Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 5-Chương 270 : Có máu chó như thế không?

    trước sau   
Hệhwaq thốfrjrng sẽfall chờkbostwcpng hộdccyi chiếsoewn kếsoewt thúaoerc rồbubwi mớxbuei tiếsoewn hàcsarnh phájanlt thưflssuzxxng mộdccyt lưflsscskft, chíeagtnh vìoane thếsoew sẽfalldccy mộdccyt khoảugmpng thờkbosi gian rảugmpnh rỗpbwdi đsoewzxuj giảugmpi tájanln dong binh đsoewcsarn trưflssơmdyśc kêkeih́t thúc cuôtwcp̣c thi đsoewâflsśu đsoewâflsśy.

csarm cảugmp nữxtqya ngàcsary hódccya ra hai têkeihn khốfrjrn kiếsoewp nàcsary lo lắgkowng chuyệhwaqn nàcsary! Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx hiêkeih̉u ra cảugmpm thấwjzdy dởuzxx khódccyc dởuzxxflsskbosi, nhấwjzdt thờkbosi hắgkown cũppdsng khôtwcpng phájanlt hỏilcca ra ngoàcsari, nhìoanen Cốfrjr Phi, cũng bămahńt đsoewâflss̀u nódccyi nhữxtqyng lờkbosi triếsoewt lýkbos.

“Cậxtqyu biếsoewt khôtwcpng?” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx nói râflsśt dịu dàng, “Bởuzxxi vìoane cậxtqyu khôtwcpng giữxtqyoanen đsoewưflsscskfc khíeagt tiếsoewt tuổfrjri giàcsarkeihn chúaoerng ta đsoewãoyig mấwjzdt đsoewi cơmdys hộdccyi đsoewjzmyt đsoewưflsscskfc perfect, bởuzxxi vìoane khôtwcpng códccy perfect, nêkeihn chúaoerng ta lạjzmyi mấwjzdt đsoewi cơmdys hộdccyi đsoewưflsscskfc hệhwaq thốfrjrng phát thanh tuyêkeihn dưflssơmdysng perfect đsoewămahṇc biêkeiḥt đsoewzxuj sỉcskf nhụxpoqc đsoewfrjri thủaewc. Cájanli côtwcpng hôtwcp̣i đsoewưflsśng nhâflsśt thàcsarnh Vâflssn Đerouoan chó má gì, ôtwcpng đsoewâflssy mớxbuei mớxbuei làcsartwcpng hộdccyi đsoewưflsśng đsoewâflss̀u thành Vâflssn Đerouoan, à khôtwcpng, làcsartwcpng hộdccyi sôtwcṕ môtwcp̣t của Thếsoew Giớxbuei Song Song! Oa ha ha ha…” Càcsarng nódccyi, âflssm thanh củaewca Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxxcsarng to, cuốfrjri cùzxujng hắgkown trựilccc tiếsoewp cưflssơmdys̀i đsoewkeihn cuôtwcp̀ng.

Cốfrjr Phi tỉcskfnh ngộdccy: “Uốfrjrng nhiềidpiu rồbubwi hảugmp?”

Hữxtqyu Ca gậxtqyt đsoewsaseu xác nhâflsṣn: “Khi nãoyigy trong trậxtqyn đsoewãoyig uốfrjrng khôtwcpng íeagtt…” Vừmkfwa nódccyi hắgkown vừmkfwa nhớxbue lạjzmyi đsoewfrjrng vỏilcc chai ởuzxx trêkeihn đsoewcskfnh núaoeri cao trong chiếsoewn trưflsskbosng. Đeroufrjrng vỏilcc chai nàcsary đsoewưflsscskfc ájanlnh mắgkowt trờkbosi chiếsoewu vàcsaro thậxtqyt sựilcc chódccyi mắgkowt.

“Uốfrjrng nhiềidpiu rồbubwi? sao tôtwcpi lạjzmyi khôtwcpng nhìoanen ra?” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng còlpmcn khó hiêkeih̉u kìa!


“Módccya, uốfrjrng nhiềidpiu đsoewếsoewn nỗpbwdi côtwcpng hộdccyi vớxbuei dong binh đsoewcsarn cũppdsng khôtwcpng phâflssn rõropi còn bảo khôtwcpng uôtwcṕng nhiêkeih̀u ưflss? Chúaoerng ta làcsartwcpng hộdccyi hảugmp?” Cốfrjr Phi cũppdsng bắgkowt đsoewsaseu mắgkowng, códccy đsoewôtwcpi khi ngu ngốfrjrc cũppdsng làcsarm cho ngưflsskbosi ta cămahnm tứdccyc.

“Ồddkf…” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng phảugmpn ứdccyng kịp, đsoewúaoerng thậxtqyt khi nãoyigy Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxxmdyśi vưflss̀a kêkeihu to hămahńn là côtwcpng hôtwcp̣i sôtwcṕ môtwcp̣t của Thêkeih́ giơmdyśi Song Song.

“Haiz…” Kiếsoewm Quỷerou thởuzxxcsari, khôtwcpng hềidpidccyi chuyệhwaqn, khôtwcpng hổfrjrcsar bạjzmyn bèdccyflssu nămahnm, hắgkown đsoewãoyig sớxbuem nhậxtqyn ra Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx quájanl chécskfn.

“Thiêkeihn Lýkbos, chuyệhwaqn khi nãoyigy rôtwcṕt cuôtwcp̣c là làm sao?” Cuốfrjri cùzxujng Hữxtqyu Ca cũppdsng hỏilcci vâflsśn đsoewêkeih̀ này, mọi ngưflssơmdys̀i cũng đsoewang khó hiêkeih̉u đsoewâflssy!

“Là phản xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n.” Cốfrjr Phi trảugmp lờkbosi.

“Ồddkf…” Cájanlc cao thủaewc ngâflssm nga, dĩddkf nhiêkeihn chỉcskf cầsasen nghe đsoewưflsscskfc từmkfwcsary làcsar bọmahnn họmahn đsoewãoyig hiểzxuju thấwjzdu mọmahni chuyệhwaqn.

“Bi ai mà! Thựilccc sựilcccsar bi ai!” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx lạjzmyi bắgkowt đsoewsaseu dạjzmyy dỗpbwd: “Cájanlc vịfgpk đsoewang ngồbubwi khôtwcpng phảugmpi đsoewidpiu làcsar cao thủaewc đsoewưflsśng đsoewâflss̀u sao? Phản xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n! Đerouâflssy chíeagtnh làcsar thứdccy đsoewzxuj khắgkowc chếsoew chưflsśc nghiệhwaqp códccyjanlt thưflssơmdysng cao nhưflssng májanlu thấwjzdp mà cũng khôtwcpng nghĩ tơmdyśi, lòng các ngưflssơmdys̀i khôtwcpng thấwjzdy hổfrjr thẹqagrn hảugmp, sao lạjzmyi đsoewzxuj ngưflsskbosi khájanlc lợcskfi dụxpoqng chơmdysi cho mộdccyt vốfrjr nhưflss vậxtqyy!” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxxropicsarn.

“Anh cũppdsng khôtwcpng phải là khôtwcpng nghĩ tơmdyśi sao?” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh khôtwcpng nhịfgpkn đsoewưflsscskfc hỏilcci.

“Tôtwcpi?” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx liếsoewc mắgkowt, “Ngưflsskbosi thuầsasen khiếsoewt cao thưflsscskfng nhưflsstwcpi sẽfalldccy nhữxtqyng suy nghĩddkfdccyn hạjzmy nhưflss thếsoew?” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx hỏilcci ngưflsscskfc môtwcp̣t câflssu cưflsṣc kì hung hămahnng, tâflsśt cả mọi ngưflssơmdys̀i chịu khôtwcpng nôtwcp̉i.

“Phụxpoqc luôtwcpn, say màcsar vẫoaxpn còlpmcn tựilcc luyêkeih́n thêkeih́ đsoewưflsscskfc. Kiếsoewm Quỷerou, phảugmpi mấwjzdt bao lâflssu têkeihn nàcsary mớxbuei tỉcskfnh?” Cốfrjr Phi hỏilcci Kiếsoewm Quỷerou.

Kiếsoewm Quỷerou trầsasem mặebalc mộdccyt lúaoerc: “Khôtwcpng lâflssu lắgkowm đsoewâflssu, thựilccc sựilcc vớxbuei trạjzmyng thájanli nàcsary củaewca hắgkown chúaoerng ta vẫoaxpn códccy thểzxuj trao đsoewfrjri đsoewưflsscskfc. Chỉcskfdccy đsoewiềidpiu sẽfalldccyi hơmdysi nhiềidpiu.”

keihn kia Hữxtqyu Ca đsoewãoyig tiếsoewp tụxpoqc câflssu chuyệhwaqn: “Phảugmpn xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n, loạjzmyi trang bịfgpkcsary tôtwcpi vẫoaxpn chưflssa từmkfwng thấwjzdy qua trong Thếsoew Giớxbuei Song Song. Mọmahni ngưflsskbosi thâflsśy qua chưflssa?”

Tấwjzdt cảugmp mọmahni ngưflsskbosi lắgkowc đsoewsaseu.


“Loạjzmyi trang bịfgpkcsary chắgkowc chắgkown cũppdsng códccyjanlc suấwjzdt vàcsar tỷerou lệhwaq giốfrjrng nhưflss tríeagt mạjzmyng. Vìoane vậxtqyy phảugmpi tậxtqyp trung rấwjzdt nhiềidpiu mớxbuei códccy thểzxuj phájanlt huy tájanlc dụxpoqng, chứdccy nếsoewu xájanlc suấwjzdt vàcsar tỷerou lệhwaq phảugmpn xạ khôtwcpng cao thìoaneppdsng giốfrjrng nhưflssflssn gàcsar. Hơmdysn nữxtqya, vìoane đsoewzxujflssng cao hiệhwaqu quảugmp phảugmpn lạjzmyi, phòlpmcng ngựilcc củaewca bảugmpn thâflssn chắgkowc cũppdsng sẽfall hạjzmy xuốfrjrng vôtwcpzxujng thấwjzdp, đsoewiềidpiu nàcsary đsoewbubwng nghĩddkfa vớxbuei việhwaqc tựilcc đsoewưflssa mìoanenh vàcsaro tìoanenh cảugmpnh nguy hiểzxujm trưflssxbuec. Hơmdysn nữxtqya ởuzxx Thếsoew Giớxbuei Song Song hiệhwaqn nay vẫoaxpn chưflssa códccy thuốfrjrc uốfrjrng khôtwcpi phụxpoqc trong chiếsoewn đsoewwjzdu, có thểzxujdccyi nếsoewu chỉcskfdccy mộdccyt mìoanenh thìoane khôtwcpng hềidpidccy biệhwaqn phájanlp sốfrjrng sódccyt!” Hữxtqyu Ca phâflssn tíeagtch.

“Còn nữxtqya!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng bắgkowt đsoewsaseu bổfrjr sung, “Loạjzmyi trang bịfgpkcsary rấwjzdt nhàcsarm chájanln, muốfrjrn đsoewfrjri phódccy vớxbuei đsoewfgpkch nhâflssn thìoane phảugmpi đsoewzxuj ngưflsskbosi ta đsoewếsoewn đsoewájanlnh vôtwcp ngưflsskbosi mìoanenh. Nếsoewu nhưflss trong PK, moá nó, ngưflsskbosi khájanlc khôtwcpng côtwcpng kíeagtch vàcsaro ngưflsskbosi thìoanedccy phảugmpi thành đsoewôtwcp̀ bỏ khôtwcpng? Cho nêkeihn cájanli nàcsary chỉcskfdccy thểzxuj đsoewem ra lừmkfwa nhữxtqyng ngưflsskbosi khôtwcpng biếsoewt. Màcsarppdsng chỉcskfdccy thểzxuj lừmkfwa đsoewưflsscskfc mộdccyt lầsasen chứdccy khôtwcpng thểzxujzxujng lầsasen hai. Nhưflssng mà ơmdys̉ trong Thếsoew Giớxbuei Song Song códccy Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh mà, códccy thểzxuj giájanlm đsoewinh đsoewưflsscskfc trang bịfgpk củaewca đsoewfrjri phưflssơmdysng, câflsṣu xem loạjzmyi trang bịfgpkcsary còlpmcn códccyjanlc dụxpoqng gi?”

“Nódccyi đsoewi nódccyi lạjzmyi, Thiêkeihn Lýkbos, anh khôtwcpng dùzxujng Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh đsoewi?” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh đsoewdccyt nhiêkeihn nhớxbue tớxbuei.

“Khụ… tôtwcpi chưflssa bao giơmdys̀ dùng.” Cốfrjr Phi trảugmp lờkbosi. Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh củaewca hắgkown luyêkeiḥn thì có luyêkeiḥn, nhưflssng thựilccc sựilcc bỏ nó môtwcp̣t góc.

Mấwjzdy ngưflsskbosi cao thủaewc nhìoanen nhau rồbubwi đsoewbubwng loạjzmyt kêkeihu lêkeihn: “Thậxtqyt nguy cmn hiểzxujm!!!”

“Thói quen xâflsśu nhưflss thêkeih́, phải sưflss̉a!!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng lạjzmyi nódccyi thành khâflss̉n khuyêkeihn can nưflss̃a rôtwcp̀i.

“Đerouúaoerng đsoewódccy, nếsoewu nhưflss đsoewfrjri thủaewc biếsoewt anh khôtwcpng códccy thódccyi quen dùzxujng Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh, chỉcskf sợcskf họmahn đsoewãoyig sớxbuem tậxtqyu cho mìoanenh mộdccyt bộdccy phảugmpn xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n đsoewzxuj chơmdysi chêkeih́t anh rôtwcp̀i!” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh ồbubwn àcsaro.

“Ủppdsa, nếsoewu nhưflss ngưflsskbosi hôtwcpm nay dùng phảugmpn xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n làm anh chêkeih́t, đsoewãoyig biếsoewt thủaewc đsoewoạjzmyn nàcsary sao lạjzmyi khôtwcpng lấwjzdy ra sớxbuem đsoewôtwcṕi phó anh màcsar lạjzmyi giấwjzdu đsoewếsoewn cuôtwcṕi cùng?” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng nghi ngờkbos.

“Thiêkeihn Lýkbos vớxbuei ngưflsskbosi đsoewódccy khôtwcpng phải códccy quen biếsoewt sao? Chắgkowc cũppdsng kiểzxuju bájanln nhâflssn tìoanenh đsoewi!” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh mặebalt màcsary rạjzmyng rỡfday, “Làcsar ngưflsskbosi đsoewqagrp nàcsaro ájanl? Tôtwcpi đsoewãoyig đsoewưflsscskfc gặebalp chưflssa vâflsṣy?”

Cốfrjr Phi quay mămahṇt đsoewi khôtwcpng nódccyi chuyệhwaqn. Bêkeihn kia Hữxtqyu Ca lạjzmyi tiếsoewp tụxpoqc: “Nếsoewu làcsar kiểzxuju ban ơmdysn lấwjzdy lòlpmcng thìoane khi đsoewódccy đsoewsaseu hàcsarng làcsar đsoewưflsscskfc rồbubwi, còlpmcn gọmahni Thiêkeihn Lýkbos qua đsoewódccycsarm gìoane?”

“Àzxuj, chắgkowc làcsar muốfrjrn lấwjzdy tôtwcpi làcsarm chuộdccyt bạjzmych đsoewzxujtwcpwjzdy thưflsṣc nghiệhwaqm đsoewi? Dùzxuj sao thìoanetwcp âflsśy cũppdsng muốfrjrn dùzxujng cájanlch nàcsary đsoewzxuj đsoewfrjri phódccy ngưflsskbosi khájanlc.” Cốfrjr Phi giảugmpi thíeagtch.

“Hưflss̀!” Ngưflsskbosi im lặebalng hồbubwi lâflssu – Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx vốfrjrn đsoewang ngủaewccsar ngủaewc gậxtqyt lạjzmyi đsoewdccyt nhiêkeihn hưflss̀ lạnh mộdccyt tiếsoewng, cái đsoewâflss̀u gục xuôtwcṕng khôtwcpng có ngâflss̉ng lêkeihn, chỉ lạnh lùng quămahnng qua môtwcp̣t câflssu: “Trừmkfwkeihn ngu ngốfrjrc nàcsary ra thìoanelpmcn tìoanem đsoewâflssu ra ngưflsskbosi trưflssxbuec khi PK màcsar khôtwcpng dùzxujng giájanlm đsoewfgpknh ưflss?”

“Ừuwyw, đsoewúaoerng đsoewódccy!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng lậxtqyp tứdccyc phụxpoq họmahna, “Khôtwcpng phảugmpi tôtwcpi vừmkfwa nódccyi rồbubwi sao? Phưflssơmdysng phájanlp nàcsary quájanl bịfgpk đsoewdccyng, cho nêkeihn chỉcskfdccy thểzxujzxujng đsoewzxuj âflssm thầsasem đsoewájanlnh lécskfn mộdccyt lầsasen. Ởddkf Thếsoew Giớxbuei Song Song đsoewãoyigdccy Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh nêkeihn loạjzmyi trang bịfgpkcsary khôtwcpng hềidpidccy giájanl trịfgpk trong PK. Cho nêkeihn nódccy khôtwcpng đsoewưflssơmdyṣc đsoewem ra dùng trong PK.”


“Cũppdsng khôtwcpng hẳecqnn!” Nếsoewu lặebalng lẽfall sắgkowp xếsoewp mộdccyt hai ngưflsskbosi ẩaoern trong đsoewájanlm đsoewôtwcpng. Cho dùzxuj Thiêkeihn Lýkbosdccy thódccyi quen sửuzxx dụxpoqng Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh thìoane mộdccyt đsoewfrjrng ngưflsskbosi nhưflss vậxtqyy cũppdsng khôtwcpng có khả nămahnng giám đsoewịnh tưflss̀ng ngưflssơmdys̀i mà! Đerouếsoewn lúaoerc đsoewódccy hắgkown nécskfm ra mộdccyt phájanlp thuậxtqyt phạm vi ra, âflss̀m âflss̀m, Thiêkeihn Lýkbos liêkeih̀n ngủm.” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh lêkeihn tiếsoewng.

“Cájanli nàcsary chắgkowc khôtwcpng đsoewưflsscskfc đsoewâflssu? Phảugmpn xạ thưflssơmdysng tôtwcp̉n thưflssơmdys̀ng ájanlp dụxpoqng cho nhữxtqyng côtwcpng kíeagtch gầsasen ngưflsskbosi thôtwcpi!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng nódccyi.

“Cájanli nàcsary phảugmpi xem thiếsoewt lậxtqyp củaewca tròlpmc chơmdysi nưflss̃a!” Hữxtqyu Ca tiếsoewp lờkbosi.

“Ừuwyw, trưflssxbuec đsoewâflssy tôtwcpi chơmdysi XXX thìoanedccyppdsng phảugmpn lạjzmyi cájanlc côtwcpng kíeagtch tầsasem xa.” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh nêkeihu ra mộdccyt tròlpmc chơmdysi làcsarm víeagt dụxpoq.

“Ởddkf Thếsoew Giớxbuei Song Song thìoane sao? Ruốfrjrt cuộdccyc làcsardccy hay khôtwcpng?”

“Khôtwcpng códccy!” Hữxtqyu Ca tuyêkeihn bốfrjr.

Hai ngưflsskbosi hồbubw nghi: “Khôtwcpng phảugmpi anh còlpmcn chưflssa thấwjzdy trang bịfgpk phảugmpn xạ sao?”

Hữxtqyu Ca dởuzxx khódccyc dởuzxxflsskbosi: “Chưflssa thấwjzdy trang bịfgpk nhưflssng thiêkeih́t đsoewịnh vềidpi quan hệhwaq phảugmpn xạ thìoanetwcpi vẫoaxpn biếsoewt đsoewưflssơmdyṣc, thựilccc sựilccdccy khôtwcpng códccyjanlc dụxpoqng vớxbuei côtwcpng kíeagtch tầsasem xa.”

“Ra làcsar vậxtqyy, thảugmpo nàcsaro Thiêkeihn Lýkbosdccy thểzxuj sốfrjrng đsoewếsoewn ngàcsary nay.” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh nódccyi.

“Châflsṣc châflsṣc, Thiêkeihn Lýkbos sau nàcsary phảugmpi chúaoer ýkboscsaro, nếsoewu mâflsśy têkeihn có thù vơmdyśi câflsṣu biêkeih́t câflsṣu có khuyêkeih́t đsoewkeih̉m chămahn̉ng bao giơmdys̀ dùng Thuâflsṣt Giám Đerouịnh, nhâflsśt đsoewịnh sẽ dùng nó tính kêkeih́ câflsṣu.” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng nódccyi.

“Ơoaxp, lẽfallcsaro ngưflssơmdys̀i đsoewẹp trong trậxtqyn chiếsoewn vừmkfwa rồbubwi dùzxujng cájanlch nàcsary đsoewzxuj chuyêkeihn môtwcpn nhắgkowc nhởuzxx Thiêkeihn Lýkboskeih̀ vụ âflsśy sao?” Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh sợcskfoyigi than.

“Códccyoanenh códccy nghĩddkfa nhưflss thêkeih́? Códccy cầsasen májanlu chódccy nhưflss vậxtqyy khôtwcpng?” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng cũppdsng hùzxuja theo làcsarm mọmahni ngưflsskbosi cùzxujng nhìoanen vềidpi phíeagta Cốfrjr Phi.

“Ngu ngốfrjrc, nếsoewu muốfrjrn nhắgkowc nhởuzxx thìoanedccyi mộdccyt tiếsoewng làcsar đsoewưflsscskfc, làcsarm chuyệhwaqn phiềidpin phứdccyc nhưflss vậxtqyy làcsarm gìoane?” Đeroudccyt nhiêkeihn Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx lạjzmyi lêkeihn tiếsoewng.


“Đerouúaoerng đsoewódccy, đsoewúaoerng đsoewódccy!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng vàcsar Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh gậxtqyt đsoewsaseu lia lịfgpka.

“Trừmkfw phi…” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx lại còn khôtwcpng nói hêkeih́t câflssu.

“Trừmkfw phi cájanli gìoane?” Hai ngưflsskbosi kia vộdccyi vàcsarng hỏilcci.

“Trừmkfw phi côtwcpwjzdy sợcskf Thiêkeihn Lýkbos khôtwcpng tin đsoewiềidpiu côtwcp âflsśy nódccyi.” Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx trảugmp lờkbosi.

“Sau đsoewó liêkeih̀n chơmdysi môtwcp̣t vơmdys̉ diêkeih̃n? Woa, còn máu chó hơmdysn hôtwcp̀i nãy, khôtwcpng đsoewêkeih́n nôtwcp̃i đsoewâflsśy chưflsś!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng vàcsar Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh liêkeihn tiếsoewp hấwjzdt đsoewsaseu.

Cốfrjr Phi cũppdsng hoảugmpng hốfrjrt, hai thanh niêkeihn mộdccyt giàcsar mộdccyt trẻqxxpcsary sao lạjzmyi ămahnn ýkbos thếsoew. Thêkeihm vàcsaro Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx nửuzxxa say nửuzxxa tỉcskfnh, lâflssu lâflssu nhưflsskeihn đsoewbubwng phájanlt biểzxuju mộdccyt câflssu, phâflssn tíeagtch châflssn tưflssxbueng sựilcc việhwaqc nghe vôtwcpzxujng hợcskfp lýkbosropicsarng…

Thiêkeihn lừmkfwa đsoewugmpo nàcsary thựilccc sựilcc muốfrjrn nhắgkowc nhởuzxxoanenh chuyệhwaqn nàcsary sao? Ngẫoaxpm lạjzmyi trưflssxbuec khi chia tay, hìoanenh nhưflsstwcpwjzdy thậxtqyt sựilccdccy nhắgkowc mìoanenh sau nàcsary nhớxbuezxujng Thuậxtqyt Giájanlm Đeroufgpknh. Tuy rằqyxong giọmahnng đsoewiệhwaqu códccy chúaoert mỉcskfa mai. Nhưflssng màcsar, chiếsoewu theo suy nghĩddkf củaewca Hàcsarn Gia Tửuzxx thìoane giọmahnng đsoewiệhwaqu đsoewódccy rấwjzdt phùzxuj hợcskfp vớxbuei hoàcsarn cảugmpnh.

Nhưflssng màcsar hai têkeihn Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh vàcsar Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng lạjzmyi làcsarm ầsasem ĩddkf. Đerouúaoerng làcsarjanlu chódccy quá rôtwcp̀i, côtwcp âflsśy thưflsṣc quá rảnh.

Cốfrjr Phi làcsar ngưflsskbosi thuộdccyc vềidpi phong cájanlch thẳecqnng thắgkown, lòlpmcng códccy nghi vấwjzdn làcsar hắgkown hỏilcci thẳecqnng. Vìoane vậxtqyy hắgkown lậxtqyp tứdccyc mởuzxx danh sájanlch bạjzmyn bèdccy ra đsoewêkeih hỏilcci thămahnm thìoane phájanlt hiệhwaqn Tịfgpkch Tiểzxuju Thiêkeihn đsoewãoyig logout.

aoerc nàcsary kim đsoewbubwng hồbubwppdsng đsoewãoyigflsscskft quájanl chíeagtn giờkbos, trậxtqyn chung kếsoewt củaewca côtwcpng hộdccyi chiếsoewn cũppdsng đsoewãoyig bắgkowt đsoewsaseu, đsoewiềidpiu nàcsary cũppdsng đsoewbubwng nghĩddkfa vớxbuei cuộdccyc thi đsoewâflsśu dong binh đsoewãoyig kếsoewt thúaoerc tuyêkeiḥt đsoewôtwcṕi.

Bấwjzdt chợcskft, đsoewájanlm họmahnc sinh củaewca Chung Cựilccc Tam Ban rầsasem rầsasem gửuzxxi tin nhắgkown đsoewếsoewn.

“Thầsasey ơmdysi, thàcsarnh ởuzxx đsoewcsarn nàcsaro thêkeih́?”

“Côtwcpng Tửuzxx tinh anh đsoewcsarn đsoewódccy, códccy vậxtqyy cũppdsng khôtwcpng biếsoewt hảugmp?”

“Aaa!!! Đeroudccyng đsoewsaseu kìoanea, thậxtqyt làcsar lợcskfi hạjzmyi!” Bọmahnn họmahnc sinh kinh hôtwcp.

“Thầsasey ơmdysi, kếsoewt nạjzmyp bọn em vôtwcp dong binh đsoewoàn của thâflss̀y đsoewi!” Códccy ngưflsskbosi xin.

“Đeroui đsoewi đsoewi. Vôtwcpjanli dong binh đsoewcsarn lộdccyn xộdccyn nàcsary làcsarm gìoane!” Cốfrjr Phi trájanlch cứdccy.

Rồbubwi hắgkown quay đsoewsaseu lạjzmyi nhìoanen cájanlc đsoewcsarn hữxtqyu củaewca mìoanenh. Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx, tíeagtnh cájanlch ájanlc liệhwaqt, đsoewkeihn cuồbubwng tưflsṣ luyêkeih́n, say rưflsscskfu; Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng vàcsar Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh mộdccyt têkeihn thìoane giàcsarcsar khôtwcpng nêkeihn nếsoewt, mộdccyt têkeihn thìoane trẻ ngưflssơmdys̀i non dạ, cảugmp hai đsoewidpiu hám gájanli; Hữxtqyu Ca thìoanemdysi cẩaoern thậxtqyn mộdccyt chúaoert, nhưflssng hắgkown luôtwcpn luôtwcpn lo cájanli nàcsary cájanli kia, khôtwcpng biêkeih́t là Hưflss̃u Ca hay là Ưuzxxu Ca; Cuốfrjri cùzxujng làcsar Kiếsoewm Quỷerou, nhâflssn phẩaoerm cũppdsng khájanl đsoewájanlng tin. Chỉcskf tộdccyi têkeihn nàcsary quájanl đsoewam mêkeih game, chắgkowc chắgkown khôtwcpng phảugmpi làcsarflssơmdysng tốfrjrt cho họmahnc sinh.

Quảugmp nhiêkeihn làcsar mộdccyt đsoewoàn cămahṇn bã mà! Côtwcṕ Phi cảugmpm khájanli. Dùzxuj sao thìoane hắgkown cũppdsng khôtwcpng dájanlm phâflssn tíeagtch mìoanenh, mộdccyt têkeihn cuồbubwng PK. Tíeagtnh ra thìoaneoanenh hìoanenh củaewca Cốfrjr Phi còlpmcn nghiêkeihm trọmahnng hơmdysn nămahnm ngưflsskbosi kia! Cứdccy nhìoanen mấwjzdy ngưflsskbosi códccy đsoewiểzxujm PK ởuzxx thành Vâflssn Đerouoan lo lắgkowng hồbubwi hộdccyp làcsar hiểzxuju rồbubwi.

Cuốfrjri cùzxujng sájanlu ngưflsskbosi cùzxujng ngồbubwi chờkbos trong quájanln rưflsscskfu. Bọmahnn họmahn đsoewang chờkbos cho côtwcpng hộdccyi chiếsoewn kếsoewt thúaoerc. Hệhwaq thốfrjrng đsoewãoyigdccyi sẽfall đsoewbubwng loạjzmyt phájanlt thưflssuzxxng màcsar. Khôtwcpng biếsoewt đsoewưflsscskfc cájanli gìoane đsoewâflssy? Mấwjzdy ngưflsskbosi vừmkfwa kíeagtch đsoewdccyng vừmkfwa suy đsoewjanln trong lòlpmcng.

Chốfrjrc lájanlt sau, Hàcsarn Gia Côtwcpng Tửuzxx đsoewãoyig tỉcskfnh rưflsscskfu. Nhưflssng Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh lạjzmyi say ngãoyig, têkeihn nhódccyc xâflsśu xa nàcsary hoàcsarn toàcsarn khôtwcpng códccy tửuzxxu lưflsscskfng gì. Nhưflssng màcsarzxuj say nhưflssng hắgkown tưflssơmdysng đsoewfrjri ngoan, chỉcskf nằqyxom ra cájanli ghếsoewkeihn cạjzmynh rồbubwi ngủaewc khòlpmc khòlpmc.

“Ngựilcc Thiêkeihn, câflsṣu quájanlmdys suấwjzdt, đsoewâflssy làcsar thờkbosi đsoewiểzxujm mấwjzdu chốfrjrt, sao câflsṣu có thêkeih̉ ngủ…” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng cưflsskbosi trộdccym.

Thờkbosi gian cứdccy thếsoew trôtwcpi qua. Cuốfrjri cùzxujng, âflssm thanh củaewca hệhwaq thốfrjrng lạjzmyi vang lêkeihn, kếsoewt quảugmp cuốfrjri cùzxujng củaewca côtwcpng hộdccyi chiếsoewn đsoewưflsscskfc côtwcpng bốfrjr: Hạjzmyng nhấwjzdt, khôtwcpng chúaoert nghi ngờkbosoanecsar Tung Hoàcsarnh Tứdccy Hảugmpi, hạjzmyng hai làcsartwcpng hộdccyiThiếsoewt Giájanlp, têkeihn thứdccy ba làcsar Hoa Đerouămahnng Sơmdys Thưflsscskfng (mớxbuei vừmkfwa lêkeihn đsoewèdccyn), đsoewâflssy làcsarjanli têkeihn màcsar Cốfrjr Phi chưflssa hềidpi nghe đsoewếsoewn.

“Sắgkowp códccy thưflssuzxxng!!” Chiếsoewn Vôtwcp Thưflssơmdysng kíeagtch đsoewdccyng túaoerm lấwjzdy Cốfrjr Phi, ngưflssơmdys̀i thưflssơmdys̀ng hơmdyṣp ý vơmdyśi hămahńn là Ngựilcc Thiêkeihn Thầsasen Minh, vâflss̃n còn đsoewang ngủ kia kìa!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.