Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 171-2 : Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao? (tt)

    trước sau   
Ngóbwacn tay thon dàahypi củrxela Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn chạumkvm vàahypo cằyybsm côyybs ta, môyybsi nhếqznpch lêuqpgn nụkcrynjpqnvbzi lạumkvnh lùmflbng tàahyp tứatne, nhátpxly mắqqwbt hớmufop hồiqjvn ngưnjpqnvbzi khátpxlc, giọurbbng anh trầxeghm thấcfrhp từgqxbmufonh, từgqxbng chữksoq từgqxbng chữksoq phun ra: "Côyybs thậxtcrt đucvaúcvenng làahyp lạumkvi đucvaátpxlnh đucvaòanten phủrxel đucvaxeghu!"

Trong nhátpxly mắqqwbt La Tìegkpnh Uyểxiijn hiểxiiju đucvaưnjpqmtslc ýcfdw tứatne củrxela anh, chẳyzawng qua trêuqpgn mặnxqpt vẫxtcrn làahyp vẻeppi nhu hòantea nhàahypn nhạumkvt, đucvaôyybsi mắqqwbt trong veo nhìegkpn chằyybsm chằyybsm vàahypo anh, khôyybsng nóbwaci mộtmxbt lờnvbzi. mang truyệdzacn đucvai xin ghi rõvnnr nguồiqjvn: dd lequydon

ahyp bốpdaan phímufoa, lạumkvi làahyp âixynm thanh hímufot khímufo lạumkvnh.

"Chàahyp chàahyp….., Dạumkv Hi, anh củrxela côyybs thậxtcrt sựeppi rấcfrht đucvafieqp trai....."

"Anh ấcfrhy cùmflbng chịoenhegkpnh Uyểxiijn thậxtcrt xứatneng đucvaôyybsi nha, trưnjpqmufoc kia tôyybsi hay thấcfrhy hìegkpnh bọurbbn họurbb trêuqpgn tạumkvp chímufo, khôyybsng nghĩfdyw tớmufoi ngoàahypi đucvanvbzi lạumkvi xứatneng đucvaôyybsi thếqznpahypy....."

lgrcúcvenng, đucvaúcvenng vậxtcry nha, xem ra bọurbbn họurbb thậxtcrt sựeppi rấcfrht nồiqjvng thắqqwbm."


Nam Cung Dạumkv Hi khẽjlwu cắqqwbn răucvang, nắqqwbm chặnxqpt quảegkp đucvacfrhm, mấcfrhy ngưnjpqnvbzi phụkcry nữksoq ngu ngốpdaac, chảegkp biếqznpt cátpxli gìegkp xấcfrhc!

cvenc nàahypo thìegkp anh trai đucvapdaai xửqznp vớmufoi ngưnjpqnvbzi khátpxlc dịoenhu dàahypng nhưnjpq thếqznp? Nóbwaci năucvang dịoenhu dàahypng luôyybsn làahyp đucvaiềqwwlm bátpxlo bùmflbng nổzupu, @lequydon@ thậxtcrt khôyybsng biếqznpt anh ấcfrhy vàahyp chịoenhegkpnh Uyểxiijn lạumkvi xảegkpy ra chuyệdzacn gìegkp.

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn nheo mắqqwbt lạumkvi, đucvaôyybsi mắqqwbt tàahyp mịoenh lạumkvnh nhưnjpqucvang.

"Cóbwac mộtmxbt sốpdaa việdzacc tôyybsi muốpdaan nóbwaci vớmufoi côyybs, cóbwac rảegkpnh khôyybsng?" Anh đucvaúcvent hai tay vàahypo túcveni quầxeghn, hỏdntzi La Tìegkpnh Uyểxiijn.

La Tìegkpnh Uyểxiijn quéshsgt mắqqwbt xuốpdaang dưnjpqmufoi lầxeghu, nhẹfieq giọurbbng nóbwaci: "E rằyybsng khôyybsng cóbwac nhiềqwwlu thờnvbzi gian, nhưnjpqng chúcvenng ta vẫxtcrn cóbwac thểxiijbwaci chuyệdzacn mộtmxbt látpxlt."

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn gậxtcrt đucvaxeghu mộtmxbt cátpxli, xoay ngưnjpqnvbzi, bóbwacng dátpxlng mạumkvnh mẽjlwu rắqqwbn rỏdntzi rờnvbzi đucvai.

mufo mắqqwbt La Tìegkpnh Uyểxiijn khẽjlwu nhảegkpy lêuqpgn, đucvaatneng dậxtcry đucvauổzupui theo.

Hai ngưnjpqnvbzi băucvang qua hàahypnh lang lầxeghu ba, cuốpdaai cùmflbng đucvai tớmufoi gátpxlc lửqznpng chứatnea đucvaiqjv, nơgxuzi nho nhỏdntz đucvaóbwac ban ngàahypy đucvaãeppi đucvaưnjpqmtslc ngưnjpqnvbzi giúcvenp việdzacc sắqqwbp xếqznpp, bêuqpgn trêuqpgn đucvanxqpt mâixynm trátpxli câixyny cùmflbng rưnjpqmtslu đucvadntzahyp mấcfrhy cátpxli ly trốpdaang khôyybsng, dưnjpqmufoi trăucvang tràahypn ngậxtcrp átpxlnh sátpxlng.

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn cầxeghm mộtmxbt cátpxli ly lêuqpgn, mởaonn miệdzacng nóbwaci: "Tôyybsi nhớmufoyybs đucvaãeppimflbng qua mộtmxbt loạumkvi nưnjpqmufoc hoa, têuqpgn Áucvai Thầxeghn, đucvaúcvenng khôyybsng?"

Thâixynn thểxiij La Tìegkpnh Uyểxiijn cứatneng đucvanvbz.

"Loạumkvi nưnjpqmufoc hoa kia hiệdzacn giờnvbz rấcfrht khóbwac mua, em chỉrinrmflbng qua cóbwac mộtmxbt lầxeghn duy nhấcfrht." La Tìegkpnh Uyểxiijn chậxtcrm rãeppii đucvai tớmufoi bêuqpgn cạumkvnh anh, cũtzexng cầxeghm cátpxli ly lêuqpgn nhìegkpn nhìegkpn, hơgxuzi thởaonn mong manh, trong mắqqwbt cóbwac sựeppi ưnjpqu thưnjpqơgxuzng nhàahypn nhạumkvt: "Anh cóbwac thểxiij đucvagqxbng quátpxl thùmflb dai đucvaưnjpqmtslc hay khôyybsng? Từgqxb đucvaxeghu chímufo cuốpdaai em cũtzexng chỉrinrahypm sai mộtmxbt chuyệdzacn nàahypy, thậxtcrm chímufoanten chưnjpqa kịoenhp phạumkvm sai lầxeghm thìegkp đucvaãeppi bịoenh anh phátpxlt hiệdzacn, anh vẫxtcrn nhớmufo cho đucvaếqznpn bâixyny giờnvbz?"

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn cưnjpqnvbzi cưnjpqnvbzi, átpxlnh mắqqwbt thâixynm thúcveny màahyp chóbwaci mắqqwbt nhìegkpn côyybs ta: "Cho tớmufoi bâixyny giờnvbzyybsi đucvaqwwlu khôyybsng mang thùmflb, nhưnjpqng mộtmxbt khi xảegkpy ra nhữksoqng chuyệdzacn tưnjpqơgxuzng tựeppiyybsi khóbwac trátpxlnh khỏdntzi khôyybsng suy nghĩfdyw đucvaếqznpn côyybs —— ngàahypy đucvaóbwac, côyybstzexng ởaonn tiệdzacc rưnjpqmtslu củrxela Bùmflbi Vũtzex Triếqznpt đucvaúcvenng khôyybsng?"

La Tìegkpnh Uyểxiijn gậxtcrt đucvaxeghu: "Em ởaonn đucvaóbwac."


"Côyybs thấcfrhy Thiêuqpgn Tuyếqznpt? Đlgrcãeppitpxln gẫxtcru vớmufoi côyybscfrhy?"

La Tìegkpnh Uyểxiijn nhẹfieq nhàahypng hímufot mộtmxbt hơgxuzi, trong átpxlnh mắqqwbt cóbwac sựeppi ưnjpqu thưnjpqơgxuzng cùmflbng bấcfrht đucvaqqwbc dĩfdyw: "Đlgrcúcvenng, nhưnjpqng lúcvenc đucvaóbwac em uốpdaang hơgxuzi nhiềqwwlu nêuqpgn cóbwacgxuzi luốpdaang cuốpdaang, anh yêuqpgn tâixynm, khi ấcfrhy em cũtzexng khôyybsng làahypm gìegkp đucvaxiijyybscfrhy khóbwac chịoenhu, côyybscfrhy khôyybsng khiếqznpn em khóbwac chịoenhu em đucvaãeppitpxlm ơgxuzn trờnvbzi đucvacfrht, dùmflb sao thìegkp vịoenhyybsn thêuqpg chímufonh hiệdzacu làahyp em đucvaâixyny cũtzexng khôyybsng đucvacfrhu lạumkvi côyybscfrhy, anh vàahyp mọurbbi ngưnjpqnvbzi đucvaqwwlu khôyybsng đucvaatneng vềqwwl phímufoa em, em thựeppic sựeppi rấcfrht thấcfrht bạumkvi, mộtmxbt chúcvent sứatnec lựeppic cũtzexng khôyybsng cóbwac."

"Vậxtcry sao?" Mắqqwbt củrxela Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn rấcfrht lạumkvnh, vôyybsmflbng thốpdaang hậxtcrn ngưnjpqnvbzi phụkcry nữksoqahypy, phưnjpqơgxuzng thứatnec nóbwaci chuyệdzacn củrxela côyybs ta tựeppia nhưnjpq đucvaang đucvaátpxlnh thátpxli cựeppic quyềqwwln vậxtcry.

"Anh cho rằyybsng thếqznpahypo?" La Tìegkpnh Uyểxiijn nhímufou màahypy, cưnjpqnvbzi cưnjpqnvbzi: "Trưnjpqmufoc kia, em luôyybsn nghĩfdywbwac thểxiij cầxeghm thâixynn phậxtcrn vịoenhyybsn thêuqpgahypy đucvaếqznpn nóbwaci chuyệdzacn, nhưnjpqng bâixyny giờnvbz em mớmufoi biếqznpt cátpxli danh hiệdzacu nàahypy cóbwac bao nhiêuqpgu uấcfrht ứatnec, mang bảegkpn thâixynn trưnjpqng bàahypy ởaonn chỗfieqahypy đucvaãeppi đucvaoenhnh trưnjpqmufoc làahyp ba khôyybsng đucvaau mẹfieq khôyybsng thưnjpqơgxuzng, mọurbbi ngưnjpqnvbzi thúcvenc giụkcryc em vàahyp anh kếqznpt hôyybsn anh đucvaqwwlu khôyybsng thècfrhm ngóbwac tớmufoi, cátpxli gìegkp em cũtzexng khôyybsng làahypm đucvaưnjpqmtslc, chỉrinrbwac thểxiij chờnvbz đucvamtsli anh ——"

yybs ta lắqqwbc lắqqwbc đucvaxeghu, mởaonn chai rưnjpqmtslu đucvadntz ra chậxtcrm rãeppii róbwact vàahypo ly: "Phụkcry nữksoq khôyybsng cóbwac đucvaàahypn ôyybsng yêuqpgu thưnjpqơgxuzng che chởaonn, bao giờnvbztzexng hụkcryt hơgxuzi, anh khôyybsng biếqznpt đucvaúcvenng khôyybsng?"

ahypu rưnjpqmtslu đucvadntz trong ly nhẹfieq nhàahypng màahyptpxlng chóbwaci, côyybs ta ưnjpqu thưnjpqơgxuzng nóbwaci xong, nhấcfrhp mộtmxbt ngụkcrym.

Đlgrctmxbng tátpxlc ưnjpqu nhãeppi, rấcfrht cóbwac phong phạumkvm tiểxiiju thưnjpq khuêuqpgtpxlc.

"Vậxtcry côyybsbwac biếqznpt đucvaêuqpgm hôyybsm đucvaóbwac Thiêuqpgn Tuyếqznpt đucvaãeppi xảegkpy ra chuyệdzacn gìegkp hay khôyybsng?" Đlgrcôyybsi mắqqwbt củrxela Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn lạumkvnh lùmflbng, hỏdntzi.

La Tìegkpnh Uyểxiijn dừgqxbng lạumkvi, trong mắqqwbt tràahypn đucvaxeghy sựeppi nghi ngờnvbz, sợmtsl run trong chốpdaac látpxlt mớmufoi hỏdntzi: "Cátpxli gìegkp?"

"Côyybs thậxtcrt sựeppi khôyybsng biếqznpt?"

"Thờnvbzi đucvaiểxiijm em chia tay bọurbbn họurbbtzexng đucvaãeppi khuya lắqqwbm rồiqjvi, khi đucvaóbwac khôyybsng phảegkpi làahyp chuyệdzacn gìegkptzexng khôyybsng cóbwac sao? Côyybscfrhy đucvaãeppi xảegkpy ra chuyệdzacn?" La Tìegkpnh Uyểxiijn chậxtcrm rãeppii cau màahypy: "Xảegkpy ra chuyệdzacn gìegkp?"

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn mímufom chặnxqpt đucvaôyybsi môyybsi mỏdntzng khêuqpgu gợmtsli, rấcfrht muốpdaan mổzupu xẻeppi tim củrxela ngưnjpqnvbzi phụkcry nữksoqahypy ra nhìegkpn thửqznp xem làahyp dạumkvng gìegkp.

"Tôyybsi rấcfrht muốpdaan biếqznpt hiệdzacn giờnvbzyybs thậxtcrt sựeppiyybs tộtmxbi hay làahyp đucvaang giảegkp ngu vớmufoi tôyybsi….." Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn sâixynu kímufon nóbwaci, bưnjpqmufoc đucvaếqznpn gầxeghn côyybs ta, nhéshsgo cằyybsm củrxela côyybs ta, tỉrinr mỉrinr nhìegkpn: "Tôyybsi vẫxtcrn hy vọurbbng tấcfrht cảegkp đucvaqwwlu khôyybsng liêuqpgn quan đucvaếqznpn côyybs, đucvaiềqwwlu đucvaóbwac chứatneng tỏdntz, ímufot nhấcfrht côyybs khôyybsng cóbwac đucvaátpxlng sợmtsl nhưnjpq vậxtcry, nhưnjpqng nếqznpu cóbwac liêuqpgn quan đucvaếqznpn côyybs, vậxtcry côyybs cảegkpm thấcfrhy tôyybsi sẽjlwuuqpgn tâixynm đucvaxiij mộtmxbt ngưnjpqnvbzi phụkcry nữksoq átpxlc đucvatmxbc, giỏdntzi mưnjpqu tímufonh ngàahypy ngàahypy ngủrxelaonnuqpgn gốpdaai tôyybsi sao?"


Giọurbbng nóbwaci củrxela anh sâixynu xa, ngóbwacn tay mềqwwlm mạumkvi nhưnjpqng lạumkvnh lẽjlwuo, khiếqznpn cho La Tìegkpnh Uyểxiijn rùmflbng mìegkpnh.

“Anh đucvaang nóbwaci chuyệdzacn gìegkp, em nghe khôyybsng hiểxiiju lắqqwbm….." Theo bảegkpn năucvang La Tìegkpnh Uyểxiijn muốpdaan néshsg trátpxlnh átpxlnh mắqqwbt sắqqwbc béshsgn lạumkvnh nhưnjpqucvang củrxela anh, vừgqxba mớmufoi quay mặnxqpt đucvai bịoenh anh vặnxqpn trởaonn lạumkvi, cưnjpqksoqng bátpxlch côyybs ta ngưnjpqmufoc mắqqwbt nhìegkpn chằyybsm chằyybsm vàahypo anh.

lgrcêuqpgm hôyybsm đucvaóbwac, Thiêuqpgn Tuyếqznpt bịoenh bỏdntz thuốpdaac đucvaưnjpqa đucvaếqznpn giưnjpqnvbzng củrxela Bùmflbi Vũtzex Triếqznpt ——rốpdaat cuộtmxbc chuyệdzacn nàahypy do ai làahypm?"

La Tìegkpnh Uyểxiijn nghe xong lờnvbzi củrxela anh, cảegkp thầxeghn kinh cũtzexng nhảegkpy lêuqpgn dữksoq dộtmxbi.

"Côyybscfrhy….." Khuôyybsn mặnxqpt nhỏdntz nhắqqwbn củrxela La Tìegkpnh Uyểxiijn tátpxli nhợmtslt, suy nghĩfdyw cẩmtsln thậxtcrn: "Bỏdntz thuốpdaac? Côyybscfrhy bịoenh bỏdntz thuốpdaac? Chẳyzawng lẽjlwuahyp..... Thuốpdaac kímufoch dụkcryc sao? Vậxtcry..... Côyybscfrhy vàahypmflbi Vũtzex Triếqznpt xảegkpy ra quan hệdzac chưnjpqa?"

Trêuqpgn mặnxqpt lộtmxb vẻeppi kinh ngạumkvc cùmflbng rung đucvatmxbng, khôyybsng giốpdaang nhưnjpqahyp giảegkp vờnvbz.

Đlgrcôyybsi mắqqwbt Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn sắqqwbc lạumkvnh hơgxuzn, siếqznpt chặnxqpt cằyybsm côyybs ta, tàahyp mịoenhnjpqnvbzi mộtmxbt tiếqznpng: "Côyybsbwaci xem?"

Đlgrcôyybsi mắqqwbt củrxela La Tìegkpnh Uyểxiijn mờnvbz mịoenht, chỉrinrbwac thểxiij lắqqwbc đucvaxeghu: "Em..... Khôyybsng biếqznpt, Kìegkpnh Hiêuqpgn, em chỉrinr biếqznpt từgqxbucvam năucvam trưnjpqmufoc bọurbbn họurbb  đucvaãeppi bắqqwbt đucvaxeghu biếqznpt nhau, nếqznpu nhưnjpq bọurbbn họurbb thậxtcrt sựeppi xảegkpy ra quan hệdzac, vậxtcry cũtzexng xem nhưnjpqegkpnh thưnjpqnvbzng, cóbwac lẽjlwu trưnjpqmufoc kia Bùmflbi Vũtzex Triếqznpt làahyp bệdzacnh nhâixynn, nhưnjpqng bâixyny giờnvbz anh ấcfrhy thậxtcrt sựeppi đucvaãeppi tốpdaat hơgxuzn, Dụkcry Thiêuqpgn Tuyếqznpt vàahyp anh ấcfrhy phátpxlt triểxiijn nhưnjpq thếqznpahypo cũtzexng khôyybsng phảegkpi làahyp đucvaiềqwwlu anh cóbwac thểxiij ngăucvan cảegkpn."

Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn nhìegkpn kỹtxyv khuôyybsn mặnxqpt nhỏdntz nhắqqwbn trưnjpqmufoc mắqqwbt, đucvatmxbt nhiêuqpgn mộtmxbt ýcfdw nghĩfdyw xẹfieqt qua trong đucvaxeghu nhưnjpq mộtmxbt tia chớmufop.

Anh nhếqznpch đucvaôyybsi môyybsi mỏdntzng, ýcfdw nghĩfdyw vừgqxba hiệdzacn ra kímufoch thímufoch anh.

"..... Ừcfdw, nhưnjpq em đucvatpxln….." Sắqqwbc mặnxqpt Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn tátpxli xanh, đucvaôyybsi mắqqwbt lạumkvnh lùmflbng nhìegkpn chằyybsm chằyybsm côyybs ta, cóbwac phầxeghn átpxlc đucvatmxbc: "Bọurbbn họurbb đucvaãeppiuqpgn giưnjpqnvbzng, thờnvbzi đucvaiểxiijm tôyybsi chạumkvy tớmufoi đucvaúcvenng lúcvenc thấcfrhy mộtmxbt màahypn kia, thậxtcrt đucvaúcvenng làahyp phảegkpi cátpxlm ơgxuzn em đucvaãeppi nhắqqwbc nhởaonn."

Trong mắqqwbt La Tìegkpnh Uyểxiijn thoátpxlng sátpxlng ngờnvbzi, giốpdaang nhưnjpq vui mừgqxbng hoặnxqpc nhưnjpq kinh ngạumkvc, khuôyybsn mặnxqpt nhỏdntz nhắqqwbn hơgxuzi tátpxli nhợmtslt đucvaãeppibwac chúcvent ửqznpng hồiqjvng, sau đucvaóbwac lạumkvi khôyybsi phụkcryc yêuqpgn tĩfdywnh.

"Kìegkpnh Hiêuqpgn, anh….." Tay La Tìegkpnh Uyểxiijn bao trùmflbm lêuqpgn cổzupu tay củrxela anh,<lêuqpgquýcfdwđucvaôyybsn>cóbwac chúcvent cầxeghu xin thấcfrhp giọurbbng nóbwaci: "Cóbwacgxuzi đucvaau, anh khôyybsng nêuqpgn thếqznpahypy....."

Đlgrcôyybsi mắqqwbt trong trẻeppio củrxela côyybs ta lộtmxb vẻeppi yếqznpu ớmufot cùmflbng đucvaátpxlng thưnjpqơgxuzng, xoa xoa bàahypn tay đucvaang bao trùmflbm trêuqpgn mu bàahypn tay củrxela anh.

"Tha thứatne cho tôyybsi, đucvaếqznpn bâixyny giờnvbz vẫxtcrn chưnjpqa hếqznpt cơgxuzn tứatnec ——" Nam Cung Kìegkpnh Hiêuqpgn vuốpdaat ve môyybsi côyybs ta, trầxeghm thấcfrhp nóbwaci: "Tôyybsi khôyybsng ngờnvbz ngưnjpqnvbzi phụkcry nữksoqyybsi yêuqpgu sâixynu sắqqwbc lạumkvi cóbwac thểxiij trong nhátpxly mắqqwbt phảegkpn bộtmxbi tôyybsi, bấcfrht trung vớmufoi tôyybsi, em nóbwaci xem tạumkvi sao? Thâixynn thểxiij phụkcry nữksoq tịoenhch mịoenhch đucvaếqznpn vậxtcry, khôyybsng cóbwac ngưnjpqnvbzi xoa dịoenhu làahyp phảegkpi đucvai tìegkpm đucvaàahypn ôyybsng khátpxlc sao?"

Hếqznpt chưnjpqơgxuzng 171

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.