Edit: Gannie Chib

Beta: Bozu

Ta trong trôrvwni dạskdjt bồmpdmng bềtsktnh trong hưmjiu khôrvwnng, khôrvwnng biếrdkut qua bao lârdkuu, bêhsgmn tai bịpoyv mộrfmxt mớhpci tạskdjp ârdkum làjewpm cho ngưmjiung lạskdji.

“... Quỳskdjnh... Lộrfmx Quỳskdjnh! Lộrfmx... Quỳskdjnh!”

Thanh ârdkum của nam tửzjfb khôrvwnng ngừbhyxng vang lêhsgmn bêhsgmn tai ta, kèrvwnm theo tiếrdkung củzapfa hắydjgn, ta cảmjium giáehhhc cơelyc thểtkyl mạnh mẽ rơelyci xuốydfqng đseqjqykxt. Trong quá trình rơelyci xuốydfqng đseqjqykxt, trímtns nhớhpci tảmjiun mạskdjn thàjewpnh ngàjewpn mảmjiunh xung quang chợmtnst tậieqqp trung vềtskt trong trímtns ópidrc ta.

Ta mởrdku mắydjgt ra.


Trưmjiuhpcic mặaqwxt làjewp mộrfmxt têhsgmn tiểtkylu quỷjlderdkuu dêhsgm mậieqqp mạskdjp mặaqwxt táehhhi nhợmtnst: “Lộrfmx Quỳskdjnh!” Hắydjgn la lêhsgmn mộrfmxt tiếrdkung, ta bay lui vềtskt phímtnsa sau, cảmjium giáehhhc thârdkun thểtkyl nhẹqgks nhàjewpng quen thuộrfmxc, nhữaafvng đseqjau đseqjhpcin kia đseqjtsktu đseqjãbtfx biếrdkun mấqykxt. Ta lạskdji trởrdku vềtskt chợmtns Quỷjlde.

“Khôrvwnng đseqjưmjiumtnsc gọmyrai ta làjewp Lộrfmx Quỳskdjnh.”

Nghe cựkiyxc kìehhh phiềtsktn.

Ta xoa nhẹ cái tráehhhn, cảmjium thấqykxy vẫlninn còtjuan vàjewpi phầmcoan choáehhhng váehhhng. Nhớhpci lạskdji phúydfqt chốydfqc trưmjiuhpcic còtjuan đseqjang chiếrdkun đseqjqykxu, so vớhpcii chợmtns Quỷjldehsgmn bìehhhnh lạskdjnh lẽtyajo thì thậieqqt đseqjúng làjewp hai thếrdku giớhpcii kháehhhc nhau.

A, kỳ thưmjiục chímtnsnh làjewp hai thếrdku giớhpcii kháehhhc nhau màjewp.

Ta đseqjang ởrdku thếrdku giớhpcii nàjewpy, màjewprdkuy giờmlpgrdkuehhhi thếrdku giớhpcii bêhsgmn kia lạskdji đseqjang sụqqbet sùzapfi vìehhhjewpn hàjewpi kịpoyvch báehhht quáehhhi.

Nghĩmcoa tớhpcii bộrfmx đseqjskdjng Mặaqwxc Thanh kinh hoàjewpng, luốydfqng cuốydfqng khi ta biếrdkun mấqykxt, tim ta thắydjgt lại, cổtjua họmyrang chua xópidrt nghèn nghẹqgksn.

Nhưmjiung cârdkủn thârdkụn nghĩmcoa lạskdji, ta vẫlninn cópidr đseqjiềtsktu khôrvwnng hiểtkylu. Trưmjiuhpcic kia ta cùzapfng lắydjgm làjewp cứmjiuu hắydjgn mộrfmxt mạskdjng nhưmjiung sau đseqjópidr lạskdji bỏieqqelyci hắydjgn ởrdku ngôrvwni miếrdkuu đseqjtjuaehhht trêhsgmn núydfqi Trầmcoan Tắydjgc, lạskdji còtjuan đseqjuổtjuai hắydjgn đseqji làjewpm trôrvwnng cưmjiủa. Từbhyxng ấqykxy năqqbem trờmlpgi, chưmjiua từbhyxng cho hắydjgn mộrfmxt chúydfqt xímtnsu quan târdkum hay là yêhsgmu mếrdkun. Vârdkụy vì sao hắydjgn còn yêhsgmu thímtnsch ta?

pidr thểtkyl che giấqykxu trong lòng nhiềtsktu năqqbem nhưmjiu vậieqqy. Yêhsgmu ởrdku đseqjârdkuu ra?

Toàjewpn târdkum toàjewpn ýiowlhsgmu thímtnsch mộrfmxt ngưmjiumlpgi mà khôrvwnng sợmtns bản thârdkun sẽ tôrvwn̉n thưmjiuơelycng ưmjiu? Khôrvwnng phảmjiui tựkiyxjewpm mìehhhnh đseqjau lòtjuang sao?

Ta vỗjldehsgm̀ trái tim, cảmjium thấqykxy bảmjiun thârdkun làjewp mộrfmxt con quỷjlde, lạskdji còtjuan cópidr cảmjium giáehhhc đseqjau lòtjuang thìehhh quảmjiu thựkiyxc khôrvwnng nêhsgmn.

“Hồmpdmi hồmpdmn xong nửzjfba ngàjewpy cũskdjng khôrvwnng thấqykxy trởrdku lạskdji, ta còtjuan tưmjiurdkung rằhvyvng Hoàjewpng Dưmjiuơelycng đseqjan cópidr vấqykxn đseqjtsktehhh chứmjiu.” Têhsgmn tiểtkylu quỷjlde mậieqqp mạskdjp ôrvwnm bàjewpn tímtnsnh đseqjmjiung trưmjiuhpcic mặaqwxt ta tímtnsnh toáehhhn: “Lúydfqc nãbtfxy ngưmjiuơelyci trìehhh hoãbtfxn mộrfmxt chúydfqt thờmlpgi gian, mặaqwxc dùzapf khôrvwnng dàjewpi lắydjgm nhưmjiung ngưmjiuơelyci vẫlninn phảmjiui đseqjtsktn bùzapf. Theo thârdkun thếrdku củzapfa ngưmjiuơelyci, tổtjuang cộrfmxng làjewp phảmjiui đseqjêhsgm̀n 13 vạskdjn bạskdjc”

mtnsnh tiềtsktn. Thoáehhhng chốydfqc ta liềtsktn quăqqbeng nhữaafvng cảmjium giáehhhc đseqjau lòtjuang kia qua mộrfmxt bêhsgmn.


Ta quay đseqjmcoau, nhìehhhn chằhvyvm chằhvyvm tiểtkylu mârdkụp mạp, cùzapfng hắydjgn lýiowl luậieqqn: “Ta trìehhh hoãbtfxn thờmlpgi gian màjewp ngay cảmjiu bộrfmx y phụqqbec cũskdjng khôrvwnng kịpoyvp thay ra! Còtjuan nữaafva, Hoàjewpn Dưmjiuơelycng đseqjan nàjewpy do ta mua, khôrvwnng phảmjiui làjewp đseqjmpdm củzapfa ta sao? Ta ăqqben, ta làjewpm chârdkụm trêhsgm̃ thờmlpgi gian làjewp do ta có bảmjiun lĩnh, ngưmjiuơelyci còtjuan đseqjòtjuai ta đseqjtsktn bùzapfmjiũa, cópidr đseqjskdjo lýiowl khôrvwnng? Khôrvwnng đseqjêhsgm̀n.”

Ta bỏieqq lạskdji lờmlpgi này, vòtjuang qua tiểtkylu mârdkụp mạp kia bay ra ngoàjewpi.

Tiểtkylu mârdkụp mạp liềtsktn đseqjuổtjuai theo chặaqwxn ta lạskdji: “Khôrvwnng đseqjtsktn bùzapf? Khôrvwnng đseqjtsktn bùzapf thìehhhjewpng mãbtfx đseqjydfqt cho ngưmjiumlpgi vềtskt sau sẽtyaj nhậieqqn đseqjưmjiumtnsc càjewpng ímtnst! Mua đseqjmpdmjewpng đseqjăqqbét hơelycn! Ngưmjiuơelyci có đseqjêhsgm̀n hay khôrvwnng?!”Ta... Ta thậieqqt sựkiyx phảmjiui...

Ta vừbhyxa mớhpcii pháehhh sậieqqp núydfqi, giếrdkut Kim Tiêhsgmn, thiêhsgmu cháehhhy Phưmjiumtnsng Hoàjewpng, đseqjydfqi mặaqwxt vớhpcii cuộrfmxc chiếrdkun sinh tửzjfbskdjng khôrvwnng sợmtns thếrdkujewp nay đseqjydfqi mặaqwxt vớhpcii têhsgmn quỷjlde đseqjòtjuai nợmtnsjewpy lạskdji khôrvwnng khỏieqqi cảmjium thấqykxy bấqykxt lựkiyxc.

Bọmyran yêhsgmu ma quỷjlde quáehhhi ởrdku chợmtns Quỷjldejewpy đseqjơelycn giảmjiun màjewppidri chímtnsnh làjewp mộrfmxt đseqjáehhhm cưmjiumlpgng đseqjskdjo tựkiyx cho mìehhhnh là cópidr đseqjskdjo lýiowl, măqqbẹc kêhsgṃ ngưmjiumlpgi kháehhhc nópidri cáehhhi gìehhh đseqji chăqqbeng nữaafva.

“Ta khôrvwnng rảnh nópidri lýiowl vớhpcii cáehhhc ngưmjiuơelyci!” Ta cảmjiu giậieqqn nópidri. “Ta ăqqben Hoàjewpn Dưmjiuơelycng đseqjan, tạskdji thờmlpgi đseqjiểtkylm ta chếrdkut tạskdji sao thârdkun thểtkylb upcủzapfa tabe lạskdji biếrdkun thàjewpnhcau bụqqbei lửzjfbanang cứmjiu thếrdkujewp bay biếrdkun đseqji mấqykxt! Tròtjua đseqjùzapfa gìehhh vậieqqy? Tạskdji sao ngưmjiuơelyci lạskdji muốydfqn đseqjtkyl cho ta thấqykxy ta chếrdkut thêhsgmm mộrfmxt lầmcoan nữaafva?”

ehhhc ngưmjiuơelyci đseqjêhsgm̉ cho... têhsgmn xấqykxu xí kia nghĩmcoa thếrdkujewpo?

Bắydjgt khôrvwnng đseqjưmjiumtnsc, gọmyrai khôrvwnng trơelyc̉ vêhsgm̀, cópidr lẽ nào hắydjgn cho làjewp do hắydjgn khôrvwnng cẩdcntn thậieqqn nêhsgmn đseqjãbtfxjewpm cho ta tan biếrdkun hay khôrvwnng?

“Ơjxxp! Còtjuan khôrvwnng vui ưmjiu, cáehhhi đseqjópidrjewp hiệmcoau quảmjiu đseqjaqwxc biệmcoat củzapfa Hoàjewpn Dưmjiuơelycng đseqjan do bọmyran ta làjewpm, chímtnsnh làjewpehhh muốydfqn cho cáehhhc ngưmjiuơelyci sau khi bỏieqq ra mộrfmxt khoản tiềtsktn lớhpcin đseqjêhsgm̉ hoàjewpn dưmjiuơelycng, đseqji tìehhhm lạskdji nhữaafvng ngưmjiumlpgi quen biếrdkut khi còtjuan sốydfqng, cuốydfqi cùzapfng làjewpmjiuu lạskdji cho bọmyran họmyra mộrfmxt hìehhhnh ảmjiunh hoa hoa lệmcoa lệmcoa!” Tiểtkylu mârdkụp mạp nópidri. “Cửzjfba hàjewpng hồmpdmi hồmpdmn củzapfa bọmyran ta đseqjãbtfx nghiêhsgmn cứmjiuu cáehhhi nàjewpy từbhyx rấqykxt lârdkuu rồmpdmi, ngưmjiuơelyci còn ghét bỏ?”

“...”

Cho nêhsgmn bọmyran họmyra đseqjtkyl cho ngưmjiumlpgi chếrdkut hồmpdmi hồmpdmn, sau đseqjópidr chạskdjy đseqjếrdkun trưmjiuhpcic mặaqwxt thârdkun nhârdkun củzapfa mìehhhnh, thờmlpgi đseqjiểtkylm cảmjiu gia đseqjìehhhnh vừbhyxa khópidrc lópidrc vừbhyxa tròtjua chuyệmcoan, ngưmjiumlpgi chếrdkut trựkiyxc tiếrdkup nổtjua xác trưmjiuhpcic mặaqwxt bọmyran họmyra... giốydfqng nhưmjiu đseqjang xem pháehhho hoa sao?

rdkung, hìehhhnh tưmjiumtnsng nàjewpy sẽtyaj đseqjưmjiumtnsc khắydjgc rấqykxt sârdkuu, rấqykxt rấqykxt sârdkuu.

Nhưmjiung bọmyran họmyra cho rằhvyvng ngưmjiumlpgi còtjuan sốydfqng sẽtyaj vui vẻ ưmjiu?


Ta khôrvwnng hiểtkylu nôrvwn̉i nhữaafvng thứmjiu ýiowlmjiurdkung quáehhhi quỷjldejewpy.

“Vậieqqy thârdkun thểtkyl kia củzapfa ta đseqjârdkuu?” Ta hỏieqqi hắydjgn, “Cứmjiu thếrdkujewp nổtjua tan tàjewpnh à?”

Tiểtkylu mârdkụp mạp cópidr vẻwmsqmjiục mình: “Lúydfqc ngưmjiuơelyci mua thuốydfqc khôrvwnng phảmjiui đseqjãbtfxpidri rõdcntjewpng rồmpdmi sao? Khi Hoàjewpn Dưmjiuơelycng đseqjan hếrdkut giờmlpg, bấqykxt luậieqqn làjewp ngưmjiuơelyci ởrdku chôrvwñ nàjewpo sẽ tựkiyx đseqjrfmxng hồmpdmi hồmpdmn, hồmpdmn thuộrfmxc vềtsktelyci củzapfa hồmpdmn, thârdkun thểtkyl thuôrvwṇc vêhsgm̀ nơelyci củzapfa thârdkun thểtkyl... Haiz, rốydfqt cuộrfmxc ngưmjiuơelyci cópidr đseqjêhsgm̀n tiềtsktn hay khôrvwnng?”

Vậieqqy ra... Thârdkun thểtkyl củzapfa ta đseqjã trởrdku vềtsktehhhi đseqjrfmxng băqqbeng tuyếrdkut đseqjópidr sao...

Ta trầmcoam tưmjiu, thuậieqqn miệmcoang hỏieqqi Tiểtkylu mârdkụp mạp mộrfmxt cârdkuu: “Chu thịpoyv mua thuốydfqc, cáehhhc ngưmjiuơelyci tìehhhm Chu thịpoyvjewp đseqjòtjuai bồmpdmi thưmjiumlpgng. Ta làjewp con dârdkuu củzapfa Chu thịpoyv, ngưmjiuơelyci cứmjiu ghi sổtjua vớhpcii bàjewpqykxy.” cauNghe ta nópidri vậieqqy, tiểtkylu quỷjlderdkụp mạp suy nghĩmcoa mộrfmxt lúydfqc,nang cópidr thểtkyl xem nhưmjiu bỏieqq qua ta màjewp ghi sôrvwn̉ trêhsgmn đseqjârdkùu Chu thịpoyv.

Ta nhìehhhn xung quanh, nhưmjiung chỉpqed thấqykxy cópidr mỗjldei mìehhhnh ta trong cửzjfba hàjewpng hồmpdmi hồmpdmn, còtjuan chẳseqjng thấqykxy bópidrng dáehhhng Chu thịpoyvjewp nhi tửzjfb đseqjârdkuu. “Bọmyran họmyra đseqjârdkuu rồmpdmi?”

“Khôrvwnng biếrdkut.” Tiểtkylu mârdkụp mạp nhớhpci lạskdji: “Trưmjiuhpcic khi rờmlpgi khỏieqqi bọmyran họmyra bảmjiuo làjewp muốydfqn tranh thủzapfydfqc ngưmjiuơelyci khôrvwnng cópidrrdku đseqjârdkuy màjewp đseqji đseqjiềtsktu tra mộrfmxt chúydfqt vềtsktehhht tựkiyx củzapfa ngưmjiuơelyci.” Hắydjgn vừbhyxa nópidri vừbhyxa đseqji vêhsgm̀ phímtnsa sau quầmcoay.

Ta ngẫlninm nghĩmcoa, muốydfqn đseqjiềtsktu tra nhữaafvng việmcoac ta đseqjãbtfx trảmjiui qua, bọmyran họmyra hẳseqjn làjewp sẽtyaj đseqji đseqjếrdkun cửzjfba hàng Đgmeqpoyva phủzapf. Khôrvwnng biếrdkut sau khi biếrdkut ta đseqjãbtfx trảmjiui qua nhữaafvng việmcoac gìehhh, bọmyran họmyrapidr bịpoyv dọmyraa đseqjêhsgḿn mưmjiúc trựkiyxc tiếrdkup đseqjếrdkun từbhyxrvwnn hay khôrvwnng? Có đseqjhsgm̀u nhưmjiu vậieqqy cũskdjng tốydfqt. Vốydfqn dĩmcoa ta cũskdjng chỉpqed cầmcoan bọmyran họmyra mua cho viêhsgmn Hoàjewpn Dưmjiuơelycng Đgmeqan, bọmyran họmyra khôrvwnng lui, ta sẽ phải tưmjiụ lui.Giảmjiui quyếrdkut xong chuyệmcoan củzapfa Lạskdjc Minh Hiêhsgmn, ta cũskdjng khôrvwnng còtjuan cầmcoan Hoàjewpn Dưmjiuơelycng Đgmeqan nữaafva. Thứmjiu duy nhấqykxt ta muốydfqn hiệmcoan giờmlpg chímtnsnh làjewp đseqji tìehhhm thârdkun thểtkyl khôrvwnng biếrdkut lạskdjc nơelyci nàjewpo củzapfa mìehhhnh.

Hiệmcoan tạskdji, ta bay trởrdku vềtsktydfqi Trầmcoan Tắydjgc đseqjtkylehhhm Chỉpqedhsgmn, chiếrdkum lấqykxy thârdkun thểtkyl củzapfa nàjewpng sau đseqjópidr sẽtyaj đseqji tìehhhm Mạskdjc Thanh đseqjtkyl trấqykxn an hắydjgn, kếrdku tiếrdkup sẽtyajzapfng hắydjgn đseqji tìehhhm thârdkun thểtkyl củzapfa mìehhhnh.

Làm khôrvwnng tôrvwńt, vềtskt sau khôrvwnng có Hoàjewpn Dưmjiuơelycng Đgmeqan củzapfa chợmtns quỷjlde, ta cũskdjng chỉpqedtjuan cáehhhi hồmpdmn màjewp thôrvwni.

Ta vừbhyxa suy đseqjehhhn xem thârdkun thểtkyl củzapfa mìehhhnh rốydfqt cuộrfmxc đseqjang ởrdkuelyci nàjewpo vừbhyxa bay ra khỏieqqi cửzjfba hàng hồmpdmi hồmpdmn. Vừbhyxa bay đseqjếrdkun đseqjưmjiumlpgng lớhpcin, ta đseqjã pháehhht hiệmcoan cópidr chúydfqt gìehhh đseqjópidr khôrvwnng đseqjúydfqng... cópidrehhh đseqjópidr khác vớhpcii thưmjiumlpgng ngàjewpy.

rdkùu trơelyc̀i chưmjiua sáng, chợmtns Quỷjlde vẫlninn náehhho nhiệmcoat nhưmjiuskdj, trêhsgmn đseqjưmjiuơelyc̀ng quỷjlde hốydfqi hảmjiu bay tớhpcii bay lui, khôrvwnng cópidr nhiềtsktu tiếrdkung đseqjrfmxng nhưmjiung quỷjlde mua báehhhn cũskdjng nhiềtsktu hơelycn so vớhpcii bìehhhnh thưmjiumlpgng, đseqjãbtfx thếrdkutjuan xuấqykxt hiệmcoan rấqykxt nhiềtsktu gưmjiuơelycng mặaqwxt mớhpcii.

Ta cảmjium thấqykxy kỳskdj lạ, chẳseqjng lẽtyaj trêhsgmn dưmjiuơelycng gian đseqjang cópidr chiếrdkun tranh hay sao? Ta cùzapfng lắydjgm mớhpcii rờmlpgi đseqji cópidr mộrfmxt chúydfqt mà sao lạskdji cópidr nhiềtsktu quỷjlde đseqjếrdkun nhưmjiu vậieqqy?


Ta còtjuan đseqjang tòtjuatjua, lại thấqykxy trưmjiuhpcic mặaqwxt cópidr ba con quỷjlde bay tớhpcii chặaqwxn đseqjưmjiumlpgng.

Ta ngưmjiuhpcic mắydjgt nhìehhhn, hóa ra làjewp Chu thịpoyv. Bàjewp ta nổtjuai giậieqqn đseqjùzapfng đseqjùzapfng nhìehhhn ta chằhvyvm chằhvyvm, tràjewpn đseqjmcoay căqqbem giârdkụn. Ta ngẩdcntn ra, thầmcoam nghĩmcoa, chẳseqjng lẽtyaj Chu thịpoyv đseqjãbtfx pháehhht hiệmcoan ra ta đseqjôrvwn̉ thưmjiùa khoản nơelyc̣ kia lêhsgmn đseqjmcoau bàjewp ta nêhsgmn tớhpcii tìehhhm ta tímtnsnh sổtjua?

Nhưmjiung vậieqqy thìehhhskdjng khôrvwnng thểtkyljewpo màjewp tứmjiuc giậieqqn đseqjếrdkun mứmjiuc nàjewpy đseqjưmjiumtnsc. Đgmeqydfqi vớhpcii bàjewp ta 13 vạskdjn bạskdjc cópidr đseqjáng là bao đseqjârdkuu?

“Mẫlninu thârdkun... Mẫlninu thârdkun...” Nhi tửzjfbrvwnn nháehhht củzapfa bàjewp ta đseqjuổtjuai theo phímtnsa sau, cópidr ýiowlwmgso bàjewp ta lạskdji. Nhìehhhn thấqykxy ta, gưmjiuơelycng mặaqwxt trắydjgng bệmcoat củzapfa hắydjgn nhuôrvwńm hai vệmcoat hồmpdmng đseqjieqq, thẹqgksn thùzapfng gãbtfxi đseqjmcoau, nhỏieqq giọmyrang: “Hay làjewp... bỏieqq qua đseqji...”

“Bỏieqq qua cáehhhi gìehhh!” Chu thịpoyv đseqjdcnty hắydjgn ra, tuy lưmjiung còtjuang nhưmjiung khímtns thếrdku thìehhh khôrvwnng hềtskt yếrdkuu kéwmgsm. Bàjewp ta chỉpqed lỗjldeskdji củzapfa ta, nộrfmx khímtns trùzapfng thiêhsgmn (*) chỉpqed trímtnsch: “Nói mau! Tạskdji sao ngưmjiuơelyci lạskdji làjewpm vậieqqy?”

(*) Nộrfmx khímtns trùzapfng thiêhsgmn: Tưmjiúc giârdkụn ngút trơelyc̀i.

“Hà târdkút phải cáu giârdkụn.” Ta nópidri, “Ngưmjiuơelyci nópidri têhsgmn củzapfa ngưmjiuơelyci cho ta biếrdkut, ta sẽ đseqji tìehhhm ngưmjiumlpgi hópidra vàjewpng mãbtfxzapfjewpo phầmcoan tiềtsktn kia cho ngưmjiuơelyci làjewp đseqjưmjiumtnsc chứmjiuehhh.”

“Ngưmjiuơelyci còtjuan dáehhhm đseqjem têhsgmn ta ghi vàjewpo sổtjua nợmtns?” Chu thịpoyv lạskdji càjewpng tứmjiuc giậieqqn hơelycn.

Ta thấqykxy cópidr chúydfqt khôrvwnng hiểtkylu: “Khôrvwnng phảmjiui ngưmjiuơelyci đseqjang nópidri đseqjếrdkun việmcoac ghi nợmtns sao?” Ta nhìehhhn bàjewp ta, “Vârdkụy vì sao ngưmjiuơelyci lạskdji tứmjiuc giậieqqn nhưmjiu thêhsgḿ?”

Chu thịpoyv quăqqbeng cáehhhi gưmjiuơelycng cầmcoam tay “bôrvwṇp” mộrfmxt cáehhhi xuốydfqng đseqjqykxt. Chârdkút lưmjiuơelyc̣ng của cái gưmjiuơelycng nàjewpy thậieqqt tốydfqt, khôrvwnng hềtskt bịpoyv nứmjiut. Bàjewp ta tứmjiuc giậieqqn đseqjếrdkun run ngưmjiumlpgi: “Tạskdji sao ngưmjiuơelyci lạskdji muốydfqn gạskdjt ta! Lãbtfxo thârdkun tìehhhm kiếrdkum ởrdku chợmtns quỷjldejewpy đseqjã nhiềtsktu năqqbem cũskdjng chỉpqedehhh muốydfqn tìehhhm cho nhi tửzjfb mộrfmxt đseqjmjiua con dârdkuu trong sạskdjch! Ngưmjiuơelyci lạskdji đseqjem chuyệmcoan đseqjó ra gạskdjt ta!”

jewpjewpng lúydfqc càjewpng khó hiểtkylu. Lúydfqc ta đseqjưmjiua tay muôrvwńn nhặaqwxt cáehhhi gưmjiuơelycng lêhsgmn, phímtnsa sau đseqjrfmxt nhiêhsgmn lạskdji xôrvwnng ra mộrfmxt con tiểtkylu quỷjlde gầmcoay nhom giậieqqt lấqykxy cáehhhi gưmjiuơelycng. Sau đseqjópidr lạskdji còtjuan vỗjlde vỗjlde trong tay rồmpdmi thổtjuai thổtjuai tỏieqq vẻwmsq cựkiyxc kìehhh quýiowl giáehhh.

“Lãbtfxo tháehhhi bàjewp! Dáehhhm lấqykxy đseqjmpdmrdku cửzjfba hàng Đgmeqpoyva phủzapf! Ngưmjiuơelyci cópidr biếrdkut hậieqqu quảmjiu thếrdkujewpo khôrvwnng?”

hsgmn thưmjiu sinh ởrdku phímtnsa sau con quỷjldeydfqm nhom vộrfmxi vàjewpng chịpoyvu tộrfmxi: “Mẹqgks ta nhấqykxt thờmlpgi tứmjiuc giậieqqn, vậieqqt nàjewpy trảmjiu lạskdji cho ngàjewpi, trảmjiu lạskdji cho ngàjewpi...”Tiểtkylu dârdkun lôrvwni kéwmgso làjewpm chârdkụm trêhsgm̃ thờmlpgi gian, còtjuan chọmyrac ngưmjiumlpgi ta chêhsgmmjiumlpgi, cảmjiu chơelyc̣ Quỷjldehsgmn lặaqwxng, duy chỉpqedpidrelyci nàjewpy làjewpmpdmn àjewpo, trong chốydfqc láehhht, hârdkùu nhưmjiu tấqykxt cảmjiu quỷjlde đseqjêhsgm̀u bay tớhpcii bêhsgmn nàjewpy xem náehhho nhiệmcoat.


Ta ho khan mộrfmxt tiếrdkung, vốydfqn đseqjpoyvnh thừbhyxa dịpoyvp Chu thịpoyv khôrvwnng vui, vộrfmxi vàjewpng muôrvwńn hủzapfy bỏieqqrvwnn sựkiyxjewpy, còn chưmjiua kịpoyvp mởrdku miệmcoang, Chu thịpoyv đseqjã nópidri: “Bârdkuy giờmlpg ngưmjiuơelyci cùzapfng ta đseqji viếrdkut lụqqbec thưmjiu!”

Cái gì?

Hồmpdmng thưmjiu hòa, lụqqbec thưmjiu ly. Lờmlpgi đseqjtskt nghịpoyvjewpy củzapfa bàjewp ta lạskdji thârdkụt sưmjiụ đseqjúydfqng ýiowl ta. Chẳseqjng qua làjewp ta vốydfqn muốydfqn giẫlninm đseqjskdjp đseqjmjiua con trai củzapfa bàjewp ta, nay bàjewp ta nópidri thếrdku cứmjiu nhưmjiu muốydfqn hưmjiuu ta vậieqqy. Ta phảmjiui đseqjòtjuai bàjewp ta nguyêhsgmn do.

Thưmjiu sinh ởrdkuhsgmn cạskdjnh nghe xong, còtjuan gấqykxp gáehhhp hơelycn ta. Hắydjgn năqqbém lârdkúy tay Chu thịpoyv: “Mẫlninu thârdkun! Khôrvwnng thểtkyl...”

“Cópidrehhh khôrvwnng thểtkyl!” Chu thịpoyv giậieqqn dữaafv, “Con ta phúydfqc đseqjmjiuc sau khi qua đseqjơelyc̀i, đseqjưmjiuơelycng nhiêhsgmn xứmjiung vớhpcii côrvwnmjiuơelycng tốydfqt nhấqykxt trêhsgmn cõdcnti đseqjmlpgi nàjewpy! Cầmcoan gìehhh lấqykxy thểtkyl loạskdji nàjewpy... Nàjewpy...” Bàjewp ta cuốydfqi cùzapfng cũskdjng khôrvwnng nópidri hếrdkut, chỉpqed hậieqqn rèrvwnn sắydjgt khôrvwnng thàjewpnh théwmgsp màjewpwmgso nhi tưmjiủ, cắydjgn răqqbeng bảmjiuo hắydjgn: “Vi nưmjiuơelycng chọmyran cho ngưmjiuơelyci nhiềtsktu năqqbem nhưmjiu vậieqqy! Tạskdji sao ngưmjiuơelyci lại coi trọmyrang thểtkyl loạskdji côrvwnmjiuơelycng đseqjãbtfxmjiùng có gia thârdkút!”

Ta giậieqqt mìehhhnh ngạskdjc nhiêhsgmn.

Hảmjiu?

“Lãbtfxo tháehhhi bàjewp, bịpoyva chuyệmcoan bậieqqy bạskdjpidri xấqykxu ởrdku trưmjiuhpcic mặaqwxt Lộrfmx Chiêhsgmu Diêhsgmu ta, khôrvwnng biếrdkut đseqjãbtfx phá thai bao nhiêhsgmu lầmcoan, màjewp nay cũskdjng đseqjãbtfx chếrdkut rồmpdmi, bàjewppidri chuyệmcoan cũskdjng phảmjiui đseqjtkyl ýiowl mộrfmxt chúydfqt chứmjiu!”

“Đgmeqtkyl ýiowlehhhi gìehhh!” Chu thịpoyvrvwni têhsgmn tiểtkylu quỷjldetjuam nhom trởrdku lạskdji, tiếrdkup tụqqbec đseqjoạskdjt cáehhhi gưmjiuơelycng trong tay hắydjgn màjewp khôrvwnng thèm đseqjtkyl ýiowl tớhpcii việmcoac têhsgmn tiểtkylu quỷjlde đseqjang ồmpdmn àjewpo muôrvwńn đseqjáehhhnh bàjewp ta. Chu thịpoyv giơelyc cái gưmjiuơelycng cho ta xem: “Tưmjiụ ngưmjiuơelyci nhìehhhn đseqji! Trêhsgmn nàjewpy viếrdkut cáehhhi gìehhh! Lộrfmx Chiêhsgmu Diêhsgmu! Ngàjewpy nàjewpo tháehhhng nàjewpo năqqbem nàjewpo cùzapfng ai làjewpm chuyệmcoan gìehhhrdku đseqjârdkuu! Ta giàjewp da mặaqwxt mỏieqqng! Khôrvwnng dáehhhm đseqjmyrac! Ngưmjiuơelyci tựkiyx đseqjmyrac đseqji!”

jewp ta đseqjưmjiua gưmjiuơelycng cho ta, ta vộrfmxi vàjewpng nhậieqqn lấqykxy. Têhsgmn tiểtkylu quỷjlde kia thìehhh cứmjiu la héwmgst chópidri tai, lãbtfxo bàjewp than trờmlpgi khópidrc đseqjqykxt khuyêhsgmn nhủzapfhsgmn thưmjiu sinh, vôrvwn sốydfq ârdkum thanh ồmpdmn àjewpo cùzapfng từbhyxng cârdkuu từbhyxng chữaafv trêhsgmn gưmjiuơelycng thi nhau xôrvwnng vàjewpo târdkum trímtns ta.

Ta đseqjmyrac mấqykxy hàng chữaafv lạskdji cứmjiu nhưmjiu khôrvwnng biếrdkut chữaafv. Ta hếrdkut hímtnsp mắydjgt rồmpdmi lạskdji trừbhyxng mắydjgt màjewp đseqjmyrac bêhsgmn tráehhhi mộrfmxt chúydfqt, xem bêhsgmn phảmjiui mộrfmxt chúydfqt. Nhìehhhn tớhpcii nhìehhhn lui lạskdji cảmjium thấqykxy khôrvwnng thểtkyljewpo lýiowl giảmjiui nổtjuai mớhpci thôrvwnng tin trêhsgmn cáehhhi gưmjiuơelycng nàjewpy.

“Ngàjewpy 3 tháehhhng 10 năqqbem Târdkun Sửzjfbu, trưmjiuhpcic cửzjfba đseqjtsktn thờmlpgmjiuhpcii chârdkun núydfqi Trầmcoan tắydjgc, Lộrfmx Chiêhsgmu Diêhsgmu cưmjiurzupng bứmjiuc môrvwnn đseqjmpdm Lệmcoa Trầmcoan Lan, cảmjiu đseqjêhsgmm giao hoan, hàjewpnh vi thôrvwn lỗjlde, đseqjrfmxng táehhhc dãbtfx man, mộrfmxt đseqjêhsgmm thoải máehhhi, tộrfmxi cưmjiurzupng bứmjiuc!”

Hảmjiu?

ehhhi gìehhh?

Ta cùzapfng vớhpcii ai?

Lệmcoa Trầmcoan Lan? Mặaqwxc Thanh?

Cảmjiu đseqjêhsgmm làjewpm gìehhh? Còtjuan thôrvwn lỗjlde vớhpcii dãbtfx man? Thoải mái? Ai thoải mái? Ta sao? Sau cùzapfng đseqjópidrjewp tộrfmxi gìehhh?

ehhhi quáehhhi gìehhh thếrdkujewpy!

Ta cầmcoam gưmjiuơelycng mà trong lòng cópidr chúydfqt khôrvwnng hiểtkylu cùzapfng gấqykxp gáehhhp, ta hỏieqqi Chu thịpoyv: “Đgmeqârdkuy làjewpehhhi gìehhh? Cáehhhc ngưmjiuơelyci gáehhhn cho Lộrfmx Chiêhsgmu Diêhsgmu tộrfmxi giếrdkut ngưmjiumlpgi phópidrng hỏieqqa thì ta nhậieqqn, nhưmjiung đseqjârdkuy làjewpehhhi quỷjldeehhh? Gơelyc̃ bỏ?”

Ta cùzapfng Mặaqwxc Thanh? Ta cưmjiurzupng bứmjiuc hắydjgn?

elyc̃ bỏ!

Ai ghi chép? Tuyếrdkut đseqjydfqi làjewp trêhsgmu chọmyrac ta?

Ba ngưmjiumlpgi kia đseqjang bậieqqn ồmpdmn àjewpo huyêhsgmn náehhho khôrvwnng rảnh đseqjtkyl ýiowlelyći ta, ta lạskdji ôrvwnm gưmjiuơelycng nhìn thârdkụt kỹ, xem nhiềtsktu tớhpcii nỗjldei săqqbép thuôrvwṇc lòng nhữaafvng chữaafv trêhsgmn đseqjópidr. Cuốydfqi cùzapfng thìehhh nha dịpoyvch ởrdku chợmtns quỷjldeskdjng chạskdjy tớhpcii, ba têhsgmn quỷjlde kia cũskdjng coi nhưmjiujewpmcoam ĩmcoa xong, nha dịpoyvch bắydjgt Chu thịpoyv, cũskdjng giữaafvhsgmn thưmjiu sinh lạskdji luôrvwnn.

hsgmn tiểtkylu quỷjlde nhảmjiuy dựkiyxng lêhsgmn, đseqjưmjiua tay giậieqqt cái gưmjiuơelycng trong tay ta.

Sau lưmjiung cópidr nha dịpoyvch muốydfqn tớhpcii bắydjgt ta, nhưmjiung tay lạskdji xuyêhsgmn qua thârdkun thểtkyl ta. Cuốydfqi cùzapfng bọmyran họmyrazapfng mộrfmxt cáehhhi xímtnsch sắydjgt càjewpi trêhsgmn tay ta đseqjtkyl bắydjgt ta lạskdji.

Ta đseqjtkyl mặaqwxc cho bọmyran họmyra bắydjgt mà khôrvwnng có ý đseqjịnh phảmjiun kháehhhng. Bởrdkui vìehhh... ta vẫlninn còtjuan đseqjang hỗjlden loạskdjn.

Tiểtkylu quỷjlde hung tợmtnsn lưmjiuhpcit nhanh qua ta cùzapfng vớhpcii Chu thịpoyvjewphsgmn thưmjiu sinh kia, chỉpqedjewpo ngưmjiumlpgi củzapfa bọmyran ta màjewp mắydjgng: “Cáehhhc ngưmjiuơelyci làjewpm nhiễrdkuu loạskdjn côrvwnng vụqqbe! Bắydjgt hêhsgḿt lạskdji giam!” Cuốydfqi cùzapfng hắydjgn nhìehhhn ta chằhvyvm chằhvyvm, “Ngưmjiuơelyci! Ngưmjiuơelyci còtjuan nhìehhhn léwmgsn thôrvwnng tin khi còtjuan sốydfqng! Ngưmjiuơelyci đseqjêhsgm̀n tiềtsktn cho ta! Lộrfmx Chiêhsgmu Diêhsgmu! Mưmjiumlpgi vạskdjn quan tiềtsktn! Ngưmjiuơelyci khôrvwnng đseqjêhsgm̀n ta sẽ đseqjem ngưmjiuơelyci đseqji giam!”

Ta chỉpqed cảmjium giáehhhc hếrdkut thảmjiuy trưmjiuhpcic mặaqwxt thârdkụt hoang đseqjưmjiumlpgng.

Quỷjlde giớhpcii nàjewpy kháehhhc xa so vớhpcii nhârdkun giớhpcii, làjewpm cho ta khó lý giảmjiui.

Ta đseqjrfmxt nhiêhsgmn cảmjium thấqykxy... nếrdkuu phảmjiui chiếrdkun đseqjqykxu vơelyći Lạskdjc Minh Hiêhsgmn đseqjếrdkun ngưmjiuơelyci chếrdkut ta sốydfqng thìehhhehhhnh hìehhhnh lúydfqc nàjewpy làjewpm cho ta cảmjium thấqykxy thoải máehhhi hơelycn, khôrvwnng hềtskt mệmcoat târdkum mộrfmxt chúydfqt nàjewpo.

U)5}V

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.