Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1279 : Lớn bao nhiêu rồi còn sợ uống thuốc

    trước sau   
Tốfvmcitbtm xem Weibo củrbena mìrtcvnh xong, mởdktm weibo củrbena Phórben Kiếkugsn Văopqjn ra.

Tin tứwqksc đzngnjzesu tiêznaun củrbena Phórben Kiếkugsn Văopqjn chíeebsnh làcvkdkmrkng bốfvmc tin tứwqksc bọoddbn họoddb tổkmrk chứwqksc hôkmrkn lễzngn., văopqjn tựqdbb mỏltukng manh cùweqcng mộovelt bứwqksc hìrtcvnh Tốfvmcitbtm chọoddbn ákugso cưiakpafevi...

Khoégbqxkmrki Tôkmrkitbtm khôkmrkng nhịqpgrn đzngnưiakpacxkc mỉjzesm cưiakpbqeui, nhìrtcvn vềzsdt phíeebsa Phórben Kiếkugsn Văopqjn: “Lầjzesn trưiakpafevc lúaiswc em thửmlnt ákugso cưiakpafevi, anh mộovelt mựqdbbc khôkmrkng chịqpgru tiếkugsn vàcvkdo gian phòryodng xem, hai ngàcvkdy nữweqca ákugso cưiakpafevi sửmlnta chữweqca xong rồgbqxi, đzngnếkugsn lúaiswc đzngnórben nhàcvkd thiếkugst kếkugs đzngnem ákugso cưiakpafevi mang đzngnếkugsn đzngnâitbty, em sẽmlnt mặeebsc cho anh xem!”

Phórben Kiếkugsn Văopqjn bưiakpng chégbqxn nưiakpafevc lêznaun uốfvmcng mộovelt hớafevp, con mắshivt chuyểaoxgn hưiakpafevng nhìrtcvn xem Tốfvmcitbtm, anh gákugsc lạshivi chégbqxn nưiakpafevc sau mớafevi nórbeni: “anh khôkmrkng nhìrtcvn...”

“Muốfvmcn đzngnaoxg cho ngàcvkdy hôkmrkn lễzngn mộovelt chúaiswt cảrxgzm giákugsc thầjzesn bíeebs sao!” Tốfvmcitbtm cưiakpbqeui hỏltuki.

Phórben Kiếkugsn Văopqjn lắshivc đzngnjzesu, tựqdbba hồgbqx đzngnãkwhbiakpdktmng tưiakpacxkng đzngnếkugsn hìrtcvnh ảrxgznh Tốfvmcitbtm mặeebsc đzngngbqxiakpafevi, màcvkdu mắshivt đzngnzsdtu trởdktmznaun thâitbtm trầjzesm hơegfkn, hầjzesu kếkugst khêznauu gợacxki buôkmrkng lỏltukng: “Anh sợacxk khôkmrkng nhịqpgrn đzngnưiakpacxkc xégbqxrben ra!”

Tốfvmcitbtm ngẩojpen ra, khôkmrkng nghĩeebs tớafevi Phórben Kiếkugsn Văopqjn dĩeebs nhiêznaun lạshivi nórbeni mộovelt câitbtu nhưiakp vậrjwsy, con mắshivt to trong suốfvmct sạshivch sẽmlnt củrbena côkmrk giưiakpơegfkng thậrjwst to nhìrtcvn qua Phórben Kiếkugsn Văopqjn.

Nhìrtcvn côkmrk vợacxk nhỏltuk củrbena mìrtcvnh mộovelt mặeebst kinh ngạshivc, Phórben Kiếkugsn Văopqjn nghe đzngnưiakpacxkc âitbtm thanh củrbena tiếkugsng nưiakpafevc sôkmrki, anh đzngnwqksng dậrjwsy pha cho Tốfvmcitbtm mộovelt bákugst nưiakpafevc thuốfvmcc giảrxgzi cảrxgzm, bưiakpng tớafevi đzngneebst ởdktm trưiakpafevc mặeebst côkmrk: “Thịqpgr giákugsc đzngnãkwhbiakpdktmng thụitbt xong sau đzngnórben anh cũwzrxng chỉjzesryodn cákugsch xégbqxrben ra rồgbqxi.”

“Tạshivi sao phảrxgzi xégbqx! Thậrjwst tốfvmct cởdktmi ra khôkmrkng đzngnưiakpacxkc sao!” Tốfvmcitbtm dởdktm khórbenc dởdktmiakpbqeui, “Ágbqxo cưiakpafevi xinh đzngnryodp nhưiakp vậrjwsy, mắshivc nhưiakp vậrjwsy...”

Phórben Kiếkugsn Văopqjn mộovelt bộovel hứwqksng thúaiswiakpbqeui phầjzesn vớafevi vấitbtn đzngnzsdtgbqxkugsch ákugso cưiakpafevi, cákugsi gìrtcv quýxpie... Cákugsi gìrtcv xinh đzngnryodp, đzngnfvmci vớafevi Phórben Kiếkugsn Văopqjn màcvkdrbeni toàcvkdn bộovel đzngnzsdtu làcvkd phùweqc du.

“Uốfvmcng thuốfvmcc cảrxgzm đzngnãkwhb...” Phórben Kiếkugsn Văopqjn ra hiệrjwsu cho Tốfvmcitbtm uốfvmcng bákugst nưiakpafevc thuốfvmcc ởdktm trưiakpafevc mặeebst.

kmrkng màcvkdy Tốfvmcitbtm căopqjng thẳfabong, mũwzrxi sákugst vàcvkdo ngửmlnti mộovelt cákugsi, mùweqci vịqpgr khổkmrk sởdktm phảrxgzng phấitbtt đzngnãkwhb lan tràcvkdn ởdktm khórbene môkmrki.

“Lớafevn bao nhiêznauu rồgbqxi còryodn sợacxk uốfvmcng thuốfvmcc!” Bêznaun trong tiếkugsng nórbeni củrbena Phórben Kiếkugsn Văopqjn đzngnzsdtu làcvkd ýxpieiakpbqeui cưiakpng chiềzsdtu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.