Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1489 : Thực sự rất đỏ sao?

    trước sau   
jfohhybz đpcvlppirng ởyqzw cửcouaa vàsmngo, lúvwfnc nóppiri chuyệevryn khóppire môqepri toảcvoq ra khóppiri trắxgfcng!

Tốjoptfxhrm bịegci sựuvnn xuấkhxet hiệevryn đpcvllamgt ngộlamgt củuerxa dìjfohhybzsmngm cho sợknae hếsindt hồdtmyn, yếsindt hầihjru ngạjkwznh mộlamgt cáoywxi.

Khoảcvoqng cáoywxch xa nhưlhre vậjopty, dìjfohhybz lạjkwzi cóppir thểluhv nhìjfohn thấkhxey mặfxhrt mìjfohnh đpcvlpcvl... nhưlhre vậjopty cóppir bao nhiêuerxu đpcvlpcvl đpcvlâfxhry!

Tốjoptfxhrm giơcbdr tay che hai gòjsbyoywx củuerxa mìjfohnh lạjkwzi.

uerxn ngoàsmngi cóppir ngưlhrecgsli đpcvljoptp bóppirng rổixkmsmngo trêuerxn nềpcvln, tiếsindng vang đpcvlfxhrc biệevryt lớyqzwn, dọqgqja Tốjoptfxhrm nhảcvoqy mộlamgt cáoywxi.

oywxt theo đpcvlóppir, Tốjoptfxhrm liềpcvln thấkhxey Phóppir Thiêuerxn Tứppir vỗsmngppirng rổixkm từjkwz ngoàsmngi cửcouaa đpcvli vàsmngo, âfxhrm thanh “Rầihjrm rầihjrm rầihjrm” va chạjkwzm vàsmngo màsmngng tai Tốjoptfxhrm, tầihjrn suấkhxet củuerxa bóppirng rổixkm hầihjru nhưlhre giốjoptng nhịegcip đpcvljoptp củuerxa tráoywxi tim côqepr.

Trờcgsli rấkhxet lạjkwznh, Phóppir Thiêuerxn Tứppir mặfxhrc mộlamgt bộlamg quầihjrn áoywxo cộlamgc màsmngu đpcvlen, đpcvldtmyng phụluhvc họqgqjc sinh choàsmngng ởyqzw trêuerxn lưlhreng, ốjoptng tay áoywxo quấkhxen vàsmngo trêuerxn cổixkm, trêuerxn tráoywxn cóppir mồdtmyqepri, trưlhreyqzwc khi vàsmngo cửcouaa Tốjoptfxhrm còjsbyn cóppir thểluhv nhìjfohn thấkhxey trêuerxn đpcvljoaunh đpcvlihjru Phóppir Thiêuerxn Tứppirjsbyn cóppir mấkhxey giọqgqjt mồdtmyqepri.

“Khôqeprng cóppir chuyệevryn gìjfoh, Kiếsindn Văounfn trởyqzw vềpcvl rồdtmyi, cháoywxu cầihjrm chúvwfnt đpcvldtmyuerxn lầihjru giúvwfnp anh ấkhxey, cóppir chúvwfnt nóppirng!” Tốjoptfxhrm cóppir tậjoptt giậjoptt mìjfohnh, giọqgqjng nóppiri rấkhxet nhỏpcvl.

Vốjoptn dĩjfoh theo bảcvoqn năounfng Tốjoptfxhrm muốjoptn đpcvlem tóppirc rốjopti véoyww ra sau tai, lạjkwzi lo lắxgfcng dìjfohhybzdnhmng Phóppir Thiêuerxn Tứppir nhìjfohn thấkhxey lỗsmng tai củuerxa mìjfohnh quáoywx đpcvlpcvl, vẫluhvn cứppir đpcvlem đpcvllamgng táoywxc nhỏpcvlsmngy nhịegcin xuốjoptng

Tốjoptfxhrm đpcvlưlhrea tay lôqepri kéoywwo cổixkm áoywxo củuerxa mìjfohnh, làsmngm bộlamg đpcvlang rấkhxet nóppirng...

Phóppir Thiêuerxn Tứppir đpcvli tớyqzwi cửcouaa, thu bóppirng rổixkm lạjkwzi, tiệevryn tay đpcvlem bóppirng rổixkm đpcvlfxhrt ởyqzw khung đpcvlluhv ôqepr, đpcvli tớyqzwi.

Thấkhxey Phóppir Thiêuerxn Tứppir mộlamgt bộlamg tinh thầihjrn sảcvoqng khoáoywxi, Tốjoptfxhrm biếsindt lầihjrn nàsmngy Phóppir Thiêuerxn Tứppir rờcgsli khỏpcvli nhàsmng, Phóppir Thanh Tuyềpcvln khôqeprng cóppirsmngm khóppir cậjoptu ta.

“Làsmngm sao mặfxhrt hồdtmyng nhưlhre vậjopty!” Phóppir Thiêuerxn Tứppirsmngo cửcouaa, cũoywxng hỏpcvli Tốjoptfxhrm mộlamgt câfxhru nhưlhre vậjopty.

Phóppir Thiêuerxn Tứppir giơcbdr tay chàsmngoywxt mộlamgt chúvwfnt mồdtmyqepri trêuerxn đpcvlihjru, đpcvlem mồdtmyqepri cọqgqjyqzw trêuerxn áoywxo T-shirt, đpcvllamgng táoywxc tựuvnn nhiêuerxn trôqepri chảcvoqy mởyqzw tủuerx giàsmngy tìjfohm déoywwp.

Thậjoptt sựuvnn rấkhxet đpcvlpcvl sao!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.