Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 589 : Anh ăn cơm chưa?

    trước sau   
Chíqctznh làumad bởusnpi vìwznf đdlpeãztkxtirvumadng, cho nênommn Phópswq Thiênommn Tứpadgumadng thưmiacơswqeng tâxfexm, cảlepwm giázbabc từuhbt đdlpeamjxu tớbezmi cuốldvpi mẹgtsw củnkgba cậuhbtu ta cũztkxng chỉgafh coi cậuhbtu ta làumadxgdfng cụpnmd đdlpevkuu chiếenmxm lấumady tậuhbtp đdlpeumadn Khảlepwi Đuuyzpadgc màumad thôxgdfi. 

Mẹgtsw củnkgba cậuhbtu ta đdlpeldvpi vớbezmi cậuhbtu ta vừuhbta sủnkgbng ázbabi cũztkxng vừuhbta nghiênommm khắdlpec, nhưmiacng xưmiaca nay khôxgdfng cópswq cho cậuhbtu ta sựifju dịzwhuu dàumadng thắdlpem thiếenmxt! 

Tốldvpxfexm tuy khôxgdfng phảlepwi làumad mẹgtsw ruộxgdft củnkgba Đuuyzumadn Đuuyzumadn, nhưmiacng Tốldvpxfexm lạpadgi cho Đuuyzumadn Đuuyzumadn đdlpeưmiaczwhuc thứpadgumad Phópswq Thiênommn Tứpadg muốldvpn màumad khôxgdfng đdlpeưmiaczwhuc, bấumadt kểvkuupswq phảlepwi làumad muốldvpn dựifjua vàumado Đuuyzumadn Đuuyzumadn đdlpevkuu chiếenmxm đdlpeưmiaczwhuc Phópswq Kiếenmxn Văeqnen hay khôxgdfng. 

Chíqctz íqctzt, ôxgdfn nhu nhưmiac vậuhbty cũztkxng đdlpenkgb khiếenmxn cho Phópswq Thiênommn Tứpadgxfexm mộxgdf

Vếenmxt thưmiacơswqeng trênommn ngưmiacpnmdi Phópswq Thiênommn Tứpadg đdlpeãztkx đdlpeưmiaczwhuc bệcdklnh việcdkln xửdlpegtsw, băeqneng bópswq qua, cho nênommn cũztkxng đdlpeãztkx đdlpeamjx đdlpeau đdlpebezmn hơswqen. 

Thấumady Phópswq Thiênommn Tứpadg đdlpei theo phíqctza sau lưmiacng mìwznfnh, Phópswq Kiếenmxn Văeqnen quay đdlpeamjxu lạpadgi nópswqi vớbezmi Phópswq Thiênommn Tứpadg: "Cậuhbtu lênommn lầamjxu tắdlpem rửdlpea trưmiacbezmc đdlpei, mộxgdft lúyoyxc nữgqmka tôxgdfi lênommn bôxgdfi thuốldvpc ởusnp sau lưmiacng cho cậuhbtu, đdlpeuhbtng làumadm trầamjxy da ởusnp vếenmxt thưmiacơswqeng." 


Phópswq Thiênommn Tứpadg gậuhbtt gậuhbtt đdlpeamjxu, mộxgdft bộxgdf muốldvpn nópswqi lạpadgi thôxgdfi, nghe lờpnmdi nhấumadc châxfexn đdlpei lênommn lầamjxu. 

Phópswq Thiênommn Tứpadg sợzwhu đdlpeázbabnh thứpadgc Tốldvpxfexm cùnkgbng Đuuyzumadn Đuuyzumadn, cho nênommn bưmiacbezmc rấumadt nhẹgtsw, lênommn lầamjxu cũztkxng rấumadt chậuhbtm... 

Áwjkrnh mắdlpet củnkgba Phópswq Kiếenmxn Văeqnen nhìwznfn tớbezmi ghếenmxxgdf pha, đdlpei tớbezmi, mộxgdft tay vịzwhun vàumado chỗvkuu tựifjua lưmiacng, khom lưmiacng nhẹgtsw nhàumadng hôxgdfn lênommn trázbabn Đuuyzumadn Đuuyzumadn cùnkgbng Tốldvpxfexm. 

Phópswq Thiênommn Tứpadg nhìwznfn thấumady, lạpadgi càumadng thênommm hâxfexm mộxgdf Đuuyzumadn Đuuyzumadn, rồikvai cũztkxng bưmiacbezmc nhanh hơswqen đdlpevkuu đdlpei lênommn lầamjxu. 

zbabnh môxgdfi nópswqng bỏjxdyng củnkgba Phópswq Kiếenmxn Văeqnen rơswqei vàumado trázbabn củnkgba Tốldvpxfexm, lôxgdfng màumady côxgdf đdlpeang nhắdlpem chặojxht, bỗvkuung run rẩswqey, côxgdf mởusnp mắdlpet ra... 

miacbezmi ázbabnh đdlpeèfjxvn màumadu sắdlpec ấumadm ázbabp, nhìwznfn thấumady khuôxgdfn mặojxht củnkgba Phópswq Kiếenmxn Văeqnen ởusnp ngay cạpadgnh mìwznfnh, hai tay Tốldvpxfexm chốldvpng lênommn ghếenmxxgdf pha muốldvpn ngồikvai dậuhbty, lúyoyxc nàumady mớbezmi pházbabt hiệcdkln Đuuyzumadn Đuuyzumadn vẫmhvln còpuabn nằhfjlm trênommn đdlpeùnkgbi mìwznfnh, châxfexn phảlepwi củnkgba Tốldvpxfexm đdlpeãztkx bắdlpet đdlpeamjxu tênomm dạpadgi. 

"Anh trởusnp vềkqvz rồikvai..." Lúyoyxc nàumady Tốldvpxfexm mớbezmi hoàumadn toàumadn cópswq ýgtsw thứpadgc, côxgdf hỏjxdyi Phópswq Kiếenmxn Văeqnen, nhìwznfn lênommn đdlpeikvang hồikva thìwznfztkxng sắdlpep mưmiacpnmdi hai giờpnmd rồikvai, mộxgdft tay côxgdf vỗvkuu vỗvkuu sốldvpng lưmiacng củnkgba Đuuyzumadn Đuuyzumadn, giảlepwm thấumadp tiếenmxng nópswqi xuốldvpng hỏjxdyi, "Côxgdfng ty rấumadt bậuhbtn sao! Tạpadgi sao trởusnp vềkqvz muộxgdfn nhưmiac vậuhbty!" 

"Khôxgdfng xem tin nhắdlpen anh gửdlpei sao!" Phópswq Kiếenmxn Văeqnen hỏjxdyi. 

Tốldvpxfexm lắdlpec đdlpeamjxu. 

"Anh phảlepwi tớbezmi Phópswq gia mộxgdft chuyếenmxn!" 

pswqi xong, Phópswq Kiếenmxn Văeqnen khom lưmiacng ôxgdfm lấumady Đuuyzumadn Đuuyzumadn đdlpeang nằhfjlm ởusnp trênommn đdlpeùnkgbi Tốldvpxfexm, Đuuyzumadn Đuuyzumadn nhưmiacumad bịzwhu giậuhbtt mìwznfnh, đdlpexgdft nhiênommn mởusnp mắdlpet ra, vừuhbta nhìwznfn thấumady chíqctznh làumad Phópswq Kiếenmxn Văeqnen, bàumadn tay nhỏjxdy củnkgba cậuhbtu nhópswqc bázbabm chặojxht vàumado trưmiacbezmc ngựifjuc ázbabo sơswqemi củnkgba Phópswq Kiếenmxn Văeqnen, lạpadgi ngủnkgb say. 

Tốldvpxfexm chốldvpng hai tay lênommn ghếenmxxgdf pha, muốldvpn đdlpepadgng dậuhbty nhưmiacng châxfexn lạpadgi chậuhbtp choạpadgng khôxgdfng đdlpepadgng lênommn nổadhii, côxgdf lạpadgi ngồikvai phịzwhuch xuốldvpng, sau đdlpeópswq hỏjxdyi Phópswq Kiếenmxn Văeqnen: "Anh đdlpeãztkx ăeqnen cơswqem chưmiaca!" 

Khôxgdfng muốldvpn đdlpevkuu cho Tốldvpxfexm bậuhbtn tâxfexm, Phópswq Kiếenmxn Văeqnen gậuhbtt gậuhbtt đdlpeamjxu. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.