Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 11 : Cô không phải ngốc, là cô ti tiện

    trước sau   
Mộegktt nỗvfiqi bi thưylbeơriqhng sâsusbu sắsusbc chảriqqy qua tráhdypi tim củukrna côkjgo, đkregôkjgoi mắsusbt trong suốqiqft củukrna Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt nhìaffnn anh, đkregôkjgoi môkjgoi táhdypi nhợlnmot, khôkjgong nóqiqfi mộegktt lờkvtli.

Chẳesiwng qua làrnpc.....Thậriqht đkregau đkregkjgon.

Tay củukrna anh nắsusbm chặlbhet làrnpcm đkregau cổghtw tay củukrna côkjgo, côkjgoqiqf cảriqqm giáhdypc bịzlcb anh siếbjgmt chặlbhet đkregếbjgmn híapsvt thởwnwy khôkjgong thôkjgong.

“Nóqiqfi chuyệzsuan!!!” Thanh âsusbm rốqiqfng giậriqhn dữkvnt dộegkti củukrna Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein suýlnmot nữkvnta lậriqht cảriqqqiqfc phòxggqng! Anh cũesiwng khôkjgong rõefpc đkregếbjgmn tộegktt cùjrhfng làrnpcaffnnh đkregang giậriqhn cáhdypi gìaffn, rõefpcrnpcng xéojxcm chúpcuzt làrnpcqiqf thểcnpp lấnxnqy đkregưylbelnmoc tin tứhdypc củukrna Dạfiuw Hi! Đjrhfhdypa béojxc kia từxisu nhỏqjhn đkregãrsdswnwybiein cạfiuwnh anh mèkreg nheo làrnpcm nũesiwng, từxisu tấnxnqm béojxc đkregãrsds đkregưylbelnmoc anh che chởwnwyylbeng chiềsusbu chưylbea từxisung chịzlcbu khổghtw, cóqiqf trờkvtli mớkjgoi biếbjgmt hai ngàrnpcy nay anh cóqiqf bao nhiêbieiu lo lắsusbng cho em gáhdypi! Màrnpc hiệzsuan giờkvtl, côkjgohdypi đkregáhdypng chếbjgmt trưylbekjgoc mặlbhet nàrnpcy vậriqhy màrnpc lạfiuwi dáhdypm cãrsdsi lờkvtli củukrna anh!

“.....” Dụvsbp thiêbiein Tuyếbjgmt bịzlcb anh rốqiqfng, trong đkregôkjgoi mắsusbt đkregãrsdssusbng lêbiein tầczjjng sưylbeơriqhng mùjrhf.

“Anh cũesiwng đkregãrsdsqiqfi, sau khi tìaffnm đkregưylbelnmoc anh ấnxnqy sẽjiro lộegktt mộegktt lớkjgop da củukrna anh ấnxnqy...Nam Cung thiếbjgmu gia, tôkjgoi khờkvtl sao?” Côkjgo run rẩquqsy nóqiqfi.


riqhn giậriqhn củukrna Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein bịzlcbapsvch đkregegktng lêbiein tớkjgoi cựamflc đkregiểcnppm.

“A.....Đjrhfưylbelnmoc, tốqiqft lắsusbm!” Anh giậriqhn quáhdypqiqfa cưylbekvtli, sau khi cưylbekvtli xong lạfiuwi hung hănfstng siếbjgmt chặlbhet cổghtw củukrna côkjgo, chậriqhm rãrsdsi nóqiqfi: “Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt, tôkjgoi thậriqht sựamfl khôkjgong nhìaffnn ra, mộegktt têbiein đkregàrnpcn ôkjgong phảriqqn bộegkti côkjgojrhfng côkjgohdypi kháhdypc bỏqjhn trốqiqfn, sốqiqfng chếbjgmt củukrna cậriqhu ta cũesiwng đkregáhdypng giáhdyp đkregcnpp cho côkjgo duy trìaffn!! Côkjgo khôkjgong phảriqqi ngốqiqfc, côkjgornpc ti tiệzsuan!”

Satan đkregzlcba ngụvsbpc ầczjjm ầczjjm phủukrn xuốqiqfng, hôkjgo hấnxnqp củukrna Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt càrnpcng lúpcuzc càrnpcng yếbjgmu, nghe đkregưylbelnmoc hai chữkvnt ‘Ti tiệzsuan’, lòxggqng côkjgo nhưylbe bịzlcb kim châsusbm đkregau nhóqiqfi! Nưylbekjgoc mắsusbt chua xóqiqft cũesiwng khôkjgong nhịzlcbn đkregưylbelnmoc nữkvnta, theo gưylbeơriqhng mặlbhet đkregqjhn bừxisung vìaffnaffnm néojxcn chảriqqy xuôkjgoi xuốqiqfng.

Lửsvwea giậriqhn củukrna Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein thậriqht lâsusbu cũesiwng khôkjgong cóqiqf biệzsuan pháhdypp trởwnwy lạfiuwi bìaffnnh thưylbekvtlng, cho đkregếbjgmn khi nhìaffnn thấnxnqy nưylbekjgoc mắsusbt củukrna côkjgo, đkregegktng táhdypc đkregegktc áhdypc trêbiein tay cuốqiqfi cùjrhfng cũesiwng khôkjgong cóqiqfhdypch nàrnpco tiếbjgmp tụvsbpc, mộegktt giâsusby kếbjgm tiếbjgmp, côkjgo ho khan kịzlcbch liệzsuat, gầczjjn nhưylbeapsvt thởwnwy khôkjgong thôkjgong, trong biểcnppu tìaffnnh lộegkt vẻriqq cầczjju khẩquqsn khổghtw sởwnwy.

Sắsusbc mặlbhet lạfiuwnh nhưylbenfstng củukrna anh thoáhdypng qua mộegktt tia lụvsbpn bạfiuwi, anh thầczjjm mắsusbng mộegktt tiếbjgmng: “Khốqiqfn kiếbjgmp!” Tay anh chậriqhm rãrsdsi buôkjgong ra.

Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt nặlbheng nềsusb ho khan mấnxnqy tiếbjgmng, bàrnpcn tay nhỏqjhnojxc bắsusbt lấnxnqy áhdypo sơriqh mi củukrna anh, háhdyp to miệzsuang thởwnwy dốqiqfc, trôkjgong côkjgosusby giờkvtl chậriqht vậriqht nhếbjgmch nháhdypc tớkjgoi cựamflc đkregiểcnppm.

Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein chưylbea từxisung gặlbhep qua chuyệzsuan khiếbjgmn ngưylbekvtli ta pháhdypt đkregbiein nhưylbe vậriqhy, rõefpcrnpcng trong lòxggqng đkregãrsds đkregèkregojxcn cơriqhn giậriqhn đkregếbjgmn cựamflc đkregiểcnppm, muốqiqfn pháhdypt tiếbjgmt rồaffni lạfiuwi sợlnmo khôkjgong kìaffnm chếbjgm đkregưylbelnmoc, anh thậriqht sựamfl muốqiqfn bóqiqfp chếbjgmt côkjgo ngay trong ngựamflc mìaffnnh.....Côkjgohdypi nàrnpcy!!

“Tôkjgoi cho côkjgo biếbjgmt, bắsusbt đkregczjju từxisukjgom nay côkjgo sẽjiro hoàrnpcn toàrnpcn bịzlcbkjgoi giáhdypm sáhdypt, cho đkregếbjgmn khi tìaffnm đkregưylbelnmoc Dạfiuw Hi mớkjgoi thôkjgoi! Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt,côkjgo tốqiqft nhấnxnqt đkregxisung cóqiqf chọrrduc giậriqhn tôkjgoi nữkvnta, nếbjgmu chuyệzsuan nhưylbe thếbjgmrnpcy xảriqqy ra lầczjjn thứhdyp hai, tôkjgoi sẽjiro khiếbjgmn côkjgo phảriqqi trảriqq mộegktt cáhdypi giáhdyp rấnxnqt cao!” Anh nghiếbjgmn rănfstng nóqiqfi mấnxnqy câsusbu, áhdypnh mắsusbt béojxcn nhọrrdun nhìaffnn chằdwgwm chằdwgwm vàrnpco mặlbhet côkjgo: “.....Đjrhfáhdypng chếbjgmt, côkjgo khóqiqfc cáhdypi gìaffn!”

Hai bàrnpcn tay ấnxnqm áhdypp nhấnxnqt thờkvtli khôkjgong nhịzlcbn đkregưylbelnmoc đkreglbhet lêbiein gưylbeơriqhng mặlbhet củukrna côkjgo, ngóqiqfn tay cáhdypi chạfiuwm vàrnpco chấnxnqt lỏqjhnng lạfiuwnh nhưylbenfstng kia, thếbjgm nhưylbeng, thêbieim lầczjjn nữkvnta anh lạfiuwi cóqiqf loạfiuwi xúpcuzc đkregegktng mãrsdsnh liệzsuat, muốqiqfn cúpcuzi đkregczjju xuốqiqfng nếbjgmm thửsvwe mộegktt chúpcuzt, nhữkvntng giọrrdut nưylbekjgoc kia, chúpcuzng cóqiqfjrhfi vịzlcb ra sao.

Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt sợlnmorsdsi hoảriqqng hốqiqft, mặlbhet củukrna côkjgo bịzlcb hai bàrnpcn tay củukrna anh bọrrduc lạfiuwi, phúpcuzt chốqiqfc, côkjgo giốqiqfng nhưylbe bịzlcb đkregiệzsuan giậriqht, vộegkti tráhdypnh ra.

“Anh khôkjgong cóqiqfhdypi quyềsusbn đkregóqiqf.....Anh khôkjgong cóqiqf!” Côkjgo cau màrnpcy kêbieiu lêbiein, khôkjgoi phụvsbpc lạfiuwi tíapsvnh khíapsv quậriqht cưylbekvtlng củukrna mìaffnnh, vừxisua mớkjgoi nhu nhưylbelnmoc cùjrhfng cầczjju xin tha thứhdypylbekvtlng nhưylbernpc mộegktt loạfiuwi ảriqqo giáhdypc.

Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein nheo mắsusbt lạfiuwi, anh khẽjiroriqqo nãrsdso: “Côkjgoqiqf thểcnpp nhìaffnn thửsvwe xem tôkjgoi cóqiqf hay khôkjgong!”

Hai ngưylbekvtli đkregang giằdwgwng co thìaffn cửsvwea phòxggqng bao chợlnmot bịzlcb mởwnwy ra, Lạfiuwc Phàrnpcm Vũesiw mộegktt thâsusbn âsusbu phụvsbpc mớkjgoi tinh đkregi vàrnpco, anh cóqiqf chúpcuzt kinh ngạfiuwc nhìaffnn cảriqqnh tưylbelnmong trưylbekjgoc mắsusbt.

“Làrnpcm sao vậriqhy?” Anh hơriqhi sửsvweng sốqiqft, mởwnwy miệzsuang hỏqjhni: “Hai ngưylbekvtli.....Đjrhfãrsds xảriqqy ra chuyệzsuan gìaffn?”

Dụvsbp Thiêbiein Tuyếbjgmt giậriqht mìaffnnh mộegktt cáhdypi phảriqqn ứhdypng lạfiuwi, cóqiqf Lạfiuwc Phàrnpcm Vũesiwwnwy đkregâsusby, côkjgo khôkjgong cầczjjn thiếbjgmt phảriqqi sợlnmo Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein nhưylbe vậriqhy, lau nưylbekjgoc mắsusbt mộegktt cáhdypi, côkjgo nhanh chóqiqfng đkregi vòxggqng qua lưylbelnmom đkregiệzsuan thoạfiuwi củukrna mìaffnnh bịzlcbojxcm trêbiein đkregnxnqt lêbiein, chéojxcn dĩwtpma trêbiein bàrnpcn cũesiwng khôkjgong thu dọrrdun, trựamflc tiếbjgmp chạfiuwy ra khỏqjhni phòxggqng bao.

Nam Cung Kìaffnnh Hiêbiein hơriqhi nhíapsvu nhíapsvu màrnpcy, đkreguổghtwi theo côkjgo.

“Aiz.....” Lạfiuwc Phàrnpcm Vũesiw đkregquqsy lồaffnng ngựamflc củukrna anh: “Cậriqhu chờkvtl mộegktt chúpcuzt, đkreglnmoi chúpcuzt, rốqiqft cuộegktc làrnpc thếbjgmrnpco? Cậriqhu phảriqqi giảriqqi thíapsvch vớkjgoi mìaffnnh mộegktt chúpcuzt chứhdyp? Khôkjgong nhìaffnn thấnxnqy côkjgohdypi nhỏqjhn kia khóqiqfc sao? Cậriqhu làrnpcbiein khốqiqfn kiếbjgmp, khôkjgong cóqiqf thừxisua dịzlcbp lúpcuzc mìaffnnh khôkjgong cóqiqf mặlbhet màrnpc khi dễzhuu ngưylbekvtli ta chứhdyp?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.