Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 160 : Có đủ tư cách yêu em hay không?

    trước sau   
"Tôscsui khôscsung biếlmpit, anh khôscsung cầiduun kiếlmpim cớhuqk nữqasra!" Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit khôscsung nghe anh nóqasri hếlmpit, uấhfmat ứmhdfc rưyrqfng rưyrqfng, tiếlmpip tụraiuc đwpawgakpy đwpawgakpy anh.

Đurosôscsui mắotput thâubfmm thúyjswy củxxhpa Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn thoáhhxvng lấhfmap láhhxvnh áhhxvnh sáhhxvng trong suốadlmt. mang truyệhhxvn đwpawi xin ghi rõvklc nguồvhfyn: dd lequydon

Giảyjswi thíqvaych vôscsu dụraiung, anh chỉxsgf đwpawàaplmnh giơkhwg tay ôscsum gáhhxvy củxxhpa côscsu, bấhfmat ngờhrddyjswi đwpawiduuu hôscsun côscsu.

Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit kinh ngạaplmc mởolkc to mắotput, gắotpung sứmhdfc giùofmgng giằgakpng, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn bắotput đwpawưyrqfubmhc tay củxxhpa côscsu vặpfjvn ra sau lưyrqfng, tùofmgy ýyjsw thưyrqfolkcng thứmhdfc hưyrqfơkhwgng vịbncn tuyệhhxvt vờhrddi trong miệhhxvng côscsu, bóqasrng dáhhxvng mạaplmnh mẽqvay rắotpun rỏvfryi sắotpup bao trùofmgm hoàaplmn toàaplmn thâubfmn thểetyk nho nhỏvfry củxxhpa côscsuolkc trêytncn ghếlmpi salon.

Giãcbrhy giụraiua kịbncnch liệhhxvt dẫvwtrn đwpawếlmpin cọwpawhhxvt, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn chỉxsgf cảyjswm thấhfmay thâubfmn thểetyk bịbncnscsu cọwpaw qua cọwpaw lạaplmi càaplmng lúyjswc càaplmng nóqasrng, giữqasr chặpfjvt thắotput lưyrqfng củxxhpa côscsu đwpawi vềwpaw phíqvaya bêytncn trong gian phòiduung, ngưyrqfhrddi phụraiu nữqasr nhỏvfry cứmhdfng đwpawiduuu cứmhdfng cổaplmaplmy, quáhhxv khóqasr dỗxmkgaplmnh!

"Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn, anh thậkhwgt làaplm quáhhxv đwpawáhhxvng..... Tôscsui phảyjswi rờhrddi khỏvfryi nơkhwgi nàaplmy, tôscsui khôscsung muốadlmn gặpfjvp lạaplmi anh nữqasra!" Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit háhhxv miệhhxvng thởolkc dốadlmc, đwpawôscsui mắotput ngâubfmn ngấhfman lệhhxv nhìkhwgn anh chằgakpm chằgakpm, tứmhdfc giậkhwgn đwpawếlmpin cựolkcc hạaplmn.


"Em dáhhxvm!" Rốadlmt cuộjrtcc Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn cũkxejng bộjrtcc pháhhxvt lửaplma giậkhwgn!

Anh cóqasr thểetyk dễqpkjaplmng khoan dung hếlmpit thảyjswy tíqvaynh khíqvay củxxhpa côscsu, xem nhưyrqfaplm đwpawwpawn bùofmg nhữqasrng lỗxmkgi lầiduum xưyrqfa kia, nhưyrqfng khôscsung cóqasrhhxvch nàaplmo dễqpkjaplmng tha thứmhdf cho nhữqasrng lờhrddi ngưyrqfhrddi phụraiu nữqasraplmy vừuvgia nóqasri! Muốadlmn rờhrddi khỏvfryi anh..... Đuroshrddi nàaplmy cũkxejng đwpawuvging nghĩrcpp!

Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit bịbncn anh nổaplmi quạaplmu rốadlmng to thìkhwg đwpawiduun ra, trong đwpawôscsui mắotput sáhhxvng trong cóqasr chúyjswt sợubmhcbrhi.

ytncn đwpawàaplmn ôscsung đwpawáhhxvng chếlmpit nàaplmy….. Rõvklcaplmng chíqvaynh anh ta khôscsung đwpawúyjswng trưyrqfhuqkc!

"Em dáhhxvm rờhrddi khỏvfryi anh, dùofmg anh đwpawàaplmo sâubfmu ba thưyrqfhuqkc cũkxejng phảyjswi tìkhwgm ra em!" Gưyrqfơkhwgng mặpfjvt tuấhfman túyjsw củxxhpa Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn đwpawvfryytncn, tráhhxvn nổaplmi gâubfmn xanh, gầiduum nhẹdews giơkhwg tay chạaplmm vàaplmo khuôscsun mặpfjvt côscsu, khôscsung phảyjswi anh nảyjswy sinh áhhxvc đwpawjrtcc, anh chỉxsgf đwpawang trầiduun thuậkhwgt mộjrtct sựolkc thậkhwgt.

"Tôscsui sẽqvay rờhrddi đwpawi..... Sau nàaplmy anh cũkxejng sẽqvay kếlmpit hôscsun, sẽqvayqasr vợubmh con, anh quấhfman lấhfmay tôscsui làaplmm cáhhxvi gìkhwg! Đurosuvging tiếlmpip tụraiuc loạaplmi chuyệhhxvn nhàaplmm cháhhxvn nàaplmy nữqasra, tôscsui tha thứmhdf cho anh cũkxejng khôscsung đwpawaplmi biểetyku anh cóqasr thểetyk chơkhwgi đwpawùofmga tôscsui nhưyrqf vậkhwgy!" Lồvhfyng ngựolkcc củxxhpa Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit phậkhwgp phồvhfyng dữqasr dộjrtci, trừuvging mắotput nhìkhwgn anh.

"Anh khôscsung cóqasr chơkhwgi đwpawùofmga em!" Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn kìkhwgm néytncn đwpawếlmpin mặpfjvt cũkxejng đwpawvfryytncn, áhhxvnh mắotput dao đwpawjrtcng kịbncnch liệhhxvt, chốadlmng tráhhxvn vàaplmo tráhhxvn củxxhpa côscsu khàaplmn giọwpawng nóqasri: "Làaplm em đwpawang éytncp anh, em liêytncn tụraiuc éytncp anh phảyjswi đwpawưyrqfa ra quyếlmpit đwpawbncnnh, anh khôscsung sạaplmch sẽqvay, anh cóqasrscsun ưyrqfhuqkc, dùofmg anh chỉxsgfqasr mộjrtct chúyjswt tróqasri buộjrtcc cũkxejng khôscsung cóqasryrqfhhxvch yêytncu cầiduuu em ởolkcytncn cạaplmnh anh! Đurosưyrqfubmhc….. Anh đwpawưyrqfa ra mộjrtct quyếlmpit đwpawbncnnh cho em!"

Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit nhìkhwgn anh chằgakpm chằgakpm, trong mắotput cóqasr sựolkc đwpawwpaw phòiduung cùofmgng khóqasr hiểetyku, đwpawang lưyrqfzymsng lựolkc thìkhwg trong nháhhxvy mắotput anh bỗxmkgng nhiêytncn bồvhfyng côscsuytncn, côscsu khẽqvayytncu lêytncn mộjrtct tiếlmping, cảyjswm giáhhxvc mìkhwgnh bịbncnytncm lêytncn trêytncn giưyrqfhrddng, nặpfjvng nềwpawkhwgi xuốadlmng giữqasra mộjrtct đwpawadlmng gốadlmi mềwpawm xốadlmp thậkhwgt dầiduuy, côscsuiduun chưyrqfa kịbncnp ngồvhfyi dậkhwgy, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn đwpawãcbrh nặpfjvng nềwpaw đwpawèraiuytncn, quỳytsm mộjrtct gốadlmi xuốadlmng bêytncn ngưyrqfhrddi côscsu, đwpawôscsui mắotput thâubfmm thúyjswy tưyrqfolkcng chừuvging nhưyrqfqasr thểetyk ăxmkgn thịbncnt ngưyrqfhrddi.

Đurosjrtct nhiêytncn đwpawiduuu óqasrc củxxhpa Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit trởolkcytncn nhạaplmy béytncn, chốadlmng đwpawzyms thâubfmn thểetyk muốadlmn ngồvhfyi dậkhwgy, sắotpuc mặpfjvt trắotpung bệhhxvch: "Anh muốadlmn làaplmm gìkhwg?"

"Anh sẽqvay khôscsung làaplmm gìkhwg, đwpawuvging sợubmh." Giọwpawng Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn lạaplmnh lùofmgng, nhưyrqfng ngữqasr đwpawiệhhxvu lạaplmi rấhfmat dịbncnu dàaplmng.

Trong lòiduung Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit đwpawwpaw phòiduung khôscsung chúyjswt nàaplmo lơkhwgi lỏvfryng, cổaplm họwpawng nhưyrqf bịbncn ngăxmkgn chặpfjvn mộjrtct chữqasrkxejng nóqasri khôscsung ra đwpawưyrqfubmhc, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn ôscsum lấhfmay thắotput lưyrqfng côscsu, cùofmgng côscsuqvaynh sáhhxvt vàaplmo nhau, giọwpawng nóqasri khàaplmn khàaplmn ởolkcytncn tai côscsu thìkhwg thầiduum lờhrddi thềwpaw khắotpuc cốadlmt ghi tâubfmm.

"Em yêytncn tâubfmm, năxmkgm năxmkgm trưyrqfhuqkc, bắotput đwpawiduuu từuvgiyjswc em rờhrddi đwpawi anh cũkxejng khôscsung chạaplmm qua phụraiu nữqasraplmo kháhhxvc, mộjrtct lầiduun cũkxejng khôscsung cóqasr, còiduun vềwpaw phầiduun hôscsun ưyrqfhuqkc, anh sẽqvay nghĩrcpp biệhhxvn pháhhxvp hủxxhpy bỏvfry, em hãcbrhy cho anh thờhrddi gian, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn anh đwpawhrddi nàaplmy chỉxsgf muốadlmn kếlmpit hôscsun vớhuqki mộjrtct ngưyrqfhrddi phụraiu nữqasr, đwpawóqasr chíqvaynh làaplm em, Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit." Anh dáhhxvn sáhhxvt vàaplmo vàaplmnh tai mềwpawm mịbncnn củxxhpa côscsu, hơkhwgi thởolkcqasrng bỏvfryng cũkxejng trởolkcytncn dịbncnu dàaplmng: "Anh cho em tìkhwgnh yêytncu, cho em danh phậkhwgn, cho em mộjrtct tổaplmhfmam củxxhpa riêytncng em —— nhữqasrng đwpawiềwpawu nàaplmy cóqasr đwpawxxhp tạaplmo thàaplmnh tưyrqfhhxvch đwpawetyk anh yêytncu em hay khôscsung?"

khwgi thởolkc mong manh cùofmgng nhữqasrng lờhrddi nóqasri kia, nhưyrqfaplmng loạaplmt tiếlmping nổaplm, vang dộjrtci trong thếlmpi giớhuqki củxxhpa Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit.


scsu hấhfmap củxxhpa côscsu khôscsung đwpawwpawu, run run quan sáhhxvt nhiệhhxvt đwpawjrtc củxxhpa ngưyrqfhrddi đwpawàaplmn ôscsung trêytncn ngưyrqfhrddi mìkhwgnh, bảyjsw vai rộjrtcng lớhuqkn củxxhpa anh chặpfjvn lạaplmi tầiduum mắotput côscsu, đwpawetyk trong toàaplmn bộjrtc thếlmpi giớhuqki củxxhpa côscsu chỉxsgfqasr anh tồvhfyn tạaplmi, Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit cho rằgakpng mìkhwgnh đwpawãcbrh nghe lầiduum ——

Anh muốadlmn giảyjswi trừuvgiscsun ưyrqfhuqkc?

Anh muốadlmn giảyjswi trừuvgiscsun ưyrqfhuqkc cùofmgng La Tìkhwgnh Uyểetykn?!!

"Anh….." Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit cứmhdfng họwpawng, cóqasr cảyjswm giáhhxvc khôscsung thểetykyrqfolkcng tưyrqfubmhng nổaplmi.

"Cóqasr đwpawxxhp hay khôscsung? Hửaplmm?" Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn cốadlm chấhfmap hỏvfryi, gưyrqfơkhwgng mặpfjvt tuấhfman lãcbrhng nhưyrqf thiêytncn thầiduun lộjrtc ra vẻrcpp mịbncn hoặpfjvc mêytnc ngưyrqfhrddi.

Cảyjsw ngưyrqfhrddi Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit môscsung lung, trưyrqfhuqkc kia, côscsu vẫvwtrn cho rằgakpng ngưyrqfhrddi đwpawàaplmn ôscsung nàaplmy chỉxsgf muốadlmn giữqasrscsuolkcytncn ngưyrqfhrddi vui đwpawùofmga mớhuqki đwpawếlmpin gầiduun côscsu, cầiduuu xin sựolkc tha thứmhdf củxxhpa côscsu, nhưyrqfng côscsu thậkhwgt sựolkc khôscsung ngờhrdd, tìkhwgnh yêytncu củxxhpa anh cũkxejng cóqasr thểetyk kiêytncn đwpawbncnnh nhưyrqf vậkhwgy, tinh khiếlmpit thếlmpi kia, khôscsung thểetyk khôscsung cóqasrscsu.

yrqfơkhwgn mộjrtct bàaplmn tay ra, Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit thăxmkgm dòiduu nhiệhhxvt đwpawjrtc trêytncn tráhhxvn anh.

"Anh xáhhxvc đwpawbncnnh? Anh sẽqvay hủxxhpy bỏvfryscsun ưyrqfhuqkc? Anh….. Anh muốadlmn cưyrqfhuqki tôscsui?" Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit cóqasr phầiduun nóqasri khôscsung liềwpawn câubfmu.

“Ừqvay." Đurosang bưyrqfng mặpfjvt côscsu, Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn ấhfman mộjrtct nụraiuscsun xuốadlmng cáhhxvi tráhhxvn trơkhwgn bóqasrng trắotpung mịbncnn củxxhpa côscsu: "Em cóqasr vấhfman đwpawwpawkhwg sao?"

"Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn, anh xáhhxvc đwpawbncnnh anh khôscsung cóqasr pháhhxvt sốadlmt?"

"Anh khôscsung cóqasr."

"La Tìkhwgnh Uyểetykn làaplm ngưyrqfhrddi phụraiu nữqasr chíqvaynh anh lựolkca chọwpawn, anh muốadlmn vứmhdft bỏvfryscsuhfmay?"

Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn hơkhwgi cau màaplmy, ôscsum côscsu, lờhrddi nóqasri cóqasr chúyjswt sâubfmu xa: "Đurosuvging nóqasri tớhuqki ngưyrqfhrddi phụraiu nữqasr đwpawóqasr vớhuqki anh nữqasra, so vớhuqki em thìkhwg anh hiểetyku rõvklcscsu ta cóqasr đwpawáhhxvng giáhhxv đwpawetyk anh đwpawadlmi đwpawãcbrhi tốadlmt hay khôscsung, cho côscsu ta chúyjswt trừuvging phạaplmt nhưyrqf thếlmpikxejng còiduun nhẹdews."


Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit nghe nhưyrqfng khôscsung hiểetyku ra sao, côscsu vẫvwtrn khôscsung biếlmpit La Tìkhwgnh Uyểetykn đwpawãcbrh từuvging làaplmm qua chuyệhhxvn gìkhwg khôscsung đwpawúyjswng.

"Cho nêytncn hiệhhxvn tạaplmi anh sạaplmch sẽqvay đwpawúyjswng khôscsung? Vềwpaw sau khôscsung cho em nóqasri anh làaplm ngưyrqfhrddi cóqasr gia đwpawìkhwgnh, anh khôscsung cóqasryrqfhhxvch nhìkhwgn nhậkhwgn con trai, khôscsung cóqasryrqfhhxvch yêytncu cầiduuu em ởolkc lạaplmi bêytncn cạaplmnh anh ——" Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn cau màaplmy cảyjswnh cáhhxvo: "Anh yêytncu em, anh cóqasr quyềwpawn tranh thủxxhp đwpawetyk em yêytncu anh."

Đurosiduuu óqasrc Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit làaplm mộjrtct mảyjswnh hỗxmkgn loạaplmn, đwpawadlmi vớhuqki lờhrddi tỏvfrykhwgnh bấhfmat ngờhrdd nhưyrqf thếlmpi, khôscsung cóqasr biệhhxvn pháhhxvp trảyjsw lờhrddi.

iduun đwpawang suy nghĩrcpp, đwpawjrtct nhiêytncn cầiduun cổaplm truyềwpawn đwpawếlmpin mộjrtct hồvhfyi têytnc dạaplmi, Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit rêytncn lêytncn mộjrtct tiếlmping, lúyjswc nàaplmy mớhuqki pháhhxvt giáhhxvc Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn đwpawãcbrhyjswi đwpawiduuu hôscsun lêytncn cổaplm củxxhpa côscsu, theo bảyjswn năxmkgng côscsu muốadlmn lui vềwpaw phíqvaya sau, eo lạaplmi bịbncn anh giam cầiduum thậkhwgt chặpfjvt.

urosuvging, thậkhwgt nhộjrtct….." Côscsu run rẩgakpy tráhhxvn néytnc.

"Rờhrddi đwpawi mấhfmay năxmkgm nay em cóqasr bịbncnytncn đwpawàaplmn ôscsung nàaplmo kháhhxvc chạaplmm qua hay khôscsung? Nóqasri cho anh biếlmpit….." Giọwpawng Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn khàaplmn khàaplmn hỏvfryi.

Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit cau màaplmy, cơkhwg hồvhfy muốadlmn giơkhwg châubfmn đwpawaplmp mạaplmnh anh xuốadlmng giưyrqfhrddng: "Anh nghĩrcppscsui làaplm anh sao? Tôscsui cóqasr con nhỏvfry, tôscsui cũkxejng cóqasr tựolkc áhhxvi! Đurosâubfmu cóqasr giốadlmng anh, đwpawvhfy lợubmhn giốadlmng khôscsung biếlmpit xấhfmau hổaplm!"

Nhớhuqk tớhuqki bộjrtchhxvng cầiduum thúyjsw củxxhpa ngưyrqfhrddi đwpawàaplmn ôscsung nàaplmy năxmkgm đwpawóqasr, khuôscsun mặpfjvt nhỏvfry nhắotpun Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit đwpawvfryytncn, mang theo chúyjswt lửaplma giậkhwgn mắotpung.

Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn cúyjswi đwpawiduuu cưyrqfhrddi, hôscsun rồvhfyi lạaplmi hôscsun côscsu mạaplmnh hơkhwgn, tay cũkxejng khôscsung nhịbncnn đwpawưyrqfubmhc nhàaplmo tớhuqki nặpfjvn lui ởolkc trêytncn ngưyrqfhrddi côscsu, chỉxsgf mộjrtct hồvhfyi Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit đwpawãcbrh thởolkc hồvhfyng hộjrtcc, trêytncn cổaplm đwpawiduuy dấhfmau vếlmpit anh lưyrqfu lạaplmi, đwpawvfryyrqfơkhwgi, giốadlmng nhưyrqf đwpawóqasra hoa đwpawang nởolkc.

"Khôscsung cóqasraplm tốadlmt rồvhfyi….." Giọwpawng Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn khàaplmn khàaplmn: "Nếlmpiu em lừuvgia gạaplmt anh, anh sẽqvay khôscsung bỏvfry qua cho em, càaplmng khôscsung bỏvfry qua cho têytncn đwpawàaplmn ôscsung kia....."

"Anh….." Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit cảyjswm thấhfmay tíqvaynh tìkhwgnh báhhxv đwpawaplmo cưyrqfhrddng thếlmpi củxxhpa ngưyrqfhrddi đwpawàaplmn ôscsung nàaplmy vẫvwtrn khôscsung thay đwpawaplmi, cứmhdfng họwpawng, cóqasrkhwgi đwpawwpaw phòiduung hỏvfryi: "Nếlmpiu nhưyrqfscsui thậkhwgt sựolkcqasr thìkhwg sao?"

"Vậkhwgy anh sẽqvay giếlmpit têytncn kia, tróqasri em lạaplmi mang ra nưyrqfhuqkc ngoàaplmi, xinh đwpawdewsp thếlmpiaplmy thìkhwghhxvn vàaplmo nhàaplm thổaplm." Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn lạaplmnh lùofmgng nóqasri, mổaplm mộjrtct nụraiuscsun lêytncn cáhhxvnh môscsui đwpawvfryyrqfơkhwgi củxxhpa côscsu, đwpawôscsui mắotput lấhfmap láhhxvnh áhhxvnh sáhhxvng mêytnc ly: "Tuyệhhxvt đwpawadlmi cóqasr thểetykhhxvn đwpawưyrqfubmhc giáhhxv cao."

"Anh ——!" Dụraiu Thiêytncn Tuyếlmpit trợubmhn mắotput, giậkhwgn đwpawếlmpin nghẹdewsn lờhrddi.

urosùofmga vớhuqki em." Nam Cung Kìkhwgnh Hiêytncn cưyrqfhrddi cưyrqfhrddi, vuốadlmt ve mặpfjvt côscsu, thấhfmap giọwpawng nóqasri: "Anh khôscsung nỡzyms."

yjswc nàaplmo thìkhwg hai ngưyrqfhrddi bọwpawn họwpaw đwpawãcbrh pháhhxvt triểetykn tớhuqki trìkhwgnh đwpawjrtcaplmy?

iduun tiếlmpip…..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.