Cha Nuôi! Con Hận Người!

Chương 53 :

    trước sau   
Lợrfdci Tưxtrpkrfw vừhiyla lásrfti xe vừhiyla nhìcnnyn qua gưxtrpơcxefng, anh thấiadqy côannm trêlyygn ngưxtrpftfci chỉsjpe vỏftfcn vẹppztn chiếflpqc ásrfto sơcxef mi mỏftfcng đkpjeang co rúflpqt ngưxtrpftfci lạrdgri vìcnny lạrdgrnh Anh cầhgeqm lấiadqy ásrfto vest đkpjeưxtrpa cho côannm ýfick bảwjtzo côannm khoásrftc vàujdgo ngưxtrpftfci Nhìcnnyn thấiadqy chiếflpqc ásrfto vest côannm nhưxtrp thấiadqy đkpjeưxtrprfdcc vậftfct cứxawtu tinh, vộvuvii lấiadqy ásrfto chùzdihm kícnnyn ngưxtrpftfci lạrdgri Côannmyifry giờftfcujdg sắujdgp chếflpqt cóylning đkpjeếflpqn nơcxefi rồkrfwi!

Anh lásrfti xe vềapvg đkpjeếflpqn Lợrfdci gia, vòlzeang qua mởfick cửkrfwa cho côannmxtrpfbplc xuốjympng xe Vừhiyla vàujdgo nhàujdgannm thởfick phàujdgo nhẹppzt nhõcnnym, cảwjtz ngưxtrpftfci mệpaswt mỏftfci ngãyifr xuốjympng ghếflpq sofa Chuyệpaswn lúflpqc nãyifry cứxawt nhưxtrp ásrftc mộvuving vậftfcy, sao anh lạrdgri hàujdgnh đkpjevuving nhưxtrp thếflpq? Lẽvuviujdgo làujdgcnny hồkrfwi chiềapvgu côannmylnii nhữvpyhng lờftfci đkpjeóylni?

Lợrfdci Tưxtrpkrfw nhìcnnyn côannm, ásrftnh mắujdgt côannm vẫihrvn chăaafdm chúflpq nhìcnnyn vềapvg mộvuvit hưxtrpfbplng, néooast mặxtrpt trầhgeqm tưxtrp Anh thởfickujdgi lắujdgc đkpjehgequ, đkpjei vàujdgo bếflpqp róylnit cho côannm mộvuvit ly nưxtrpfbplc ấiadqm cóylni pha chúflpqt mậftfct ong Anh cầhgeqm ly lạrdgri đkpjextrpt trêlyygn bàujdgn, ngồkrfwi bêlyygn cạrdgrnh côannm

"Nóylnii anh nghe, cóylni chuyệpaswn gìcnny?" Anh đkpjeưxtrpa tay xoa másrfti tóylnic rốjympi củyifra côannm, mộvuvit vàujdgi sợrfdci còlzean thấiadqm đkpjeihrvm mồkrfwannmi

"Anh hai Em làujdgm vậftfcy làujdg sai sao?" Côannm bấiadqt lựrfdcc gụaqkzc đkpjehgequ vàujdgo vai Lợrfdci Tưxtrpkrfw Đannmôannmi mắujdgt long lanh đkpjeãyifr bắujdgt đkpjehgequ đkpjeihrvm nưxtrpfbplc

"Anh làujdg ngưxtrpftfci ngoàujdgi cuộvuvic căaafdn bảwjtzn khôannmng hiểiougu rõcnny đkpjeưxtrprfdcc Chuyệpaswn tìcnnynh cảwjtzm rấiadqt phứxawtc tạrdgrp khóylni nhậftfcn ra đkpjeưxtrprfdcc ai đkpjeúflpqng ai sai"


"Yêlyygu làujdg đkpjeau vậftfcy hảwjtz anh?" Khoéooas mắujdgt côannm trảwjtzi dàujdgi tầhgeqng nưxtrpfbplc mỏftfcng, mộvuvit giọhvhkt, hai giọhvhkt rồkrfwi ba giọhvhkt rơcxefi trêlyygn mu bàujdgn tay côannm

"Rốjympt cuộvuvic đkpjeãyifr xảwjtzy ra chuyệpaswn gìcnny? Chiềapvgu nay anh nghi ngờftfc khi thấiadqy hai ngưxtrpftfci biểiougu hiệpaswn rấiadqt lạrdgr!"

"Em nóylnii trásrfti tim em thuộvuvic vềapvg ngưxtrpftfci khásrftc Em biếflpqt màujdg! Anh ta vẫihrvn nhưxtrp vậftfcy, lúflpqc nàujdgo cũkrfwng cưxtrpaqkzng chếflpq ngưxtrpftfci khásrftc phảwjtzi phụaqkzc tùzdihng anh ta Đannmkrfw ícnnych kỉsjpe! Bốjympn năaafdm rồkrfwi, anh ta vẫihrvn xem em nhưxtrpylnin đkpjekrfw đkpjeioug thoảwjtzyifrn, căaafdn bảwjtzn giữvpyha chúflpqng em khôannmng cóylnicnnynh yêlyygu tồkrfwn tạrdgri Anh thấiadqy đkpjeiadqy ban nãyifry anh ta đkpjehjcanh cưxtrpaqkzng hiếflpqp em Thậftfct đkpjevuvic ásrftc! Tạrdgri sao lạrdgri khôannmng buôannmng tha cho mẹppzt con em? Chẵxrzrng lẽvuvi em chếflpqt đkpjei anh ta mớfbpli vừhiyla lòlzeang!" Côannmxtrpftfci khẩudkxy, néooast mặxtrpt giễaqkzu cợrfdct, nưxtrpfbplc mắujdgt tuôannmn ra nhiềapvgu hơcxefn

annmhiylng khóylnic đkpjeưxtrprfdcc khôannmng? Anh sẽvuvi đkpjeau lòlzeang đkpjeóylni!" Lợrfdci Tưxtrpkrfw đkpjeưxtrpa tay lau đkpjei giọhvhkt nưxtrpfbplc mắujdgt ởfick hai bêlyygn másrftannm, ôannmm chặxtrpt côannmujdgo lòlzeang

"Trásrfti tim mộvuvit ngưxtrpftfci đkpjeãyifrlyygu thìcnnylyygu hếflpqt mìcnnynh nhưxtrpng đkpjeãyifr tổbtijn thưxtrpơcxefng thìcnny rấiadqt khóylni chữvpyha làujdgnh" Vừhiyla nóylnii dứxawtt câpaswu, côannm liềapvgn gụaqkzc mặxtrpt vàujdgo lồkrfwng ngựrfdcc anh, tay nắujdgm chặxtrpt lấiadqy ásrfto sơcxef mi ởfick hai bêlyygn hôannmng anh Tiếflpqng khóylnic ngàujdgy càujdgng lớfbpln, nưxtrpfbplc mắujdgt cũkrfwng theo đkpjeóylni àujdgo ạrdgrt tuôannmn ra Tay anh vuốjympt dọhvhkc sốjympng lưxtrpng côannm an ủyifri, tay kia siếflpqt chặxtrpt côannmujdgo lòlzeang

annm khóylnic đkpjeếflpqn sưxtrpng cảwjtz mắujdgt, ngủyifr thiếflpqp đkpjei trong lồkrfwng ngựrfdcc anh hai Lợrfdci Tưxtrpkrfw bếflpqannmlyygn phòlzeang, anh đkpjeujdgp chăaafdn cho côannm rồkrfwi rờftfci đkpjei

- ----------------

srftng hôannmm sau

paswm gia

Anh thay trêlyygn ngưxtrpftfci bộvuvi âpaswu phụaqkzc màujdgu xásrftm, đkpjeúflpqng vớfbpli tâpaswm trạrdgrng anh bâpaswy giờftfc, khôannmng tốjympt chúflpqt nàujdgo, anh ngồkrfwi vàujdgo bàujdgn ăaafdn, vẫihrvn nhưxtrp thưxtrpftfcng ngàujdgy chăaafdm chúflpq đkpjehvhkc básrfto,thỉsjpenh thoảwjtzng cầhgeqm ly càujdg phêlyyg nhâpaswm nhi Yếflpqn Nhi từhiyl trêlyygn lầhgequ đkpjei xuốjympng, trêlyygn ngưxtrpftfci mặxtrpc chiếflpqc đkpjehgeqm ngủyifr mỏftfcng hai dâpaswy chỉsjpe che đkpjeưxtrprfdcc phầhgeqn cầhgeqn che còlzean lạrdgri đkpjeapvgu trong suốjympt Cảwjtz ngưxtrpftfci ảwjtz nồkrfwng nặxtrpc mùzdihi rưxtrprfdcu, tay đkpjeưxtrpa lêlyygn mặxtrpt ngásrftp ngắujdgn ngásrftp dàujdgi đkpjei lạrdgri bàujdgn ăaafdn Ảhgeq ta quásrftt lớfbpln vớfbpli côannm giúflpqp việpaswc đkpjexawtng bêlyygn cạrdgrnh nhưxtrp thểiougcnnynh chủyifrfick đkpjeâpaswy vậftfcy:

"Mau lấiadqy thuốjympc giảwjtzi rưxtrprfdcu cho tôannmi! Nhanh đkpjei!"

"Dạrdgr!" Côannm giúflpqp việpaswc liếflpqc nhìcnnyn ảwjtz, khuôannmn mặxtrpt biểiougu lộvuvi sựrfdc khinh bỉsjpe, nhấiadqn mạrdgrnh "Ămutsn nhờftfcfick đkpjeftfcu nhàujdg ngưxtrpftfci ta màujdg cứxawt nghĩnlgkcnnynh làujdgujdg chủyifr!" Côannm giúflpqp việpaswc đkpjeay nghiếflpqn thầhgeqm chửkrfwi rủyifra, đkpjei vàujdgo bếflpqp lấiadqy thuốjympc cho ảwjtz

"Côannmylnii gìcnny đkpjeóylni? Cóylni gan nóylnii lạrdgri lầhgeqn nữvpyha!" Ảhgeq ta nghe loásrftng thoásrftng câpaswu nóylnii củyifra côannm, tứxawtc giậftfcn liếflpqc nhìcnnyn cay cúflpq


annmyifr rồkrfwi! Côannmannmm qua lạrdgri đkpjei đkpjeêlyygm?" Anh bựrfdcc mìcnnynh quăaafdng tờftfcsrfto xuốjympng bàujdgn, tay bưxtrpng ly càujdg phêlyyglyygn miệpaswng uốjympng

"Anh àujdg, em làujdg đkpjei tụaqkz họhvhkp vớfbpli đkpjeásrftm bạrdgrn thôannmi màujdg! Đannmi chơcxefi em vẫihrvn nhớfbpl đkpjeếflpqn anh đkpjeiadqy thôannmi" Ảhgeq ta giấiadqu nhẹppztm đkpjei bộvuvi mặxtrpt cay cúflpq thay vàujdgo đkpjeóylniujdg chiếflpqc mặxtrpt nạrdgr vui vẻsamkkrfwng nịhjcau nóylnii ra nhữvpyhng lờftfci lảwjtzxtrpfbplt khiếflpqn anh nghe cảwjtzm thấiadqy mộvuvit cỗvvdx kinh tởfickm tràujdgo tớfbpli họhvhkng

"Côannm đkpjei đkpjeâpaswu cũkrfwng đkpjeưxtrprfdcc, đkpjeóylniujdg quyềapvgn củyifra côannm nhưxtrpng đkpjehiylng làujdgm ảwjtznh hưxtrpfickng đkpjeếflpqn Lâpaswm gia tôannmi! Nếflpqu khôannmng côannmyifrnh khôannmng nổbtiji đkpjeâpaswu!" Anh nóylnii xong liềapvgn đkpjexawtng dậftfcy, lásrfti xe ra khỏftfci biệpaswt thựrfdchgeq đkpjeàujdgn bàujdg chếflpqt tiệpaswt, vìcnnywjtzujdg anh bịhjca đkpjekrfwn làujdg bịhjcacnnynh nhâpaswn cắujdgm sừhiylng, thanh danh anh sẽvuvi đkpjeioug đkpjeâpaswu? Nếflpqu khôannmng vìcnny Đannmhgeqng Minh anh sẽvuvilzean giữvpyhwjtz lạrdgri sao?

hgeq trừhiylng mắujdgt nhìcnnyn anh rờftfci đkpjei, trong lòlzeang khóylni chịhjcau đkpjeay nghiếflpqn Gìcnny chứxawt? Con chóylniujdgo tung tin đkpjekrfwn, chuyệpaswn ảwjtzxtrprfdcn danh tiếflpqng củyifra anh đkpjeiougujdgo cásrftc vũkrfw trưxtrpftfcng lớfbpln, còlzean chuyệpaswn ảwjtz cặxtrpp kèhgeq vớfbpli đkpjeásrftm đkpjerdgri gia sau lưxtrpng anh Anh làujdg mộvuvit ngưxtrpftfci cao ngạrdgro, lòlzeang tựrfdc trọhvhkng rấiadqt lớfbpln sẽvuvi đkpjeioug tin xấiadqu vềapvgcnnynh bịhjca lan tỏftfca sao hay anh sẽvuvi diệpaswt trừhiyl tấiadqt cảwjtz? Ảhgeq phảwjtzi cẩudkxn thậftfcn hơcxefn mớfbpli đkpjeưxtrprfdcc, anh đkpjeâpaswy chỉsjpe mớfbpli cảwjtznh cásrfto ảwjtz, lầhgeqn sau sợrfdc sẽvuvi khôannmng may mắujdgn nhưxtrp vậftfcy!

"Con chóylniujdgo? Mẹppztylni!" Lúflpqc nàujdgy côannm giúflpqp việpaswc từhiyl trong bếflpqp bưxtrpng ly thuốjympc đkpjeiouglyygn bàujdgn cho ảwjtzhgeq hậftfcm hựrfdcc, uốjympng mộvuvit hơcxefi hếflpqt sạrdgrch lạrdgri liếflpqc nhìcnnyn côannm rồkrfwi quăaafdng chiếflpqc ly xuốjympng đkpjeiadqt khiếflpqn nóylni vỡaqkz tan tàujdgnh

annmujdgng quásrft! Màujdgy cho tao uốjympng cásrfti gìcnny vậftfcy hảwjtz?"

"Dạrdgr Thuốjympc côannm dặxtrpn dặxtrpn" Côannm giúflpqp việpaswc run sợrfdc, nóylnii khôannmng thàujdgnh lờftfci

"Câpaswm miệpaswng! Mau dọhvhkn đkpjei!" Ảhgeqylnii xong, liềapvgn đkpjei lầhgequ

"Con đkpjelyygn!" Côannm giúflpqp việpaswc liếflpqc nhìcnnyn ảwjtz hậftfcm hựrfdcc, thìcnny thầhgeqm trong miệpaswng

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.