Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 171-2 : Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao? (tt)

    trước sau   
Ngózvkcn tay thon dàofcoi củqvrra Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn chạbjjnm vàofcoo cằqvmem côofco ta, môofcoi nhếyamsch lêiikgn nụofcoztrlsqlei lạbjjnnh lùoutsng tàofco tứknmq, nhánizwy mắmolwt hớhzocp hồdyuon ngưztrlsqlei khánizwc, giọbmukng anh trầpgaym thấjbbjp từkszsrelrnh, từkszsng chữaiby từkszsng chữaiby phun ra: "Côofco thậqeilt đoqnsúrelrng làofco lạbjjni đoqnsánizwnh đoqnsòizlsn phủqvrr đoqnspgayu!"

Trong nhánizwy mắmolwt La Tìwrtanh Uyểrhlln hiểrhllu đoqnsưztrlkszsc ýztrl tứknmq củqvrra anh, chẳdbilng qua trêiikgn mặrhyjt vẫbhdzn làofco vẻdegn nhu hòizlsa nhàofcon nhạbjjnt, đoqnsôofcoi mắmolwt trong veo nhìwrtan chằqvmem chằqvmem vàofcoo anh, khôofcong nózvkci mộohxtt lờsqlei. mang truyệtqkzn đoqnsi xin ghi rõqvrr nguồdyuon: dd lequydon

ofco bốxitbn phírelra, lạbjjni làofco ârhllm thanh hírelrt khírelr lạbjjnnh.

"Chàofco chàofco….., Dạbjjn Hi, anh củqvrra côofco thậqeilt sựuptp rấjbbjt đoqnsqvmep trai....."

"Anh ấjbbjy cùoutsng chịqtumwrtanh Uyểrhlln thậqeilt xứknmqng đoqnsôofcoi nha, trưztrlhzocc kia tôofcoi hay thấjbbjy hìwrtanh bọbmukn họbmuk trêiikgn tạbjjnp chírelr, khôofcong nghĩkkyx tớhzoci ngoàofcoi đoqnssqlei lạbjjni xứknmqng đoqnsôofcoi thếyamsofcoy....."

rdhiúrelrng, đoqnsúrelrng vậqeily nha, xem ra bọbmukn họbmuk thậqeilt sựuptp rấjbbjt nồdyuong thắmolwm."


Nam Cung Dạbjjn Hi khẽkxhk cắmolwn răvfsfng, nắmolwm chặrhyjt quảzvkc đoqnsjbbjm, mấjbbjy ngưztrlsqlei phụofco nữaiby ngu ngốxitbc, chảzvkc biếyamst cánizwi gìwrta xấjbbjc!

relrc nàofcoo thìwrta anh trai đoqnsxitbi xửmhfb vớhzoci ngưztrlsqlei khánizwc dịqtumu dàofcong nhưztrl thếyams? Nózvkci năvfsfng dịqtumu dàofcong luôofcon làofco đoqnsiềvyiwm bánizwo bùoutsng nổizls, @lequydon@ thậqeilt khôofcong biếyamst anh ấjbbjy vàofco chịqtumwrtanh Uyểrhlln lạbjjni xảzvkcy ra chuyệtqkzn gìwrta.

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn nheo mắmolwt lạbjjni, đoqnsôofcoi mắmolwt tàofco mịqtum lạbjjnnh nhưztrlvfsfng.

"Cózvkc mộohxtt sốxitb việtqkzc tôofcoi muốxitbn nózvkci vớhzoci côofco, cózvkc rảzvkcnh khôofcong?" Anh đoqnsúrelrt hai tay vàofcoo túrelri quầpgayn, hỏfiumi La Tìwrtanh Uyểrhlln.

La Tìwrtanh Uyểrhlln quéyludt mắmolwt xuốxitbng dưztrlhzoci lầpgayu, nhẹqvme giọbmukng nózvkci: "E rằqvmeng khôofcong cózvkc nhiềvyiwu thờsqlei gian, nhưztrlng chúrelrng ta vẫbhdzn cózvkc thểrhllzvkci chuyệtqkzn mộohxtt lánizwt."

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn gậqeilt đoqnspgayu mộohxtt cánizwi, xoay ngưztrlsqlei, bózvkcng dánizwng mạbjjnnh mẽkxhk rắmolwn rỏfiumi rờsqlei đoqnsi.

relr mắmolwt La Tìwrtanh Uyểrhlln khẽkxhk nhảzvkcy lêiikgn, đoqnsknmqng dậqeily đoqnsuổizlsi theo.

Hai ngưztrlsqlei băvfsfng qua hàofconh lang lầpgayu ba, cuốxitbi cùoutsng đoqnsi tớhzoci gánizwc lửmhfbng chứknmqa đoqnsdyuo, nơwvwqi nho nhỏfium đoqnsózvkc ban ngàofcoy đoqnsãbroc đoqnsưztrlkszsc ngưztrlsqlei giúrelrp việtqkzc sắmolwp xếyamsp, bêiikgn trêiikgn đoqnsrhyjt mârhllm tránizwi cârhlly cùoutsng rưztrlkszsu đoqnsfiumofco mấjbbjy cánizwi ly trốxitbng khôofcong, dưztrlhzoci trăvfsfng tràofcon ngậqeilp ánizwnh sánizwng.

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn cầpgaym mộohxtt cánizwi ly lêiikgn, mởylud miệtqkzng nózvkci: "Tôofcoi nhớhzocofco đoqnsãbrocoutsng qua mộohxtt loạbjjni nưztrlhzocc hoa, têiikgn Ámhfbi Thầpgayn, đoqnsúrelrng khôofcong?"

Thârhlln thểrhll La Tìwrtanh Uyểrhlln cứknmqng đoqnssqle.

"Loạbjjni nưztrlhzocc hoa kia hiệtqkzn giờsqle rấjbbjt khózvkc mua, em chỉffqooutsng qua cózvkc mộohxtt lầpgayn duy nhấjbbjt." La Tìwrtanh Uyểrhlln chậqeilm rãbroci đoqnsi tớhzoci bêiikgn cạbjjnnh anh, cũhqmfng cầpgaym cánizwi ly lêiikgn nhìwrtan nhìwrtan, hơwvwqi thởylud mong manh, trong mắmolwt cózvkc sựuptp ưztrlu thưztrlơwvwqng nhàofcon nhạbjjnt: "Anh cózvkc thểrhll đoqnskszsng quánizw thùouts dai đoqnsưztrlkszsc hay khôofcong? Từkszs đoqnspgayu chírelr cuốxitbi em cũhqmfng chỉffqoofcom sai mộohxtt chuyệtqkzn nàofcoy, thậqeilm chírelrizlsn chưztrla kịqtump phạbjjnm sai lầpgaym thìwrta đoqnsãbroc bịqtum anh phánizwt hiệtqkzn, anh vẫbhdzn nhớhzoc cho đoqnsếyamsn bârhlly giờsqle?"

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn cưztrlsqlei cưztrlsqlei, ánizwnh mắmolwt thârhllm thúrelry màofco chózvkci mắmolwt nhìwrtan côofco ta: "Cho tớhzoci bârhlly giờsqleofcoi đoqnsvyiwu khôofcong mang thùouts, nhưztrlng mộohxtt khi xảzvkcy ra nhữaibyng chuyệtqkzn tưztrlơwvwqng tựuptpofcoi khózvkc tránizwnh khỏfiumi khôofcong suy nghĩkkyx đoqnsếyamsn côofco —— ngàofcoy đoqnsózvkc, côofcohqmfng ởylud tiệtqkzc rưztrlkszsu củqvrra Bùoutsi Vũhqmf Triếyamst đoqnsúrelrng khôofcong?"

La Tìwrtanh Uyểrhlln gậqeilt đoqnspgayu: "Em ởylud đoqnsózvkc."


"Côofco thấjbbjy Thiêiikgn Tuyếyamst? Đrdhiãbrocnizwn gẫbhdzu vớhzoci côofcojbbjy?"

La Tìwrtanh Uyểrhlln nhẹqvme nhàofcong hírelrt mộohxtt hơwvwqi, trong ánizwnh mắmolwt cózvkc sựuptp ưztrlu thưztrlơwvwqng cùoutsng bấjbbjt đoqnsmolwc dĩkkyx: "Đrdhiúrelrng, nhưztrlng lúrelrc đoqnsózvkc em uốxitbng hơwvwqi nhiềvyiwu nêiikgn cózvkcwvwqi luốxitbng cuốxitbng, anh yêiikgn târhllm, khi ấjbbjy em cũhqmfng khôofcong làofcom gìwrta đoqnsrhllofcojbbjy khózvkc chịqtumu, côofcojbbjy khôofcong khiếyamsn em khózvkc chịqtumu em đoqnsãbrocnizwm ơwvwqn trờsqlei đoqnsjbbjt, dùouts sao thìwrta vịqtumofcon thêiikg chírelrnh hiệtqkzu làofco em đoqnsârhlly cũhqmfng khôofcong đoqnsjbbju lạbjjni côofcojbbjy, anh vàofco mọbmuki ngưztrlsqlei đoqnsvyiwu khôofcong đoqnsknmqng vềvyiw phírelra em, em thựuptpc sựuptp rấjbbjt thấjbbjt bạbjjni, mộohxtt chúrelrt sứknmqc lựuptpc cũhqmfng khôofcong cózvkc."

"Vậqeily sao?" Mắmolwt củqvrra Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn rấjbbjt lạbjjnnh, vôofcooutsng thốxitbng hậqeiln ngưztrlsqlei phụofco nữaibyofcoy, phưztrlơwvwqng thứknmqc nózvkci chuyệtqkzn củqvrra côofco ta tựuptpa nhưztrl đoqnsang đoqnsánizwnh thánizwi cựuptpc quyềvyiwn vậqeily.

"Anh cho rằqvmeng thếyamsofcoo?" La Tìwrtanh Uyểrhlln nhírelru màofcoy, cưztrlsqlei cưztrlsqlei: "Trưztrlhzocc kia, em luôofcon nghĩkkyxzvkc thểrhll cầpgaym thârhlln phậqeiln vịqtumofcon thêiikgofcoy đoqnsếyamsn nózvkci chuyệtqkzn, nhưztrlng bârhlly giờsqle em mớhzoci biếyamst cánizwi danh hiệtqkzu nàofcoy cózvkc bao nhiêiikgu uấjbbjt ứknmqc, mang bảzvkcn thârhlln trưztrlng bàofcoy ởylud chỗuakiofcoy đoqnsãbroc đoqnsqtumnh trưztrlhzocc làofco ba khôofcong đoqnsau mẹqvme khôofcong thưztrlơwvwqng, mọbmuki ngưztrlsqlei thúrelrc giụofcoc em vàofco anh kếyamst hôofcon anh đoqnsvyiwu khôofcong thèseidm ngózvkc tớhzoci, cánizwi gìwrta em cũhqmfng khôofcong làofcom đoqnsưztrlkszsc, chỉffqozvkc thểrhll chờsqle đoqnskszsi anh ——"

ofco ta lắmolwc lắmolwc đoqnspgayu, mởylud chai rưztrlkszsu đoqnsfium ra chậqeilm rãbroci rózvkct vàofcoo ly: "Phụofco nữaiby khôofcong cózvkc đoqnsàofcon ôofcong yêiikgu thưztrlơwvwqng che chởylud, bao giờsqlehqmfng hụofcot hơwvwqi, anh khôofcong biếyamst đoqnsúrelrng khôofcong?"

ofcou rưztrlkszsu đoqnsfium trong ly nhẹqvme nhàofcong màofconizwng chózvkci, côofco ta ưztrlu thưztrlơwvwqng nózvkci xong, nhấjbbjp mộohxtt ngụofcom.

Đrdhiohxtng tánizwc ưztrlu nhãbroc, rấjbbjt cózvkc phong phạbjjnm tiểrhllu thưztrl khuêiikgnizwc.

"Vậqeily côofcozvkc biếyamst đoqnsêiikgm hôofcom đoqnsózvkc Thiêiikgn Tuyếyamst đoqnsãbroc xảzvkcy ra chuyệtqkzn gìwrta hay khôofcong?" Đrdhiôofcoi mắmolwt củqvrra Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn lạbjjnnh lùoutsng, hỏfiumi.

La Tìwrtanh Uyểrhlln dừkszsng lạbjjni, trong mắmolwt tràofcon đoqnspgayy sựuptp nghi ngờsqle, sợkszs run trong chốxitbc lánizwt mớhzoci hỏfiumi: "Cánizwi gìwrta?"

"Côofco thậqeilt sựuptp khôofcong biếyamst?"

"Thờsqlei đoqnsiểrhllm em chia tay bọbmukn họbmukhqmfng đoqnsãbroc khuya lắmolwm rồdyuoi, khi đoqnsózvkc khôofcong phảzvkci làofco chuyệtqkzn gìwrtahqmfng khôofcong cózvkc sao? Côofcojbbjy đoqnsãbroc xảzvkcy ra chuyệtqkzn?" La Tìwrtanh Uyểrhlln chậqeilm rãbroci cau màofcoy: "Xảzvkcy ra chuyệtqkzn gìwrta?"

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn mírelrm chặrhyjt đoqnsôofcoi môofcoi mỏfiumng khêiikgu gợkszsi, rấjbbjt muốxitbn mổizls xẻdegn tim củqvrra ngưztrlsqlei phụofco nữaibyofcoy ra nhìwrtan thửmhfb xem làofco dạbjjnng gìwrta.

"Tôofcoi rấjbbjt muốxitbn biếyamst hiệtqkzn giờsqleofco thậqeilt sựuptpofco tộohxti hay làofco đoqnsang giảzvkc ngu vớhzoci tôofcoi….." Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn sârhllu kírelrn nózvkci, bưztrlhzocc đoqnsếyamsn gầpgayn côofco ta, nhéyludo cằqvmem củqvrra côofco ta, tỉffqo mỉffqo nhìwrtan: "Tôofcoi vẫbhdzn hy vọbmukng tấjbbjt cảzvkc đoqnsvyiwu khôofcong liêiikgn quan đoqnsếyamsn côofco, đoqnsiềvyiwu đoqnsózvkc chứknmqng tỏfium, írelrt nhấjbbjt côofco khôofcong cózvkc đoqnsánizwng sợkszs nhưztrl vậqeily, nhưztrlng nếyamsu cózvkc liêiikgn quan đoqnsếyamsn côofco, vậqeily côofco cảzvkcm thấjbbjy tôofcoi sẽkxhkiikgn târhllm đoqnsrhll mộohxtt ngưztrlsqlei phụofco nữaiby ánizwc đoqnsohxtc, giỏfiumi mưztrlu tírelrnh ngàofcoy ngàofcoy ngủqvrryludiikgn gốxitbi tôofcoi sao?"


Giọbmukng nózvkci củqvrra anh sârhllu xa, ngózvkcn tay mềvyiwm mạbjjni nhưztrlng lạbjjnnh lẽkxhko, khiếyamsn cho La Tìwrtanh Uyểrhlln rùoutsng mìwrtanh.

“Anh đoqnsang nózvkci chuyệtqkzn gìwrta, em nghe khôofcong hiểrhllu lắmolwm….." Theo bảzvkcn năvfsfng La Tìwrtanh Uyểrhlln muốxitbn néylud tránizwnh ánizwnh mắmolwt sắmolwc béyludn lạbjjnnh nhưztrlvfsfng củqvrra anh, vừkszsa mớhzoci quay mặrhyjt đoqnsi bịqtum anh vặrhyjn trởylud lạbjjni, cưztrlhoutng bánizwch côofco ta ngưztrlhzocc mắmolwt nhìwrtan chằqvmem chằqvmem vàofcoo anh.

rdhiêiikgm hôofcom đoqnsózvkc, Thiêiikgn Tuyếyamst bịqtum bỏfium thuốxitbc đoqnsưztrla đoqnsếyamsn giưztrlsqleng củqvrra Bùoutsi Vũhqmf Triếyamst ——rốxitbt cuộohxtc chuyệtqkzn nàofcoy do ai làofcom?"

La Tìwrtanh Uyểrhlln nghe xong lờsqlei củqvrra anh, cảzvkc thầpgayn kinh cũhqmfng nhảzvkcy lêiikgn dữaiby dộohxti.

"Côofcojbbjy….." Khuôofcon mặrhyjt nhỏfium nhắmolwn củqvrra La Tìwrtanh Uyểrhlln tánizwi nhợkszst, suy nghĩkkyx cẩzvkcn thậqeiln: "Bỏfium thuốxitbc? Côofcojbbjy bịqtum bỏfium thuốxitbc? Chẳdbilng lẽkxhkofco..... Thuốxitbc kírelrch dụofcoc sao? Vậqeily..... Côofcojbbjy vàofcooutsi Vũhqmf Triếyamst xảzvkcy ra quan hệtqkz chưztrla?"

Trêiikgn mặrhyjt lộohxt vẻdegn kinh ngạbjjnc cùoutsng rung đoqnsohxtng, khôofcong giốxitbng nhưztrlofco giảzvkc vờsqle.

Đrdhiôofcoi mắmolwt Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn sắmolwc lạbjjnnh hơwvwqn, siếyamst chặrhyjt cằqvmem côofco ta, tàofco mịqtumztrlsqlei mộohxtt tiếyamsng: "Côofcozvkci xem?"

Đrdhiôofcoi mắmolwt củqvrra La Tìwrtanh Uyểrhlln mờsqle mịqtumt, chỉffqozvkc thểrhll lắmolwc đoqnspgayu: "Em..... Khôofcong biếyamst, Kìwrtanh Hiêiikgn, em chỉffqo biếyamst từkszsvfsfm năvfsfm trưztrlhzocc bọbmukn họbmuk  đoqnsãbroc bắmolwt đoqnspgayu biếyamst nhau, nếyamsu nhưztrl bọbmukn họbmuk thậqeilt sựuptp xảzvkcy ra quan hệtqkz, vậqeily cũhqmfng xem nhưztrlwrtanh thưztrlsqleng, cózvkc lẽkxhk trưztrlhzocc kia Bùoutsi Vũhqmf Triếyamst làofco bệtqkznh nhârhlln, nhưztrlng bârhlly giờsqle anh ấjbbjy thậqeilt sựuptp đoqnsãbroc tốxitbt hơwvwqn, Dụofco Thiêiikgn Tuyếyamst vàofco anh ấjbbjy phánizwt triểrhlln nhưztrl thếyamsofcoo cũhqmfng khôofcong phảzvkci làofco đoqnsiềvyiwu anh cózvkc thểrhll ngăvfsfn cảzvkcn."

Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn nhìwrtan kỹgmcw khuôofcon mặrhyjt nhỏfium nhắmolwn trưztrlhzocc mắmolwt, đoqnsohxtt nhiêiikgn mộohxtt ýztrl nghĩkkyx xẹqvmet qua trong đoqnspgayu nhưztrl mộohxtt tia chớhzocp.

Anh nhếyamsch đoqnsôofcoi môofcoi mỏfiumng, ýztrl nghĩkkyx vừkszsa hiệtqkzn ra kírelrch thírelrch anh.

"..... Ừzlvr, nhưztrl em đoqnsnizwn….." Sắmolwc mặrhyjt Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn tánizwi xanh, đoqnsôofcoi mắmolwt lạbjjnnh lùoutsng nhìwrtan chằqvmem chằqvmem côofco ta, cózvkc phầpgayn ánizwc đoqnsohxtc: "Bọbmukn họbmuk đoqnsãbrociikgn giưztrlsqleng, thờsqlei đoqnsiểrhllm tôofcoi chạbjjny tớhzoci đoqnsúrelrng lúrelrc thấjbbjy mộohxtt màofcon kia, thậqeilt đoqnsúrelrng làofco phảzvkci cánizwm ơwvwqn em đoqnsãbroc nhắmolwc nhởylud."

Trong mắmolwt La Tìwrtanh Uyểrhlln thoánizwng sánizwng ngờsqlei, giốxitbng nhưztrl vui mừkszsng hoặrhyjc nhưztrl kinh ngạbjjnc, khuôofcon mặrhyjt nhỏfium nhắmolwn hơwvwqi tánizwi nhợkszst đoqnsãbroczvkc chúrelrt ửmhfbng hồdyuong, sau đoqnsózvkc lạbjjni khôofcoi phụofcoc yêiikgn tĩkkyxnh.

"Kìwrtanh Hiêiikgn, anh….." Tay La Tìwrtanh Uyểrhlln bao trùoutsm lêiikgn cổizls tay củqvrra anh,<lêiikgquýztrlđoqnsôofcon>cózvkc chúrelrt cầpgayu xin thấjbbjp giọbmukng nózvkci: "Cózvkcwvwqi đoqnsau, anh khôofcong nêiikgn thếyamsofcoy....."

Đrdhiôofcoi mắmolwt trong trẻdegno củqvrra côofco ta lộohxt vẻdegn yếyamsu ớhzoct cùoutsng đoqnsánizwng thưztrlơwvwqng, xoa xoa bàofcon tay đoqnsang bao trùoutsm trêiikgn mu bàofcon tay củqvrra anh.

"Tha thứknmq cho tôofcoi, đoqnsếyamsn bârhlly giờsqle vẫbhdzn chưztrla hếyamst cơwvwqn tứknmqc ——" Nam Cung Kìwrtanh Hiêiikgn vuốxitbt ve môofcoi côofco ta, trầpgaym thấjbbjp nózvkci: "Tôofcoi khôofcong ngờsqle ngưztrlsqlei phụofco nữaibyofcoi yêiikgu sârhllu sắmolwc lạbjjni cózvkc thểrhll trong nhánizwy mắmolwt phảzvkcn bộohxti tôofcoi, bấjbbjt trung vớhzoci tôofcoi, em nózvkci xem tạbjjni sao? Thârhlln thểrhll phụofco nữaiby tịqtumch mịqtumch đoqnsếyamsn vậqeily, khôofcong cózvkc ngưztrlsqlei xoa dịqtumu làofco phảzvkci đoqnsi tìwrtam đoqnsàofcon ôofcong khánizwc sao?"

Hếyamst chưztrlơwvwqng 171

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.