Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2621 :

    trước sau   

Chưentbơemkrng 2621:

srnmc nàoyfxy, Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn lạlbbvnh lẽahwto nhìovsjn thẳxbdong vàoyfxo Phùehuvng Hoàoyfxng, nócxuwi: “Ôrortng đehuvãvmvu biếovsjt tôonhzi làoyfx ai, cũtjepng đehuvãvmvu biếovsjt tôonhzi vàoyfxyhvych Lýxxtf Thu Nguyệwzbft cócxuw quan hệwzbf thếovsjoyfxo, vậvmvuy hẳxbdon ôonhzng cũtjepng nêbudzn hiểzhslu, ngàoyfxy hôonhzm nay tôonhzi tớzfiei đehuvâctezy vớzfiei mụwzbfc đehuvíuiauch gìovsj. Tôonhzi khôonhzng cócxuw ýxxtf đehuvtelgnh nhằekham vàoyfxo Hoàoyfxng tộlpbec họvtrg Phùehuvng màoyfx chỉrjhs muốxizrn xửuctdxxtf chúsrnmt huyếovsjt mạlbbvch khôonhzng thuầonhzn khiếovsjt củehuva gia tộlpbec Báyhvych Lýxxtfoyfx thôonhzi”.

Phùehuvng Hoàoyfxng khôonhzng lêbudzn tiếovsjng, khôonhzng biếovsjt lãvmvuo ta đehuvang nghĩbehtovsj, sắxlqlc mặswdet lộlpbe vẻmknu phâctezn vâctezn khócxuw xửuctd.

entbơemkrng Chấlbokn trưentbzfiec sau vẫlpben đehuvdsohng bêbudzn cạlbbvnh Mãvmvu Siêbudzu, anh đehuvãvmvu bịtelg thưentbơemkrng nhưentbng vẫlpben che chắxlqln trưentbzfiec mặswdet Mãvmvu Siêbudzu, dùehuv phảctezi chếovsjt, anh cũtjepng muốxizrn chếovsjt trưentbzfiec Mãvmvu Siêbudzu.

vmvu Siêbudzu đehuvãvmvu cựpdqjc kìovsj giậvmvun dữwnhn, hai tròqbpfng mắxlqlt nhìovsjn chằekham chằekham vàoyfxo Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn, thìovsj ra ngưentboldmi nàoyfxy tớzfiei đehuvâctezy làoyfx đehuvzhsl giếovsjt mìovsjnh.


Nhưentbng nhữwnhnng đehuviềekhau nàoyfxy khôonhzng phảctezi thứdsoh anh ta quan tâctezm, đehuviềekhau làoyfxm anh ta quan tâctezm làoyfx, ngưentboldmi phụwzbf nữwnhnbudzn Báyhvych Lýxxtf Thu Nguyệwzbft kia rốxizrt cuộlpbec cócxuw quan hệwzbfovsj vớzfiei mìovsjnh?

Trưentbzfiec đehuvâctezy, khi bịtelg Phùehuvng Chíuiau Viễbudzn giam cầonhzm, ôonhzng ta từumttng nócxuwi, mẹtkfy củehuva anh ta têbudzn làoyfxyhvych Lýxxtf Thu Nguyệwzbft.

“Ranh con, tôonhzi cho cậvmvuu mộlpbet cơemkr hộlpbei cuốxizri cùehuvng, cúsrnmt khỏekhai đehuvâctezy, tôonhzi sẽahwt tha mạlbbvng cho cậvmvuu”.

Áahwtnh mắxlqlt Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn lạlbbvi rơemkri vàoyfxo ngưentboldmi Dưentbơemkrng Chấlbokn, giọvtrgng đehuviệwzbfu lạlbbvnh lẽahwto nhưentbtkfyng.

Đfblcôonhzi mắxlqlt Dưentbơemkrng Chấlbokn đehuvãvmvu đehuvekhabudzn nhưentbyhvyu, nhìovsjn chằekham chằekham vàoyfxo Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn, nghiếovsjn rătkfyng đehuváyhvyp: “Tôonhzi cũtjepng nócxuwi vớzfiei ôonhzng mộlpbet lầonhzn cuốxizri cùehuvng, Mãvmvu Siêbudzu làoyfx anh em củehuva tôonhzi, bấlbokt kểzhsl kẻmknuoyfxo muốxizrn giếovsjt cậvmvuu ấlboky thìovsj phảctezi đehuvlbbvp lêbudzn thi thểzhslonhzi trưentbzfiec!”

“Hừumtt! Ranh con khôonhzng biếovsjt tựpdqjentbxizrng sứdsohc!”

yhvych Lýxxtf Yếovsjn lạlbbvnh lùehuvng bảctezo: “Nếovsju cậvmvuu đehuvãvmvu muốxizrn chếovsjt thìovsjonhzi sẽahwt giúsrnmp cậvmvuu toạlbbvi nguyệwzbfn!”

Dứdsoht lờoldmi, hơemkri thởoyfxrsfk thuậvmvut củehuva cao thủehuv Siêbudzu Phàoyfxm báyhvyt cảcteznh lậvmvup tứdsohc bùehuvng nổoqrs từumtt trêbudzn ngưentboldmi lãvmvuo ta, nháyhvyy mắxlqlt đehuvãvmvu tậvmvup trung vềekha phíuiaua Dưentbơemkrng Chấlbokn.

Giâctezy phúsrnmt nàoyfxy, Dưentbơemkrng Chấlbokn chợxizrt cảctezm thấlboky lạlbbvnh buốxizrt tớzfiei tậvmvun xưentbơemkrng, nhưentb bịtelgyhvyi chếovsjt nhìovsjn chòqbpfng chọvtrgc vàoyfxo ngưentboldmi, anh cảctezm giáyhvyc, chỉrjhs cầonhzn Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn nảctezy sinh mộlpbet ýxxtfentboyfxng trong đehuvonhzu thôonhzi làoyfxovsjnh đehuvãvmvu bịtelg giếovsjt chếovsjt.

“Anh Chấlbokn!”

vmvu Siêbudzu kíuiauch đehuvlpbeng héxbdot lớzfien: “Kiếovsjp sau em vẫlpben muốxizrn làoyfxm anh em vớzfiei anh!”

Vừumtta dứdsoht lờoldmi, anh ta đehuvãvmvuentbzfiet qua Dưentbơemkrng Chấlbokn, lao vềekha phíuiaua Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn: “Tôonhzi liềekhau mạlbbvng vớzfiei ôonhzng!”

Lầonhzn nàoyfxy, Dưentbơemkrng Chấlbokn khôonhzng ngătkfyn cảctezn anh ta, vìovsj chíuiaunh anh cũtjepng biếovsjt rõrsfk, nếovsju Phùehuvng Hoàoyfxng khôonhzng ra tay, anh vàoyfxvmvu Siêbudzu đehuvekhau sẽahwt chếovsjt dưentbzfiei tay Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn.


Anh khôonhzng nócxuwi mộlpbet lờoldmi, ngay lúsrnmc Mãvmvu Siêbudzu xôonhzng lêbudzn, thâctezn thểzhsl anh cũtjepng di đehuvlpbeng, tíuiauch tắxlqlc tiếovsjp theo, anh đehuvãvmvuentbxizrt qua Mãvmvu Siêbudzu, vọvtrgt thẳxbdong tớzfiei trưentbzfiec mặswdet Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn.

srnmc nàoyfxy, huyếovsjt mạlbbvch cuồkkueng hócxuwa trong cơemkr thểzhsl anh đehuvãvmvuehuvng nổoqrs trong nháyhvyy mắxlqlt, tầonhzng thứdsohyhvyu trong phéxbdop hôonhz hấlbokp củehuva Đfblclbbvi Đfblclbbvo Thiêbudzn Diễbudzn Kinh cũtjepng đehuvưentbxizrc vậvmvun hàoyfxnh đehuvếovsjn cựpdqjc hạlbbvn.

Mộlpbet hơemkri thởoyfxrsfk thuậvmvut cuồkkueng bạlbbvo bùehuvng nổoqrs từumtt trêbudzn ngưentboldmi anh, hộlpbei tụwzbf cảctezbudzn nắxlqlm tay phảctezi.

Đfblcâctezy làoyfx mộlpbet chiêbudzu tíuiauch lũtjepy toàoyfxn bộlpbe sứdsohc mạlbbvnh củehuva anh, nócxuwi cáyhvych kháyhvyc, đehuvâctezy chíuiaunh làoyfx mộlpbet đehuvòqbpfn dùehuvng hếovsjt sứdsohc bìovsjnh sinh củehuva anh rồkkuei.

“Giếovsjt!”

entbơemkrng Chấlbokn ríuiaut lêbudzn giậvmvun dữwnhn, quyềekhan phảctezi hung hătkfyng nệwzbfn xuốxizrng Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn.

Áahwtnh mắxlqlt Báyhvych Lýxxtf Yếovsjn thoáyhvyng ngưentbng đehuvvtrgng lạlbbvi, lãvmvuo ta vừumtta cảctezm thụwzbf đehuvưentbxizrc hơemkri thởoyfx cuồkkueng bạlbbvo trêbudzn ngưentboldmi Dưentbơemkrng Chấlbokn, sắxlqlc mặswdet lộlpbe vẻmknu kinh ngạlbbvc.

“Cúsrnmt!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.