Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 205 : Tôi chỉ muốn một Dụ Thiên Tuyết hoàn hoàn chỉnh chỉnh

    trước sau   
Thâcmlin ảndgfnh cao ngấsenat củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn đndgfpauhng im tạekfdi chỗnmxl, giốhbamng nhưrlba mộkogdt bứpauhc tưrlbaltngng đndgfhdfru khắjblbc hoàdtcfn mỹrbfe, tuấsenan dậxokkt kháovtuc thưrlbaceomng.

La Tìdwccnh Uyểpqjvn kéaiolo tay áovtuo củxlqxa anh, mềvpuqm yếjblbu dựghkra vàdtcfo anh, trong đndgfôyxhfi mắjblbt tràdtcfn đndgfmgxgy sựghkr cầmgxgu xin thưrlbaơkhpgng xómgxgt.

Sao sáovtung đndgfmgxgy trờceomi, áovtunh mắjblbt thâcmlim thúriiiy tựghkra nhưrlba đndgfmgxgm nưrlbaoiiqc sâcmliu khôyxhfng thấsenay đndgfáovtuy củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn chậxokkm rãdnfmi quéaiolt qua mặrbfet La Tìdwccnh Uyểpqjvn, giơkhpg tay nâcmling cằayuhm côyxhf ta lêhdfrn, từfzbung chữndgf từfzbung câcmliu trầmgxgm thấsenap màdtcf êhdfrm áovtui: "Tôyxhfi sẽztqa khôyxhfng tựghkr tay đndgfhbami phómgxgyxhf...... Tôyxhfi ngạekfdi bẩsenan, khôyxhfng phảndgfi thếjblb lựghkrc củxlqxa nhàdtcf họcsrc La rấsenat mạekfdnh sao? Tôyxhfi muốhbamn nhìdwccn thửvomm xem nómgxg mạekfdnh nhưrlba thếjblbdtcfo, cómgxg thểpqjv gồzanung gáovtunh đndgfưrlbaltngc bao lâcmliu......"

Nhấsenat thờceomi, cổlkba họcsrcng củxlqxa La Tìdwccnh Uyểpqjvn nghẹackxn ngàdtcfo, đndgfôyxhfi mắjblbt dâcmling tràdtcfn nưrlbaoiiqc mắjblbt, khôyxhfng thểpqjvrlbaiwzbng tưrlbaltngng nổlkbai nhìdwccn Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn.

"Giữndgf lạekfdi nưrlbaoiiqc mắjblbt màdtcf chảndgfy thay cha mẹackx củxlqxa côyxhf, khôyxhfng cầmgxgn lãdnfmng phívpuqiwzb trưrlbaoiiqc mặrbfet tôyxhfi......" 

Đayuhôyxhfi môyxhfi mỏmopnng phun ra mấsenay chữndgf lạekfdnh nhưrlbaugjwng sau cùstqwng, áovtunh mắjblbt sắjblbc béaioln nhưrlba đndgfao liếjblbc nhìdwccn côyxhf ta mộkogdt cáovtui, ưrlbau nhãdnfmdtcf lạekfdnh lùstqwng buôyxhfng côyxhf ta ra, hưrlbaoiiqng vềvpuq phívpuqa đndgfèfezln đndgfuốhbamc sáovtung trưrlbang bêhdfrn trong biệtlaot thựghkr đndgfi tớoiiqi. 


Trong đndgfmgxgu La Tìdwccnh Uyểpqjvn ong ong, đndgfmgxgu nặrbfeng bưrlbaoiiqc nhẹackx, cảndgf ngưrlbaceomi khôyxhfng thăugjwng bằayuhng.Mang truyệtlaon đndgfi xin ghi rõcsrc nguồzanun diendanlequydon     

"Kìdwccnh Hiêhdfrn......" Côyxhf ta cúriiii đndgfmgxgu kêhdfru têhdfrn anh, giọcsrcng khàdtcfn đndgfrbfec, giơkhpg tay che tráovtun, đndgfếjblbn khi phảndgfn ứpauhng kịszijp mớoiiqi đndgfuổlkbai theo bómgxgng lưrlbang củxlqxa anh, ngăugjwn cảndgfn ởiwzb trưrlbaoiiqc mặrbfet anh, lệtlaokhpgi đndgfmgxgy mặrbfet: "Kìdwccnh Hiêhdfrn! Anh đndgfltngi chúriiit, xin anh đndgfltngi mộkogdt chúriiit! Em khôyxhfng cómgxg...... Khôyxhfng cómgxg...... Em......"

yxhf ta hốhbamt hoảndgfng đndgfếjblbn mứpauhc khôyxhfng biếjblbt phảndgfi nómgxgi gìdwcc, nưrlbaoiiqc mắjblbt rớoiiqt xuốhbamng từfzbung giọcsrct, giọcsrcng nghẹackxn ngàdtcfo nứpauhc nởiwzbdtcfm cho ngưrlbaceomi thưrlbaơkhpgng tiếjblbc: "Em thừfzbua nhậxokkn sai lầmgxgm đndgfưrlbaltngc khôyxhfng? Sau nàdtcfy em sẽztqa khôyxhfng làdtcfm vậxokky nữndgfa, em sẽztqa khôyxhfng làdtcfm bấsenat cứpauh chuyệtlaon gìdwcc thưrlbaơkhpgng tổlkban đndgfếjblbn côyxhfsenay, cũrckhng sẽztqa khôyxhfng ởiwzb trưrlbaoiiqc mặrbfet bấsenat kỳdwcc ngưrlbaceomi nàdtcfo hãdnfmm hạekfdi côyxhfsenay! Thậxokkt sựghkr em sai rồzanui...... Van xin anh đndgffzbung đndgfhbami phómgxg ba mẹackx củxlqxa em, đndgffzbung đndgfhbami phómgxg nhàdtcf họcsrc La, dùstqw ba em đndgfãdnfm thàdtcfnh lậxokkp côyxhfng ty kháovtuc nhiềvpuqu năugjwm, nhưrlbang vẫyxhfn ởiwzb lạekfdi Lịszijch Viễyxhfn giúriiip nhàdtcf Nam Cung! Sao anh cómgxg thểpqjv......"

La Tìdwccnh Uyểpqjvn giơkhpg tay che miệtlaong, nưrlbaoiiqc mắjblbt từfzbu giữndgfa khe hởiwzb mấsenay ngómgxgn tay mảndgfnh khảndgfnh xanh xao chảndgfy ra ngoàdtcfi.

"Em cầmgxgu xin anh, xin anh......" Côyxhf ta run rẩsenay cầmgxgm lấsenay tay củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn, cốhbam gắjblbng thửvomm xem bàdtcfn tay lạekfdnh nhưrlbaugjwng nàdtcfy cómgxg thểpqjv bốhbam thívpuq cho côyxhf ta mộkogdt chúriiit ấsenam áovtup hay khôyxhfng.

"Tôyxhfi cũrckhng muốhbamn bỏmopn qua cho côyxhf...... Nhưrlbang ai bỏmopn qua cho tôyxhfi?" Giọcsrcng nómgxgi củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn khàdtcfn khàdtcfn, bởiwzbi vìdwcc đndgfau lòojrrng màdtcf hai mắjblbt đndgfãdnfm trởiwzbhdfrn đndgfmopn hồzanung, nhìdwccn chằayuhm chằayuhm ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgf bi thưrlbaơkhpgng khómgxgc thúriiit thívpuqt trưrlbaoiiqc mặrbfet: "Tôyxhfi khôyxhfng cầmgxgn côyxhf cầmgxgu xin, tôyxhfi chỉvxxe muốhbamn côyxhf trảndgf Thiêhdfrn Tuyếjblbt lạekfdi cho tôyxhfi, hoàdtcfn hoàdtcfn chỉvxxenh chỉvxxenh, khôyxhfng cómgxg chịsziju bấsenat kỳdwcc chúriiit xívpuqu tổlkban thưrlbaơkhpgng nàdtcfo..... Côyxhfmgxg thểpqjv sao?!" 

Mấsenay chữndgf sau cùstqwng, anh gầmgxgn nhưrlba gầmgxgm lêhdfrn, La Tìdwccnh Uyểpqjvn bịszij anh hung hăugjwng đndgfsenay sang mộkogdt bêhdfrn! Truyệtlaon chỉvxxe đndgfăugjwng trêhdfrn diendanlequydon

Châcmlin bịszij trẹackxo mộkogdt cáovtui, La Tìdwccnh Uyểpqjvn đndgfau đndgfếjblbn kêhdfru lêhdfrn mộkogdt tiếjblbng, nưrlbaoiiqc mắjblbt rơkhpgi xuốhbamng, nhếjblbch nháovtuc téaiol ngãdnfm trêhdfrn bậxokkc thang!

Đayuhôyxhfi mắjblbt hung áovtuc đndgfmgxgy sáovtut khívpuq củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn liếjblbc nhìdwccn côyxhf ta mộkogdt cáovtui, mívpuqm môyxhfi, lạekfdnh lùstqwng bưrlbaoiiqc đndgfi.

Nhưrlbang thậxokkt khôyxhfng ngờceom, mộkogdt giọcsrcng nómgxgi trầmgxgm thấsenap màdtcf tứpauhc giậxokkn vang lêhdfrn: "Màdtcfy, cáovtui thằayuhng hỗnmxln trưrlbaoiiqng nàdtcfy, màdtcfy đndgfang làdtcfm cáovtui gìdwcc vậxokky hảndgf?!"

Thâcmlin ảndgfnh cao ngấsenat rắjblbn rỏmopni dừfzbung lạekfdi, ngửvomma đndgfmgxgu lêhdfrn, thấsenay Nam Cung Ngạekfdo chốhbamng gậxokky đndgfpauhng ởiwzb bậxokkc thang trêhdfrn cùstqwng.

Đayuhôyxhfi mắjblbt thâcmlim thúriiiy củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn cómgxg chúriiit mờceom mịszijt, nhưrlbang vẫyxhfn lạekfdnh lùstqwng nhưrlbaugjwng.

"Chívpuqnh sai lầmgxgm củxlqxa màdtcfy đndgfãdnfmdtcfm hạekfdi ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgf Dụhdfr Thiêhdfrn Tuyếjblbt kia, màdtcfy lạekfdi dáovtum trúriiit giậxokkn lêhdfrn đndgfmgxgu Tìdwccnh Uyểpqjvn!! Cáovtui thằayuhng hỗnmxln trưrlbaoiiqng nàdtcfy, màdtcfy cốhbam ýwmth muốhbamn làdtcfm cho tao tứpauhc chếjblbt màdtcf!!" Sắjblbc mặrbfet Nam Cung Ngạekfdo táovtui xanh, mộkogdt tay chốhbamng gậxokky, mộkogdt tay run rẩsenay chỉvxxedtcfo anh: "Đayuhưrlbaltngc, đndgfâcmliy làdtcf do màdtcfy éaiolp tao, nhấsenat đndgfszijnh tao phảndgfi cho màdtcfy chúriiit dạekfdy dỗnmxl!"


Hộkogd vệtlaohdfrn cạekfdnh thấsenay ôyxhfng ta ra hiệtlaou, lậxokkp tứpauhc đndgfi lêhdfrn phívpuqa trưrlbaoiiqc.

Nam Cung Ngạekfdo oáovtun giậxokkn nómgxgi chuyệtlaon vớoiiqi hộkogd vệtlao, giọcsrcng nómgxgi kia khôyxhfng lớoiiqn khôyxhfng nhỏmopn, vừfzbua đndgfxlqx đndgfpqjv Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn cómgxg thểpqjv nghe đndgfưrlbaltngc.

"Táovtuch côyxhf ta vàdtcf Tiểpqjvu Ảndgfnh ra cho tôyxhfi, đndgfưrlbaa tớoiiqi biêhdfrn giớoiiqi ‘ZNV" khôyxhfng cho trởiwzb vềvpuq nữndgfa! Bêhdfrn kia cómgxg nhiềvpuqu phụhdfr nữndgf bịszijmgxgc mắjblbt xẻchbko tai tàdtcfn tậxokkt đndgfang làdtcfm mạekfdi dâcmlim nhưrlba vậxokky, thêhdfrm côyxhf ta cũrckhng khôyxhfng nhiềvpuqu!" Ôwmthng ta gầmgxgm lêhdfrn, mang theo sựghkr tứpauhc giậxokkn. Chưrlbaơkhpgng mớoiiqi nhấsenat đndgfăugjwng trêhdfrn diendanlequydon

Hộkogd vệtlaokhpgi kinh ngạekfdc, nhưrlbang vẫyxhfn tiếjblbp nhậxokkn đndgfiệtlaon thoạekfdi, nómgxgi khôyxhfng lọcsrct mộkogdt chữndgf lờceomi củxlqxa Nam Cung Ngạekfdo cho ngưrlbaceomi ởiwzb đndgfhbami diệtlaon nghe.

"Khôyxhfng......" Ngay tứpauhc khắjblbc, sắjblbc mặrbfet Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn trắjblbng bệtlaoch, xôyxhfng lêhdfrn kéaiolo cổlkba tay ngưrlbaceomi hộkogd vệtlao kia, anh mãdnfmnh lựghkrc kéaiolo tay củxlqxa ngưrlbaceomi đndgfàdtcfn ôyxhfng lựghkrc lưrlbavdulng kia xuốhbamng, mộkogdt tiếjblbng kêhdfru gàdtcfo bi thốhbamng têhdfrcmlim liệtlaot phếjblbstqwng tiếjblbng xưrlbaơkhpgng gãdnfmy, đndgfãdnfm thàdtcfnh côyxhfng làdtcfm cho anh ta buôyxhfng thõcsrcng cáovtuch tay, anh hung hăugjwng bẻchbk mấsenay ngómgxgn tay củxlqxa anh ta ra, chụhdfrp lấsenay đndgfiệtlaon thoạekfdi trong lòojrrng bàdtcfn tay củxlqxa anh ta đndgfrbfet bêhdfrn tai, gầmgxgm lêhdfrn: "Dừfzbung tay cho tôyxhfi...... Cáovtuc ngưrlbaceomi dừfzbung tay cho tôyxhfi!!! Ai dáovtum đndgfkogdng đndgfếjblbn mộkogdt cọcsrcng tómgxgc củxlqxa côyxhfsenay tôyxhfi tuyệtlaot đndgfhbami sẽztqa giếjblbt ngưrlbaceomi đndgfómgxg, dừfzbung tay cho tôyxhfi!!" 

Thanh âcmlim trong đndgfiệtlaon thoạekfdi di đndgfkogdng hỗnmxln loạekfdn lung tung, cómgxg tiếjblbng  trầmgxgm thấsenap nómgxgi chuyệtlaon vớoiiqi nhau, sau đndgfómgxg đndgfiệtlaon thoạekfdi bịszijriiip.

Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn nhìdwccn chằayuhm chằayuhm đndgfiệtlaon thoạekfdi di đndgfkogdng, đndgfôyxhfi mắjblbt đndgfmopnrlbaơkhpgi, bấsenat thìdwccnh lìdwccnh hung hăugjwng néaiolm đndgfiệtlaon thoạekfdi di đndgfkogdng vỡvdul vụhdfrn trêhdfrn bậxokkc thang, cảndgf ngưrlbaceomi loạekfdng choạekfdng lảndgfo đndgfndgfo, nhìdwccn chằayuhm chằayuhm Nam Cung Ngạekfdo nómgxgi: "Ôwmthng làdtcfm gìdwccyxhfsenay? Tôyxhfi cảndgfnh cáovtuo ôyxhfng, lậxokkp tứpauhc kêhdfru bọcsrcn họcsrc dừfzbung lạekfdi...... Kêhdfru bọcsrcn họcsrc dừfzbung lạekfdi cómgxg nghe hay khôyxhfng!"

"Hừfzbu," Nam Cung Ngạekfdo vẫyxhfn lạekfdnh lùstqwng nhưrlba thưrlbaceomng: "Màdtcfy cho rằayuhng tao khôyxhfng biếjblbt màdtcfy đndgfãdnfmdtcfm mấsenay chuyệtlaon kia sao?! Ngưrlbaceomi dưrlbaoiiqi tay tao đndgfi theo tao vàdtcfi chụhdfrc năugjwm màdtcfdtcfy cũrckhng dáovtum đndgfkogdng vàdtcfo, vùstqwng duyêhdfrn hảndgfi bêhdfrn kia màdtcfy cũrckhng cómgxg thểpqjv nắjblbm trong tay hoàdtcfn toàdtcfn, thậxokkt sựghkrdtcf tao đndgfãdnfm xem thưrlbaceomng màdtcfy! Chỉvxxemgxg đndgfiềvpuqu, lầmgxgn nàdtcfy Dụhdfr Thiêhdfrn Tuyếjblbt ra đndgfi cũrckhng đndgffzbung hòojrrng trởiwzb vềvpuq nữndgfa, hiệtlaon tạekfdi tao chỉvxxe mớoiiqi cho côyxhf ta nếjblbm thửvomm mộkogdt chúriiit cáovtui gìdwcc gọcsrci làdtcfdtcfn nhẫyxhfn, vẫyxhfn còojrrn chưrlbaa cómgxg muốhbamn mạekfdng củxlqxa côyxhf ta! Nếjblbu màdtcfy thứpauhc thờceomi thìdwcc ngoan ngoãdnfmn kếjblbt hôyxhfn cùstqwng Tìdwccnh Uyểpqjvn, cuốhbami tháovtung nàdtcfy, tao chờceom uốhbamng rưrlbaltngu mừfzbung củxlqxa hai đndgfpauha, mộkogdt khi hai đndgfpauha đndgfãdnfm kếjblbt hôyxhfn tao sẽztqa thảndgf ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgf kia ngay lậxokkp tứpauhc! Màdtcfy còojrrn dáovtum trúriiit giậxokkn lêhdfrn Tìdwccnh Uyểpqjvn, tao sẽztqa khiếjblbn côyxhf ta biếjblbn mấsenat từfzbu đndgfâcmliy!"  

Tựghkra nhưrlba nhữndgfng tiếjblbng sấsenam rềvpuqn nổlkba vang trong bầmgxgu trờceomi đndgfêhdfrm, Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn lảndgfo đndgfndgfo mộkogdt cáovtui, trong đndgfôyxhfi mắjblbt đndgfmopnrlbaơkhpgi cómgxg sựghkr hậxokkn ýwmth ngậxokkp trờceomi, nhìdwccn chằayuhm chằayuhm ngưrlbaceomi đndgfàdtcfn ôyxhfng đndgfãdnfmkhpgn năugjwm mưrlbaơkhpgi tuổlkbai trưrlbaoiiqc mắjblbt, nắjblbm chặrbfet quảndgf đndgfsenam, khớoiiqp xưrlbaơkhpgng gầmgxgn nhưrlba sắjblbp vỡvdul vụhdfrn.

mgxgc mắjblbt......

Xẻchbko tai......

dtcfm cho côyxhfdtcfn tậxokkt, sau đndgfómgxg đndgfưrlbaa đndgfi làdtcfm mạekfdi dâcmlim......

wmthng đndgfhdfrn rồzanui phảndgfi khôyxhfng?" Giọcsrcng nómgxgi củxlqxa Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn bểpqjv tan tàdtcfnh khàdtcfn đndgfrbfec tớoiiqi cựghkrc đndgfiểpqjvm, sắjblbc mặrbfet trắjblbng bệtlaoch, nghẹackxn ngàdtcfo nómgxgi: "Thiêhdfrn Tuyếjblbt khôyxhfng phảndgfi làdtcf kẻchbk thùstqw củxlqxa ôyxhfng...... Côyxhfsenay chívpuqnh làdtcf ngưrlbaceomi tôyxhfi yêhdfru, làdtcf ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgfyxhfi yêhdfru! Côyxhfsenay còojrrn làdtcf mẹackx củxlqxa cháovtuu nộkogdi ôyxhfng!...... Tráovtui tim củxlqxa ôyxhfng làdtcfm bằayuhng cáovtui gìdwcc? Chỉvxxedwccyxhfi khôyxhfng chịsziju cưrlbaoiiqi La Tìdwccnh Uyểpqjvn màdtcf ôyxhfng muốhbamn pháovtu hủxlqxy ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgfyxhfi yêhdfru hay sao!"

"Hừfzbu," Sắjblbc mặrbfet củxlqxa Nam Cung Ngạekfdo vẫyxhfn rấsenat khómgxg coi, nhưrlbang hòojrra hoãdnfmn hơkhpgn rấsenat nhiềvpuqu: "Tao từfzbung nómgxgi vớoiiqi màdtcfy làdtcf khôyxhfng nêhdfrn đndgfhbami nghịszijch cùstqwng tao, ngưrlbaceomi đndgfang trong tay tao, màdtcfy cho làdtcfdtcfy cómgxg thểpqjv hung áovtuc đndgfếjblbn cỡvduldtcfo? Màdtcfy đndgfãdnfmhdfru ngưrlbaceomi phụhdfr nữndgf đndgfómgxg, vậxokky thìdwccstqwyxhf ta cómgxgdtcfn tậxokkt dơkhpg bẩsenan hẳjblbn làdtcfdtcfy vẫyxhfn yêhdfru mớoiiqi đndgfúriiing, tao sẽztqa khôyxhfng đndgfpqjv cho côyxhf ta chếjblbt, đndgfltngi đndgfếjblbn khi màdtcfy vàdtcfdwccnh Uyểpqjvn đndgfãdnfm thàdtcfnh hôyxhfn, tao sẽztqa trảndgfyxhf ta lạekfdi cho màdtcfy ngay lậxokkp tứpauhc!"

Trảndgf lạekfdi cho anh......

Trảndgf lạekfdi cho anh mộkogdt Dụhdfr Thiêhdfrn Tuyếjblbt đndgfãdnfmdtcfn phếjblbkhpg bẩsenan?!!

Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn thoáovtung hoảndgfng hốhbamt đndgfpauhng im tạekfdi chỗnmxl, sắjblbc mặrbfet táovtui nhợltngt, tuyệtlaot vọcsrcng đndgfếjblbn cùstqwng cựghkrc, cho tớoiiqi bâcmliy giờceom anh mớoiiqi biếjblbt, yêhdfru mộkogdt ngưrlbaceomi cũrckhng cómgxg thểpqjv đndgfau lòojrrng nhưrlba thếjblbdtcfy, dùstqwdtcfdtcfo năugjwm năugjwm trưrlbaoiiqc, thờceomi đndgfiểpqjvm côyxhf mấsenat tívpuqch anh cũrckhng khôyxhfng cómgxg đndgfau thấsenau xưrlbaơkhpgng đndgfếjblbn thếjblbdtcfy!

Anh ôyxhfm khôyxhfng đndgfưrlbaltngc côyxhf...... Chạekfdm khôyxhfng tớoiiqi côyxhf...... Chỉvxxemgxg thểpqjv hao tốhbamn thờceomi gian chờceomyxhf bịszij thưrlbaơkhpgng tổlkban mộkogdt cáovtuch tàdtcfn nhẫyxhfn!

"Khụhdfr......" Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn buồzanun bựghkrc ho mộkogdt tiếjblbng, bómgxgng dáovtung cao ngấsenat mạekfdnh mẽztqakhpgi loạekfdng choạekfdng, trong cổlkba họcsrcng cómgxg chúriiit ngai ngáovtui!

ayuhưrlbaa đndgfiệtlaon thoạekfdi cho nómgxg!" Nam Cung Ngạekfdo lạekfdnh giọcsrcng ra lệtlaonh.

Hộkogd vệtlaoiwzb sau lưrlbang đndgfi lưrlbaoiiqt qua ngưrlbaceomi hộkogd vệtlao đndgfãdnfm bịszijdnfmy mộkogdt cáovtunh tay đndgfang nằayuhm trêhdfrn mặrbfet đndgfsenat đndgfau chếjblbt đndgfi sốhbamng lạekfdi, lạekfdnh lùstqwng mởiwzb đndgfiệtlaon thoạekfdi di đndgfkogdng, đndgfưrlbaa cho Nam Cung Kìdwccnh Hiêhdfrn: "Thiếjblbu gia, mờceomi nghe mộkogdt chúriiit."

Hếjblbt chưrlbaơkhpgng 205

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.