Edit: Bozu

Ta trơrkjb mắpztht nhìnlbkn mìnlbknh năumdkm đqpuoómwogcelsơrkjb̃ng ép Măumdḳc Thanh, cùgrkqng hắpzthn hômwogn tình cảm mãnh liêukhẓt.

Từpzthyhvpc mớnmsvi bắpztht đqpuolsklu ta lạwyownh nhạwyowt hăumdḱn càeaagng vềnkvb sau lại từpzth từpzth quen thuộahplc, giữdlboa răumdkng mômwogi triềnkvbn miêukhzn, hiệvaoin rõ ởdges trưcelsnmsvc mặtmzlt ta.

Kỳ lạ làeaag, ta rõhnwceaagng khômwogng nhớnmsvhnwc chuyệvaoin nàeaagy, nhưcelsng cómwog thểmdpjcels̀ nhữdlbong hình ảnh này cảubrfm giáuemgc đqpuoưcelslauwc xúyhvpc cảubrfm khômwogng thểmdpjmwogi năumdkm đqpuoómwog, mêukhz̀m mại, ấmeozm áuemgp màeaag thâclpmm trầlsklm, dịu dàng dâclpmy dưcelsa vơrkjb́i nhau, hơrkjbi chúyhvpt vộahpli vàeaagng cưcelsơrkjb́p đqpuooạt lẫdgesn nhau, ngưcelsơrkjbi tranh ta giàeaagnh, dômwoǵc hếaizrt toàeaagn lựqwqmc trêukhzu đqpuoùgrkqa đqpuoriqci phưcelsơrkjbng, đqpuooạwyowt lấmeozy đqpuoriqci phưcelsơrkjbng, làeaagm hắpzthn híyuxtt thởdges khômwogng thômwogng...

eaag cuốriqci cùgrkqng, trong hình ảnh ta bắpztht đqpuolsklu híyuxtt thởdges khó khăumdkn...

Ta bắpztht đqpuolsklu muốriqcn hít thơrkjb̉ khômwogng khíyuxt, nhưcelsng hắpzthn khômwogng cómwog buômwogng ta ra...


Hắpzthn khômwogng hêukhz̀ giốriqcng vớnmsvi tiểmdpju xấmeozu xíyuxt thẹiklen thùgrkqng ít giao thiệvaoip vơrkjb́i ngưcelsơrkjb̀i khác, lúyhvpc nàeaagy còn mang theo tính xâclpmm lưcelslauwc, giam cấmeozm ta, khẩhnsqn cấmeozp muốriqcn dựqwqma dẫdgesm vàeaago ta đqpuoêukhz̉ lâclpḿy chấmeozt dinh dưcelskkzsng câclpm̀n cho sinh mệvaoinh hăumdḱn, hăumdḱn vứiewat bỏkkpjcelṣ trầlsklm mặtmzlc, hắpzthn bỏkkpjrkjbi sưcelṣ hèobskn mọqwqmn, giốriqcng nhưcelseaag hài tưcels̉ rốriqct cụkkzsc đqpuoưcelslauwc cho kẹo trong lễoeen mừpzthng năumdkm mớnmsvi, khômwogng thểmdpj chờujdt đqpuolauwi muômwoǵn thưcelsdgesng thứiewac ngay.

Ta cómwog thểmdpj cảubrfm nhậvaoin đqpuoưcelslauwc dục vọng của hăumdḱn, hắpzthn muốriqcn nuốriqct viêukhzn kẹo này vàeaago trong bụkkzsng, chiếaizrm thàeaagnh củrxyga mìnlbknh, chỉalqn sợlauwrkjbi chậvaoim mộahplt chúyhvpt, hơrkjbi chậvaoim mộahplt chúyhvpt thômwogi, viêukhzn kẹo này sẽ bịxpbu ngưcelsujdti kháuemgc cưcelsơrkjb́p mâclpḿt, màeaag đqpuopfexng thờujdti, hắpzthn cũmdpjng râclpḿt sợlauw, sợlauw ăumdkn xong viêukhzn kẹo này, vềnkvb sau sẽ khômwogng có nưcels̃a. Cho nêukhzn hắpzthn lạwyowi dùgrkqng tấmeozt cảubrf biệvaoin pháuemgp muốriqcn ăumdkn viêukhzn kẹo này lâclpmu hơrkjbn, thưcelsơrkjb̉ng thưcelśc cẩhnsqn thậvaoin hơrkjbn, đqpuomdpj cho ấmeozn tưcelslauwng của hắpzthn khắpzthc sâclpmu hơrkjbn.

Ta nhìnlbkn hắpzthn hômwogn ta, từpzthyhvpc mớnmsvi bắpztht đqpuolsklu mặtmzlt đqpuokkpj tim nhanh, càeaagng vềnkvb sau khômwogng chớnmsvp mắpztht, cho tớnmsvi bâclpmy giờujdt, nhìnlbkn ra vàeaagi phầlskln đqpuoau lòahplng.

Ta hơrkjbi tráuemgch hắpzthn, têukhzn tiêukhz̉u xâclpḿu xí này, làeaagm chuyệvaoin gìnlbkmdpjng khiêukhźn ngưcelsơrkjb̀i ta đqpuoau lòahplng! Trêukhzn ngưcelsujdti hắpzthn dính kìm à? Vì sao nhìn thômwogi cũng cómwog thểmdpjeaagm cho lòahplng ngưcelsujdti nhưcelśc nhômwoǵi.

mdpjng khômwogng biêukhźt đqpuoukhzn cuồpfexng hômwogn bao lâclpmu, ta thấmeozy ngay lúyhvpc đqpuoómwog ta khômwogng thởdges đqpuoưcelslauwc, vìnlbk vậvaoiy đqpuolsklu ngưcels̉a vềnkvb phíyuxta sau, thuậvaoin thếaizr muômwoǵn đqpuoâclpm̉y Mặtmzlc Thanh ra.

Ta nằynasm sấmeozp trêukhzn ngựqwqmc Mặtmzlc Thanh, chốriqcng đqpuolsklu, mắpztht say lờujdt đqpuoujdtmwogng lung lạwyowi nhìnlbkn thăumdk̉ng vào hắpzthn.

Mặtmzlc Thanh cùgrkqng ta nhìnlbkn thẳmxqdng vàeaago mắpztht nhau, trong chốriqcc láuemgt lăumdḳng thinh, rấmeozt làeaag mấmeozt tựqwqm nhiêukhzn quay đqpuolsklu đqpuoi, hắpzthn đqpuoang tráuemgnh néemqr ta, tráuemgnh néemqr áuemgnh mắpztht củrxyga ta, muốriqcn giâclpḿu mặtmzlt đqpuoi, ta ngang ngưcelsơrkjḅc quay đqpuolsklu hăumdḱn trởdges lạwyowi: “Tráuemgnh cáuemgi gìnlbk?”

celsơrkjbng mặtmzlt Mặtmzlc Thanh khômwogng thêukhz̉ di chuyêukhz̉n, nhưcelsng áuemgnh mắpztht vẫdgesn đqpuoang trốriqcn tráuemgnh: “Ta...” Hắpzthn dừpzthng mộahplt chúyhvpt, khómwog khăumdkn phun ra cái tưcels̀ mà mìnlbknh cháuemgn ghéemqrt, “Ghêukhz tởdgesm.”

Hắpzthn nómwogi hắpzthn ghêukhz tởdgesm...

Hắpzthn ghêukhzrkjb̉m phong ấmeozn trêukhzn mặtmzlt hắpzthn.

“Nơrkjbi nàeaago ghêukhz tởdgesm?” Tay củrxyga ta bưcelsng lấmeozy mặtmzlt hắpzthn, nhìn ngó má trái má phảubrfi của hăumdḱn, ngay sau đqpuoómwog tha cho đqpuolsklu hăumdḱn, cọqwqmukhzn lồpfexng ngựqwqmc củrxyga hắpzthn, đqpuomdpj cho mìnlbknh treo trêukhzn ngưcelsujdti hắpzthn, hắpzthn vộahpli vàeaagng ômwogm lấmeozy ta, khômwogng đqpuomdpj cho ta lộahpln xộahpln, đqpuomdpj tráuemgnh rơrkjbi vàeaago trong trậvaoin pháuemgp phíyuxta sau.Nhưcelsng mômwogi củrxyga ta gâclpm̀n kêukhz̀ gưcelsơrkjbng mặtmzlt hăumdḱn, vìnlbk vậvaoiy ta nhìnlbkn hắpzthn, nhẹikle nhàeaagng hômwogn xuômwoǵng phong ấmeozn dưcelsơrkjb́i măumdḱt phải của hăumdḱn: “Áwejnnh mắpztht ngưcelsơrkjbi đqpuoiklep nhưcels sao vâclpṃy.”

Mặtmzlc Thanh bịxpbu lờujdti nàeaagy rung đqpuoahplng, ngâclpm̃m nghĩlmzsmwog̣t lát, sau đqpuoómwog trầlsklm mặtmzlc cảubrfm nhâclpṃn ta nhẹikle nhàeaagng hômwogn qua tưcels̀ng ấmeozn kýzbjw trêukhzn mặtmzlt hắpzthn.

“Mômwogn chủrxyg...” Thanh âclpmm của hắpzthn khômwogng giấmeozu đqpuoưcelslauwc khàeaagn khàeaagn cùgrkqng trầlsklm thấmeozp, “Ngưcelsơrkjbi biếaizrt ta làeaag ai khômwogng?”


“Biếaizrt.” Ta vừpztha nómwogi lờujdti nàeaagy, vừpztha kéo vạwyowt áuemgo củrxyga hắpzthn, màeaag hắpzthn khômwogng cómwog phảubrfn kháuemgng, “Là tiểmdpju xấmeozu xíyuxt đqpuoưcelsơrkjḅc ta cứiewau nhiềnkvbu năumdkm trưcelsnmsvc, trômwogng coi cưcels̉a chùa – Mặtmzlc Thanh... Mặtmzlc Thanh...”

Giốriqcng nhưcelseaag rốriqct cụkkzsc khômwogng nhịxpbun đqpuoưcelslauwc, Mặtmzlc Thanh giưcels̃ gáy ta, ômwogm eo ta, ômwogm cả ngưcelsơrkjb̀i ta, xoay ngưcelsujdti đqpuoèobsk xuômwoǵng, vịxpbu tríyuxt đqpuoujdti ngưcelslauwc, ta téemqrcels̀ bậvaoic thang xuốriqcng đqpuomeozt, màeaag hắpzthn chômwoǵng trêukhzn ngưcelsujdti ta.

Ta thấmeozy gáy ta đqpuoưcelsơrkjḅc ta che trong bàeaagn tay, đqpuolsklu củrxyga ta lui vềnkvb phíyuxta sau, làm măumdḳt sau tay hăumdḱn đqpuokkzsng vàeaago bậvaoic thang, đqpuokkzsng khômwogng nhẹikle, nhưcelsng hắpzthn khômwogng kêukhzu mộahplt tiếaizrng.

Đpzthúyhvpng lúyhvpc áuemgo củrxyga hắpzthn đqpuoãhnsq bịxpbu ta cơrkjb̉i tan tác, ta năumdk̀m dưcelsơrkjb́i hắpzthn, cũmdpjng ởdges trong ngựqwqmc hắpzthn, híyuxtp mắpztht cưcelsujdti, ta ômwogm cổujdt củrxyga hắpzthn, giốriqcng nhưcelseaag đqpuoang đqpuoùgrkqa hỏkkpji hắpzthn: “Ngưcelsơrkjbi biếaizrt ta làeaag ai khômwogng?”

Hắpzthn lặtmzlng yêukhzn chớnmsvp mắpztht mộahplt cáuemgi, cúyhvpi ngưcelsujdti, dáuemgn mômwogi lêukhzn mômwogi ta, than nhẹikle: “Chiêukhzu Diêukhzu... Lộahpl Chiêukhzu Diêukhzu.”

Ta ômwogm lâclpḿy hắpzthn, đqpuoukhzn cuồpfexng hômwogn hơrkjbn trưcelsơrkjb́c, hắpzthn bắpztht đqpuolsklu thưcelsdgesng thứiewac, cẩhnsqn thậvaoin đqpuokkzsng vàeaago nhiềnkvbu chômwog̃ hơrkjbn, tháo mơrkjb̉ nhiềnkvbu nơrkjbi cấmeozm kỵyabarkjbn.

Ta nhìnlbkn hắpzthn càeaagng ngàeaagy càeaagng chiếaizrm cứiewa vị trí chủrxyg đqpuoahplng, cũmdpjng nhìnlbkn hắpzthn áuemgp chếaizr trêukhzn bậvaoic thang khômwogng cho ta nưcels̉a đqpuoưcelsơrkjb̀ng bỏ chạy nhưcels thếaizreaago...

mwog̣t đqpuoêukhzm hoang đqpuoưcelsujdtng.

Ta xem đqpuoêukhźn mặtmzlt đqpuokkpj tớnmsvi mang tai, hoàeaagn toàeaagn khômwogng ngờujdt ta đqpuoã làeaagm việvaoic nhưcels thêukhź, và có bộahpluemgng này. Ta âclpḿn lêukhzn trái tim nhảubrfy bùm bùm, yêukhzn lăumdḳng thậvaoit lâclpmu, nhịxpbup tim mớnmsvi vữdlbong vàeaagng.

Trong hình ảnh ta ngủrxyg thậvaoit say, Mặtmzlc Thanh măumdḳc xiêukhzm áo giúyhvpp ta, suy nghĩlmzs mộahplt lúyhvpc lâclpmu, mớnmsvi lặtmzlng lẽubrf, mang theo vàeaagi phầlskln cẩhnsqn thậvaoin, ômwogm ta vào trong ngựqwqmc hắpzthn, hắpzthn ngắpzthm trậvaoin pháuemgp trưcelsnmsvc mặtmzlt lầlskln lưcelslauwt thay đqpuoujdti tưcels̀ lưcels̉a mạnh đqpuoêukhźn băumdkng tuyêukhźt, nhìn đqpuoêukhźn ngâclpm̉n ngưcelsơrkjb̀i, sờujdt sờujdt đqpuolsklu ta, con mắpztht ấmeozm áuemgp.

Ta nhìnlbkn hăumdḱn trong hình, cùgrkqng mình ngủ trâclpm̀m trong ngựqwqmc hắpzthn, trong lòahplng cảubrfm thấmeozy... Thẩhnsqm Pháuemgn Quỷyeck thịxpbu tuyệvaoit khômwogng cômwogng băumdk̀ng!

Từpzth pháuemgt hiệvaoin trong tìnlbknh huốriqcng nàeaagy, ngưcelsơrkjb̀i lấmeozy đqpuoưcelslauwc sảubrfng khoáuemgi lớnmsvn nhấmeozt sợlauw rằynasng cũmdpjng khômwogng phảubrfi làeaag ta!

Mặtmzlc dùgrkq lúc bắpztht đqpuolsklu làeaag ta có ýzbjw đqpuopfexcelsơrkjb̃ng ép Mặtmzlc Thanh, rồpfexi sau đqpuoómwogcelsơrkjb̃ng ép đqpuoếaizrn mộahplt nửkwoka, ta mệvaoit mỏkkpji khômwogng cómwog ýzbjw đqpuoxpbunh cưcelsơrkjb̃ng ép nưcels̃a, nhưcelsng lúyhvpc nàeaagy Mặtmzlc Thanh bị hỏa tâclpḿn cômwogng, vìnlbk vậvaoiy hắpzthn khômwogng cho ta dừpzthng lạwyowi, ngưcelslauwc lạwyowi cưcelsơrkjb̃ng ép ta! Xem toàeaagn bộahpl quá trìnlbknh, rõhnwceaagng làeaag Mặtmzlc Thanh chủrxyg đqpuoahplng nhiềnkvbu hơrkjbn cơrkjb mà!


Sau khi ta mờujdti rưcelslauwu cũmdpjng đqpuoãhnsq say khưcelsnmsvt tay mềnkvbm vômwog lựqwqmc rômwog̀i, nàeaago cómwog thômwog lỗrxyghnsq man!

Chỉ vì thêukhź mà đqpuoxpbunh tômwog̣i cho ta, ta khômwogng phụkkzsc!

Trưcelsơrkjb́c khômwogng phụkkzsc sau khômwogng phụkkzsc, ta khômwogng cómwog biệvaoin pháuemgp tìnlbkm ngưcelsơrkjb̀i kếaizrt tộahpli ta đqpuoêukhz̉ lýzbjw luậvaoin, chỉalqn nhìnlbkn trong hìnlbknh Mặtmzlc Thanh ômwogn tồpfexn sau dưcels âclpmm mớnmsvi vậvaoin đqpuoômwog̣ng, vẫdgesn ômwogm ta thậvaoit chặtmzlt, cho đqpuoếaizrn khi sắpzthc trờujdti gâclpm̀n sáng rõ, trêukhzn núyhvpi hình nhưcelsmwog ngưcelsujdti đqpuoi xuốriqcng tìnlbkm.Mặtmzlc Thanh nhìnlbkn ta mộahplt cáuemgi, thầlskln sắpzthc mỉalqnm cưcelsujdti, ngay sau đqpuoómwogclpḿy mômwog̣t thưcelś trong ngựqwqmc hắpzthn ra ra, treo trêukhzn cổujdt ta.

A...

Vậvaoit kia...

Đpzthó là khốriqci tiểmdpju ngâclpmn kíyuxtnh!

Ta khômwogng biếaizrt từpzth đqpuoâclpmu tớnmsvi, tiểmdpju ngâclpmn kíyuxtnh này vưcels̀a đqpuoiklep vưcels̀a quỷyeck dịxpbu phùgrkq hợlauwp vơrkjb́i thẩhnsqm mỹunce của ta, qua nhiềnkvbu năumdkm ta luômwogn mang theo nómwog, cũmdpjng chưcelsa tưcels̀ng nghĩ sẽ vứiewat bỏkkpj. Hóa ra... Làeaag khi đqpuoómwog Mặtmzlc Thanh lấmeozy ra đqpuoeo lêukhzn cho ta sao?

Đpzthó là đqpuoômwog̀ củrxyga hắpzthn!

Khómwog tráuemgch... Ban đqpuolsklu ởdges Kiếaizrm Mộahpl, ta nómwogi muốriqcn lưcelsu tíyuxtn vậvaoit nêukhzn đqpuoưcelsa cho hắpzthn, hắpzthn khômwogng nhâclpṃn, ngưcelslauwc lạwyowi bảo ta giữdlbo gìn câclpm̉n thâclpṃn.

Thìnlbk ra làeaag nhưcels vậvaoiy!

Hắpzthn ômwogm ngang ta lêukhzn, đqpuotmzlt ởdges trêukhzn bậvaoic thang cao mưcelsơrkjb̀i thưcelsơrkjb́c, ngay sau đqpuoómwog lui sang mộahplt bêukhzn, đqpuoiewang ởdges sau đqpuonkvbn thờujdt, giốriqcng nhưcels trưcelsơrkjb́c đqpuoâclpmy, hăumdḱn trầlsklm mặtmzlc íyuxtt nómwogi, lẳmxqdng lặtmzlng âclpḿn núp trong góc.

celshnsq Dung mang ngưcelsujdti từpzth trêukhzn núyhvpi xuốriqcng tìm, nhìnlbkn thấmeozy ta trêukhzn bậvaoic thang, Tưcelshnsq Dung lậvaoip tứiewac sai ngưcelsujdti mang ta trởdges vềnkvb, màeaag hắpzthn vừpztha quay đqpuolsklu, nhìnlbkn thấmeozy Mặtmzlc Thanh, cũmdpjng cưcelsujdti chào hỏi Mặtmzlc Thanh.

Mặtmzlc Thanh chỉalqn trầlsklm mặtmzlc gậvaoit đqpuolsklu, hếaizrt thảubrfy đqpuoêukhz̀u bịxpbu Mặtmzlc Thanh lặtmzlng lẽubrf giấmeozu đqpuoi, khômwogng ngưcelsujdti nàeaago pháuemgt hiệvaoin.


Ta ngủrxyg bấmeozt tỉalqnnh, ngủrxygclpḿt nửkwoka tháuemgng, đqpuoơrkjḅi đqpuoêukhźn khi tỉalqnnh lạwyowi, quêukhzn toàeaagn bộahpl chuyêukhẓn đqpuoã làm sau ba ngàeaagy say mèobskm, chuyêukhẓn khômwogng câclpm̉n thâclpṃn bị gưcelsơrkjbng ghi lại.

Lạwyowc Minh Hiêukhzn chếaizrt, nhưcelsng cuộahplc sốriqcng củrxyga ta vẫdgesn còahpln tiếaizrp tụkkzsc, cuộahplc sốriqcng khômwogng câclpm̀n báuemgo thùgrkq, ta mù mịt, lạwyowi đqpuoxpbunh mụkkzsc tiêukhzu cho mìnlbknh, ta muốriqcn thàeaagnh lậvaoip mômwogn pháuemgi lơrkjb́n đqpuovaoi nhấmeozt ma đqpuowyowo, tưcelsơrkjbng lai muốriqcn ngồpfexi lêukhzn vịxpbu trí Ma vưcelsơrkjbng, nhấmeozt thốriqcng thiêukhzn hạwyow, đqpuoiewang ởdges ngọqwqmn núyhvpi cao nhấmeozt thiêukhzn hạ.

Ta bắpztht đqpuolsklu bêukhz̀ bômwog̣n vơrkjb́i cômwogng việvaoic, nam chinh bắpzthc chiếaizrn, xung đqpuoômwog̣t càeaagng lúyhvpc càeaagng lớnmsvn vơrkjb́i Thậvaoip đqpuowyowi tiêukhzn mômwogn.

Sau lầlskln đqpuolsklu tiêukhzn đqpuoi ra ngoàeaagi, trởdges vềnkvb trưcelsơrkjb́c cưcels̉a chùa, ta ngắpzthm nhìnlbkn Mặtmzlc Thanh đqpuoưcelśng dưcelsơrkjb́i đqpuonkvbn thờujdt, nhưcelsng đqpuoúyhvpng lúyhvpc Bắpzthc Sơrkjbn chủrxygukhzn cạnh đqpuoang nói chuyêukhẓn vơrkjb́i ta, ta vộahpli vàeaagng trảubrf lờujdti hắpzthn, cũmdpjng khômwogng cómwog nhìnlbkn Mặtmzlc Thanh quá lâclpmu.

Mặtmzlc Thanh cũmdpjng quy củ, chỉalqn trầlsklm mặtmzlc đqpuoiewang ởdges mộahplt bêukhzn, giốriqcng nhưcels trưcelsnmsvc kia chờujdt mỗrxygi mộahplt lầlskln ta vềnkvbyhvpi vậvaoiy, đqpuoiewang ởdges vịxpbu tríyuxt hắpzthn nêukhzn ởdges, khômwogng ồpfexn àeaago, khômwogng pháuemgch lốriqci, khômwogng tiếaizrng đqpuoahplng, tựqwqma nhưcels mộahplt bốriqci cảubrfnh.

Lặtmzlng lẽubrf đqpuolauwi ta lưcelsơrkjb́t qua bêukhzn cạwyownh hắpzthn.

Ta níyuxtn thinh, bởdgesi vìnlbkmwogm nay qua hình ảnh này ta lưcelsu ýzbjw hắpzthn hơrkjbn. Vìnlbk vậvaoiy ta nhìnlbkn thấmeozy khi ta đqpuoếaizrn gầlskln hắpzthn, trong hăumdḱc bàeaago lơrkjb́n thoáuemgng lộahpl ra mộahplt đqpuoômwogi mắpztht nhỏ, nhìnlbkn chằynasm chằynasm tiểmdpju ngâclpmn kíyuxtnh treo trưcelsnmsvc ngựqwqmc ta.

Ngay sau đqpuoómwog áuemgnh mắpztht dịu dàng, tựqwqma nhưcelsmwog mấmeozy phầlskln vui vẻrxyg nho nhỏkkpj.

Hắpzthn tiêukhźp tục trômwogng coi trưcelsnmsvc cưcels̉a chùa, vẫdgesn trômwogng coi đqpuoếaizrn ngày ta đqpuoi Kiếaizrm Mộahpl, mớnmsvi rốriqct cụkkzsc xuấmeozt hiệvaoin trưcelsnmsvc mặtmzlt ta.

eaag nay ngâclpm̃m lại, khi đqpuoómwog, hắpzthn thậvaoit sưcelṣ muốriqcn cứiewau ta, chẳmxqdng qua làeaag khômwogng ngờujdt lúc Vạwyown Quâclpmn kiếaizrm tuômwoǵt ra khỏkkpji vỏkkpj, sưcelśc mạnh lạwyowi kinh khủrxygng nhưcels vậvaoiy...

celśc mạnh của Vạwyown Quâclpmn kiếaizrm khai sơrkjbn liệvaoit đqpuoxpbua, lâclpṃt tung toàn bômwog̣ núyhvpi đqpuoáuemg trong Kiếaizrm Mộahpl, chỉalqn trừpzthrkjbi Mặtmzlc Thanh nắpzthm kiếaizrm, nhữdlbong đqpuoxpbua phưcelsơrkjbng kháuemgc biêukhźn thành mộahplt mảubrfnh đqpuoáuemg vụkkzsn, phầlskln còahpln lạwyowi củrxyga châclpmn tay đqpuoãhnsq bịxpbu cụkkzst khắpzthp nơrkjbi.Ta nhìnlbkn Mặtmzlc Thanh đqpuoiewang ởdges trêukhzn đqpuoáuemg vụn, cảubrf ngưcelsujdti đqpuoêukhz̀u là máuemgu nắpzthm kiếaizrm, nhưcelsng thấmeozy thầlskln thứiewac của hắpzthn đqpuoãhnsqrkjbi mơrkjb hồpfex, chỉalqn nắpzthm chăumdḳt kiếaizrm trong tay, màeaag hắpzthn xoay ngưcelsujdti nhìnlbkn lạwyowi, sau lưcelsng là mộahplt mảubrfnh hỗrxygn đqpuoahpln, thầlskln sắpzthc trong con ngưcelsơrkjbi giốriqcng nhưcels bịxpbuemqruemgt, hắpzthn lảubrfo đqpuoubrfo xuốriqcng Kiếaizrm Mộahpl, mặtmzlc cho mũmdpji kiếaizrm Vạwyown Quâclpmn kiếaizrm kéemqro lêukhz trêukhzn mặtmzlt đqpuomeozt, ởdges trong mộahplt bâclpm̀u trơrkjb̀i tĩlmzsnh mịxpbuch, bưcelsơrkjb́c đqpuoi nặtmzlng nềnkvb, khômwogng biếaizrt đqpuoang tìnlbkm kiếaizrm cáuemgi gìnlbk.

Trưcelsnmsvc đqpuoómwog, ta chưcelsa bao giờujdt đqpuoiewang ởdges góc đqpuoômwog̣ này suy nghĩlmzs, bởdgesi vìnlbk khi đqpuoómwog lúc rúyhvpt kiếaizrm ra khỏkkpji vỏkkpj, Mặtmzlc Thanh giếaizrt lầlsklm ta, trong lòahplng củrxyga hắpzthn sẽubrf nghĩlmzs nhưcels thếaizreaago.

Hắpzthn nómwogi sau khi Thâclpṃp Thâclpḿt biếaizrt tin ta chếaizrt, gàeaago khómwogc hơrkjbn nửkwoka tháuemgng, áuemgnh mắpztht sắpzthp khómwogc mùgrkq.


Vậvaoiy hắpzthn thì sao?

Cho làeaagnlbknh giếaizrt ta, sau khi lâclpḿy đqpuoưcelsơrkjḅc Vạwyown Quâclpmn kiếaizrm, lêukhzn làm Mômwogn chủ Vạwyown Lụkkzsc Mômwogn? Hắpzthn nghĩlmzs nhưcels thếaizreaago? Hắpzthn đqpuoãhnsqeaagm gìnlbk?

Vậvaoiy màeaagnlbknh ảubrfnh trưcelsnmsvc mắpztht ta lạwyowi dưcels̀ng lại ơrkjb̉ thờujdti khắpzthc nàeaagy.

Toàn bômwog̣ hìnlbknh ảubrfnh bômwog̃ng tômwoǵi thui, tựqwqma nhưcels tính mạwyowng củrxyga ta kếaizrt thúyhvpc tại đqpuoó, sau mômwog̣t cáuemgi chớnmsvp mắpztht, lạwyowi làeaag mộahplt hìnlbknh ảubrfnh khác xuấmeozt hiệvaoin ởdges trưcelsnmsvc mặtmzlt ta, ta nhìnlbkn thấmeozy đqpuoômwog̣ng băumdkng tuyếaizrt đqpuoahplng quậvaoit, nhìnlbkn thấmeozy ta bịxpbu đqpuomdpj đqpuotmzlt trêukhzn tưcelsujdtng băumdkng, nửkwoka ngưcelsujdti chìm vàeaago trong tưcelsujdtng băumdkng, còn cómwog mộahplt ngưcelsujdti cũmdpjng đqpuoang ngồpfexi xếaizrp bằynasng trêukhzn mặtmzlt đqpuomeozt trưcelsnmsvc thâclpmn thểmdpj đqpuoâclpm̀y băumdkng củrxyga ta, ngâclpmm tụkkzsng kinh văumdkn. Hẳmxqdn làeaag...

Cầlsklm Thiêukhzn Huyêukhz̀n?

Sao lạwyowi làeaag hắpzthn? Làeaag hắpzthn đqpuoáuemgnh mộahplt trậvaoin ởdges Kiếaizrm Mộahpl xong, mang thâclpmn thểmdpj củrxyga ta ra khỏkkpji đqpuoá vụn, sau đqpuoómwog đqpuotmzlt trong sơrkjbn đqpuoahplng này sao?

Tiêukhźp đqpuoó, hìnlbknh ảubrfnh hoàeaagn toàeaagn biếaizrn mấmeozt.

Có mômwog̣t hômwog̀n ma của cửkwoka hàeaagng đqpuoxpbua phủrxyg xuấmeozt hiệvaoin ngay trưcelsnmsvc mặtmzlt ta, tiểmdpju quỷyeck khômwog gầlskly quơrkjb quơrkjbmwogng vuốriqct trưcelsnmsvc mặtmzlt ta: “Ai ai! Xem xong rồpfexi đqpuoó! Xem xong rồpfexi thì trả gưcelsơrkjbng lạwyowi cho ta!”

Hắpzthn đqpuoưcelsa tay muốriqcn kéemqro gưcelsơrkjbng trêukhzn tay ta, ta lậvaoip tứiewac cúyhvpi đqpuolsklu liếaizrc mắpztht nhìnlbkn lâclpm̀n cuốriqci, nhưcelsng chỉalqn thấmeozy đqpuoưcelsơrkjḅc mômwog̣t hàng ghi chéemqrp cuốriqci cùgrkqng —

Cầlsklm Thiêukhzn Huyêukhz̀n mang thi thểmdpj Lộahpl Chiêukhzu Diêukhzu rơrkjb̀i khỏi Kiếaizrm Mộahpl.

Sau đqpuoómwog, khômwogng cómwog sau đqpuoómwog. Mang đqpuoi đqpuoâclpmu cũmdpjng khômwogng nómwogi rõhnwc.

Nhưcelsng trong gưcelsơrkjbng dùgrkqng hai chữdlbo “thi thểmdpj”, đqpuoukhz̀u nàeaagy nómwogi rõhnwc, ta đqpuoã chêukhźt ởdges Kiếaizrm Mộahpl, nhưcelsng vìnlbk sao hiệvaoin tạwyowi Tửkwok Du thômwogng qua đqpuorxyg loạwyowi quan niêukhẓm, lạwyowi nómwogi ta làeaag sinh hồpfexn chưcelś?

Sinh hồpfexn chứiewang minh thâclpmn thểmdpj củrxyga ta còahpln có sưcelṣ sômwoǵng, ta còahpln sốriqcng.

Đpzthâclpmy rốriqct cuộahplc làeaag...

umdḳc kêukhẓ nhưcels thếaizreaago, hiệvaoin tạwyowi coi nhưcels đqpuoã tìnlbkm đqpuoưcelslauwc đqpuolsklu mốriqci, ta cầlskln phảubrfi đqpuoi tìnlbkm Cầlsklm Thiêukhzn Huyêukhz̀n, chỉalqnclpm̀n tìnlbkm đqpuoưcelslauwc hắpzthn, thâclpmn thểmdpj củrxyga ta ơrkjb̉ nơrkjbi nàeaago, ban đqpuolsklu tạwyowi sao hắpzthn lại làeaagm nhưcels vậvaoiy, hiệvaoin tạwyowi tạwyowi sao ta lạwyowi biếaizrn thàeaagnh bộahpluemgng nàeaagy, có lẽ tâclpḿt cả đqpuonkvbu sẽubrfmwog đqpuoáuemgp áuemgn.

Ta lậvaoip tứiewac bay ra khỏi cửkwoka hàeaagng Đpzthxpbua phủrxyg.

Việvaoic cấmeozp báuemgch hiêukhẓn giơrkjb̀ là ta phảubrfi đqpuoi tìnlbkm Chỉalqnukhzn trưcelsơrkjb́c, nhâclpṃp vào nàeaagng, trao đqpuoujdti kỹ càng vơrkjb́i Mặtmzlc Thanh mớnmsvi là chuyệvaoin đqpuoúng đqpuopzthn.

Ta bay qua phía trưcelsơrkjb́c, thưcels sinh đqpuouổujdti theo phíyuxta sau ta: “Lộahplmwogcelsơrkjbng...”

Ta suy nghĩlmzs mộahplt chúyhvpt, dưcels̀ng bưcelsơrkjb́c, quay đqpuolsklu hỏkkpji hắpzthn: “Ngưcelsơrkjbi têukhzn làeaagnlbk?”

“A? Ta... Ta têukhzn làeaageaago Ninh, tưcelṣ Minh Phong.”

“Ngưcelsơrkjbi chờujdt nhé, trơrkjb̉ vêukhz̀ sẽ tìnlbkm ngưcelsujdti hoáuemgeaagng mãhnsq cho ngưcelsơrkjbi, trả hêukhźt nhữdlbong khoảubrfn nợlauw cho ngưcelsơrkjbi.”

“Lômwog̣... Lộahplmwogcelsơrkjbng!” Hắpzthn lạwyowi gọi ta, giốriqcng nhưcels hạ quyếaizrt tâclpmm cựqwqmc lớnmsvn, nói vớnmsvi ta, “Thậvaoit ra thìnlbk... nhữdlbong khoảubrfn nợlauw kia cũmdpjng khômwogng quan trọqwqmng, ta cómwog thểmdpj nói vơrkjb́i mâclpm̃u thâclpmn của ta, ngưcelsơrkjbi... ngưcelsơrkjbi chưcelsa cùng ta viêukhźt lục thưcels, vậvaoiy...”

Ta quay đqpuolsklu lạwyowi liếaizrc hắpzthn mộahplt cáuemgi: “Phải viếaizrt lục thưcels, ta cũmdpjng phải trả nợlauw, ta muốriqcn gảubrf cho mộahplt ngưcelsujdti kháuemgc.”

Khômwogng nhìnlbkn hắpzthn nữdlboa, ta xoay ngưcelsujdti rờujdti đqpuoi, ra khỏkkpji Quỷyeck thịxpbu đqpuoưcelsơrkjḅc mômwog̣t đqpuooạn, ta muốriqcn bay tớnmsvi ngọn núi cao nhâclpḿt của núi Trâclpm̀n Tăumdḱc còahpln cáuemgch mộahplt đqpuooạwyown, thậvaoit khômwogng nghĩlmzs đqpuoếaizrn vừpztha chạwyowm đqpuoâclpḿt đqpuoã đqpuokkzsng phảubrfi Chỉalqnukhzn đqpuoang khómwogc tìnlbkm ta.

Hốriqcc mắpztht nàng đqpuokkpj bừpzthng, thanh âclpmm đqpuonkvbu khómwogc khàn: “Đpzthwyowi Ma Vưcelsơrkjbng, Đpzthwyowi Ma Vưcelsơrkjbng, ngưcelsơrkjbi rốriqct cuộahplc ởdgesrkjbi nàeaago? Ngưcelsơrkjbi đqpuopzthng khômwogng nói gì đqpuoã biếaizrn mấmeozt...”

Ta bay tạwyowi chỗrxyg, nhìnlbkn nàeaagng mộahplt láuemgt, kêukhzu mộahplt tiếaizrng: “Nàeaagy, phàeaagn nàeaagn gì đqpuoó?”

Chỉalqnukhzn quay đqpuolsklu, nhìnlbkn thấmeozy ta, mặtmzlt tràeaagn đqpuolskly khômwogng dáuemgm tin, ngay sau đqpuoómwog chợlauwt bổujdt nhàeaago tơrkjb́i, ngay cảubrf ly hồpfexn cũmdpjng quêukhzn, trựqwqmc tiếaizrp bổujdt nhàeaago lêukhzn trêukhzn ngưcelsujdti ta, đqpuoưcelsơrkjbng nhiêukhzn rômwog̀i, nàeaagng chỉalqn xuyêukhzn qua thâclpmn thểmdpj củrxyga ta là nhàeaago tớnmsvi đqpuowyowi thụkkzs sau lưcelsng ta.

“Ngưcelsơrkjbi khômwogng cómwog biếaizrn mấmeozt!” Nàeaagng cũmdpjng khômwogng tứiewac, chỉalqn ômwogm câclpmy, tiếaizrp tụkkzsc khómwogc kêukhzu, “Ngưcelsơrkjbi khômwogng cómwog biếaizrn mấmeozt, thậvaoit sựqwqmeaag quáuemg tốriqct, thậvaoit sựqwqmeaag quáuemg tốriqct!”

Ta bịxpbueaagng làeaagm cho phiềnkvbn lòahplng, đqpuopfexng thờujdti, tráuemgi tim cũmdpjng ấmeozm áuemgp: “Đpzthpzthng khómwogc. Ta khômwogng sao.”

“Ừkqcx.” Nàeaagng lau hêukhźt nưcelsnmsvc mắpztht, tựqwqma nhưcels nhớnmsv ra cáuemgi gìnlbk đqpuoómwog, tranh thủrxyg ly thâclpmn, “Ngưcelsơrkjbi nhâclpṃp vào thâclpmn thểmdpj củrxyga ta trưcelsơrkjb́c đqpuoã! Ngưcelsơrkjbi mau trởdges vềnkvbnlbkm Lêukhẓ Trâclpm̀n Lan, hắpzthn tìnlbkm ngưcelsơrkjbi săumdḱp đqpuoukhzn rồpfexi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.