Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1411 : Nguyên nhân bỏ nhà đi, muốn nói không?

    trước sau   
rzjhn Miểtdhmu Miểtdhmu bịiiae chọgieuc cho cưuytvpwkki ra, mộqzgbt tay côrzjh ta che môrzjhi cưuytvpwkki cưuytvpwkki, đkcjxưuytva tay sờpwkk sờpwkk đkcjxkrnuu nhỏytxu củkjlqa phúbwsdc tửdynv: “Đbkzbi... Đbkzbi vàbliro!”

Chúbwsd Phúbwsdc vàblirnztz Phúbwsdc ngồfvfmi ởsieq trêqnewn xe củkjlqa tiểtdhmu Lụizhwc, đkcjxi theo sau xe Phóytxu Kiếqnewn Văamaln, xuấiqhft phájtfwt rờpwkki khỏytxui Kim Thàblirnh.

Trêqnewn đkcjxưuytvpwkkng Phóytxu Kiếqnewn Văamaln nhậcpxun đkcjxưuytvurqvc đkcjxiệtwlhn thoạtwlhi củkjlqa Kỷyzda Tựfnjf Bạtwlhch, vốqjxon muốqjxon cùiiaeng Phóytxu Kiếqnewn Văamaln gặklfnp mặklfnt mộqzgbt lầkrnun, biếqnewt đkcjxưuytvurqvc Phóytxu Kiếqnewn Văamaln đkcjxãxbwl xuấiqhft phájtfwt rờpwkki đkcjxi Kim Thàblirnh, Kỷyzda Tựfnjf Bạtwlhch quyếqnewt đkcjxiiaenh sau lễgpwt giájtfwng sinh sẽwlwl chạtwlhy đkcjxi Hảtdhmi Thàblirnh, hỗlfii trợurqv Phóytxu Kiếqnewn Văamaln chuẩfnjfn bịiiaerzjhn lễgpwt.

...

Tốqjxokrnum thưuytvơhtging lưuytvurqvng vớuqwii Phóytxu Kiếqnewn Văamaln sau đkcjxóytxu quyếqnewt đkcjxiiaenh đkcjxưuytva chúbwsd Phúbwsdc dìnztz Phúbwsdc thẩfnjfm sắhzfmp xếqnewp ởsieq nhàblir mớuqwii củkjlqa bọgieun họgieu trưuytvuqwic, chúbwsd Phúbwsdc dìnztz Phúbwsdc rấiqhft vui vẻmpbinztz bọgieun họgieu mộqzgbt lòfzcbng muốqjxon giúbwsdp mộqzgbt chúbwsdt sứsaikc lựfnjfc đkcjxtdhm chuảtdhmn bịiiaerzjhn lễgpwt cho Tốqjxokrnum cùiiaeng Phóytxu Kiếqnewn Văamaln, loạtwlhi tâkrnum tìnztznh nàbliry chíaicnnh làblir giốqjxong Lưuytvơhtging Mộqzgb Lan nhưuytv đkcjxúbwsdc!

blirng tớuqwii gầkrnun hôrzjhn kỳaicn, Lưuytvơhtging Mộqzgb Lan liềiajkn hầkrnuu nhưuytv mỗlfiii ngàbliry đkcjxiajku đkcjxi đkcjxếqnewn nhàblir mớuqwii củkjlqa bọgieun hon, kiểtdhmm tra hiệtwlhn trưuytvpwkkng, bàblirn giao từrdijng chi tiếqnewt nhỏytxu củkjlqa hôrzjhn lễgpwt nhưuytv ldùiiaeng cơhtgim cájtfwc loạtwlhi chuyệtwlhn.

Cho nêqnewn Phóytxu Kiếqnewn Văamaln cùiiaeng Tốqjxokrnum sắhzfmp xếqnewp cho chúbwsd Phúbwsdc dìnztz Phúbwsdc ởsieq tạtwlhi nhàblir mớuqwii, làblir đkcjxtdhmytxu thểtdhm thểtdhmiiaeng Lưuytvơhtging Mộqzgb Lan cùiiaeng nhau bậcpxun rộqzgbn, cũlqvgng sẽwlwl cảtdhmm thấiqhfy khôrzjhng đkcjxklfnc biệtwlht nhàblirm chájtfwn.

Trêqnewn đkcjxưuytvpwkkng, đkcjxiệtwlhn thoạtwlhi củkjlqa Phóytxu Kiếqnewn Văamaln mộqzgbt mựfnjfc chấiqhfn đkcjxqzgbng nhưuytvng Phóytxu Kiếqnewn Văamaln khôrzjhng cóytxu nhậcpxun, Phóytxu Thiêqnewn Tứsaik ngồfvfmi ởsieq vịiiae tríaicn kếqnewqnewn tàbliri xếqnew khôrzjhng nhịiiaen đkcjxưuytvurqvc thay Phóytxu Kiếqnewn Văamaln liếqnewc mắhzfmt nhìnztzn, vừrdija nhìnztzn chíaicnnh làblir Phóytxu Thanh Tuyềiajkn, da đkcjxkrnuu Phóytxu Thiêqnewn Tứsaikqnew dạtwlhi mộqzgbt hồfvfmi.

“Làblir cha em!” Phóytxu Thiêqnewn Tứsaik thấiqhfp giọgieung mởsieq miệtwlhng nóytxui, “Hẳkrnun làblir... thưuytvqnew Tốqjxong đkcjxãxbwlytxui cho ôrzjhng ta rồfvfmi!”

Phóytxu Kiếqnewn Văamaln vẫsieqn luôrzjhn khôrzjhng cóytxu hỏytxui tớuqwii chuyệtwlhn Phóytxu Thiêqnewn Tứsaik rờpwkki nhàblir ra đkcjxi, anh mởsieq miệtwlhng: “nguyêqnewn nhâkrnun bỏytxu nhàblir đkcjxi, muốqjxon nóytxui khôrzjhng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.