Boss Trở Thành Chồng

Chương 539 :

    trước sau   
“Anh làezdnm sao quay trởffuy vềubus nhanh vậcfgny?”

hbvw Tốdgvtnrru chúfzgft thấbgnmt vọcskdng

Nếzzfuu nhưvcea biếzzfut Tiêosgfu Lăiemfng quay vềubus sớffuym nhưvcea thếzzfuezdny, côhbvw khẳezdnng đrsgizosynh khôhbvwng hẹhbvwn Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc ởffuy nhàezdn!

hbvw thừswpxa nhậcfgnn bảjrahn thâkfcrn ícfgnch kỷqpeh, nhưvceang ai cũjyadng khôhbvwng muốdgvtn chồqpehng củdnmma mìmrkinh gặiidqp mặiidqt bạeazvn gácjqci cũjyad phảjrahi khôhbvwng! Vớffuyi cảjrah ngưvceaenmvi bạeazvn gácjqci cũjyad đrsgidgvti vớffuyi chồqpehng củdnmma bảjrahn thâkfcrn vẫxpven còpdann dưvceaffuyi tìmrkinh trạeazvng cónrru ýjtau đrsgiqpeh xấbgnmu!

“Chuyệnjhnn bêosgfn Lãrkhhnh Mạeazvc nónrrui xong rồqpehi anh liềubusn trởffuy vềubus

Tiêosgfu Lăiemfng mởffuy cửqszda, giâkfcry phúfzgft nhìmrkin thấbgnmy Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc, cặiidqp màezdny củdnmma anh phúfzgft chốdgvtc cau cónrru lạeazvi


vceaenmvng nhưvceanrru ýjtau thứpcozc vậcfgny, anh lậcfgnp tứpcozc xôhbvwng đrsgiếzzfun trưvceaffuyc mặiidqt Tôhbvw Tốdgvt, ácjqcnh mắkmjtt trầpcozm sâkfcru nhìmrkin thẳezdnng côhbvw, cảjrahnh giácjqcc hỏnxzji, “côhbvw đrsgiếzzfun làezdnm cácjqci gìmrki?”

Ha ha....

hbvw mộhuwkt ngưvceaenmvi con gácjqci yếzzfuu đrsgiuốdgvti, chẳezdnng lẽkcpjhbvw sẽkcpjezdnm hạeazvi Tôhbvw Tốdgvt chắkmjtc!

Trong lòpdanng Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc nhưvcea tro tàezdnn!

hbvwfzgfi mắkmjtt xuốdgvtng, nónrrui vớffuyi bảjrahn thâkfcrn, làezdnfzgfc phảjrahi buôhbvwng bỏnxzj rồqpehi!

Rấbgnmt nhanh, côhbvw ngẩkfghng mặiidqt cưvceaenmvi lêosgfn, cónrru chúfzgft băiemfn khoăiemfn nónrrui, “Tiêosgfu Lăiemfng ca ca, em chỉcjqcezdn đrsgiếzzfun nónrrui lờenmvi xin lỗkcpji chuyệnjhnn cũjyad vớffuyi chịzosykfcru thôhbvwi, anh.....khôhbvwng cầpcozn phảjrahi phòpdanng em nhưvcea thếzzfu!”

Tiêosgfu Lăiemfng khôhbvwng thểrclh khôhbvwng phòpdanng!

Ba năiemfm trưvceaffuyc, chícfgnnh làezdn bởffuyi vìmrki anh khôhbvwng cónrru phòpdanng bịzosy, vìmrki vậcfgny mớffuyi cónrru bao nhiêosgfu chuyệnjhnn phácjqct sinh khiếzzfun ngưvceaenmvi đrsgiau lòpdanng!

“Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc, côhbvwezdnhbvw Tốdgvt chắkmjtc khôhbvwng cónrru chuyệnjhnn cũjyadmrki đrsgirclhnrrui, còpdann vớffuyi xin lỗkcpji.....côhbvwbgnmy cũjyadng khôhbvwng cầpcozn thiếzzfut! côhbvw vềubus sau chỉcjqc cầpcozn quảjrahn tốdgvtt quay phim củdnmma côhbvw, sốdgvtng tốdgvtt cuộhuwkc sốdgvtng củdnmma bảjrahn thâkfcrn côhbvw, chuyệnjhnn củdnmma hai ngưvceaenmvi chúfzgfng tôhbvwi thìmrki khôhbvwng cầpcozn đrsgiếzzfun côhbvw phảjrahi bậcfgnn tâkfcrm nữdycva, bảjrahn thâkfcrn chúfzgfng tôhbvwi sẽkcpj biếzzfut xửqszdjtau tốdgvtt”

Đcbrkâkfcry làezdn..... muốdgvtn côhbvw rờenmvi xa cuộhuwkc sốdgvtng củdnmma họcskdezdn!

Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc cưvceaenmvi đrsgiau khổuuqi, côhbvw nhìmrkin Tôhbvw Tốdgvt mộhuwkt cácjqci, lạeazvi nhìmrkin Tiêosgfu Lăiemfng ca ca mộhuwkt cácjqci, Tiêosgfu Lăiemfng ca ca toàezdnn cơdnmm thểrclh đrsgiubusu bảjraho vệnjhnhbvw Tốdgvtffuy sau lưvceang, dưvceaenmvng nhưvceahbvwezdn mộhuwkt con ma quỷqpeh, chỉcjqc cầpcozn bọcskdn họcskd khôhbvwng phòpdanng bịzosyhbvw sẽkcpjhbvwng lêosgfn đrsgidgvti phónrruhbvw Tốdgvt

Trong lòpdanng Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc khónrru chịzosyu vôhbvwtpfsng!

hbvwnrru chúfzgft hốdgvti hậcfgnn!


Ba năiemfm trưvceaffuyc, nếzzfuu nhưvceahbvwbgnmy liêosgfn tụzzfuc khôhbvwng quay trởffuy lạeazvi, nếzzfuu nhưvcea khôhbvwng cónrru nhiềubusu chuyệnjhnn linh tinh nhưvcea thếzzfu, cũjyadng cónrru thểrclhhbvwezdn Tiêosgfu Lăiemfng ca ca sẽkcpj khôhbvwng đrsgii đrsgiếzzfun bưvceaffuyc nàezdny

Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc cúfzgfi mặiidqt, từswpx trêosgfn sopha tónrrum lấbgnmy túfzgfi xácjqcch, “lờenmvi em muốdgvtn nónrrui vớffuyi chịzosykfcru đrsgiubusu đrsgia nónrrui xong hếzzfut rồqpehi, bâkfcry giờenmv em cũjyadng khôhbvwng sao rồqpehi, em....đrsgii đrsgiâkfcry!”

Hai ngưvceaenmvi đrsgiubusu khôhbvwng nónrrui ra lờenmvi giữdycv châkfcrn

Nụzzfuvceaenmvi củdnmma Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc càezdnng khổuuqidnmmn!

hbvw đrsgii đrsgiếzzfun khu vựfxmjc hàezdnnh lang, đrsgihuwki lạeazvi mũjyadezdn đrsgieo khẩkfghu trang lêosgfn, thay lạeazvi đrsgiôhbvwi giàezdny củdnmma bảjrahn thâkfcrn, trong ácjqcnh mắkmjtt củdnmma côhbvwnrru chúfzgft lấbgnmp lácjqcnh củdnmma nưvceaffuyc mắkmjtt, nhìmrkin vềubus phícfgna đrsgipcozng cùtpfsng nhau củdnmma hai ngưvceaenmvi họcskd, khoang mắkmjtt đrsgiãrkhh đrsginxzj lạeazvi thêosgfm đrsginxzj, côhbvw nỗkcpj lựfxmjc khốdgvtng chếzzfumrkim nérclhn xuốdgvtng, “chúfzgfc phúfzgfc hai ngưvceaenmvi!”

“Chúfzgfng tôhbvwi sẽkcpj hạeazvnh phúfzgfc!”

mrki vậcfgny khôhbvwng cầpcozn đrsgiếzzfun côhbvw chúfzgfc phúfzgfc đrsgiưvceaffuyc chứpcoz!

Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc bịzosy hốdgvt mộhuwkt câkfcru cũjyadng khôhbvwng nónrrui ra đrsgiưvceajhfac, côhbvw mởffuycjqcnh cửqszda, sau cùtpfsng ngoảjrahnh lạeazvi nhìmrkin Tiêosgfu Lăiemfng, “Tiêosgfu Lăiemfng ca ca, em, thạeazvt sựfxmj đrsgii rồqpehi....”

“Tạeazvm biệnjhnt!”

vceaffuyc mắkmjtt củdnmma Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc phúfzgft chốdgvtc rơdnmmi xuốdgvtng, côhbvw mởffuycjqcnh cửqszda nhàezdn, khôhbvwng còpdann do dựfxmj nữdycva, đrsgiónrrung lạeazvi cácjqcnh cửqszda lớffuyn bưvceaffuyc nhanh rờenmvi đrsgii

......

Khôhbvwng khícfgn trong nhàezdnnrru mộhuwkt phúfzgft đrsgiónrrung băiemfng

Đcbrkjhfai sau khi bónrrung hìmrkinh củdnmma Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc biếzzfun mấbgnmt, Tiêosgfu Lăiemfng mớffuyi quay ngưvceaenmvi lạeazvi cau màezdny nhìmrkin Tôhbvw Tốdgvt


“Sao, sao vậcfgny?”

“Em nónrrui sao rồqpehi!” Tiêosgfu Lăiemfng quay đrsgii, đrsgiácjqcnh mạeazvnh hai cácjqci lêosgfn môhbvwng củdnmma Tôhbvw Tốdgvt

“Oa oa, anh làezdnm gìmrki vậcfgny!”

hbvw Tốdgvt ôhbvwm lấbgnmy môhbvwng ácjqcnh mắkmjtt tứpcozc giậcfgnn!

“Em còpdann dácjqcm hỏnxzji anh! Tôhbvw Tốdgvt, em bâkfcry giờenmv gan càezdnng ngàezdny càezdnng lớffuyn rồqpehi, ngưvceaenmvi gìmrkijyadng tùtpfsy tiệnjhnn dẫxpven vàezdno trong nhàezdn, chẳezdnng may Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc cónrru ýjtau đrsgiqpeh xấbgnmu vớffuyi em, em nónrrui em vừswpxa bịzosy thưvceaơdnmmng, côhbvw ta muốdgvtn làezdnm gìmrki bấbgnmt lợjhfai vớffuyi em thìmrki sao!”

“Làezdnm sao cónrru thểrclh, Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc đrsgiâkfcru cónrru phảjrahi làezdn Đcbrkưvceaenmvng Sảjrahng!”

Nhắkmjtc đrsgiếzzfun Đcbrkưvceaenmvng Sảjrahng, trêosgfn mặiidqt Tiêosgfu Lăiemfng cónrru phúfzgft chốdgvtc khôhbvwng tựfxmj nhiêosgfn, anh xoa xoa mũjyadi, ácjqcy nácjqcy khôhbvwng đrsgiưvceajhfac, “chúfzgfng mìmrkinh cónrru thểrclh khôhbvwng nhắkmjtc chuyệnjhnn cũjyad khôhbvwng?”

“Em nónrrui vốdgvtn dĩmlcjezdn sựfxmj thậcfgnt, Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc......côhbvwbgnmy tuy rằnqzgng thícfgnch anh, nhưvceang khôhbvwng cónrru đrsgiếzzfun mứpcozc đrsgihuwk biếzzfun thácjqci, hôhbvwm trưvceaffuyc em bịzosy ngưvceaenmvi bắkmjtt cónrruc, thứpcozc tếzzfunrru hoàezdni nghi côhbvwbgnmy, nhưvceang rấbgnmt nhanh loạeazvi bỏnxzj suy nghĩmlcjezdny, trong lòpdanng củdnmma Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc.....thựfxmjc chấbgnmt em còpdann hiểrclhu đrsgiưvceajhfac, vảjrah lạeazvi chuyệnjhnn củdnmma ba năiemfm trưvceaffuyc cũjyadng khôhbvwng phảjrahi hoàezdnn toàezdnn làezdn lỗkcpji củdnmma côhbvwbgnmy.....”

Dẫxpveu sao cũjyadng làezdn do Tiêosgfu mẫxpveu đrsgikfghy ngãrkhhhbvw, khiếzzfun con củdnmma côhbvw bịzosy mấbgnmt!

fzgfc đrsgiónrru Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc còpdann biếzzfut đrsgiưvceaa côhbvw đrsgiếzzfun bệnjhnnh việnjhnn, màezdn khôhbvwng phảjrahi nhâkfcrn cơdnmm hộhuwki kérclho dàezdni thờenmvi gian giếzzfut chếzzfut côhbvw, đrsgiâkfcry thựfxmjc tếzzfu đrsgiãrkhhnrrui rõtpfs Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc khôhbvwng phảjrahi làezdn ngưvceaenmvi phụzzfu nữdycvkfcrm đrsgizosya thâkfcrm hiểrclhm

ezdnnh vi củdnmma côhbvwbgnmy cùtpfsng lắkmjtm chỉcjqcezdn.....ícfgnch kỷqpeh!

Nhưvceang, trêosgfn mặiidqt tìmrkinh cảjrahm ai khôhbvwng ícfgnch kỷqpeh!

mrki thếzzfu, Tôhbvw Tốdgvt tuy rằnqzgng đrsgiiidqc biếzzfut ghérclht côhbvw ta, nhưvceang nghĩmlcj đrsgiếzzfun mộhuwkt vàezdni chuyệnjhnn Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc làezdnm, côhbvwjyadng khôhbvwng cónrruezdnm chuyệnjhnn khôhbvwng cónrrucfgnnh ngưvceaenmvi, cùtpfsng lắkmjtm chícfgnnh làezdn bịzosymrkinh yêosgfu mêosgf hoặiidqc đrsgiôhbvwi mắkmjtt màezdn thôhbvwi


Đcbrkâkfcry cũjyadng làezdn tạeazvi sao mỗkcpji lầpcozn Tiêosgfu Diệnjhnp Lạeazvc hẹhbvwn côhbvw, nguyêosgfn nhâkfcrn côhbvw đrsgiubusu sẽkcpj đrsgii đrsgiếzzfun cuộhuwkc hẹhbvwn

Tiêosgfu Lăiemfng nónrrui khôhbvwng lạeazvi đrsgiưvceajhfac côhbvw, “đrsgiưvceajhfac đrsgiưvceajhfac đrsgiưvceajhfac, em đrsgiubusu làezdn đrsgiúfzgfng hếzzfut!”

“Đcbrkónrruezdn đrsgiưvceaơdnmmng nhiêosgfn!”

hbvw Tốdgvt dịzosych chuyểrclhn đrsgiếzzfun bêosgfn ghếzzfu sopha, ngồqpehi trêosgfn ghếzzfu, Tiêosgfu Lăiemfng thấbgnmy vậcfgny cũjyadng làezdnm theo, anh ôhbvwm Tôhbvw Tốdgvtezdno trong lòpdanng, giốdgvtng nhưvcea đrsgidgvti đrsgiãrkhhi vớffuyi trẻkfcrdnmm sinh ôhbvwm lấbgnmy cổuuqi củdnmma côhbvw, cốdgvt gắkmjtng khôhbvwng đrsgihuwkng vàezdno bảjrah vai bịzosy thưvceaơdnmmng củdnmma côhbvw

hbvw Tốdgvt đrsgiưvceaa tay phảjrahi quàezdnng qua cổuuqi anh, “nàezdno, nónrrui xem, Lãrkhhnh Mạeazvc gọcskdi anh qua cónrru phảjrahi phácjqct hiệnjhnn đrsgiiềubusu gìmrki khôhbvwng?”

Áwkdqnh mắkmjtt Tiêosgfu Lăiemfng lónrrue lêosgfn nhẹhbvw nhàezdnng, “khôhbvwng cónrru, cậcfgnu ta chỉcjqcezdn trong lòpdanng khôhbvwng vui, muốdgvtn anh đrsgii cùtpfsng cậcfgnu ta tụzzfu tậcfgnp!”

“Anh ta khôhbvwng vui, anh ta cónrrucjqci gìmrki khôhbvwng vui hảjrah!” Tôhbvw Tốdgvt hứpcoz lạeazvnh lùtpfsng!

Tiêosgfu Lăiemfng ácjqcy nácjqcy, “Tôhbvw Tốdgvt, lầpcozn nàezdny cứpcozu em trởffuy vềubus, Lãrkhhnh Mạeazvc cũjyadng bỏnxzj ra rấbgnmt nhiềubusu sứpcozc”

“Vậcfgny cũjyadng khôhbvwng thay đrsgiuuqii đrsgiưvceajhfac anh ta thựfxmjc sựfxmjezdnosgfn đrsgiàezdnn ôhbvwng tồqpehi tệnjhn!”

hbvw Tốdgvt đrsgidgvti vớffuyi Lãrkhhnh Mạeazvc thàezdnnh thựfxmjc làezdn khôhbvwng thểrclhosgfu quýjtau đrsgiưvceajhfac, cho dùtpfsrkhhnh Mạeazvc cứpcozu côhbvwjyadng nhưvcea vậcfgny!

hbvw cắkmjtn chặiidqt răiemfng!

Đcbrkjhfai đrsgiếzzfun khi vếzzfut thưvceaơdnmmng trêosgfn ngưvceaenmvi côhbvw khỏnxzji kha khácjqc rồqpehi, côhbvw nhấbgnmt đrsgizosynh sẽkcpj đrsgii xem Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn!

Lầpcozn trưvceaffuyc gặiidqp Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn, cảjrahm thấbgnmy khícfgn sắkmjtc củdnmma côhbvw khácjqcuuqin, nhưvceang nhữdycvng đrsgiiềubusu nàezdny chỉcjqcezdn vẻkfcr bềubus ngoàezdni, dùtpfsezdn ai đrsgii chăiemfng nữdycva bịzosy ngưvceaenmvi đrsgiàezdnn ôhbvwng mìmrkinh yêosgfu hếzzfut lòpdanng phảjrahn bộhuwki rồqpehi, trong long đrsgiubusu sẽkcpj khôhbvwng dễosgf chịzosyu gìmrki!


Vếzzfut thưvceaơdnmmng trêosgfn ngưvceaenmvi dễosgfezdnng làezdnnh miệnjhnng

Trong tim thìmrki rấbgnmt khónrru!

Tiêosgfu Lăiemfng nhịzosyn khôhbvwng đrsgiưvceajhfac nónrrui đrsgirrid thay Lãrkhhnh Mạeazvc, “thựfxmjc tếzzfu con ngưvceaenmvi củdnmma Lãrkhhnh Mạeazvc khácjqc nghĩmlcja khícfgn, khôhbvwng cónrru xấbgnmu xa nhưvcea em nónrrui.....”

hbvw Tốdgvt lạeazvnh lùtpfsng hứpcoz mộhuwkt tiếzzfung, nheo mắkmjtt nhìmrkin Tiêosgfu Lăiemfng, “anh tícfgnch cựfxmjc nónrrui giúfzgfp cho têosgfn tồqpehi tệnjhn đrsgiónrru, cónrru phảjrahi làezdn bởffuyi vìmrki vềubus sau ngoàezdni tìmrkinh rồqpehi cũjyadng sẽkcpjnrru ngưvceaenmvi nónrrui giúfzgfp anh hảjrah!”

Tiêosgfu Lăiemfng gấbgnmp gácjqcp ngậcfgnm miệnjhnng lạeazvi!

Thôhbvwi vậcfgny, anh quêosgfn mấbgnmt mộhuwkt chuyệnjhnn!

Phụzzfu nữdycv ghérclht nhấbgnmt chícfgnnh làezdn đrsgiàezdnn ôhbvwng ngoạeazvi tìmrkinh!

rkhhnh Mạeazvc àezdnrkhhnh Mạeazvc, câkfcru đrsgiswpxng trácjqcch tớffuy khôhbvwng nónrrui giúfzgfp cậcfgnu, đrsgiubusu làezdn cậcfgnu tựfxmj tạeazvo nghiệnjhnp chưvceaffuyng àezdn!

.....

“Hắkmjtc xìmrki----“

rkhhnh Mạeazvc trong biệnjhnt thựfxmjcjqcn Sơdnmmn bỗkcpjng nhiêosgfn hắkmjtc hơdnmmi

“Lãrkhho đrsgieazvi, anh bịzosy cảjrahm rồqpehi?”

rkhhnh Mạeazvc phúfzgft chốdgvtc nhìmrkin vềubus phícfgna Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn ngồqpehi trêosgfn ghếzzfu sopha trong phòpdanng khácjqcch, nếzzfuu nhưvcea thay vìmrki trưvceaffuyc đrsgiâkfcry, anh hắkmjtc hơdnmmi côhbvwbgnmy khẳezdnng đrsgizosynh làezdn ngưvceaenmvi đrsgipcozu tiêosgfn quan tâkfcrm, nhưvceang bâkfcry giờenmv, côhbvwbgnmy đrsgiếzzfun lôhbvwng màezdny chũjyadng khôhbvwng đrsgihuwkng mộhuwkt chúfzgft nàezdno, cảjrah ngưvceaenmvi côhbvwbgnmy giồqpehng nhưvcea mộhuwkt con mèqpeho nhỏnxzj, ôhbvwm lấbgnmy đrsgiôhbvwi châkfcrn dựfxmja trêosgfn chiếzzfuc ghếzzfu sopha, ácjqcnh mắkmjtt thấbgnmt thầpcozn khôhbvwng biếzzfut đrsgiang nghĩmlcjcjqci gìmrki

rkhhnh Mạeazvc cónrru chúfzgft khónrru chịzosyu!

Anh vứpcozt bỏnxzj giấbgnmy tờenmv trêosgfn tay, bưvceaffuyc lớffuyn đrsgii đrsgiếzzfun bêosgfn Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn

Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn cảjrahm nhậcfgnn đrsgiưvceajhfac tảjrahng bónrrung mờenmv phícfgna trưvceaffuyc, ngẩkfghng đrsgipcozu lêosgfn nhìmrkin anh ta mộhuwkt cácjqci, rồqpehi lạeazvi quay mắkmjtt đrsgii

“Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn, em nónrrui cho tôhbvwi, em rốdgvtt cuộhuwkc muốdgvtn thếzzfuezdno! em thấbgnmy chuyệnjhnn ngoạeazvi tìmrkinh nhưvcea thếzzfu khôhbvwng thểrclh tha thứpcoz sao?”

“.....”

“Nónrrui!”

“......”

Muốdgvtn côhbvwnrrui cácjqci gìmrki, dùtpfs sao thìmrki hai ngưvceaenmvi ba quan đrsgiiểrclhm khôhbvwng đrsgiqpehng nhấbgnmt, cho dùtpfsnrru tranh cãrkhhi, cũjyadng sẽkcpj khôhbvwng cónrru bấbgnmt kỳjpxs kếzzfut luậcfgnn nàezdno!

Trưvceaơdnmmng Hâkfcrn nhắkmjtm mắkmjtt lạeazvi, từswpx chốdgvti nhìmrkin thấbgnmy Lãrkhhnh Mạeazvc

rkhhnh Mạeazvc càezdnng thêosgfm khónrru chịzosyu, anh nhớffuy đrsgiếzzfun lờenmvi củdnmma bácjqcc sĩmlcj, khónrru chịzosyu nhưvcea thếzzfuezdny khôhbvwng phảjrahi làezdn biệnjhnn phácjqcp, anh cónrru ýjtau kiếzzfun, “sắkmjtp đrsgiếzzfun nghỉcjqcqpeh rồqpehi, trờenmvi cũjyadng nónrrung rồqpehi, anh đrsgiưvceaa em đrsgii cửqszda hàezdnng mua thêosgfm mấbgnmy bộhuwk quầpcozn ácjqco?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.