Cha Nuôi! Con Hận Người!

Chương 47 :

    trước sau   
"Phong nhi! Đupstâmieqy dâmieqy chuyềyosen ba tặbnqyng cho mẹvggb, mai sinh nhậmdmct con, hôogvbm nay mẹvggb tặbnqyng lạwumci cho con Con trai mẹvggb lớuguen rồaavzi, chữaknrng chạwumcc đgusbi đgusbmyojng quậmdmcy pháofsz nữaknra Sau nàtshvy con tiếkviqp nhậmdmcn Lâmieqm Thịusno, đgusbmyojng đgusbfpcd ba con thấgzgjt vọcarhng, cốeqecunajn nhégusb" Mẹvggb anh lấgzgjy trong hộbnqyp gấgzgjm màtshvu đgusbesny ra sợopyoi dâmieqy bằrhzlng vàtshvng, đgusbeo vàtshvo cổrglt cho anh Anh đgusbưkbfpa tay vâmieqn ve sợopyoi dâmieqy chuyềyosen, giọcarhng mệvggbt mỏesnyi:

"Con lớuguen rồaavzi, mai nữaknra làtshv con hai ba rồaavzi, đgusbâmiequ còkmqqn con níeqect đgusbâmiequ! Mẹvggb đgusbmyojng lảybjri nhảybjri nữaknra!"

"Cáofszi thằrhzlng nàtshvy, ălchcn nóqsmwi cho đgusbàtshvng hoàtshvng" Mẹvggb anh trêunaju đgusbùcopla đgusbáofsznh lêunajn đgusbretpu anh mộbnqyt cáofszi rõfybk đgusbau

upstau! Thôogvbi mẹvggb đgusbi ngủrglt sớuguem đgusbi! Con buồaavzn ngủrglt Oa" Anh đgusbưkbfpa tay xoa cụrgltc u trêunajn đgusbretpu, miệvggbng ngáofszp ngắhyedn ngáofszp dàtshvi, tạwumcm biệvggbt mẹvggb rồaavzi đgusbi ra khỏesnyi phòkmqqng Mẹvggb anh nhìefkcn theo chỉkmqq biếkviqt lắhyedc đgusbretpu

Sinh nhậmdmct mừmyojng hai mưkbfpơyuvdi ba tuổrglti củrglta anh tổrglt chứmpnkc ởeqecmieqm gia Tốeqeci đgusbóqsmw, tiệvggbc kếkviqt thúmieqc, anh mệvggbt mỏesnyi đgusbusnonh đgusbi vềyose phòkmqqng, lạwumci đgusbi ngang qua phòkmqqng ba mẹvggb, vôogvbefkcnh

"Anh! Xin anh Đupstmyojng làtshvm thếkviq vớuguei mẹvggb con em!" Mẹvggb anh khóqsmwc lóqsmwc, quỳgnsi gốeqeci trêunajn sàtshvn, tay nắhyedm chặbnqyt cáofsznh tay ba anh


"Côogvb tráofsznh ra! Tôogvbi nóqsmwi rồaavzi, tôogvbi sẽllbq đgusbóqsmwn Diệvggbu Ýrhzl vềyose đgusbâmieqy sốeqecng!" Ba anh hấgzgjt tay mẹvggb anh ra khiếkviqn bàtshv mấgzgjt thălchcng bằrhzlng ngãmmrk xuốeqecng sàtshvn nhàtshv

upstmyojng! Xin anh! Nểfpcdefkcnh vợopyo chồaavzng mấgzgjy chụrgltc nălchcm nay đgusbưkbfpopyoc khôogvbng? Anh đgusbóqsmwn côogvb ta vềyose đgusbâmieqy, con sẽllbq biếkviqt Trưkbfpuguec giờkhmw con luôogvbn nghĩkviq chúmieqng ta hạwumcnh phúmieqc Tôogvbi khôogvbng muốeqecn nóqsmw biếkviqt chuyệvggbn nàtshvy"

"Sớuguem muộbnqyn gìefkcweidng sẽllbq biếkviqt Bâmieqy giờkhmw biếkviqt sớuguem, đgusbfpcdqsmw chấgzgjp nhậmdmcn sựkmqq thậmdmct nàtshvy!"

"Sao anh lạwumci tàtshvn nhẫrasgn nhưkbfp vậmdmcy? Anh khôogvbng nghĩkviq cho em thìefkc nghĩkviq cho con!"

"Tôogvbi xin lỗlkjki! Diệvggbu Ýrhzlqsmw thai rồaavzi!" Ba anh nóqsmwi xong liềyosen mởeqec cửkjcsa bỏesny đgusbi Anh vộbnqyi trốeqecn vàtshvo mộbnqyt góqsmwc tưkbfpkhmwng, đgusbopyoi ba anh đgusbi khỏesnyi anh mớuguei mởeqec cửkjcsa ra Mẹvggb anh trơyuvd mắhyedt nhìefkcn ba anh rờkhmwi đgusbi, cổrglt họcarhng nghẹvggbn ngàtshvo khôogvbng nóqsmwi nêunajn lờkhmwi, nhìefkcn thấgzgjy anh xuấgzgjt hiệvggbn bàtshvtshvng kinh sợopyoyuvdn

"Mẹvggb! Tạwumci sao?" Anh nghe hếkviqt tấgzgjt cảybjr rồaavzi! Anh sốeqecc khôogvbng dáofszm tin vàtshvo nhữaknrng gìefkcefkcnh vừmyoja nghe thấgzgjy! Ba anh ngoạwumci tìefkcnh, trưkbfpuguec giờkhmw anh cứmpnk nghĩkviq họcarh hạwumcnh phúmieqc lắhyedm Tấgzgjt cảybjrtshv giảybjr dốeqeci! Đupstyoseu làtshv giảybjr dốeqeci!

"Con" Mẹvggb anh khóqsmwc nứmpnkc nởeqec, lắhyedc đgusbretpu liêunajn tụrgltc, cốeqec mởeqec lờkhmwi giảybjri thíeqecch nhưkbfpng khôogvbng đgusbưkbfpopyoc

A! A! A! Anh hégusbt lêunajn, chạwumcy thậmdmct nhanh vềyose phòkmqqng Anh nhốeqect mìefkcnh trong phòkmqqng cho đgusbếkviqn sáofszng hôogvbm sau, anh nghe mộbnqyt tin sốeqecc khiếkviqn anh nhưkbfp bịusnoyuvdi xuốeqecng vựkmqqc thẳamowm

"Mẹvggb anh mấgzgjt rồaavzi!"

"Tạwumci sao? Tạwumci sao mẹvggbogvbi lạwumci mấgzgjt?" Anh hung hălchcng kégusbo vạwumct áofszo củrglta báofszc sĩkviq, hégusbt lớuguen

"Lâmieqm thiếkviqu gia! Mẹvggb anh vìefkc uốeqecng quáofsz nhiềyoseu thuốeqecc nêunajn bịusno bịusno sốeqecc thuốeqecc Chúmieqng tôogvbi đgusbãmmrk cốeqec cốeqec hếkviqt sứmpnkc nhưkbfpng nhưkbfpng khôogvbng thểfpcd, xin cậmdmcu bớuguet đgusbau buồaavzn!" Vịusnoofszc sĩkviq toáofszt mồaavzogvbi lạwumcnh, nóqsmwi lắhyedp bắhyedp

"Khôogvbng phảybjri! Lũweidogvb dụrgltng Biếkviqn đgusbi! Biếkviqn hếkviqt cho tôogvbi!"

weidofszc sĩkviqtshv ngưkbfpkhmwi hầretpu sợopyommrki chạwumcy đgusbi, chỉkmqqkmqqn mìefkcnh anh trong phòkmqqng Anh đgusbi lạwumci bêunajn giưkbfpkhmwng, tay nắhyedm lấgzgjy bàtshvn tay lạwumcnh lẽllbqo, mắhyedt nhìefkcn ngưkbfpkhmwi phụrglt nữaknr nằrhzlm bấgzgjt đgusbbnqyng trêunajn giưkbfpkhmwng


"Mẹvggb! Sao mẹvggb lạwumci làtshvm vậmdmcy? Mẹvggb tỉkmqqnh lạwumci đgusbi!" Anh nắhyedm chặbnqyt bàtshvn tay mẹvggb, khóqsmwc nứmpnkc nởeqec

"Bàtshv ơyuvdi! Lỗlkjki củrglta tôogvbi! Đupstyoseu làtshv lỗlkjki củrglta tôogvbi!" Ba anh nghe tin, vộbnqyi vàtshvng chạwumcy vềyosemieqm gia, vàtshvo phòkmqqng nhìefkcn tìefkcnh cảybjrnh trưkbfpuguec mắhyedt màtshv bấgzgjt lựkmqqc ngãmmrk quỳgnsi xuốeqecng sàtshvn nhàtshv, nưkbfpuguec mắhyedt tuôogvbn àtshvo ạwumct Ômmrkng cũweidng khôogvbng nghĩkviq mọcarhi chuyệvggbn lạwumci nhưkbfp thếkviqtshvy!!!

mmrkng đgusbi đgusbi! Mẹvggbogvbi khôogvbng muốeqecn nhìefkcn thấgzgjy ôogvbng! Ômmrkng mau đgusbi! Đupsti tìefkcm ngưkbfpkhmwi đgusbàtshvn bàtshv củrglta ôogvbng đgusbi!" Anh hégusbt lớuguen, lầretpn đgusbretpu tiêunajn anh lớuguen tiếkviqng vớuguei ba! Ngưkbfpkhmwi ba màtshv anh yêunaju quýqsmw!

"Con Con biếkviqt hếkviqt r" Ômmrkng khôogvbng ngờkhmw con trai lạwumci lớuguen tiếkviqng vớuguei mìefkcnh, càtshvng khôogvbng ngờkhmw anh lạwumci biếkviqt hếkviqt mọcarhi chuyệvggbn

"Hôogvbm qua tôogvbi nghe hếkviqt rồaavzi Chíeqecnh ôogvbng Ômmrkng đgusbãmmrk giếkviqt chếkviqt mẹvggb mẹvggbogvbi Hứmpnkc"

"Ba xin lỗlkjki Làtshv tạwumci ba Ba hạwumci bàtshvgzgjy" Ômmrkng đgusbau buồaavzn nhìefkcn đgusbmpnka con trai ngàtshvy mộbnqyt hậmdmcn ôogvbng hơyuvdn Tạwumci ôogvbng, ngay từmyoj đgusbretpu ôogvbng đgusbãmmrk phảybjrn bộbnqyi bàtshvgzgjy! Ômmrkng khôogvbng đgusbáofszng làtshvm ba anh

Bảybjry tháofszng sau, ba anh đgusbãmmrk bỏesny đgusbi nălchcm tháofszng, trưkbfpuguec khi đgusbi ôogvbng đgusbãmmrk đgusbfpcd anh thừmyoja kếkviqtshvi sảybjrn, tiếkviqp nhậmdmcn Lâmieqm Thịusno Sau khi mẹvggb mấgzgjt, anh khôogvbng còkmqqn hoạwumct báofszt nhưkbfp trưkbfpuguec kia, thay vàtshvo đgusbóqsmwtshv mộbnqyt mặbnqyt lạwumcnh lùcoplng vàtshvtshvn nhẫrasgn Anh ngồaavzi bấgzgjm máofszy tíeqecnh trong phòkmqqng thìefkc thưkbfpqsmw hớuguet hảybjri chạwumcy vàtshvo:

"Lâmieqm Tổrgltng! Lâmieqm tiêunajn sinh bịusno tai nạwumcn Qua Qua đgusbkhmwi rồaavzi!" Thưkbfpqsmw Đupstiềyosen run sợopyo, nóqsmwi lắhyedp bắhyedp

"Cáofszi gìefkc! Ba tôogvbi ởeqec bệvggbnh việvggbn nàtshvo? Mau đgusbưkbfpa tôogvbi đgusbếkviqn đgusbóqsmw!" Anh bấgzgjt ngờkhmw đgusbmpnkng phắhyedt dậmdmcy, vộbnqyi mặbnqyc áofszo vest đgusbi ra khỏesnyi côogvbng ty

Bệvggbnh việvggbn An Vinh

"Ba!!!" Anh đgusbưkbfpopyoc Tầretpn Hạwumco dẫrasgn vàtshvo mộbnqyt călchcn phòkmqqng lạwumcnh lẽllbqo, ởeqec giữaknra làtshv ngưkbfpkhmwi nằrhzlm trêunajn giưkbfpkhmwng, chălchcn trùcoplm kíeqecn đgusbretpu Anh cảybjr ngưkbfpkhmwi run rẩuguey, sợopyommrki nhấgzgjc từmyojng bưkbfpuguec lạwumci gầretpn, tay từmyoj từmyojgusbo chălchcn xuốeqecng, càtshvng run sợopyoyuvdn khi ngưkbfpkhmwi nằrhzlm đgusbgzgjy lạwumci chíeqecnh làtshvmieqm tiêunajn sinh Sao lạwumci ra nôogvbng nổrglti nàtshvy! Chỉkmqq chưkbfpa đgusbretpy mộbnqyt nălchcm, anh đgusbãmmrk mấgzgjt đgusbi hai ngưkbfpkhmwi anh yêunaju nhấgzgjt! Chuyệvggbn nàtshvy khôogvbng đgusbơyuvdn giảybjrn nhưkbfp vậmdmcy, anh phảybjri tìefkcm ra kẻevdr hạwumci gia đgusbìefkcnh anh, từmyojng chúmieqt từmyojng chúmieqt trảybjr lạwumci gấgzgjp bộbnqyi

"Làtshv Thẩuguem Tưkbfp Tháofszi vàtshv phu nhâmieqn củrglta ôogvbng ta! Đupstbnqyc biệvggbt làtshv phu nhâmieqn ôogvbng ta còkmqqn nắhyedm giữaknr trong tay 10 tỷchni củrglta Lâmieqm tiêunajn sinh Hai ngưkbfpkhmwi đgusbóqsmw đgusbãmmrk bay sang nưkbfpuguec ngoàtshvi vàtshvo ngàtshvy hôogvbm qua" Hắhyedc Tiệvggbp khoanh tay, đgusbmpnkng trưkbfpuguec mặbnqyt anh Sau khi từmyoj bệvggbnh việvggbn vềyose, anh đgusbãmmrk nghi ngờkhmwtshv âmieqm thầretpm nhờkhmw Hắhyedc Tiệvggbp đgusbiềyoseu tra

"Tìefkcm bọcarhn họcarh!" Áamownh mắhyedt anh sắhyedc lạwumcnh tàtshvn nhẫrasgn

Thẩuguem Tưkbfp Tháofszi vàtshv Diệvggbu Ýrhzl bịusno tróqsmwi trong mộbnqyt călchcn phòkmqqng xa lạwumc Bọcarhn đgusbang đgusbi dạwumco trêunajn đgusbưkbfpkhmwng thìefkcqsmw mộbnqyt đgusbáofszm ngưkbfpkhmwi chạwumcy lạwumci đgusbuguey bọcarhn họcarhunajn xe Cửkjcsa phòkmqqng mởeqec, đgusbi vàtshvo làtshv ngưkbfpkhmwi đgusbàtshvn ôogvbng lạwumcnh lùcoplng, áofsznh mắhyedt tàtshv áofszc, tàtshvn nhẫrasgn muốeqecn giếkviqt ngưkbfpkhmwi Anh nhàtshvn nhãmmrk ngãmmrk trêunajn ghếkviq sofa:

"Chàtshvo Thẩuguem tiêunajn sinh! Thẩuguem phu nhâmieqn!"

"Anh làtshv con trai Lâmieqm Dãmmrk!" Diệvggbu Ýrhzl mởeqec to mắhyedt nhìefkcn ngưkbfpkhmwi đgusbàtshvn ôogvbng cao ngạwumco kia, run sợopyo

"Bàtshvkmqqn nhớugueogvbi sao? Bàtshv đgusbi đgusbâmiequ làtshvm tôogvbi kiếkviqm cựkmqqc khổrglt hai nălchcm trờkhmwi! Xem ra giếkviqt ba tôogvbi xong sàtshvi tiềyosen sưkbfpugueng nhỉkmqq?"

"Cậmdmcu nóqsmwi gìefkcogvbi khôogvbng hiểfpcdu?"

"Bàtshv đgusbmyojng diễweidn nữaknra Tôogvbi cho ngưkbfpkhmwi đgusbiềyoseu tra rồaavzi, bàtshv tiếkviqp cậmdmcn ba tôogvbi làtshvqsmw mụrgltc đgusbíeqecch, giảybjrqsmw thai, rồaavzi giếkviqt ôogvbng ấgzgjy, lấgzgjy tiềyosen bỏesny trốeqecn cùcoplng chồaavzng bàtshv! Màtshvogvbi còkmqqn biếkviqt đgusbưkbfpopyoc bàtshvqsmw mộbnqyt đgusbmpnka con gáofszi đgusbang ởeqecogvb nhi việvggbn" Anh nhếkviqch mégusbp cưkbfpkhmwi tàtshv mịusno, tay châmieqm đgusbiếkviqu thuốeqecc

"Khôogvbng! Xin đgusbmyojng! Cóqsmwefkc cứmpnk nhắhyedm vàtshvo tôogvbi! Tha cho con tôogvbi!" Thẩuguem Tưkbfp Tháofszi vàtshv Diệvggbu Ýrhzl nghe anh nhắhyedc đgusbếkviqn côogvb, cảybjr ngưkbfpkhmwi càtshvng run sợopyo, khóqsmwc lóqsmwc van xin anh

upstưkbfpopyoc! Làtshvofszc ngưkbfpkhmwi nóqsmwi!" Anh cưkbfpkhmwi khinh bỉkmqq, tay cầretpm đgusbiếkviqu thuốeqecc chàtshvofszt vàtshvo cáofsznh tay củrglta Diệvggbu Ýrhzl, tàtshvn thuốeqecc nóqsmwng khiếkviqn bàtshv ta đgusbau đgusbuguen, cốeqec cắhyedn rălchcng chịusnou đgusbkmqqng Thẩuguem Tưkbfp Tháofszi nhìefkcn thấgzgjy, ôogvbng ta cốeqec lếkviqt thâmieqn giàtshv yếkviqu ớuguet van xin anh

"Chếkviqt tiệvggbt! Bỏesny đgusbóqsmwi cho tôogvbi!" Anh nóqsmwi rồaavzi vứmpnkt tàtshvn thuốeqecc, đgusbi ra khỏesnyi phòkmqqng Đupstfpcd mặbnqyc hai ngưkbfpkhmwi họcarh bịusnotshvnh hạwumc, bỏesny đgusbóqsmwi đgusbếkviqn chếkviqt

Mộbnqyt nălchcm sau ởeqecmieqm gia, anh ngạwumco nghễweid ngồaavzi trêunajn ghếkviq sofa, châmieqn vắhyedt chégusbo Mộbnqyt bàtshvmmrko chạwumcc nălchcm mưkbfpơyuvdi dắhyedt tay mộbnqyt bégusbofszi đgusbếkviqn trưkbfpuguec mặbnqyt anh Khoégusb miệvggbng anh nhếkviqch lêunajn, áofsznh mắhyedt ẩuguen ýqsmw nhìefkcn côogvbgusb:

"Ta sau nàtshvy sẽllbqtshv cha con!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.