Boss Trở Thành Chồng

Chương 575 :

    trước sau   
Tiêyxrsu Lăyvrrng mắlfmsc cưjivuywyli, “Anh nóitkpi lêyxrsn núhstui lúhstuc nàyctao.”

“A? Vậjtzvy anh tímrznnh đhstui đhstuâfexnu?”

Tiêyxrsu Lăyvrrng chỉravghstui bọfcsxn họfcsx vừtxupa rờywyli đhstui, “Điqtjếiznkn bêyxrsn đhstuóitkp, đhstuâfexny làycta biểaqdcn, thưjivuywylng ởyvrrjivuanofi đhstuáfcsx sẽqrziitkp cua.”

Cua?

ighc Tốhjdy đhstuóitkpi bụphbpng, nghe thấjycky cua, hai mắlfmst sáfcsxng lêyxrsn.

ighc khôighcng sợhgmi nắlfmsng nữhjdya, vỗecwwighcng đhstuhjdang dậjtzvy, “Điqtji, em đhstui bắlfmst vớanofi anh.”


“Em đhstutxupng đhstui, em đhstui tìwgknm củgpdvi khôighc vềanof đhstuâfexny, đhstuhgmii tímrznjivuanofng cua cho em ăyvrrn.”

“Điqtjưjivuhgmic!”

Tiêyxrsu Lăyvrrng thấjycky côighc vừtxupa quay ngưjivuywyli đhstuãsses muốhjdyn chạhcmjy, lậjtzvp tứhjdac căyvrrn dặshnin, “Điqtjtxupng đhstui quáfcsx xa, tìwgknm ởyvrr gầwpzln đhstuâfexny làycta đhstuưjivuhgmic.”

ighc Tốhjdy khôighcng quay đhstuwpzlu đhstui vềanof phímrzna trưjivuanofc, “Yêyxrsn tâfexnm yêyxrsn tâfexnm, nơhstui nàyctay em rấjyckt quen thuộgxrmc, nhấjyckt đhstujtzvnh khôighcng cóitkp chuyệphbpn gìwgkn!”

Hai ngưjivuywyli mỗecwwi ngưjivuywyli mỗecwwi việphbpc!

Rấjyckt nhanh Tôighc Tốhjdy đhstuãsses ôighcm 1 đhstuhjdyng củgpdvi vềanof, nhìwgknn thấjycky Tiêyxrsu Lăyvrrng vẫhjdyn còwaknn đhstuang bắlfmst cua, đhstugxrmt nhiêyxrsn nhớanof lạhcmji lúhstuc nhỏanofighc thưjivuywylng hay tìwgknm thấjycky khoai mìwgknyvrr đhstuâfexny, hìwgknnh nhưjivu khôighcng xa chỗecwwyctay lắlfmsm, Tôighc Tốhjdy thấjycky Tiêyxrsu Lăyvrrng khôighcng đhstuaqdc ýmrzn đhstuếiznkn mìwgknnh, chạhcmjy lêyxrsn núhstui, lúhstuc nàyctay đhstuang làyctajycka củgpdva khoai mìwgkn, Tôighc Tốhjdywgknm 1 vòwaknng, thậjtzvt sựshni bịjtzvighcwgknm thấjycky.

“Haha, hôighcm nay cóitkp thểaqdc ăyvrrn no rồgxihi!”

ighc Tốhjdyleuzo khoai mìwgkn ra từtxup đhstujyckt, lấjycky bùjyckn vàycta rễqrzi ra, đhstuaqdc khoai mìwgknyctao trong túhstui đhstuem vềanof.

hstuc côighc vềanof lạhcmji chỗecwwanof, thấjycky Tiêyxrsu Lăyvrrng đhstuang căyvrrng thẳdynang tìwgknm 4 phímrzna, nhìwgknn thấjycky côighc mớanofi thởyvrr phàyctao nhẹjyck nhõwephm.

ighc Tốhjdy mắlfmsc cưjivuywyli, “Điqtjãssesitkpi vớanofi anh rồgxihi, đhstuâfexny làyctahstui quen thuộgxrmc củgpdva em, bắlfmst cua xong chưjivua?”

“Chỉravg bắlfmst đhstuưjivuhgmic 2 con!”

Tiêyxrsu Lăyvrrng khôighcng kiêyxrsn nhẫhjdyn chỉravg 2 con cua bịjtzvfexny roi mâfexny nhốhjdyt lạhcmji, bêyxrsn biểaqdcn toàyctan làycta nhữhjdyng cụphbpc đhstuáfcsx lớanofn, rấjyckt khóitkp mởyvrr ra, dưjivuanofi mấjycky cụphbpc đhstuáfcsx nhỏanofanofng cóitkp cua, nhưjivung đhstuanofu làycta cua nhỏanof bằlpmpng móitkpng tay, căyvrrn bảgbxfn khôighcng thểaqdc ăyvrrn đhstuưjivuhgmic, anh tìwgknm nửxgega ngàyctay cũanofng chỉravgitkp 2 con cua đhstuóitkp.

Hai con nàyctay lớanofn bằlpmpng bàyctan tay, đhstuãssesyctam sạhcmjch rồgxihi, lúhstuc nàyctay đhstuang đhstuaqdc trêyxrsn cụphbpc đhstuáfcsxitkp bềanof mặshnit kháfcsx phẳdynang mịjtzvn.


“Nhìwgknn thu hoạhcmjch củgpdva em nèsxwg!”

ighc Tốhjdy đhstuaqdc khoai mìwgkn xuốhjdyng đhstujyckt.

“Điqtjâfexny làyctafcsxi gìwgkn?” 3 năyvrrm nay Tiêyxrsu Lăyvrrng cũanofng tựshniwgknnh nấjycku cơhstum rồgxihi, nhìwgknn thấjycky khoai mìwgkn, anh nghi ngờywylitkpi, “Nhìwgknn thìwgknhstui giốhjdyng khoai lang, nhưjivung nhỏanofhstun 1 chúhstut, đhstuâfexny làyctafcsxi gìwgkn?”

“Khoai mìwgkn a, dùjyck sao cũanofng cùjyckng loạhcmji vớanofi khoai lang! Lúhstuc trưjivuanofc vàyctao mùjycka nàyctay em vàycta Trưjivuơhstung Hâfexnn khi ởyvrrighc nhi việphbpn ăyvrrn khôighcng no, sẽqrzi len léleuzn trốhjdyn ra đhstuâfexny đhstuaqdc đhstuàyctao khoai mìwgkn, sau đhstuóitkp đhstuhjdyt lửxgega nưjivuanofng ăyvrrn, lúhstuc đhstuóitkp cảgbxfm thấjycky khoai mìwgkn quảgbxfycta mỹfexn vịjtzv củgpdva thếiznk gian, đhstuhcmji thiếiznku gia chưjivua nếiznkm qua khổhcmj nhưjivu anh thìwgkn nhấjyckt đhstujtzvnh chưjivua ăyvrrn qua,đhstuhgmii tímrzn em nưjivuanofng cho anh ăyvrrn thửxgeg.”

“Điqtjưjivuhgmic!”

Hai ngưjivuywyli lầwpzln nữhjdya chia việphbpc làyctam, Tiêyxrsu Lăyvrrng khiêyxrsn hai cụphbpc đhstuáfcsx đhstuaqdcyxrs khi nhóitkpm lửxgega, Tôighc Tốhjdy lấjycky hộgxrmt quẹjyckt củgpdva Tiêyxrsu Lăyvrrng nhóitkpm lửxgega! Lúhstuc nhỏanof Tiêyxrsu Lăyvrrng rấjyckt quậjtzvy pháfcsx, nhưjivung chưjivua từtxupng làyctam qua côighcng việphbpc nặshning nhọfcsxc, căyvrrn bảgbxfn khôighcng thểaqdc giúhstup gìwgkn cho Tôighc Tốhjdy.

“Anh ngồgxihi nhìwgknn làycta đhstuưjivuhgmic.”

ighc Tốhjdy tay châfexnn nhanh nhẹjyckn nhóitkpm lửxgega lêyxrsn, xếiznkp khoai mìwgknyvrrjivuanofi cùjyckng củgpdva đhstuhjdyng lửxgega, lấjycky tìwgknm 1 nháfcsxnh câfexny, dùjyckng câfexny dao nhỏanofitkpc đhstuưjivuhgmic trong chùjyckm chìwgkna khoáfcsx cắlfmst sạhcmjch phầwpzln da củgpdva càyctanh câfexny, xuyêyxrsn câfexny qua 2 con cua, kêyxrs trêyxrsn đhstuhjdyng lửxgega chuẩyxrsn bịjtzvjivuanofng lêyxrsn.

Khôighcng lâfexnu sau, cua màyctau xanh đhstuưjivuhgmic nưjivuanofng thàyctanh màyctau vàyctang kim, dầwpzlu màyctau vàyctang “chi chi chi” chảgbxfy ra, pháfcsxt ra mùjycki hưjivuơhstung hấjyckp dẫhjdyn.

hstuc nàyctay đhstuếiznkn Tiêyxrsu Lăyvrrng cũanofng cảgbxfm thấjycky đhstuóitkpi, anh khiêyxrsn 1 viêyxrsn đhstuáfcsx qua ngồgxihi kếiznkighc Tốhjdy, khôighcng ngừtxupng hỏanofi, “Xong chưjivua?”

“Vẫhjdyn chưjivua, đhstuhgmii tímrzn nữhjdya, nhấjyckt đhstujtzvnh phảgbxfi nưjivuanofng chímrznn rồgxihi mớanofi đhstuưjivuhgmic ăyvrrn.”

jivuanofng thêyxrsm 1 chúhstut nữhjdya, toàyctan thâfexnn củgpdva cua đhstuaqdc chảgbxfy dầwpzlu ra, Tôighc Tốhjdy mớanofi lấjycky con cua ra, “Điqtjưjivuhgmic rồgxihi, cẩyxrsn thậjtzvn, sẽqrzihstui nóitkpng!”

Rấjyckt hiểaqdcn nhiêyxrsn, lờywyli nhắlfmsc nhởyvrr củgpdva côighc đhstuãsses trễqrzi.


Tiêyxrsu Lăyvrrng khôighcng nhịjtzvn đhstuưjivuhgmic đhstuưjivua tay lộgxrmt vỏanofyctang cua, kếiznkt quảgbxf bịjtzv bỏanofng đhstuếiznkn đhstuau khôighcng chịjtzvu nổhcmji.

“Haha...hahaha!”

ighc Tốhjdy khôighcng nhịjtzvn đhstuưjivuhgmic, ôighcm bụphbpng cưjivuywyli đhstuyxrsn cuồgxihng.

“Ngưjivuywyli phụphbp nữhjdy khôighcng cóitkpjivuơhstung tâfexnm!” Anh lộgxrmt vỏanof khôighcng phảgbxfi đhstuaqdc cho côighc ăyvrrn hay sao!

“Xin lỗecwwi xin lỗecwwi, em cũanofng khôighcng muốhjdyn cưjivuywyli, nhưjivung, haha … nhịjtzvn khôighcng nổhcmji!”

Tiêyxrsu Lăyvrrng khôighcng quan tâfexnm côighc, thửxgeg thêyxrsm vàyctai lầwpzln nhiệphbpt đhstugxrm củgpdva con cua, khẳdynang đhstujtzvnh khôighcng bịjtzv bỏanofng tay nữhjdya mớanofi tiếiznkp tụphbpc lộgxrmt vỏanof ra, anh đhstuưjivua càyctang cua đhstuãsses lộgxrmt rồgxihi cho Tôighc Tốhjdy, “Thửxgeg xem!”

ighc Tốhjdy thửxgeg 1 miếiznkng, mắlfmst đhstugxrmt nhiêyxrsn sáfcsxng lêyxrsn, “Rấjyckt thơhstum, rấjyckt tưjivuơhstui, chỉravgyctaitkp chúhstut mặshnin!”

“Nưjivuanofc biểaqdcn nhấjyckt đhstujtzvnh rấjyckt mặshnin, chúhstung ta ăyvrrn xong rồgxihi xuốhjdyng núhstui, vềanof xe uốhjdyng nưjivuanofc!”

“Ừwbrm!”

2 ngưjivuywyli tựshni xửxgeg con cua củgpdva mìwgknnh, rồgxihi đhstuhgmii rấjyckt lâfexnu, đhstuếiznkn khi lửxgega trong đhstuhjdyng lửxgega tắlfmst hếiznkt, Tôighc Tốhjdy mớanofi lấjycky càyctanh câfexny đhstuyxrsy đhstuhjdyng củgpdvi ra, khoai mìwgkn trong đhstuhjdyng lửxgega rấjyckt hiểaqdcn nhiêyxrsn làycta bịjtzvjivuanofng đhstuếiznkn đhstuen thui. Tiêyxrsu Lăyvrrng nhìwgknn khoai mìwgkn đhstuãsses đhstuen thui, rấjyckt hoàyctai nghi, “Cáfcsxi nàyctay cóitkp thểaqdc ăyvrrn sao?”

“Điqtjưjivuơhstung nhiêyxrsn cóitkp thểaqdc! Điqtjhgmii màycta xem!”

ighc Tốhjdy lấjycky khoai mìwgkn từtxup trong đhstuhjdyng lửxgega ra, đhstuhgmii nóitkp nguộgxrmi mớanofi cầwpzlm lêyxrsn lộgxrmt lớanofp vỏanofyctau đhstuen bêyxrsn ngoàyctai ra, lậjtzvp tứhjdac hiệphbpn ra phầwpzln màyctau vàyctang bêyxrsn trong đhstuóitkp, Tôighc Tốhjdy lộgxrmt xong, đhstuưjivua khoai mìwgkn cho Tiêyxrsu Lăyvrrng, “Nhanh thửxgeg xem, thứhjdayctay ăyvrrn nóitkpng mớanofi nóitkpng, đhstuhgmii tímrzn nữhjdya làycta khôighcng ngon rồgxihi.”

Tiêyxrsu Lăyvrrng báfcsxn tímrznn báfcsxn nghi thửxgeg 1 miếiznkng.


“Sao nàyctao sao nàyctao?”

“Ngon, rấjyckt dímrznnh, rấjyckt ngọfcsxt!”

“Haha, em đhstuãssesitkpi ngon rồgxihi màycta!”

2 ngưjivuywyli giảgbxfi quyếiznkt luôighcn vàyctai củgpdv khoai mìwgkn, cuốhjdyi cùjyckng cũanofng ăyvrrn no.

“Ăjyckn no cảgbxfm thấjycky thậjtzvt tốhjdyt!”

Hai ngưjivuywyli đhstuanofu rửxgega tay xong, Tiêyxrsu Lăyvrrng nhìwgknn biểaqdcn ởyvrr phímrzna xa, cưjivuywyli nhìwgknn Tôighc Tốhjdy, “Quảgbxf thựshnic nếiznku tàyctai nguyêyxrsn đhstuwpzly đhstugpdv, cóitkp thểaqdc sốhjdyng ởyvrrhstui màycta khôighcng ai làyctam phiềanofn cũanofng rấjyckt tốhjdyt!”

“Vậjtzvy cóitkpwgkn khóitkp, khi chúhstung ta giàycta rồgxihi, con cáfcsxi đhstuanofu trưjivuyvrrng thàyctanh rồgxihi, cóitkp thểaqdcwgknm nơhstui khôighcng liêyxrsn quan đhstuếiznkn thếiznk sựshni, lúhstuc nàyctay sốhjdyng cháfcsxn rồgxihi, lạhcmji thay nơhstui kháfcsxc sốhjdyng, cóitkp rấjyckt nhiềanofu rấjyckt nhiềanofu niềanofm vui!”

“Điqtjưjivuhgmic!”

Hai ngưjivuywyli lạhcmji ngồgxihi thêyxrsm chúhstut, rồgxihi bắlfmst đhstuwpzlu đhstui vềanof!

Khi trờywyli sắlfmsp tớanofi thìwgkn hai ngưjivuywyli mớanofi vềanof đhstuếiznkn thàyctanh phốhjdy a, trêyxrsn thâfexnn củgpdva hai ngưjivuywyli, đhstushnic biệphbpt làyctaighc Tốhjdy, bởyvrri vìwgknhstui đhstushning qua khoai mìwgkn, nêyxrsn quầwpzln áfcsxo dơhstu đhstuếiznkn khôighcng thểaqdcitkpi thêyxrsm, hai ngưjivuywyli tắlfmsm rửxgega xong mớanofi đhstuếiznkn nhàycta Mộgxrm Bạhcmjch đhstuóitkpn hai đhstuhjdaa con.

Cảgbxfnh Thuỵxgegwaknn đhstuzuvj, trưjivuanofc giờywyl khôighcng khiếiznkn ngưjivuywyli kháfcsxc lo lắlfmsng, nha đhstuwpzlu Tiểaqdcu Thấjyckt thìwgkn … khôighcng biếiznkt ởyvrryxrsn Mộgxrm Bạhcmjch cóitkp khôighcng ngoan ngoãssesn hay khôighcng.

Điqtjếiznkn đhstuêyxrsm rồgxihi hai ngưjivuywyli mớanofi tớanofi đhstuưjivuhgmic đhstujtzva chỉravgycta Mộgxrm Bạhcmjch đhstuãsses nhắlfmsn qua.

ighc Tốhjdy nhấjyckn chuôighcng cửxgega, ngưjivuywyli ra mởyvrr cửxgega khôighcng phảgbxfi làycta Mộgxrm Bạhcmjch, màyctayctaighcfcsxi trẻsibv cỡzuvj 20 tuổhcmji, khuôighcn mặshnit trứhjdang ngỗecwwng, tóitkpc gợhgmin sóitkpng, tuy mặshnic đhstugxihyvrr nhàycta, nhưjivung khôighcng khóitkp thấjycky thâfexnn hìwgknnh rấjyckt đhstujyckp.

Hảgbxf...Tôighc Tốhjdy nhìwgknn côighcfcsxi xinh đhstujyckp trưjivuanofc mắlfmst, khôighcng biếiznkt tạhcmji sao, cứhjda cảgbxfm thấjycky rấjyckt quen mắlfmst, côighc ngâfexny ngưjivuywyli 1 lúhstuc, “Xin lỗecwwi, cóitkp thểaqdcighci tìwgknm sai chỗecww!”

“Khôighcng sai, mọfcsxi ngưjivuywyli đhstuếiznkn tìwgknm Mộgxrm Bạhcmjch đhstuúhstung khôighcng, đhstuâfexny làycta nhàycta anh ấjycky!”

Quảgbxf nhiêyxrsn, lờywyli côighcfcsxi vừtxupa dứhjdat, Tôighc Tốhjdyycta Tiêyxrsu Lăyvrrng thấjycky Mộgxrm Bạhcmjch mang déleuzp làyctao đhstui ra.

Mộgxrm Bạhcmjch thấjycky Tiêyxrsu Lăyvrrng vàyctaighc Tốhjdy, nhanh chóitkpng mởyvrr cửxgega, “Cáfcsxc ngưjivuywyli tớanofi rồgxihi, nhanh vàyctao trong!”

ighc Tốhjdyycta Tiêyxrsu Lăyvrrng đhstui vàyctao, phòwaknng trang trímrzn rấjyckt đhstujyckp, chỗecwwyctao cũanofng thấjycky ấjyckm cúhstung, rấjyckt hiểaqdcn nhiêyxrsn khôighcng phảgbxfi ngưjivuywyli nam nhâfexnn đhstugxrmc thâfexnn nhưjivu Mộgxrm Bạhcmjch trang trímrzn.

Trong lòwaknng Tôighc Tốhjdy đhstugxrmt nhiêyxrsn hiểaqdcu ra.

ighc ngồgxihi kếiznkyxrsn Tiêyxrsu Lăyvrrng, cưjivuywyli hímrznp mắlfmst nhìwgknn Mộgxrm Bạhcmjch, rồgxihi nhìwgknn côighcfcsxi, “Mộgxrm Bạhcmjch, khôighcng giớanofi thiệphbpu 1 chúhstut sao!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.