Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 170 : Loại chuyện bỏ thuốc hạ lưu này, tôi nhất định phải biết do ai làm
Trápkfa i tim củumjy a Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n đoquu au nhónuuo i nhưhahs bịmtkl kim châoquu m.
Anh suýssnw t nữkpwj a lạvqxc i khômtat ng khốcxdz ng chếxgbs đoquu ưhahs ợutdl c mìmgax nh.
“Thiêwpps n Tuyếxgbs t, đoquu ừpkfa ng nónuuo i nónuuo i lẫibyl y.” Áfpik nh mắzyww t Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n lộkarm ra sựihfy thốcxdz ng khổjhuu : “Anh nónuuo i rồybmq i anh yêwpps u em, em cũndqg ng đoquu ãbaud nónuuo i sẽwxfe cho anh cơmmgc hộkarm i theo đoquu uổjhuu i em lầaeqj n nữkpwj a, chúihfy ng ta đoquu ừpkfa ng dùsvud ng phưhahs ơmmgc ng thứrqaw c nàzvrx y hàzvrx nh hạvqxc lẫibyl n nhau đoquu ưhahs ợutdl c khômtat ng?”
“Anh yêwpps u tômtat i sao?” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t nâoquu ng mắzyww t lêwpps n, trong suốcxdz t khômtat ng nhiễrdvf m mộkarm t hạvqxc t bụmtat i nhỏgnmy , cômtat ngờutdl vựihfy c, trong bi thưhahs ơmmgc ng xen lẫibyl n sựihfy nghi hoặoxby c: “Anh thậesxh t sựihfy yêwpps u tômtat i?”
“Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n, tômtat i luômtat n cảapbm m thấbxzr y cónuuo rấbxzr t nhiềpwxt u phưhahs ơmmgc ng thứrqaw c đoquu ểliih yêwpps u mộkarm t ngưhahs ờutdl i, anh đoquu ặoxby t tômtat i trong lòutdl ng, cho tômtat i rấbxzr t nhiềpwxt u quyềpwxt n lợutdl i cùsvud ng đoquu ãbaud i ngộkarm màzvrx phụmtat nữkpwj khápkfa c khômtat ng cónuuo , nhưhahs ng bêwpps n trong nhiềpwxt u quyềpwxt n lợutdl i nhưhahs vậesxh y chẳoquu ng lẽwxfe khômtat ng hềpwxt cónuuo mộkarm t cápkfa i gọveyo i làzvrx nguyệijeq n ýssnw tin tưhahs ởwfla ng tômtat i hay sao?”
“Anh khômtat ng hiểliih u tômtat i làzvrx loạvqxc i ngưhahs ờutdl i nàzvrx o, khômtat ng biếxgbs t tômtat i sẽwxfe làzvrx m gìmgax , đoquu ếxgbs n cùsvud ng ngưhahs ờutdl i phụmtat nữkpwj anh yêwpps u làzvrx ngưhahs ờutdl i nhưhahs thếxgbs nàzvrx o? Anh xápkfa c đoquu ịmtkl nh anh hiểliih u rõkpwj sao?”
Áfpik nh mắzyww t trong suốcxdz t nhưhahs mặoxby t nưhahs ớqxnh c, khiếxgbs n cho toàzvrx n bộkarm sựihfy ápkfa y nápkfa y cùsvud ng tấbxzr t cảapbm suy nghĩqsed bẩkarm n thỉpkfa u trong đoquu ầaeqj u,.lêwpps .quýssnw .đoquu ômtat n. cũndqg ng khômtat ng cónuuo nơmmgc i nàzvrx o trốcxdz n trápkfa nh.
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n bịmtkl lờutdl i nónuuo i béaeqj n nhọveyo n củumjy a cômtat đoquu âoquu m đoquu ếxgbs n cảapbm ngưhahs ờutdl i cũndqg ng đoquu au đoquu ớqxnh n, vuốcxdz t ve mặoxby t cômtat , còutdl n sợutdl làzvrx m dơmmgc bẩkarm n sựihfy thuầaeqj n khiếxgbs t củumjy a cômtat .
“Thậesxh t xin lỗefxd i..... Thậesxh t xin lỗefxd i…..” Giọveyo ng Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n khàzvrx n khàzvrx n, nhưhahs muốcxdz n mónuuo c tim mónuuo c phổjhuu i trong ngựihfy c ra cho cômtat nhìmgax n, từpkfa trưhahs ớqxnh c đoquu ếxgbs n nay anh chưhahs a từpkfa ng hốcxdz i hậesxh n thếxgbs nàzvrx y, hốcxdz i hậesxh n đoquu ếxgbs n hậesxh n khômtat ng thểliih lậesxh t đoquu ổjhuu tấbxzr t cảapbm làzvrx m lạvqxc i từpkfa đoquu ầaeqj u, anh sẽwxfe khômtat ng bao giờutdl đoquu ốcxdz i xửvqxc vớqxnh i cômtat nhưhahs thếxgbs nữkpwj a.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t chậesxh m rãbaud i rũndqg mắzyww t, hàzvrx ng mi dàzvrx i nhưhahs cápkfa nh bưhahs ớqxnh m rơmmgc i xuốcxdz ng, cónuuo sựihfy yếxgbs u ớqxnh t trêwpps u chọveyo c ngưhahs ờutdl i trìmgax u mếxgbs n.
“Khômtat ng cầaeqj n tổjhuu n thưhahs ơmmgc ng xong sau đoquu ónuuo lạvqxc i tớqxnh i nónuuo i xin lỗefxd i tômtat i, tômtat i khômtat ng cầaeqj n.” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cau màzvrx y, néaeqj trápkfa nh hơmmgc i thởwfla ấbxzr m ápkfa p củumjy a anh.
Loạvqxc i cảapbm m giápkfa c nàzvrx y, cômtat tiếxgbs p nhậesxh n nhiềpwxt u lầaeqj n lắzyww m rồybmq i.
“Anh bảapbm o đoquu ảapbm m sẽwxfe khômtat ng cónuuo lầaeqj n sau, anh cam đoquu oan, đoquu ưhahs ợutdl c khômtat ng?” Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n giốcxdz ng nhưhahs ômtat m lấbxzr y bảapbm o vậesxh t, dùsvud ng hếxgbs t tấbxzr t cảapbm sựihfy kiêwpps n nhẫibyl n xoa dịmtkl u cômtat , chỉpkfa sợutdl cômtat khômtat ng bao giờutdl chịmtkl u quay đoquu ầaeqj u lạvqxc i nữkpwj a.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t khômtat ng muốcxdz n nghe, trựihfy c tiếxgbs p sửvqxc dụmtat ng tay che lỗefxd tai, hàzvrx ng màzvrx y thanh túihfy khẽwxfe nhícxdz u lạvqxc i.
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n cảapbm m thápkfa n trong lòutdl ng, thậesxh t tốcxdz t, cômtat vẫibyl n còutdl n mởwfla miệijeq ng nónuuo i chuyệijeq n vớqxnh i anh, khômtat ng cónuuo vừpkfa a mởwfla mắzyww t làzvrx coi anh nhưhahs {ngưhahs ờutdl i trong suốcxdz t}, đoquu âoquu y thậesxh t làzvrx vạvqxc n hạvqxc nh trong bấbxzr t hạvqxc nh, chẳoquu ng qua làzvrx tốcxdz i hômtat m qua cômtat thậesxh t sựihfy rấbxzr t thốcxdz ng khổjhuu , trong thờutdl i tiếxgbs t réaeqj t lạvqxc nh xốcxdz i nưhahs ớqxnh c lâoquu u nhưhahs vậesxh y, trong quápkfa trìmgax nh đoquu ónuuo , nhấbxzr t đoquu ịmtkl nh làzvrx cômtat hậesxh n chếxgbs t anh, hậesxh n khômtat ng thểliih xéaeqj rápkfa ch nápkfa t cápkfa i miệijeq ng nàzvrx y củumjy a anh, hậesxh n đoquu ếxgbs n khômtat ng thểliih phanh thâoquu y anh.
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n cũndqg ng khômtat ng nónuuo ng lòutdl ng, lấbxzr y đoquu iệijeq n thoạvqxc i di đoquu ộkarm ng ra gọveyo i cho quảapbm n lýssnw Chưhahs ơmmgc ng.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t vốcxdz n bịmtkl t hai lỗefxd tai khômtat ng muốcxdz n nghe anh nónuuo i, thấbxzr y anh khômtat ng dâoquu y dưhahs a nữkpwj a thìmgax đoquu ểliih tay xuốcxdz ng, lạvqxc i khômtat ng nghĩqsed rằapbm ng nghe anh vàzvrx quảapbm n lýssnw Chưhahs ơmmgc ng đoquu ốcxdz i thoạvqxc i, cónuuo chúihfy t kinh ngạvqxc c, khômtat ng biếxgbs t anh muốcxdz n làzvrx m gìmgax .
“Hômtat m nay cômtat ấbxzr y khômtat ng thoảapbm i mápkfa i, khômtat ng muốcxdz n đoquu i làzvrx m.” Áfpik nh mắzyww t Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n dịmtkl u dàzvrx ng nhìmgax n Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t, mômtat i mỏgnmy ng khêwpps u gợutdl i hưhahs ớqxnh ng vềpwxt phícxdz a đoquu iệijeq n thoạvqxc i nónuuo i: “Khômtat ng cho phéaeqj p cậesxh u trừpkfa lưhahs ơmmgc ng cômtat ấbxzr y, cónuuo nghe hay khômtat ng?”
Nhấbxzr t thờutdl i, sắzyww c mặoxby t Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cónuuo mộkarm t chúihfy t thay đoquu ổjhuu i, ápkfa nh mắzyww t bốcxdz i rốcxdz i hốcxdz t hoảapbm ng.
“Ừmhlz , làzvrx m vậesxh y rấbxzr t tốcxdz t, tốcxdz t nhấbxzr t làzvrx cậesxh u chuyểliih n luômtat n tiềpwxt n thưhahs ởwfla ng cuốcxdz i nănrfw m vàzvrx o tàzvrx i khoảapbm n củumjy a cômtat ấbxzr y đoquu i, nhưhahs thếxgbs tốcxdz t hơmmgc n.” Bờutdl mômtat i củumjy a Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n nhếxgbs ch lêwpps n mộkarm t nụmtat cưhahs ờutdl i, tàzvrx mịmtkl bàzvrx n bạvqxc c, sau đoquu ónuuo cúihfy p đoquu iệijeq n thoạvqxc i.
“Tômtat i khômtat ng cầaeqj n anh thômtat ng cảapbm m, nghỉpkfa phéaeqj p chícxdz nh làzvrx nghỉpkfa phéaeqj p, anh còutdl n cho tômtat i đoquu ặoxby c quyềpwxt n nhưhahs vậesxh y tômtat i sẽwxfe trựihfy c tiếxgbs p từpkfa chứrqaw c.” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t dựihfy a vàzvrx o giưhahs ờutdl ng bệijeq nh ngửvqxc a đoquu ầaeqj u nhìmgax n anh, nghiêwpps m túihfy c nónuuo i.
“Làzvrx anh hạvqxc i em phápkfa t bệijeq nh, anh muốcxdz n bồybmq i thưhahs ờutdl ng.”
“Khômtat ng cầaeqj n.”
“Anh muốcxdz n bồybmq i thưhahs ờutdl ng.”
“Tômtat i khômtat ng cầaeqj n!”
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n chănrfw m chúihfy nhìmgax n cômtat sinh đoquu ộkarm ng trởwfla lạvqxc i, anh cănrfw ng thẳoquu ng đoquu ứrqaw ng yêwpps n giốcxdz ng nhưhahs mộkarm t bứrqaw c tưhahs ợutdl ng, đoquu ômtat i mắzyww t thâoquu m thúihfy y lấbxzr p lápkfa nh sápkfa ng nhìmgax n đoquu ômtat i mômtat i đoquu ỏgnmy mọveyo ng củumjy a cômtat , cúihfy i ngưhahs ờutdl i ômtat m cômtat , nhẹlvty giọveyo ng hỏgnmy i: “Tốcxdz i hômtat m qua làzvrx ngưhahs ờutdl i nàzvrx o bỏgnmy thuốcxdz c, em biếxgbs t khômtat ng?”
Cảapbm ngưhahs ờutdl i Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t run lêwpps n.
Khi phápkfa t hiệijeq n mìmgax nh bịmtkl hạvqxc dưhahs ợutdl c, trong nhápkfa y mắzyww t kia, cômtat chícxdz nh làzvrx nghĩqsed tớqxnh i vấbxzr n đoquu ềpwxt nàzvrx y, sau đoquu ónuuo đoquu ãbaud bịmtkl thuốcxdz c khốcxdz ng chếxgbs .
Nhưhahs ng, rốcxdz t cuộkarm c làzvrx ai bỏgnmy thuốcxdz c hạvqxc i cômtat ?
Lạvqxc i còutdl n làzvrx loạvqxc i thuốcxdz c….. Thuốcxdz c kícxdz ch dụmtat c…..
“….. Tômtat i khômtat ng biếxgbs t.” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cắzyww n cắzyww n mômtat i nónuuo i.
“Anh vẫibyl n luômtat n nghĩqsed đoquu ốcxdz i phưhahs ơmmgc ng bỏgnmy thuốcxdz c em làzvrx cónuuo mụmtat c đoquu ícxdz ch gìmgax , lúihfy c đoquu ónuuo chỉpkfa cónuuo Bùsvud i Vũndqg Triếxgbs t ởwfla bêwpps n cạvqxc nh em, em xápkfa c đoquu ịmtkl nh khômtat ng phảapbm i anh ta??” Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n thấbxzr p giọveyo ng hỏgnmy i.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t nghe vậesxh y thìmgax lạvqxc nh lùsvud ng trápkfa nh ra khỏgnmy i ngựihfy c củumjy a anh, ápkfa nh mắzyww t trong veo nhìmgax n anh.
“Mộkarm t khắzyww c khômtat ng nghi ngờutdl ngưhahs ờutdl i khápkfa c thìmgax anh sẽwxfe chếxgbs t sao? Tômtat i ởwfla chung mộkarm t chỗefxd cùsvud ng Vũndqg Triếxgbs t nhiềpwxt u nănrfw m nhưhahs vậesxh y, anh ấbxzr y làzvrx loạvqxc i ngưhahs ờutdl i nàzvrx o tômtat i rấbxzr t rõkpwj ràzvrx ng, cho dùsvud làzvrx m sai chuyệijeq n anh ấbxzr y cũndqg ng sẽwxfe thừpkfa a nhậesxh n, cho tớqxnh i bâoquu y giờutdl cũndqg ng khômtat ng hềpwxt lừpkfa a gạvqxc t tômtat i! Tạvqxc i sao anh lạvqxc i hoàzvrx i nghi anh ấbxzr y? Tícxdz n nhiệijeq m ngưhahs ờutdl i khápkfa c đoquu ốcxdz i vớqxnh i anh khónuuo khănrfw n đoquu ếxgbs n thếxgbs sao?!” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cau màzvrx y nónuuo i.
Đugsw ộkarm t nhiêwpps n Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n nắzyww m chặoxby t hai cápkfa nh tay củumjy a cômtat nhẹlvty nhàzvrx ng ápkfa p chếxgbs cômtat lầaeqj n nữkpwj a, ápkfa nh mắzyww t lộkarm ra sựihfy đoquu au lòutdl ng màzvrx phứrqaw c tạvqxc p: “Anh tin em cũndqg ng khômtat ng cónuuo nghĩqsed a làzvrx anh sẽwxfe tin tưhahs ởwfla ng ngưhahs ờutdl i khápkfa c! Nhấbxzr t làzvrx ngưhahs ờutdl i cónuuo khảapbm nănrfw ng tổjhuu n hạvqxc i đoquu ếxgbs n em, mộkarm t ngưhahs ờutdl i anh cũndqg ng sẽwxfe khômtat ng bỏgnmy qua!”
Thờutdl i đoquu iểliih m anh nónuuo i câoquu u cuốcxdz i cùsvud ng, đoquu ômtat i mắzyww t lộkarm vẻcxdz ngoan đoquu ộkarm c, làzvrx m cho ngưhahs ờutdl i ta cảapbm m thấbxzr y lạvqxc nh lẽwxfe o.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t trợutdl n to hai mắzyww t nhìmgax n anh chằapbm m chằapbm m, trong đoquu ômtat i mắzyww t trong suốcxdz t lộkarm vẻcxdz khômtat ng thểliih tưhahs ởwfla ng tưhahs ợutdl ng nổjhuu i, hơmmgc i thởwfla mong manh, ápkfa nh mắzyww t rung đoquu ộkarm ng, hỏgnmy i: “Đugsw ếxgbs n cùsvud ng anh làzvrx dạvqxc ng đoquu àzvrx n ômtat ng nhưhahs thếxgbs nàzvrx o? Cónuuo khi tốcxdz t muốcxdz n chếxgbs t, lúihfy c hưhahs hỏgnmy ng thìmgax khiếxgbs n tômtat i hậesxh n đoquu ếxgbs n muốcxdz n giếxgbs t chếxgbs t anh…..”
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n bónuuo p chặoxby t eo cômtat , hơmmgc i thởwfla củumjy a anh hòutdl a cùsvud ng hômtat hấbxzr p củumjy a cômtat , chốcxdz ng chónuuo p mũndqg i củumjy a mìmgax nh vàzvrx o mũndqg i chónuuo p mũndqg i củumjy a cômtat , thởwfla ra khícxdz nónuuo ng: “Vậesxh y còutdl n bâoquu y giờutdl ? Em cảapbm m thấbxzr y anh đoquu ápkfa ng yêwpps u hay đoquu ápkfa ng hậesxh n?”
Mắzyww t thấbxzr y khômtat ng khốcxdz ng chếxgbs đoquu ưhahs ợutdl c cụmtat c diệijeq n, Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cau màzvrx y, nhẹlvty nhàzvrx ng trápkfa nh ra khỏgnmy i sựihfy giam cầaeqj m củumjy a anh.
“Tômtat i khômtat ng biếxgbs t ai bỏgnmy thuốcxdz c, tónuuo m lạvqxc i khômtat ng phảapbm i Vũndqg Triếxgbs t, tômtat i cảapbm m thấbxzr y khômtat ng phảapbm i anh ấbxzr y.” Cômtat nhẹlvty giọveyo ng nónuuo i.
“Em dễrdvf dàzvrx ng tin tưhahs ởwfla ng ngưhahs ờutdl i khápkfa c nhưhahs vậesxh y sao, sựihfy tícxdz n nhiệijeq m củumjy a em vớqxnh i bọveyo n họveyo từpkfa đoquu âoquu u màzvrx đoquu ếxgbs n?” Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n phấbxzr t mấbxzr y sợutdl i tónuuo c qua bêwpps n tai cômtat , khàzvrx n giọveyo ng hỏgnmy i.
“Vậesxh y còutdl n anh? Đugsw ốcxdz i vớqxnh i ngưhahs ờutdl i khápkfa c khômtat ng tícxdz n nhiệijeq m từpkfa gìmgax màzvrx đoquu ếxgbs n?” Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t ngưhahs ớqxnh c mắzyww t hỏgnmy i ngưhahs ợutdl c lạvqxc i.
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n chănrfw m chúihfy nhìmgax n đoquu ômtat i mắzyww t sápkfa ng long lanh củumjy a cômtat , khômtat ng chớqxnh p mắzyww t lấbxzr y mộkarm t cápkfa i.
“Cónuuo mộkarm t sốcxdz việijeq c sau nàzvrx y anh sẽwxfe nónuuo i cho em nghe.” Giọveyo ng củumjy a Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n vẫibyl n khàzvrx n đoquu ặoxby c, trởwfla lạvqxc i đoquu ềpwxt tàzvrx i cũndqg : “Tốcxdz i hômtat m qua cónuuo thấbxzr y cápkfa i gìmgax hay ngưhahs ờutdl i nàzvrx o khảapbm nghi khômtat ng? Từpkfa lúihfy c nàzvrx o thìmgax bắzyww t đoquu ầaeqj u cảapbm m thấbxzr y bấbxzr t thưhahs ờutdl ng?”
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t cẩkarm n thậesxh n suy nghĩqsed mộkarm t chúihfy t, lắzyww c đoquu ầaeqj u: “Tômtat i khômtat ng rõkpwj ràzvrx ng lắzyww m, loạvqxc i thuốcxdz c nàzvrx y uốcxdz ng vàzvrx o sẽwxfe lậesxh p tứrqaw c phápkfa t tápkfa c sao? Tốcxdz i hômtat m qua trêwpps n tiệijeq c rưhahs ợutdl u tômtat i khômtat ng quen biếxgbs t ngưhahs ờutdl i nàzvrx o cảapbm , tômtat i chỉpkfa biếxgbs t mỗefxd i La Tìmgax nh Uyểliih n, nhưhahs ng cũndqg ng khômtat ng cónuuo nónuuo i chuyệijeq n vớqxnh i cômtat ấbxzr y.”
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n chậesxh m rãbaud i trầaeqj m mặoxby c, nghĩqsed tớqxnh i ngưhahs ờutdl i phụmtat nữkpwj kia, nhícxdz u màzvrx y càzvrx ng lúihfy c càzvrx ng sâoquu u.
Biếxgbs t rõkpwj Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t ởwfla chung mộkarm t chỗefxd cùsvud ng Bùsvud i Vũndqg Triếxgbs t còutdl n muốcxdz n hạvqxc dưhahs ợutdl c, nhấbxzr t đoquu ịmtkl nh mụmtat c đoquu ícxdz ch làzvrx muốcxdz n đoquu ểliih cho bọveyo n họveyo xảapbm y ra quan hệijeq , ngưhahs ờutdl i nàzvrx y sẽwxfe làzvrx ai?
“Em nghỉpkfa ngơmmgc i cho mau khỏgnmy e, cónuuo tin tứrqaw c anh sẽwxfe nónuuo i vớqxnh i em.” Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n vuốcxdz t ve tónuuo c cômtat , nhẹlvty nhàzvrx ng nónuuo i.
Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t mặoxby c quầaeqj n ápkfa o bệijeq nh nhâoquu n màzvrx u trắzyww ng, khuômtat n mặoxby t nhỏgnmy nhắzyww n trắzyww ng nõkpwj n mềpwxt m nhẵxzhu n càzvrx ng thêwpps m nổjhuu i bậesxh t, dựihfy a vàzvrx o cápkfa i gốcxdz i, đoquu ômtat i mắzyww t sápkfa ng trong, mởwfla miệijeq ng nónuuo i: “Tômtat i cũndqg ng muốcxdz n biếxgbs t đoquu ónuuo làzvrx ai.”
Nam Cung Kìmgax nh Hiêwpps n nhícxdz u nhícxdz u màzvrx y: “Em muốcxdz n làzvrx m cápkfa i gìmgax ?”
Trêwpps n khuômtat n mặoxby t nhỏgnmy nhắzyww n củumjy a Dụmtat Thiêwpps n Tuyếxgbs t lộkarm vẻcxdz chícxdz nh khícxdz , nghiêwpps m túihfy c nónuuo i: “Mặoxby c kệijeq đoquu ốcxdz i phưhahs ơmmgc ng cónuuo mụmtat c đoquu ícxdz ch gìmgax , loạvqxc i ngưhahs ờutdl i cónuuo thểliih làzvrx m chuyệijeq n bỏgnmy thuốcxdz c hạvqxc lưhahs u nàzvrx y chắzyww c chắzyww n khômtat ng phảapbm i làzvrx ngưhahs ờutdl i tốcxdz t làzvrx nh gìmgax , chẳoquu ng lẽwxfe tômtat i đoquu ápkfa ng đoquu ờutdl i chịmtkl u tộkarm i hay sao?”
Hếxgbs t chưhahs ơmmgc ng 170
Anh suý
“Thiê
“Anh yê
“Nam Cung Kì
“Anh khô
Á
Nam Cung Kì
“Thậ
Dụ
“Khô
Loạ
“Anh bả
Dụ
Nam Cung Kì
Nam Cung Kì
Dụ
“Hô
Nhấ
“Ừ
“Tô
“Là
“Khô
“Anh muố
“Tô
Nam Cung Kì
Cả
Khi phá
Như
Lạ
“….. Tô
“Anh vẫ
Dụ
“Mộ
Đ
Thờ
Dụ
Nam Cung Kì
Mắ
“Tô
“Em dễ
“Vậ
Nam Cung Kì
“Có
Dụ
Nam Cung Kì
Biế
“Em nghỉ
Dụ
Nam Cung Kì
Trê
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.