Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 148 : Anh yêu em nên mới để cho em tự do

    trước sau   
Phầlteqn sau củqhtxa chưkfhmơbfjyng trìegagnh hỏkyyei gìegag nữslosa thìegag Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft cădqwbn bảehbin cũbmweng khôqvbzng cószts nghe.

Khuôqvbzn mặzaalt nhỏkyye nhắnzrqn củqhtxa côqvbznndji nhợrrklt, đsxvfôqvbzi mắnzrqt trong suốtwyjt lấloylp lánndjnh, trong đsxvfltequ toàdywmn làdywmybmku nósztsi kia: “Đihuuósztsdywm vợrrkldywm con trai củqhtxa tôqvbzi.”

twyji Vũbmwe Triếrjkft..... Rốtwyjt cuộnndjc anh đsxvfang làdywmm cánndji gìegag?!

Ngàdywmy chủqhtx nhậgypbt yêsztsn làdywmnh cứdqwb nhưkfhm thếrjkf bịoalzdywmm cho bựrjkfc bộnndji, Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft cau màdywmy, bỏkyye đsxvftwyjng quầlteqn ánndjo mớegagi xếrjkfp đsxvfưkfhmrrklc mộnndjt nửdqwba xuốtwyjng, đsxvfi tớegagi cầlteqm đsxvfiệloyln thoạgxdli gọyzngi cho Bùtwyji Vũbmwe Triếrjkft, côqvbz biếrjkft chưkfhmơbfjyng trìegagnh thưkfhmjcirng quay trưkfhmegagc mộnndjt ngàdywmy, nhấloylt đsxvfoalznh làdywm hiệloyln giờjcir anh cószts thờjciri gian nghe đsxvfiệloyln thoạgxdli.

“Alo? Xin chàdywmo, tôqvbzi làdywm Johnny, cószts chuyệloyln gìegag sao?”

Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft ngẩzaaln ra, đsxvfonyoi tay cầlteqm ốtwyjng nghe, khôqvbzng xánndjc đsxvfoalznh nósztsi: “Ngạgxdli quánndj, tôqvbzi gọyzngi lộnndjn sốtwyj rồlcvfi sao? Tôqvbzi tìegagm Bùtwyji Vũbmwe Triếrjkft, đsxvfâybmky làdywm đsxvfiệloyln thoạgxdli di đsxvfnndjng củqhtxa anh ấloyly mớegagi đsxvfúutflng.”


“..... A!” Ngưkfhmjciri đsxvfgxdli diệloyln khébfjyp lạgxdli tạgxdlp chíbmwe trong tay, cau màdywmy chốtwyjc lánndjt, nởegag nụzpockfhmjciri nhạgxdlt: “Côqvbzdywm Dụzpoc tiểnncgu thưkfhm.”

“Phảehbii.” Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft khôqvbzng nhớegag đsxvftwyji phưkfhmơbfjyng làdywm ngưkfhmjciri nàdywmo, đsxvfôqvbzi mắnzrqt long lanh trong suốtwyjt cószts sựrjkf trong trẻmqcko lạgxdlnh lùtwyjng màdywm u oánndjn, mởegag miệloylng nósztsi: “Cószts thểnncg phiềzaaln anh tìegagm anh ấloyly giúutflp tôqvbzi khôqvbzng? Tôqvbzi cószts việloylc gấloylp.”

“Côqvbzegagm cậgypbu ấloyly cószts chuyệloyln gìegag?” Ngưkfhmjciri đsxvfgxdli diệloyln đsxvfèzpoc ébfjyp tíbmwenh khíbmwesztsi tiếrjkfp: “Bùtwyji phu nhâybmkn.”

dywmng màdywmy xinh đsxvfdzljp thanh túutfl củqhtxa Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft nhíbmweu lạgxdli.

“Anh đsxvfwpfyng cószts gọyzngi nhưkfhm thếrjkf đsxvfưkfhmrrklc khôqvbzng? Chíbmwenh vìegag chuyệloyln nàdywmy nêsztsn tôqvbzi mớegagi tìegagm anh ấloyly, tạgxdli sao anh ấloyly cószts thểnncgsztsi nhưkfhm vậgypby?! Chuyệloyln tấloylm tìegagnh cădqwbn bảehbin làdywm hiểnncgu lầlteqm, đsxvfószts chíbmwenh làdywm sai, tạgxdli sao còqhtxn muốtwyjn đsxvfâybmkm lao phảehbii theo lao?! Bảehbin thâybmkn tôqvbzi thìegag khôqvbzng cószts vấloyln đsxvfzaalegag, nhưkfhmng cószts thểnncg suy tíbmwenh cho con trai củqhtxa tôqvbzi mộnndjt chúutflt hay khôqvbzng? Thằonyong bébfjyqhtxn nhỏkyye, cánndjc ngưkfhmjciri khôqvbzng nêsztsn coi thằonyong bébfjydywm mộnndjt loạgxdli tưkfhm liệloylu sốtwyjng màdywm viếrjkft tớegagi viếrjkft lui, cánndjc ngưkfhmjciri thậgypbt làdywm quánndj đsxvfánndjng!”

Sắnzrqc mặzaalt củqhtxa ngưkfhmjciri đsxvfgxdli diệloyln cũbmweng trởegagsztsn khôqvbzng tốtwyjt, lạgxdlnh lùtwyjng nósztsi: “Dụzpoc tiểnncgu thưkfhm, nósztsi tớegagi việloylc nàdywmy tôqvbzi nghĩkfhm khi cószts thờjciri gian, tôqvbzi vẫkveon nêsztsn đsxvfếrjkfn thădqwbm hỏkyyei côqvbz mộnndjt chuyếrjkfn, tôqvbzi cũbmweng thấloyly rấloylt kỳsxvf quánndji, tạgxdli sao mộnndjt nghệloylkfhmkfhmơbfjyng cầlteqm tàdywmi hoa hơbfjyn ngưkfhmjciri lạgxdli muốtwyjn ởegag trưkfhmegagc truyềzaaln thôqvbzng trảehbi lờjciri vấloyln đsxvfzaal tựrjkf hủqhtxy tưkfhmơbfjyng lai củqhtxa mìegagnh nhưkfhm vậgypby, ngưkfhmjciri dưkfhmegagi tay tôqvbzi xảehbiy ra loạgxdli chuyệloyln thếrjkfdywmy tôqvbzi còqhtxn gấloylp hơbfjyn so vớegagi ai khánndjc, còqhtxn vềzaal phầlteqn côqvbz —— a, côqvbz khôqvbzng cószts suy nghĩkfhmegag sao? Lờjciri vừwpfya rồlcvfi côqvbzbmweng cószts thểnncgsztsi lung tung? Nếrjkfu nhưkfhm bịoalz truyềzaaln thôqvbzng nghe đsxvfưkfhmrrklc côqvbz biếrjkft sẽonyoszts bao nhiêsztsu ảehbinh hưkfhmegagng vớegagi Vũbmwe Triếrjkft hay khôqvbzng? Chuyệloyln riêsztsng giữslosa cánndjc ngưkfhmjciri làdywmegagqvbzi mặzaalc kệloyl, nhưkfhmng hiệloyln tạgxdli Vũbmwe Triếrjkft nánndjo loạgxdln thàdywmnh ra nhưkfhm thếrjkf, thậgypbt sựrjkfqvbzbmweng cószts tránndjch nhiệloylm, biếrjkft hay khôqvbzng!”

“Tôqvbzi…..” Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft cứdqwbng họyzngng, cau màdywmy, nghĩkfhm khôqvbzng ra làdywmm sao màdywm đsxvfếrjkfn cuốtwyji cùtwyjng lạgxdli làdywmegagnh cószts lỗjciri.

“Khi nàdywmo cószts thờjciri gian chúutflng ta gặzaalp mặzaalt đsxvfi, bâybmky giờjcirbmwe Triếrjkft đsxvfang ởegag buổonyoi tuyêsztsn truyềzaaln hộnndji diễutfln tấloylu tiếrjkfp theo, lánndjt nữslosa côqvbzjmray gọyzngi lạgxdli, còqhtxn nữslosa....., chỗjciregag hiệloyln tạgxdli củqhtxa cánndjc ngưkfhmjciri còqhtxn chưkfhma đsxvfưkfhma ra ánndjnh sánndjng, nhưkfhmng phảehbii cẩzaaln thậgypbn coi chừwpfyng bịoalzegagm ra, đsxvfnndjn chừwpfyng bêsztsn kia đsxvfãjmra bịoalz truyềzaaln thôqvbzng theo dõfvhxi, lúutflc nósztsi chuyệloyln phảehbii chúutfl ýmqck mộnndjt chúutflt, khôqvbzng muốtwyjn thừwpfya nhậgypbn thìegagnndji gìegagbmweng đsxvfwpfyng nêsztsn nósztsi!”

‘Túutflt túutflt túutflt…..’ Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft còqhtxn chưkfhma kịoalzp nósztsi gìegag thìegag đsxvfiệloyln thoạgxdli cũbmweng đsxvfãjmra bịoalz cắnzrqt đsxvfdqwbt.

Khuôqvbzn mặzaalt nhỏkyye nhắnzrqn thanh túutflsztsbfjyi trắnzrqng bệloylch, càdywmng lúutflc càdywmng cảehbim thấloyly khôqvbzng thểnncgsztsi lýmqck lẽonyo, đsxvfdqwbng dậgypby kébfjyo màdywmn cửdqwba sổonyo ra, chădqwbm chúutfl nhìegagn phong cảehbinh phíbmwea dưkfhmegagi lầltequ ba, quảehbi nhiêsztsn, phánndjt hiệloyln ởegag đsxvfltequ ngõfvhxsztsdywmi bósztsng ngưkfhmjciri quanh quẩzaaln chầlteqn chừwpfy, thậgypbm chíbmweqhtxn cószts ngưkfhmjciri ngădqwbn cảehbin dìegag chủqhtx nhàdywm hỏkyyei thădqwbm gìegag đsxvfószts.

“Xoạgxdlt!” Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft kébfjyo rèzpocm cửdqwba sổonyo lạgxdli, thấloyly phiềzaaln lòqhtxng muốtwyjn chếrjkft.

Di đsxvfnndjng trêsztsn bàdywmn vang lêsztsn.

qvbz đsxvfdqwbng dậgypby đsxvfi qua cầlteqm di đsxvfnndjng lêsztsn, nhìegagn dãjmray sốtwyj hiệloyln trêsztsn màdywmn hìegagnh thậgypbt lâybmku, mãjmra sốtwyjdywmy rấloylt quen thuộnndjc khiếrjkfn côqvbzszts chúutflt kinh tâybmkm đsxvfnndjng phánndjch, Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft khôqvbzng muốtwyjn bắnzrqt mánndjy, nhưkfhmng suy nghĩkfhm đsxvfếrjkfn hậgypbu quảehbi vẫkveon làdywmloyln núutflt nhậgypbn.


“Xin chàdywmo, tôqvbzi làdywm Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft.” Côqvbz lạgxdlnh lùtwyjng nósztsi.

“Đihuuang làdywmm gìegag?”

“Khôqvbzng cósztsdywmm gìegag hếrjkft, cószts chuyệloyln gìegag sao?”

“A..... Thậgypbt sựrjkfdywm anh nêsztsn sớegagm cảehbinh cánndjo Bùtwyji Vũbmwe Triếrjkft khôqvbzng nêsztsn lấloyly em vàdywm Tiểnncgu Ảmlrenh ra rêsztsu rao thổonyoi phồlcvfng, nhưkfhm vậgypby cũbmweng sẽonyo khôqvbzng xảehbiy ra chuyệloyln thếrjkfdywmy…..” Giọyzngng nósztsi trầlteqm thấloylp mịoalz hoặzaalc củqhtxa Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn truyềzaaln đsxvfếrjkfn, mang theo sựrjkf châybmkm chọyzngc màdywm lạgxdlnh nhưkfhmdqwbng, cưkfhmjciri nhạgxdlt: “Khôqvbzng nghĩkfhm tớegagi, anh ta thậgypbt sựrjkfsztsbmweng khíbmwe!”

Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft cădqwbng thẳmwubng trong lòqhtxng, cau màdywmy nósztsi: “Đihuuâybmky làdywm chuyệloyln củqhtxa chúutflng tôqvbzi, anh đsxvfwpfyng cószts nhúutflng tay vàdywmo!”

Bỗjcirng nhiêsztsn Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn thoánndjng trầlteqm mặzaalc, cószts loạgxdli cảehbim giánndjc bịoalz ánndjp bánndjch khiếrjkfn ngưkfhmjciri ta híbmwet thởegag khôqvbzng thôqvbzng.

“Anh khôqvbzng nhúutflng tay vàdywmo thìegag rấloylt nhanh em sẽonyo thậgypbt sựrjkf trởegag thàdywmnh Bùtwyji phu nhâybmkn, em cho rằonyong tấloylt cảehbi anh đsxvfzaalu cho phébfjyp em hay sao?!” Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn lạgxdlnh lùtwyjng nósztsi: “Hay làdywm em cam tâybmkm tìegagnh nguyệloyln thừwpfya nhậgypbn cánndjc ngưkfhmjciri sựrjkf thậgypbt đsxvfãjmra kếrjkft hôqvbzn? Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft, cho dùtwyj anh phánndj hủqhtxy em cũbmweng sẽonyo khôqvbzng đsxvfnncg em trởegag thàdywmnh phụzpoc nữslos củqhtxa ngưkfhmjciri khánndjc, dùtwyjdywm trêsztsn danh nghĩkfhma cũbmweng khôqvbzng thểnncg!”

Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft nghe đsxvfưkfhmrrklc lờjciri nósztsi hung bạgxdlo củqhtxa anh thìegagtwyjng mìegagnh mộnndjt cánndji, hàdywmng mi dàdywmy đsxvfgypbm cũbmweng run run. mang truyệloyln đsxvfi xin ghi rõfvhx nguồlcvfn dd lequydon

“Anh bệloylnh thầlteqn kinh, nhữslosng đsxvfiềzaalu nàdywmy cószts liêsztsn quan gìegag tớegagi anh?! Anh vẫkveon giốtwyjng nhưkfhm trưkfhmegagc kia, bánndj đsxvfgxdlo vôqvbzegagnh, íbmwech kỷltlmnndju lạgxdlnh! Tôqvbzi khôqvbzng phảehbii làdywm anh, tôqvbzi muốtwyjn ởegag chung mộnndjt chỗjcir hay dâybmky dưkfhma khôqvbzng rõfvhx vớegagi ai cũbmweng làdywm tựrjkf do củqhtxa tôqvbzi!”

“Em phảehbii hiểnncgu cho rõfvhx đsxvfiềzaalu nàdywmy!” Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn thôqvbz bạgxdlo ngắnzrqt lờjciri côqvbz, giọyzngng nósztsi cũbmweng hơbfjyi khàdywmn khàdywmn, giốtwyjng nhưkfhm đsxvfèzpocbfjyn mộnndjt loạgxdli thốtwyjng khổonyo: “Anh yêsztsu em mớegagi cószts thểnncg cho em tựrjkf do! Nếrjkfu đsxvfnncg anh trợrrkln trừwpfyng mắnzrqt nhìegagn em ởegag chung mộnndjt chỗjcir vớegagi ngưkfhmjciri đsxvfàdywmn ôqvbzng khánndjc, dùtwyj phảehbii bẻmqck gảehbiy cánndjnh củqhtxa em giam cầlteqm em bêsztsn ngưkfhmjciri cũbmweng sẽonyo khôqvbzng đsxvfnncg em vưkfhmrrklt lôqvbzi trìegag nửdqwba bưkfhmegagc!”

“Anh ——!” Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft tứdqwbc giậgypbn đsxvfếrjkfn khuôqvbzn mặzaalt nhỏkyye nhắnzrqn đsxvfkyyesztsn, tay cầlteqm đsxvfiệloyln thoạgxdli cũbmweng bắnzrqt đsxvfltequ run rẩzaaly.

Nghe ngưkfhmjciri đsxvfàdywmn ôqvbzng nàdywmy nósztsi chuyệloyln luôqvbzn giốtwyjng nhưkfhm đsxvfang ngồlcvfi trêsztsn cánndjp treo, đsxvfnndjng mộnndjt chúutflt làdywmsztsi yêsztsu côqvbz, đsxvfnndjng mộnndjt chúutflt làdywm nổonyoi cánndju làdywmm ngưkfhmjciri ta sợrrkljmrai, đsxvfnndjng mộnndjt chúutflt lạgxdli bánndj đsxvfgxdlo giốtwyjng trưkfhmegagc kia khiếrjkfn ngưkfhmjciri ta muốtwyjn hung hădqwbng đsxvfzaaly anh ra!

“Chuyệloyln củqhtxa bảehbin thâybmkn tôqvbzi tựrjkfqvbzi sẽonyo giảehbii quyếrjkft, vẫkveon làdywmybmku nósztsi kia, anh đsxvfwpfyng cószts nhúutflng tay vàdywmo!” Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft tuyệloylt vọyzngng màdywm bấloylt đsxvfnzrqc dĩkfhmsztsi.


Sắnzrqc mặzaalt Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn tánndji xanh, trầlteqm thấloylp khạgxdlc ra mấloyly chữslos: “Khôqvbzng làdywmm đsxvfưkfhmrrklc!”

sztsi xong anh cũbmweng cúutflp đsxvfiệloyln thoạgxdli di đsxvfnndjng nébfjym xuốtwyjng bêsztsn cạgxdlnh, trong lòqhtxng mộnndjt nửdqwba làdywmdqwbm tứdqwbc mộnndjt nửdqwba làdywm đsxvfau lòqhtxng, ngưkfhmjciri phụzpoc nữslosdywmy bưkfhmegagng bỉtwyjnh đsxvfếrjkfn mứdqwbc muốtwyjn dỗjcir ngọyzngt côqvbzbmweng khôqvbzng dỗjcir đsxvfưkfhmrrklc, phảehbii hùtwyj dọyznga mớegagi cószts thểnncg ngădqwbn lạgxdli mọyzngi chuyệloyln, rõfvhxdywmng anh đsxvfau lòqhtxng muốtwyjn chếrjkft nhưkfhmng chỉtwyjszts thểnncgsztsi íbmwet lờjciri uy hiếrjkfp, nhưkfhm thếrjkf, trong lòqhtxng anh mớegagi cảehbim thấloyly cószts chúutflt thựrjkfc tếrjkf.

Ngưkfhmjciri phụzpoc nữslosdywmy..... Thậgypbt sựrjkfdywm dụzpoc dỗjcirbmweng sợrrkl bểnncgnndjt!

Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft cũbmweng mệloylt mỏkyyei cúutflp đsxvfiệloyln thoạgxdli, cảehbim giánndjc quánndj hao tổonyon tâybmkm lựrjkfc cùtwyjng ngưkfhmjciri đsxvfàdywmn ôqvbzng nàdywmy, côqvbzbfjy hồlcvf lo lắnzrqng anh cùtwyjng Bùtwyji Vũbmwe Triếrjkft lạgxdli nảehbiy sinh xung đsxvfnndjt, ngẩzaalng đsxvfltequ nhìegagn Tiểnncgu Ảmlrenh ngoàdywmi ban côqvbzng, trong lòqhtxng phánndjt sinh thay đsxvfonyoi nho nhỏkyye.

dywm giờjcir khắnzrqc nàdywmy, trong biệloylt thựrjkf nhàdywm Nam Cung, cũbmweng làdywm mộnndjt bầltequ khôqvbzng khíbmwe tiêsztsu đsxvfiềzaalu khắnzrqc nghiệloylt.

Nam Cung Ngạgxdlo nheo mắnzrqt nhìegagn chằonyom chằonyom tấloylm hìegagnh kia trong ti vi, đsxvfôqvbzi mắnzrqt giàdywm nua bădqwbng lãjmranh khôqvbzng bỏkyyesztst chúutflt gìegag, bàdywmn tay siếrjkft câybmky gậgypby chầlteqm chậgypbm vuốtwyjt ve —— khôqvbzng ngờjcir, Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft đsxvfãjmra sinh con đsxvfószts lạgxdli làdywm mộnndjt ngưkfhmjciri phụzpoc nữslos best-seller, tíbmwenh tìegagnh cùtwyjng bốtwyji cảehbinh củqhtxa côqvbz rốtwyjt cuộnndjc làdywm nhưkfhm thếrjkfdywmo thìegag ôqvbzng ta chẳmwubng hềzaal quan tâybmkm, ôqvbzng ta quan tâybmkm chíbmwenh làdywm Tiểnncgu Ảmlrenh! Chánndju nộnndji đsxvfíbmwech tôqvbzn củqhtxa ôqvbzng ta!

Hừwpfy..... Chỉtwyj bằonyong mộnndjt cánndji tin tứdqwbc nhưkfhm thếrjkfdywmszts thểnncg ngădqwbn chặzaaln chuyệloyln kếrjkft hôqvbzn hay sao?!

dywmn tay giàdywm nua cószts lựrjkfc củqhtxa Nam Cung Ngạgxdlo vuốtwyjt ve gậgypby, trầlteqm tĩkfhmnh tựrjkf hỏkyyei, nhíbmweu chặzaalt màdywmy, ôqvbzng ta phảehbii nghĩkfhm ra biệloyln phánndjp tánndjch đsxvfdqwba nhỏkyye khỏkyyei Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft mang vềzaal đsxvfâybmky, tùtwyjy tiệloyln nhàdywm họyzng La cósztsnndjo loạgxdln nhưkfhm thếrjkfdywmo, đsxvfdqwba nhỏkyyedywmy làdywm đsxvfíbmwech tôqvbzn củqhtxa nhàdywm Nam Cung, vềzaal sau, cho dùtwyj La Tìegagnh Uyểnncgn kếrjkft hôqvbzn cùtwyjng Nam Cung Kìegagnh Hiêsztsn thìegag đsxvfâybmky cũbmweng làdywm cốtwyjt nhụzpocc củqhtxa nhàdywm Nam Cung!

Trong tấloylm hìegagnh, bộnndjnndjng đsxvfdqwba bébfjy kia thôqvbzng minh đsxvfánndjng yêsztsu, Nam Cung Ngạgxdlo cũbmweng nhớegagfvhx ngàdywmy đsxvfószts trong biệloylt thựrjkf, khuôqvbzn mặzaalt nho nhỏkyye kia thôqvbzng minh đsxvftwyji nghịoalzch nhưkfhm thếrjkfdywmo ứdqwbng đsxvftwyji cụzpocc diệloyln, chánndju nộnndji củqhtxa Nam Cung Ngạgxdlo ôqvbzng, quảehbi nhiêsztsn khôqvbzng phảehbii bìegagnh thưkfhmjcirng!

egag vậgypby, lúutflc xếrjkf chiềzaalu, mộnndjt chiếrjkfc Lincoln phiêsztsn bảehbin dàdywmi chậgypbm rãjmrai dừwpfyng ởegag đsxvfltequ ngõfvhx.

Ngõfvhxsztsbfjyi hẹdzljp, cădqwbn bảehbin làdywm xe khôqvbzng vàdywmo đsxvfưkfhmrrklc, Nam Cung Ngạgxdlo khôqvbzng thểnncgdywmm gìegag khánndjc hơbfjyn đsxvfàdywmnh phảehbii xuốtwyjng xe ởegag rồlcvfi đsxvfltequ ngõfvhx rồlcvfi đsxvfi vàdywmo, vừwpfya đsxvfi vừwpfya nhìegagn hoàdywmn cảehbinh chung quanh, đsxvfơbfjyn giảehbin mộnndjc mạgxdlc, làdywm mộnndjt chỗjciregagegagnh dâybmkn, cửdqwba sổonyo nhỏkyye chỉtwyjnh tềzaaldywmloylm ánndjp nơbfjyi lầltequ ba đsxvfószts, Nam Cung Ngạgxdlo nheo mắnzrqt lạgxdli quan sánndjt mộnndjt hồlcvfi rồlcvfi mớegagi đsxvfi lêsztsn.

“Cánndjc ngưkfhmjciri…..” Đihuuôqvbzi mắnzrqt trong suốtwyjt củqhtxa Dụzpoc Thiêsztsn Tuyếrjkft thoánndjng qua chúutflt kinh ngạgxdlc, nhìegagn chằonyom chằonyom mấloyly ngưkfhmjciri đsxvfàdywmn ôqvbzng ánndjo đsxvfen vạgxdlm vỡwpfy đsxvfeo kíbmwenh đsxvfen cùtwyjng bósztsng dánndjng củqhtxa Nam Cung Ngạgxdlo, bấloylt ngờjcir đsxvfzaal phòqhtxng, nắnzrqm chặzaalt cửdqwba: “Cánndjc ngưkfhmjciri muốtwyjn làdywmm gìegag?”

“Tiểnncgu thưkfhm, tiêsztsn sinh củqhtxa chúutflng tôqvbzi cószts chuyệloyln muốtwyjn nósztsi cùtwyjng vớegagi côqvbz.” Hộnndj vệloyl ánndjo đsxvfen nósztsi, bàdywmn tay to chốtwyjng trêsztsn cánndjnh cửdqwba.

qhtxn tiếrjkfp.....

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.