỗfqtt vớipvhi nhau àfkml?" Nhẫmrkln nạnxuqi cảtksf mộfktdt buổnhgoi tốtksfi, rốtksft cuộfktdc Thiêartrn Nhu khônncvng nhịwyhwn đipvhưfkmlirsjc màfkml hỏsynci ra lờuhdki, pháhncn vỡpcwa khônncvng khíccpg nhìqbhcn nhưfkml thoảtksfi máhncni nhưfkmlng kìqbhc thựbotyc lạnxuqi ngộfktdt ngạnxuqt trong xe.Chưfkmlơfqttng mớipvhi nhấkrdft đipvhăprijng trêartrn diendanlequydon

nncv đipvhãiviu sớipvhm nhìqbhcn ra đipvhiềltiru nàfkmly, chẳpvkeng qua chỉqbhc muốtksfn nghe chíccpgnh miệmdzung bọprijn họprij thừrmega nhậkpatn màfkml thônncvi.

ccpg mắefipt củpicga Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn giựbotyt giựbotyt, nhìqbhcn kíccpgnh chiếtlhqu hậkpatu, mặgbwjt củpicga Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt nhấkrdft thờuhdki trắefipng nhợirsjt, anh khẽddgaccpgm mônncvi, nhàfkmln nhạnxuqt mởrmeg miệmdzung: "Ừwmcs, hiệmdzun giờuhdk chúhpfqng tônncvi sốtksfng chung vớipvhi nhau, thếtlhqfkmlo?" 

Thiêartrn Nhu nhìqbhcn chịwyhw đipvhang cópicg chúhpfqt lúhpfqng túhpfqng xấkrdfu hổnhgo, lạnxuqi nhìqbhcn thoáhncnng qua Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn, trong lònxuqng đipvhau nhópicgi mộfktdt trậkpatn.

"Sáhncnng nay em cópicg đipvhprijc báhncno, em thấkrdfy chuyệmdzun anh vàfkml vợirsj chưfkmla cưfkmlipvhi, anh......" Thiêartrn Nhu tiếtlhqp tụzhdvc nópicgi, ngoan tâjqjqm cắefipn mônncvi, cốtksfpicgi cho xong: "Khônncvng phảtksfi anh cópicgnncvn ưfkmlipvhc trong ngưfkmluhdki sao, anh lạnxuqi cònxuqn rấkrdft yêartru vịwyhwnncvn thêartr kia?"

nncv rấkrdft muốtksfn hiểirsju rõkygd nhữltirng chuyệmdzun nàfkmly, rấkrdft muốtksfn!

"Tônncvi nópicgi rồphpgi, khônncvng nêartrn nhìqbhcn mấkrdfy tờuhdkhncno loạnxuqn thấkrdft báhncnt tao đipvhópicg, khônncvng cópicg tin tứyeqrc gìqbhc hay ho......" Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn hờuhdki hợirsjt, nghe ra giọprijng Thiêartrn Nhu cópicg vẻuush lo lắefipng vônncvprijng, đipvhônncvi mắefipt lộfktd vẻuushqbhcnh tĩvqydnh màfkml mịwyhw hoặgbwjc: "Cópicg lẽddga chịwyhw củpicga em chưfkmla nópicgi cho em biếtlhqt mọpriji chuyệmdzun, nhưfkmlng khônncvng sao, vềltir sau em cũcrnnng sẽddgarmeg lạnxuqi trong nưfkmlipvhc, chúhpfqng ta cònxuqn nhiềltiru thờuhdki gian đipvhirsjpicgi."

"Nhưfkmlng......" Thiêartrn Nhu muốtksfn nópicgi lạnxuqi thônncvi, cópicg phầhpkan cháhncnn nảtksfn tựbotya vàfkmlo ghếtlhq, nghiêartrng mặgbwjt sang mộfktdt bêartrn.

Dụzhdv Thiêartrn Tuyếtlhqt cũcrnnng khônncvng chịwyhwu nổnhgoi loạnxuqi khônncvng khíccpgfkmly nữltira, nhẹpvke nhàfkmlng bắefipt lấkrdfy tay cônncv, dịwyhwu dàfkmlng nópicgi: "Thiêartrn Nhu, thậkpatt xin lỗfqtti, chịwyhw khônncvng nêartrn gạnxuqt em, nhưfkmlng ban đipvhhpkau thậkpatt sựboty khônncvng biếtlhqt phảtksfi nópicgi sao vớipvhi em, em cópicg thểirsj tha thứyeqr cho chịwyhw khônncvng?"

Thiêartrn Nhu cắefipn mônncvi, mộfktdt câjqjqu cũcrnnng khônncvng nópicgi.

—— làfkmlm sao cópicg thểirsj? Tạnxuqi sao lạnxuqi nhưfkml thếtlhqfkmly??

nncv đipvhãiviu nghĩvqyd tớipvhi ngàfkmln vạnxuqn loạnxuqi khảtksfprijng, nghĩvqyd Nam Cung Kìqbhcnh Hiêartrn cópicg lẽddgafkml ngưfkmluhdki đipvhãiviu kếtlhqt hônncvn, nghĩvqydpicg lẽddga ngay cảtksf con cáhncni anh cũcrnnng đipvhltiru đipvhãiviupicg, nghĩvqydpicg lẽddga anh khônncvng phảtksfi đipvhơfqttn giảtksfn giúhpfqp cônncvfkmlfkmlpicg mụzhdvc đipvhíccpgch kháhncnc, thậkpatm chíccpg, nghĩvqyd anh cópicg thểirsjfkml mộfktdt têartrn lưfkmluhdkng gạnxuqt mặgbwjt ngưfkmluhdki dạnxuq thúhpfq  ...... Nhưfkmlng khônncvng cópicg nghĩvqyd tớipvhi anh vàfkml chịwyhwrmeg chung mộfktdt chỗfqtt, hơfqttn nữltira, ởrmeg trung gian cònxuqn cópicg mộfktdt vịwyhwnncvn thêartr!

Đphpgirsji đipvhếtlhqn khi xe dừrmegng lạnxuqi, Thiêartrn Nhu xuốtksfng xe trưfkmlipvhc tiêartrn, cópicg chúhpfqt khônncvng chịwyhwu nổnhgoi chạnxuqy thẳpvkeng lêartrn lầhpkau.

Hếtlhqt chưfkmlơfqttng 236

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.