Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 18 : Tôi với anh có quan hệ như thế nào
Lòymdi ng củslfn a Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t bịvvgb nícfoj u chặtnon t, côopfm câfrgh n nhắtuwh c mộdijl t chúuool t,liềicyg n thỏfohp a hiệdxhw p rấrbuj t nhanh.
Xárqjv c thựunal c, côopfm khôopfm ng thểtuwh vìgbgn ngạfrgh o khícfoj màtsxd dễymdi dàtsxd ng buôopfm ng bỏfohp côopfm ng việdxhw c nàtsxd y, trờcabn i
biếokjf t, côopfm ng việdxhw c nàtsxd y đoldq ốhlug i vớcabn i côopfm cóyifo bao nhiêfcfc u quan trọdxhw ng! Khi Nam Cung
Kìgbgn nh Hiêfcfc n nóyifo i 'cầdpis u xin tôopfm i liềicyg n cho côopfm ' lúuool c nàtsxd y, thậdszu m chícfoj trong lòymdi ng côopfm
còymdi n thoárqjv ng qua mộdijl t tia vui mừamev ng.
Đnabs ôopfm i mắtuwh t trong veo vẫkcsh n quậdszu t cưfzsn ờcabn ng nhưfzsn cũriut , côopfm cắtuwh n môopfm i, cốhlug chịvvgb u đoldq ựunal ng phầdpis n lưfzsn ng đoldq au đoldq ớcabn n đoldq ứuqfv ng thẳfzsn ng ngưfzsn ờcabn i,
vénabs n vénabs n mấrbuj y sợzfkk i tóyifo c ra sau tai, ngưfzsn ớcabn c lêfcfc n nhìgbgn n thẳfzsn ng anh.
“Nam Cung thiếokjf u gia, xin anh trảycam lạfrgh i côopfm ng việdxhw c nàtsxd y cho tôopfm i, đoldq ưfzsn ợzfkk c khôopfm ng?”
Ha…..Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n lãbgbo nh ngạfrgh o cưfzsn ờcabn i mộdijl t tiếokjf ng, giốhlug ng nhưfzsn quỷjznw Satan trong đoldq êfcfc m
đoldq en, khóyifo i thuốhlug c lárqjv vờcabn n quanh, anh đoldq i tớcabn i trưfzsn ớcabn c mặtnon t côopfm : “Cárqjv i ngưfzsn ờcabn i nàtsxd y,
nhưfzsn vầdpis y màtsxd cũriut ng coi làtsxd cầdpis u xin?”
“Kia, van xin anh, đoldq ừamev ng đoldq uổqimj i
việdxhw c tôopfm i, tôopfm i sẽfnsf vìgbgn côopfm ng ty màtsxd làtsxd m tốhlug t côopfm ng việdxhw c củslfn a mìgbgn nh, tôopfm i sẽfnsf khôopfm ng
lưfzsn ờcabn i biếokjf ng cũriut ng sẽfnsf khôopfm ng dùibks ng márqjv nh lớcabn i, nhưfzsn vậdszu y đoldq ưfzsn ợzfkk c chưfzsn a?” Côopfm thay đoldq ổqimj i
cárqjv ch nóyifo i.
“Côopfm gárqjv i nàtsxd y…..” Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n cưfzsn ờcabn i lạfrgh nh, ngóyifo n tay
kẹunal p đoldq iếokjf u thuốhlug c chậdszu m rãbgbo i vénabs n vàtsxd i sợzfkk i tóyifo c lòymdi a xòymdi a rơkyil i trêfcfc n cárqjv i trárqjv n mềicyg m
mạfrgh i củslfn a côopfm , anh đoldq ốhlug i vớcabn i đoldq ộdijl ng tárqjv c nàtsxd y dưfzsn ờcabn ng nhưfzsn rấrbuj t hữcgkz u tìgbgn nh: “Cầdpis u xin màtsxd côopfm cũriut ng kiêfcfc u ngạfrgh o nhưfzsn vậdszu y, hảycam ?”
“Anh xong chưfzsn a?” Khuôopfm n mặtnon t nhỏfohp nhắtuwh n củslfn a Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t trầdpis m tĩprbl nh, côopfm tựunal cho làtsxd mìgbgn nh đoldq ãbgbo làtsxd m đoldq ếokjf n cựunal c hạfrgh n.
Chưfzsn a xong!
Trong đoldq ầdpis u củslfn a Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n chắtuwh c chắtuwh n.
Từamev trưfzsn ớcabn c đoldq ếokjf n nay, khôopfm ng côopfm gárqjv i nàtsxd o cóyifo khảycam năhlug ng nhưfzsn vậdszu y, chỉcfoj đoldq ơkyil n giảycam n tárqjv n
gẫkcsh u liềicyg n khơkyil i dậdszu y lửfcbp a giậdszu n củslfn a anh, năhlug m lầdpis n bảycam y lưfzsn ợzfkk t khôopfm ng biếokjf t mệdxhw t, anh thậdszu t muốhlug n màtsxd i dũriut a tìgbgn nh tìgbgn nh củslfn a côopfm , nhìgbgn n côopfm rốhlug t cuộdijl c làtsxd bịvvgb cưfzsn ỡcgjo ng chếokjf
đoldq ếokjf n mứuqfv c nàtsxd o mớcabn i bằamev ng lòymdi ng khuấrbuj t phụbsls c, anh, Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n tựunal nhậdszu n làtsxd cóyifo năhlug ng lựunal c nàtsxd y!
“Hôopfm m nay tôopfm i mớcabn i đoldq ếokjf n nơkyil i nàtsxd y, tôopfm i tạfrgh m thờcabn i bỏfohp
qua cho côopfm , côopfm tốhlug t nhấrbuj t ởucxs Lịvvgb ch Viễymdi n làtsxd m việdxhw c cho tốhlug t, tôopfm i sẽfnsf khôopfm ng bárqjv o
trưfzsn ớcabn c màtsxd bấrbuj t ngờcabn tớcabn i kiểtuwh m tra bấrbuj t cứuqfv lúuool c nàtsxd o..…” Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n nhìgbgn n khuôopfm n mặtnon t nhỏfohp nhắtuwh n đoldq ang suy nghĩprbl củslfn a côopfm , lạfrgh nh giọdxhw ng cảycam nh cárqjv o: “Còymdi n
nữcgkz a…..Tôopfm i khôopfm ng hi vọdxhw ng nhâfrgh n viêfcfc n củslfn a mìgbgn nh ra ngoàtsxd i làtsxd m thêfcfc m việdxhw c khárqjv c,
cho nêfcfc n, việdxhw c làtsxd m thêfcfc m ởucxs nhàtsxd hàtsxd ng củslfn a Phàtsxd m Vũriut , tốhlug t nhấrbuj t côopfm nêfcfc n từamev bỏfohp ,
hiệdxhw n tạfrgh i, lậdszu p tứuqfv c, nghe chưfzsn a?”
Từamev bỏfohp việdxhw c làtsxd m thêfcfc m?
Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t nhícfoj u chặtnon t màtsxd y, cảycam m thấrbuj y ngưfzsn ờcabn i đoldq àtsxd n ôopfm ng nàtsxd y quảycam thựunal c làtsxd khôopfm ng nóyifo i lývqpr lẽfnsf .
“Tôopfm i sửfcbp dụbsls ng thờcabn i gian buổqimj i tốhlug i đoldq ểtuwh đoldq i làtsxd m thêfcfc m, tôopfm i cũriut ng khôopfm ng chiếokjf m dụbsls ng thờcabn i gian làtsxd m việdxhw c củslfn a côopfm ng ty!” Côopfm chốhlug ng cựunal .
“Côopfm rấrbuj t thiếokjf u tiềicyg n sao? Hay làtsxd thiếokjf u đoldq àtsxd n ôopfm ng?” Đnabs ôopfm i mắtuwh t thâfrgh m thúuool y củslfn a Nam
Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n nhìgbgn n khuôopfm n mặtnon t nhỏfohp nhắtuwh n củslfn a côopfm , khícfoj lạfrgh nh lan tràtsxd n: “Thiếokjf u tiềicyg n thìgbgn cầdpis u xin tôopfm i tăhlug ng lưfzsn ơkyil ng cho côopfm , còymdi n nhưfzsn thiếokjf u đoldq àtsxd n ôopfm ng, đoldq ừamev ng cóyifo
đoldq ếokjf n nơkyil i đoldq óyifo màtsxd quyếokjf n rũriut , coi nhưfzsn Phàtsxd m Vũriut thậdszu t sựunal vừamev a ývqpr côopfm cũriut ng chỉcfoj làtsxd vui đoldq ùibks a mộdijl t chúuool t màtsxd thôopfm i, lêfcfc n giưfzsn ờcabn ng xong liềicyg n lậdszu p tứuqfv c bỏfohp rơkyil i côopfm , côopfm cóyifo
hiểtuwh u hay khôopfm ng?!”
‘Xoạfrgh t’ thoárqjv ng chốhlug c, gưfzsn ơkyil ng mặtnon t nhỏfohp nhắtuwh n củslfn a Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t đoldq ỏfohp lêfcfc n, lửfcbp a giậdszu n trong lòymdi ng dâfrgh ng lêfcfc n.
“Anh cóyifo tậdszu t xấrbuj u sao?! Tạfrgh i sao cóyifo thểtuwh nghĩprbl vềicyg tôopfm i nhưfzsn vậdszu y? nóyifo i cho cùibks ng, tôopfm i nhưfzsn thếokjf nàtsxd o thìgbgn mắtuwh c mớcabn gìgbgn tớcabn i anh!” Côopfm tứuqfv c giậdszu n đoldq ếokjf n mứuqfv c cảycam ngưfzsn ờcabn i run
rẩtkii y, thậdszu t sựunal khôopfm ng thểtuwh chịvvgb u nổqimj i sựunal nhụbsls c nhãbgbo nàtsxd y.
“Từamev bỏfohp ! Ngay ngàtsxd y mai!” anh cau màtsxd y, cũriut ng khôopfm ng thểtuwh đoldq ểtuwh têfcfc n tiểtuwh u tửfcbp Lạfrgh c Phàtsxd m Vũriut kia cóyifo nhữcgkz ng tâfrgh m tưfzsn mờcabn árqjv m đoldq en tốhlug i trong đoldq ầdpis u.
Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t gầdpis n nhưfzsn sụbsls p đoldq ổqimj , côopfm nâfrgh ng bàtsxd n tay nhỏfohp bénabs lạfrgh nh buốhlug t che cárqjv i
trárqjv n, thậdszu t muốhlug n chạfrgh y khỏfohp i nơkyil i nàtsxd y, trốhlug n xa thậdszu t xa, tốhlug t nhấrbuj t đoldq i đoldq ếokjf n nơkyil i
khôopfm ng cóyifo ngưfzsn ờcabn i đoldq àtsxd n ôopfm ng nàtsxd y, vĩprbl nh viễymdi n nhìgbgn n khôopfm ng thấrbuj y!
“Tôopfm i vớcabn i anh khôopfm ng cóyifo quan hệdxhw gìgbgn hếokjf t, anh khôopfm ng cóyifo quyềicyg n quảycam n tôopfm i!” Côopfm cốhlug sứuqfv c đoldq ẩtkii y anh ra, thốhlug ng khổqimj kêfcfc u lêfcfc n.
‘Cốhlug c cốhlug c cốhlug c’ ba tiếokjf ng gõycam cửfcbp a, sau đoldq óyifo cóyifo ngưfzsn ờcabn i vặtnon n mởucxs tay nắtuwh m, La Mâfrgh n Thàtsxd nh
mặtnon c y phụbsls c kiểtuwh u Tôopfm n Trung Sơkyil n màtsxd u lam đoldq i vàtsxd o, uy nghiêfcfc m nhưfzsn ng cũriut ng khôopfm ng còymdi n trẻfzsn tuổqimj i, hơkyil i kinh ngạfrgh c nhìgbgn n mộdijl t màtsxd n trưfzsn ớcabn c mắtuwh t.
“Kìgbgn nh Hiêfcfc n, chárqjv u..…” La Mâfrgh n Thàtsxd nh tiếokjf p tụbsls c cau màtsxd y, nhìgbgn n tưfzsn thếokjf thâfrgh n thiếokjf t mậdszu p mờcabn củslfn a cảycam hai.
Ápiuc nh mắtuwh t kiêfcfc u căhlug ng củslfn a Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n hòymdi a hoãbgbo n đoldq i mộdijl t ícfoj t, nhưfzsn ng vẫkcsh n lãbgbo ng đoldq ạfrgh m nhưfzsn cũriut , ngưfzsn ớcabn c mắtuwh t chàtsxd o mộdijl t tiếokjf ng: “Chúuool La.”
Trong lòymdi ng Dụbsls Thiêfcfc n Tuyếokjf t khẽfnsf lay đoldq ộdijl ng, biếokjf t đoldq âfrgh y làtsxd thờcabn i đoldq iểtuwh m thoárqjv t đoldq i tốhlug t
nhấrbuj t, côopfm nhìgbgn n ngưfzsn ờcabn i đoldq àtsxd n ôopfm ng cầdpis u cứuqfv u, châfrgh n đoldq ãbgbo bắtuwh t đoldq ầdpis u di đoldq ộdijl ng vềicyg phícfoj a
cửfcbp a, vừamev a mớcabn i đoldq i đoldq ưfzsn ợzfkk c mộdijl t bưfzsn ớcabn c, cárqjv nh tay rắtuwh n chắtuwh c củslfn a Nam Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n
liềicyg n kénabs o côopfm trởucxs vềicyg trong lồqces ng ngựunal c.
“Đnabs ừamev ng quêfcfc n, nhấrbuj t cửfcbp nhấrbuj t đoldq ộdijl ng củslfn a côopfm tôopfm i đoldq ềicyg u cóyifo thểtuwh nhìgbgn n thấrbuj y, ngàtsxd y mai xin
nghỉcfoj làtsxd m, khôopfm ng ngoan ngoãbgbo n, côopfm cứuqfv chờcabn xem!” Đnabs ôopfm i mắtuwh t thâfrgh m thúuool y củslfn a Nam
Cung Kìgbgn nh Hiêfcfc n cóyifo ývqpr cảycam nh cárqjv o, lạfrgh i còymdi n hung dữcgkz nóyifo i.
Xá
Đ
“Nam Cung thiế
Ha…..Nam Cung Kì
“Kia, van xin anh, đ
“Cô
“Anh xong chư
Chư
Trong đ
Từ
“Hô
Từ
Dụ
“Tô
“Cô
‘Xoạ
“Anh có
“Từ
Dụ
“Tô
‘Cố
“Kì
Á
Trong lò
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.