Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 21 : Cô gái hám tiền!

    trước sau   
Lạwdmac Phàjwwgm Vũkney lắdrwpc lắdrwpc đapjxjdoju cưllzaovvhi: “Khôaosxng thấaaqfy, tốwqxei nay mìovvhnh cũkneyng cốwqxe ýdgje đapjxi tìovvhm, nhưllzang côaosxaaqfy chưllzaa tớigusi thay ca.”

Áqygvnh mắdrwpt réyxirt lạwdmanh củzkfoa Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun nhìovvhn sang: “Mìovvhnh đapjxãaaqfstpbi vớigusi cậvjgau làjwwg đapjxqldcng đapjxvtyrng vàjwwgo côaosxaaqfy? Cậvjgau vẫmkuan chưllzaa từqldc bỏkpmx ýdgje đapjxzkfonh phảofgni khôaosxng?”

“Mìovvhnh luôaosxn luôaosxn làjwwg nhưllza vậvjgay, đapjxgjqwjwwg cậvjgau thícaakch mìovvhnh liềigusn muốwqxen cưllzaigusp, mặmcnwc dùrpcm chúkwocng ta thưllzaovvhng giàjwwgnh giậvjgat vớigusi nhau, bấaaqft quásvgi, chỉyrbystpb đapjxiềigusu..…” Lạwdmac Phàjwwgm Vũkney trưllzang ra bộnlxf dạwdmang ngang ngạwdmanh bấaaqft kham, nheo nheo mắdrwpt nóstpbi: “Nhưllza vầjdojy đapjxi, chúkwocng ta đapjxásvginh cuộnlxfc, côaosxsvgii nàjwwgy, ai cao tay trưllzaigusc thìovvh chícaaknh làjwwg củzkfoa ngưllzaovvhi đapjxóstpb, ngưllzaovvhi cònyicn lạwdmai nghĩgahukneyng đapjxqldcng nghĩgahu.....Thếtksujwwgo?”

“A.....Nghĩgahu thậvjgat hay!” Trêzcaun gưllzaơlniung mặmcnwt tuấaaqfn lãaaqfng thoásvging hiệovvhn nụvtyrllzaovvhi giễrnwdu cợvrtet, kiêzcauu ngạwdmao tựxmmwa thiêzcaun thầjdojn.

Lạwdmac Phàjwwgm Vũkneystpb phầjdojn thấaaqft bạwdmai: “Mẹqoctstpb, cậvjgau cũkneyng quásvgi phásvgich lốwqxei đapjxi!”

“Ngàjwwgy mai côaosxaaqfy sẽwqxe xin nghỉyrby việovvhc ởhoco chỗyqxh củzkfoa cậvjgau, cásvgich xa côaosxaaqfy ra!” Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun bỏkpmx lạwdmai mộnlxft câezxiu, bóstpbng dásvging rắdrwpn rỏkpmxi mạwdmanh mẽwqxe đapjxi ra ngoàjwwgi.


kwocc ngồgjqwi vàjwwgo trong xe thìovvh bầjdoju trờovvhi đapjxãaaqf đapjxjdojy sao, ngưllzaovvhi đapjxàjwwgn ôaosxng tuấaaqfn lãaaqfng bứbgqwc ngưllzaovvhi ngồgjqwi trong xe, anh nghĩgahu ngợvrtei gìovvh đapjxóstpb, bấaaqfm sốwqxe đapjxiệovvhn thoạwdmai di đapjxnlxfng rồgjqwi đapjxưllzaa lêzcaun bêzcaun tai.

Ban đapjxêzcaum, sau khi dỗyqxh ngọviurt đapjxjwwg Thiêzcaun Nhu yêzcaun tâezxim ngủzkfo, cảofgn ngưllzaovvhi củzkfoa Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut mệovvht mỏkpmxi vôaosxrpcmng, cònyicn đapjxang suy nghĩgahu ngàjwwgy mai phảofgni làjwwgm nhưllza thếtksujwwgo đapjxjwwg kiếtksum đapjxưllzavrtec tiềigusn, đapjxiệovvhn thoạwdmai di đapjxnlxfng bỗyqxhng reo lêzcaun.

jwwg mộnlxft sốwqxesvgiy lạwdma.

aosx nghi ngờovvh bấaaqfm phícaakm nhậvjgan: “Alôaosx, xin chàjwwgo.”

“Ngủzkfo chưllzaa?” Mộnlxft giọviurng nóstpbi nồgjqwng đapjxvjgam truyềigusn đapjxếtksun, mộnlxft lúkwocc lâezxiu sau, chícaaknh Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun cóstpb thếtksujwwgo cũkneyng khôaosxng nghĩgahu tớigusi mìovvhnh lạwdmai mởhoco miệovvhng nóstpbi mộnlxft câezxiu nhưllza vậvjgay.

Chícaaknh anh cũkneyng kinh ngạwdmac, gưllzaơlniung mặmcnwt góstpbc cạwdmanh lạwdmanh nhưllzaigusng lạwdmai cóstpb biểjwwgu tìovvhnh hơlniui ảofgno nãaaqfo.

Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut cóstpb cảofgnm giásvgic kỳzcau quásvgii, nhìovvhn lạwdmai màjwwgn hìovvhnh đapjxiệovvhn thoạwdmai di đapjxnlxfng mộnlxft hồgjqwi, cho rằnlxfng mìovvhnh đapjxãaaqf nghe lầjdojm.

“Đghmcásvging chếtksut..…Nóstpbi chuyệovvhn!” Thanh âezxim củzkfoa Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun lạwdmanh xuốwqxeng, anh khẽwqxe quásvgit.

Lầjdojn nàjwwgy Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut kịzkfop phảofgnn ứbgqwng, côaosx cau màjwwgy: “Anh làjwwgm gìovvh vậvjgay?”

“Cảofgnnh cásvgio côaosx, ngàjwwgy mai nhớigus đapjxi xin nghỉyrby việovvhc!”

“Bệovvhnh thầjdojn kinh.” Côaosx muốwqxen cúkwocp đapjxiệovvhn thoạwdmai.

“Côaosxsvgim ngắdrwpt másvgiy thửwqxe coi.” Giọviurng nóstpbi củzkfoa Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun hơlniui lạwdmanh lùrpcmng, đapjxsvgin đapjxưllzavrtec côaosx muốwqxen làjwwgm gìovvh: “Nóstpbi cho tôaosxi biếtksut, bâezxiy giờovvhaosxhoco đapjxâezxiu, đapjxang làjwwgm gìovvh.”

Hai hàjwwgng lôaosxng màjwwgy thanh túkwoc củzkfoa Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut nhícaaku chặmcnwt lạwdmai, cảofgn đapjxêzcaum mệovvht mỏkpmxi chăigusm sóstpbc cho Thiêzcaun Nhu, côaosx đapjxãaaqf khôaosxng cònyicn chúkwoct hơlniui sứbgqwc nàjwwgo đapjxjwwg đapjxaaqfu vớigusi ngưllzaovvhi đapjxàjwwgn ôaosxng nàjwwgy: “Vìovvh sao tôaosxi phảofgni nóstpbi cho anh biếtksut? Anh làjwwgovvh củzkfoa tôaosxi?”


“Àqezs.....Tôaosxi nhấaaqft đapjxzkfonh phảofgni trởhoco thàjwwgnh ngưllzaovvhi nàjwwgo củzkfoa côaosx thìovvhaosx mớigusi bằnlxfng lònyicng nóstpbi cho tôaosxi biếtksut phảofgni khôaosxng?” Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun cảofgnm thấaaqfy buồgjqwn cưllzaovvhi.

“Dĩgahu nhiêzcaun, anh khôaosxng cóstpb quan hệovvhovvh vớigusi tôaosxi, sao tôaosxi phảofgni đapjxjwwg ýdgje!”

“Nóstpbi, tốwqxei nay côaosx khôaosxng đapjxếtksun nhàjwwgjwwgng làjwwgm việovvhc, côaosx đapjxi đapjxâezxiu?” Ngữqygv khícaak củzkfoa anh cũkneyng mềigusm mạwdmai hơlniun mộnlxft chúkwoct.

“Tôaosxi khôaosxng nóstpbi!”

“Nếtksuu hiệovvhn tạwdmai, côaosx đapjxang ởhoco mộnlxft chỗyqxhrpcmng vớigusi Trìovvhnh Dĩgahuzcaunh, côaosx nhấaaqft đapjxzkfonh sẽwqxe phảofgni chếtksut, biếtksut chưllzaa!” Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun nhícaaku màjwwgy.

Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut im lặmcnwng hồgjqwi lâezxiu, sau đapjxóstpb thanh âezxim lạwdmanh lùrpcmng rõrclvjwwgng nóstpbi: “Anh yêzcaun tâezxim, nếtksuu tôaosxi cóstpbhocorpcmng mộnlxft chỗyqxh vớigusi anh ta, tôaosxi cũkneyng chỉyrby muốwqxen hỏkpmxi rõrclv, rốwqxet cuộnlxfc làjwwg anh ta đapjxãaaqf lừqldca tôaosxi bao lâezxiu, phảofgnn bộnlxfi tìovvhnh cảofgnm củzkfoa chúkwocng tôaosxi đapjxãaaqf bao lâezxiu, mộnlxft ngưllzaovvhi đapjxàjwwgn ôaosxng khôaosxng thậvjgat lònyicng thậvjgat dạwdma vớigusi tôaosxi, tôaosxi khôaosxng cầjdojn! Anh ta lừqldca gạwdmat tiềigusn củzkfoa tôaosxi, tôaosxi sẽwqxesvgim sásvgit theo anh ta đapjxònyici lạwdmai khôaosxng thiếtksuu mộnlxft đapjxgjqwng!”

“Hừqldc.....Côaosxsvgii hásvgim tiềigusn!”

“Tùrpcmy anh muốwqxen nghĩgahu thếtksujwwgo cũkneyng đapjxưllzavrtec!” Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut nhìovvhn phònyicng bệovvhnh củzkfoa Thiêzcaun Nhu, trong lònyicng vôaosxrpcmng chua xóstpbt, nghẹqoctn ngàjwwgo khôaosxng nóstpbi đapjxưllzavrtec nữqygva.

“Thiêzcaun Tuyếtksut.....” Ởlxzojwwgnh lang đapjxwqxei diệovvhn, básvgic sĩgahu Lam Úfeswc thấaaqfy bóstpbng dásvging củzkfoa côaosx, anh hơlniui mỉyrbym cưllzaovvhi gọviuri mộnlxft tiếtksung, tiếtksung gọviuri củzkfoa anh khôaosxng lớigusn khôaosxng nhỏkpmx, vừqldca khéyxiro truyềigusn vàjwwgo trong di đapjxnlxfng.

“Đghmcásvging chếtksut.....” Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun vừqldca đapjxưllzaa đapjxiệovvhn thoạwdmai di đapjxnlxfng đapjxigusi qua tai bêzcaun kia, vừqldca cau màjwwgy nóstpbi: “Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut, đapjxãaaqflniun nửwqxea đapjxêzcaum, côaosxhocozcaun ngoàjwwgi đapjxzcaun khùrpcmng chạwdmay đapjxi đapjxâezxiu? Côaosxzcauu lổigusng cùrpcmng vớigusi têzcaun đapjxàjwwgn ôaosxng nàjwwgo? Hảofgn?!”

Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut cắdrwpn môaosxi, thậvjgat tìovvhnh, côaosx cảofgnm thấaaqfy tốwqxei nay ngưllzaovvhi đapjxàjwwgn ôaosxng nàjwwgy uốwqxeng lộnlxfn thuốwqxec rồgjqwi.

“Anh nhỏkpmx tiếtksung mộnlxft chúkwoct đapjxưllzavrtec khôaosxng? Đghmcóstpbjwwgsvgic sĩgahu, tôaosxi khôaosxng muốwqxen ởhoco trong phònyicng bệovvhnh ầjdojm ĩgahu vớigusi anh!” Anh quảofgn thựxmmwc làjwwg cốwqxeovvhnh gâezxiy sựxmmw.

Sắdrwpc mặmcnwt củzkfoa Nam Cung Kìovvhnh Hiêzcaun réyxirt lạwdmanh, anh cònyicn muốwqxen nóstpbi tiếtksup gìovvh đapjxóstpb lạwdmai bịzkfoaosx ngắdrwpt đapjxiệovvhn thoạwdmai.

“Tôaosxi cóstpb việovvhc, khôaosxng thèiwczm nghe anh nóstpbi nữqygva, hẹqoctn gặmcnwp lạwdmai.” Dụvtyr Thiêzcaun Tuyếtksut đapjxzkfonh cúkwocp másvgiy, lạwdmai lo âezxiu dặmcnwn dònyic thêzcaum mộnlxft câezxiu: “Anh đapjxqldcng gọviuri tớigusi nữqygva!”

‘Túkwoct túkwoct túkwoct.....’

Thanh âezxim ‘Túkwoct túkwoct’ đapjxnlxft ngộnlxft trong đapjxiệovvhn thoạwdmai di đapjxnlxfng giữqygva đapjxêzcaum khuya mang vẻzieeaosx tịzkfoch quạwdmanh hiu.

Hếtksut

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.