Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 16 : Cô cho rằng tôi hù dọa cô sao?!

    trước sau   
Mộflkbt tia đszcdjbpa phòyjuvng đszcdflkbt nhiêpeukn sinh ra.

Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt vôtuis ýbece thứbhjoc rúiolst tay vềjbpa che túiolsi áqktqo củriala bộflkb đszcdqktqtuisng cómlcw đszcdiệzjzvn thoạyaqhi di đszcdflkbng bêpeukn trong.

Nhưqktqng chỉqrqq chớmrfyp mắxnort, Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn cưqktqokjvi tàjlnd mịbfce mộflkbt tiếfdipng, bómlcwp chặqrqqt cổszcd tay củriala côtuis ngăvakjn lạyaqhi, thấopipy côtuis khiếfdipp sợbgec lui vềjbpa phíymmha sau đszcddrvh tráqktqnh, liềjbpan thuậrzlhn thếfdip vặqrqqn xoay cổszcd tay củriala côtuis ra sau lưqktqng, đszcddrvh cho thânblun thểdrvh củriala côtuis kềjbpaqktqt lồqktqng ngựnzkxc củriala anh, ngómlcwn tay thon dàjlndi nhómlcwn vàjlndo túiolsi áqktqo trưqktqmrfyc ngựnzkxc côtuis, đszcdiệzjzvn thoạyaqhi di đszcdflkbng liềjbpan rơdujti vàjlndo trong tay anh.

“Anh.....” Dáqktqn sáqktqt lồqktqng ngựnzkxc anh, nhịbfcep tim củriala Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt đszcdrzlhp kịbfcech liệzjzvt màjlnd rốijabi loạyaqhn: “Anh muốijabn làjlndm gìjbhh!”

“Tôtuisi khôtuisng cómlcw thờokjvi gian liêpeukn tụzjzvc đszcdi theo côtuis, cũxylvng khôtuisng thểdrvh trôtuisng cậrzlhy côtuis chủrial đszcdflkbng tiếfdipt lộflkb cho tôtuisi biếfdipt hàjlndnh tung củriala Trìjbhhnh Dĩnzkxpeuknh, cho nêpeukn tôtuisi sẽwhsi gắxnorn con chip nàjlndy vàjlndo đszcddrvh nghe lébecen đszcdiệzjzvn thoạyaqhi di đszcdflkbng củriala côtuis, tấopipt cảszwwqktqc cuộflkbc tròyjuv chuyệzjzvn, tin nhắxnorn cũxylvng sẽwhsi chuyểdrvhn tớmrfyi tôtuisi.....” Ngómlcwn tay thon dàjlndi khébeceo lébeceo linh hoạyaqht mởtuis đszcdiệzjzvn thoạyaqhi gắxnorn con chip vàjlndo, đszcdflkbng táqktqc lưqktqu loáqktqt làjlndm liềjbpan mộflkbt mạyaqhch, đszcdôtuisi mắxnort củriala Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn chăvakjm chúiols ngắxnorm nhìjbhhn côtuis: “Nhưqktq thếfdipjlndy đszcdơdujtn giảszwwn hơdujtn nhiềjbpau, khôtuisng phảszwwi sao?”

Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt sữhntxng sờokjv nhìjbhhn anh, khuôtuisn mặqrqqt nhỏszww nhắxnorn trắxnorng ngầrbwtn thoáqktqng qua mộflkbt tia quỷbfce dịbfce.


“Anh ngốijabc sao? Tôtuisi cómlcw thểdrvh tựnzkxjbhhnh tháqktqo ra đszcdómlcw!” Côtuis buộflkbt miệzjzvng nómlcwi.

“Côtuis cứbhjo thửtciz xem.” Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn buôtuisng côtuis ra, sắxnorc mặqrqqt đszcdflkbt nhiêpeukn lạyaqhnh nhưqktqvakjng, thảszww đszcdiệzjzvn thoạyaqhi di đszcdflkbng lạyaqhi vàjlndo túiolsi củriala côtuis, ngómlcwn tay chậrzlhm rãmbpfi nânblung cằxihvm côtuispeukn: “Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt, rõshmmjlndng, cảszwwnh cáqktqo đszcdơdujtn giảszwwn củriala tôtuisi đszcdijabi vớmrfyi côtuisjlndtuis dụzjzvng, phảszwwi đszcddrvh cho côtuis nếfdipm chúiolst khổszcd cựnzkxc mớmrfyi đszcdưqktqbgecc.....”

Khómlcwe miệzjzvng anh thoáqktqng hiệzjzvn mộflkbt nụzjzvqktqokjvi: “Bânbluy giờokjv, trởtuis vềjbpa chỗmrfyjlndm việzjzvc củriala côtuis, gõshmm mộflkbt tờokjv đszcdơdujtn xin tạyaqhm nghỉqrqq việzjzvc đszcdưqktqa lêpeukn đszcdânbluy cho tôtuisi, sau đszcdómlcw, dọtuisn dẹydufp đszcdqktq đszcdyaqhc gìjbhh đszcdómlcw củriala côtuis, cúiolst ra khỏszwwi tòyjuva nhàjlnd Lịbfcech Viễrialn.....”

Thanh ânblum củriala anh tuy nhỏszww nhưqktqng rấopipt rõshmmjlndng, chậrzlhm rãmbpfi, từwraqng chữhntx từwraqng chữhntx đszcddrvh cho côtuis nghe rõshmm.

“Côtuisqktqi, hiểdrvhu ýbece củriala tôtuisi khôtuisng?”

Mộflkbt cânbluu nómlcwi chậrzlhm rãmbpfi, khiếfdipn gưqktqơdujtng mặqrqqt nhỏszww nhắxnorn củriala Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt phúiolst chốijabc liềjbpan táqktqi nhợbgect, hai mắxnort mởtuis thậrzlht to khôtuisng thểdrvh tin đszcdưqktqbgecc nhìjbhhn anh.

Ngưqktqokjvi đszcdàjlndn ôtuisng nàjlndy, thưqktqokjvng ngàjlndy kiêpeuku căvakjng bứbhjoc ngưqktqokjvi, vôtuisiolsng báqktq khíymmh.

Chốijabc láqktqt côtuis khôtuisng thểdrvhtuis hấopipp, toàjlndn bộflkb ýbece thứbhjoc đszcdjbpau bịbfce mấopipt.

“Anh đszcduổszcdi việzjzvc tôtuisi?” Giọtuisng nómlcwi củriala côtuis đszcdãmbpf khàjlndn khàjlndn, khôtuisng thểdrvhqktqtuisng tưqktqbgecng nổszcdi, hỏszwwi anh.

Thânblun ảszwwnh củriala Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn lạyaqhnh nhạyaqht ưqktqu nhãmbpf giốijabng nhưqktq đszcdang nómlcwi mộflkbt chuyệzjzvn khôtuisng quan trọtuisng, giọtuisng nómlcwi thảszwwn nhiêpeukn chậrzlhm rãmbpfi: “Coi nhưqktqjlnd trừwraqng phạyaqht côtuis, tốijabi hôtuism qua đszcdãmbpf ngắxnort đszcdiệzjzvn thoạyaqhi củriala Trìjbhhnh Dĩnzkxpeuknh, côtuis thậrzlht sựnzkx cho rằxihvng, lờokjvi nómlcwi củriala tôtuisi chỉqrqqjlndiols dọtuisa côtuis thôtuisi sao?”

Trong bầrbwtu khôtuisng khíymmh ngộflkbt ngạyaqht, áqktqnh mắxnort củriala anh trong trẻpsiso nhưqktqng lạyaqhnh lùiolsng, lộflkb vẻpsis nghiêpeukm nghịbfce khắxnorc khe.

.....Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt, côtuis thậrzlht sựnzkx cho rằxihvng lờokjvi nómlcwi củriala tôtuisi chỉqrqqjlndiols dọtuisa côtuis thôtuisi sao?!

Giốijabng nhưqktq mộflkbt đszcdòyjuvn cảszwwnh tỉqrqqnh, đszcdrbwtu ómlcwc củriala Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt ong ong, chua xómlcwt khổszcd sởtuisjlnd kháqktqng nghịbfceiolsng dânblung lêpeukn trong lòyjuvng


“Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn, xin anh đszcdwraqng mang chuyệzjzvn riêpeukng tớmrfyi côtuisng ty đszcdưqktqbgecc khôtuisng? Côtuisng việzjzvc củriala tôtuisi khôtuisng cómlcw bấopipt kỳinvd vấopipn đszcdjbpajbhh, coi nhưqktq anh đszcduổszcdi việzjzvc tôtuisi, cũxylvng nêpeukn cho tôtuisi mộflkbt lýbece do! Ônpsjng chủrial củriala Lịbfcech Viễrialn chíymmhnh làjlnd nhưqktq vậrzlhy sao?!”

Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn cau màjlndy, tráqktqi tim vìjbhh nhữhntxng lờokjvi nómlcwi khôtuisng lễrial đszcdflkb củriala côtuisjlnd nhómlcwi đszcdau thêpeukm lầrbwtn nữhntxa.

tuis thậrzlht đszcdúiolsng làjlndxylvng cảszwwm, cưqktq nhiêpeukn đszcdếfdipn lúiolsc nàjlndy vẫtcetn còyjuvn chọtuisc giậrzlhn anh?!

“Thu dọtuisn đszcdqktq củriala côtuis rồqktqi cúiolst ra ngoàjlndi ngay lậrzlhp tứbhjoc, bằxihvng khôtuisng tôtuisi đszcdszwwm bảszwwo lưqktqơdujtng thôtuisi việzjzvc côtuisxylvng khôtuisng lấopipy đszcdưqktqbgecc mộflkbt đszcdqktqng!” Anh gầrbwtm nhẹyduf, áqktqnh mắxnort lạyaqhnh nhưqktqvakjng hung hãmbpfn nhìjbhhn côtuis chằxihvm chằxihvm.

“Anh.....” Dụzjzv Thiêpeukn Tuyếfdipt nghẹydufn giọtuisng, đszcdau lòyjuvng tớmrfyi cựnzkxc đszcdiểdrvhm!

“Khốijabn kiếfdipp, cúiolst ngay! Tạyaqhi sao cómlcw đszcdàjlndn ôtuisng giốijabng nhưqktq anh, khôtuisng nómlcwi lýbece lẽwhsi!!” Côtuis nghẹydufn ngàjlndo kêpeuku to, trong mắxnort đszcdãmbpfqktqng rưqktqng, hung hăvakjng đszcdáqktqnh vàjlndo lồqktqng ngựnzkxc củriala anh đszcdcobfy anh ra.

mlcw trờokjvi biếfdipt, côtuis cầrbwtn tiềjbpan biếfdipt bao, cómlcw bao nhiêpeuku bấopipt lựnzkxc! Phẫtcetu thuậrzlht củriala Thiêpeukn Nhu đszcdãmbpf tớmrfyi gầrbwtn, ébecep côtuis khôtuisng thởtuis nổszcdi, anh cưqktq nhiêpeukn chỉqrqqmlcwi mộflkbt cânbluu nhẹyduf nhàjlndng đszcdơdujtn giảszwwn đszcdãmbpf đszcdrzlhp bểdrvh chébecen cơdujtm củriala côtuis! Côtuis phảszwwi dựnzkxa vàjlndo cáqktqi gìjbhh đszcddrvh duy trìjbhh cuộflkbc sốijabng?! Ngưqktqokjvi đszcdàjlndn ôtuisng nàjlndy, tạyaqhi sao cómlcw thểdrvhjlndn nhẫtcetn nhưqktq vậrzlhy!

Nam Cung Kìjbhhnh Hiêpeukn khôtuisng cómlcw phòyjuvng bịbfce, bịbfcetuis hung hăvakjng đszcdcobfy ra đszcdzjzvng vàjlndo hộflkbc tủrial sau lưqktqng, tay củriala anh chốijabng đszcddujtqktqch tưqktqokjvng thânblun thểdrvh mớmrfyi đszcdbhjong vữhntxng, đszcdếfdipn khi ngẩcobfng đszcdrbwtu lêpeukn, gưqktqơdujtng mặqrqqt tuấopipn túiols nhấopipt thờokjvi liềjbpan đszcden xuốijabng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.