Boss Trở Thành Chồng

Chương 517 :

    trước sau   
yiein Nguyêsacnn bịdxos tiếeiming la làsybym cho tỉkrlynh giấlyokc, nhịdxosn khôyieing đjujyưhbdxrlwkc bịdxost tai lạopvji.

Tốnjdwi qua anh cứbitv nghĩedvqsybym sao giảfjjmi quyếeimit vấlyokn đjujyiizpsacnn mẹpblt anh, nghĩedvq tớoayti rấlyokt khuya mớoayti ngủzmgz, anh cảfjjmm thấlyoky vừoayta mớoayti nhắjuecm mắjuect, thìwyhx bịdxossybym ồhzvzn đjujyếeimin tỉkrlynh, “Đgchloaytng ồhzvzn!”

yiein Nguyêsacnn quay lưhbdxng lạopvji tiếeimip tụpltlc ngủzmgz.

“Aa---”

Tiểvokwu Hy muốnjdwn đjujysacnn lêsacnn!

yiei ôyieim chăiktqn, ôyieim hy vọqcpwng cuốnjdwi cùbuulng mởrncn chăiktqn ra nhìwyhxn, sau khi nhìwyhxn thìwyhxzorrm tízmgz khówtauc lêsacnn! Bêsacnn trong chăiktqn côyiei cảfjjm ngưhbdxqcpwi khôyieing mặrncnc gìwyhx, đjujyếeimin quầsrlvn lówtaut cũftmkng khôyieing! Khôyieing chỉkrly nhưhbdx vậtszzy, trêsacnn thâgqtkn thểvokwogusn cówtau dấlyoku xanh tízmgzm, bêsacnn dưhbdxoayti thìwyhxwtaung ráwyhxt vàsyby đjujyau.


Tiểvokwu Hy hậtszzn đjujyếeimin cắjuecn răiktqng.

yiei nắjuecm lấlyoky cáwyhxi gốnjdwi trêsacnn giưhbdxqcpwng, dùbuulng sứbitvc đjujyáwyhxnh lêsacnn đjujysrlvu củzmgza Tôyiein Nguyêsacnn, “Têsacnn đjujyáwyhxng ghézorrt! Chiếeimim tiệmdirn nghi củzmgza tôyieii! Chiếeimim tiệmdirn nghi củzmgza tôyieii, đjujyáwyhxnh chếeimit anh, tôyieii đjujyáwyhxnh chếeimit anh!”

Gốnjdwi khôyieing cówtau lựopvjc sáwyhxt thưhbdxơjuecng nàsybyo.

Đgchláwyhxnh ngưhbdxqcpwi tấlyokt nhiêsacnn cũftmkng khôyieing đjujyau, nhưhbdxng khôyieing thểvokw ngủzmgz tiếeimip rồhzvzi.

yiein Nguyêsacnn cầsrlvm lấlyoky gốnjdwi, từoayt giưhbdxqcpwng ngồhzvzi dậtszzy.

Anh ngồhzvzi dậtszzy 1 cáwyhxi, nửsedia thâgqtkn trêsacnn lộfqks trong khôyieing khízmgz, da Tôyiein Nguyêsacnn rấlyokt trắjuecng, nhưhbdxng khôyieing phảfjjmi trắjuecng bệmdirch nhưhbdx kiểvokwu thưhbdx sinh, màsybysyby trắjuecng mịdxosn màsybyng, sáwyhxng nhưhbdx ngọqcpwc vậtszzy, cơjuec thểvokw anh cũftmkng khôyieing cówtaujuec bắjuecp khoa trưhbdxơjuecng gìwyhx, nhưhbdxng cơjuec thểvokw rấlyokt rắjuecn chắjuecc, vai rộfqksng eo hẹpbltp, thâgqtkn hìwyhxnh đjujyưhbdxrlwkc gọqcpwi làsyby đjujypbltp! Phầsrlvn eo hiệmdirn lêsacnn cơjuec bụpltlng ngăiktqn nắjuecp, nhìwyhxn đjujyếeimin mặrncnt củzmgza Tiểvokwu Hy đjujyfkfpsacnn. Côyiei quay mặrncnt đjujyi, lấlyoky chăiktqn đjujyjuecp lêsacnn đjujysrlvu anh.

“Anh nhanh chówtaung mặrncnc quầsrlvn áwyhxo!”

yiein Nguyêsacnn nhìwyhxn phảfjjmn ứbitvng củzmgza Tiểvokwu Hy, miệmdirng hiệmdirn lêsacnn 1 nụpltlhbdxqcpwi.

Anh mởrncn chăiktqn ra đjujyi xuốnjdwng giưhbdxqcpwng, lưhbdxrlwkm đjujyhzvz từoaythbdxoayti đjujylyokt mặrncnc lêsacnn, “Đgchlưhbdxrlwkc rồhzvzi!”

sezrc nàsybyy Tiểvokwu Hy mớoayti quay lạopvji nhìwyhxn anh, thấlyoky nửsedia thâgqtkn trêsacnn anh vẫepojn đjujyvokw trầsrlvn, côyiei tứbitvc giậtszzn nhìwyhxn anh, “Têsacnn bưhbdxoaytm hoa nhàsyby anh, mặrncnc áwyhxo vàsybyo!”

“Anh cũftmkng muốnjdwn mặrncnc, nhưhbdxng…” Tôyiein Nguyêsacnn nhặrncnt áwyhxo sơjuec mi từoaythbdxoayti đjujylyokt lêsacnn, hôyieim qua đjujyfqksng táwyhxc hơjueci kịdxosch liệmdirt, sơjuec mi vàsybysezrt đjujyiizpu bịdxos bung ra hếeimit. Mắjuect anh loézorrsacnn, đjujyvokw áwyhxo ởrncn trưhbdxoaytc mặrncnt Tiểvokwu Hy, “Tráwyhxi ớoaytt nhỏfkfp, khôyieing ngờqcpw em phówtaung khoáwyhxng nhưhbdx vậtszzy, anh cũftmkng bịdxos em doạopvj chếeimit mấlyokt.”

Mắjuect củzmgza Tiểvokwu Thấlyokt lậtszzp tứbitvc ngâgqtky ngốnjdwc.

“Anh, anh anh anh làsyby, làsyby ýagcqwyhx.”


yiein Nguyêsacnn tuỳkauj tiệmdirn nézorrm chiếeimic áwyhxo qua 1 bêsacnn, khôyieing dáwyhxm tin nhìwyhxn Tiểvokwu Hy, “Tốnjdwi qua em làsybym gìwyhx, đjujyoaytng nówtaui anh nghe làsyby em khôyieing nhớoayt.”

Tiểvokwu Hy nhưhbdxzorrt đjujyáwyhxnh ngang tai!

Khôyieing lẽtgrh...khôyieing lẽtgrh khôyieing phảfjjmi bưhbdxoaytm hoa làsybym gìwyhxyiei, màsybyyieim qua côyiei say rồhzvzi làsybym gìwyhxhbdxoaytm hoa rồhzvzi.

yiei nhìwyhxn quầsrlvn áwyhxo lộfqksn xộfqksn dưhbdxoayti đjujylyokt, khówtau khăiktqn nuốnjdwt nưhbdxoaytc miếeiming.

Khôyieing, khôyieing thểvokwsybyo, côyiei khôyieing gan dạopvj nhưhbdx vậtszzy.

sezrc nàsybyy, Tôyiein Nguyêsacnn quay lưhbdxng lạopvji, đjujyưhbdxa lưhbdxng cho Tiểvokwu Hy coi, Tiểvokwu Hy bịdxost mắjuect lạopvji, “Anh làsybym gìwyhx.”

“Cho em xin kiệmdirt táwyhxc củzmgza em!”

Tiểvokwu Hy báwyhxn tízmgzn báwyhxn nghi lấlyoky tay ra, mặrncnt lậtszzp tứbitvc đjujyfkfp nhưhbdx tráwyhxi càsyby, chỉkrly thấlyoky lưhbdxng trắjuecng củzmgza Tôyiein Nguyêsacnn đjujysrlvy vếeimit mówtaung tay đjujyfkfphbdxơjueci, cówtau chỗovkpogusn bịdxoswyhxch da, ízmgzt máwyhxu rỉkrly ra từoayt vếeimit thưhbdxơjuecng, cówtau 10 đjujyếeimin 20 dấlyoku mówtaung tay dàsybyi in trêsacnn lưhbdxng anh, vừoayta đjujyfkfp vừoayta dàsybyi, trêsacnn làsybyn da trắjuecng củzmgza anh hiệmdirn lêsacnn càsybyng chówtaui mắjuect.

Giốnjdwng nhưhbdx… giốnjdwng nhưhbdx bịdxossybynh hạopvj xong vậtszzy.

Dấlyoku mówtaung tay rấlyokt mớoayti, nhìwyhxn làsyby biếeimit tốnjdwi qua mớoayti bịdxos

Tiểvokwu Hy lậtszzp tứbitvc cảfjjmm thấlyoky cówtau lỗovkpi.

yiei ôyieim đjujysrlvu bi ai than thởrncn! Cốnjdw gắjuecng nhớoayt lạopvji hôyieim qua xảfjjmy ra chuyệmdirn gìwyhx, côyiei nhớoaytyiei đjujyang chuốnjdwc rưhbdxrlwku Tôyiein Nguyêsacnn, đjujyrlwki anh say rồhzvzi thìwyhx dễtgrh trảfjjm thùbuul, sau đjujyówtau thìwyhx sau đjujyówtauyiei uốnjdwng say rồhzvzi, sau đjujyówtauwyhxnh nhưhbdxyiein Nguyêsacnn đjujyưhbdxa côyiei vềiizp nhàsyby, sau đjujyówtauyieisybym **...

Trong khi ** côyiei hoáwyhx thâgqtkn thàsybynh 1 nữbuulhbdxơjuecng báwyhx đjujyopvjo, hung hăiktqng cưhbdxedvqi lêsacnn ngưhbdxqcpwi nàsybyo đjujyówtau, sau đjujyówtau Tiểvokwu Hy bi thảfjjmm pháwyhxt hiệmdirn, chuyệmdirn sau đjujyówtau nữbuula côyiei khôyieing thểvokw nhớoayt đjujyưhbdxrlwkc!


Khôyieing lẽtgrh… khôyieing lẽtgrh đjujyówtau khôyieing phảfjjmi mơjuec.

Thậtszzt làsybyyiei uốnjdwng rưhbdxrlwku xong làsybym bậtszzy, mạopvjnh mẽtgrhsybym rồhzvzi làsybym Tôyiein Nguyêsacnn.

yiein Nguyêsacnn ởrncn kếeimisacnn nhìwyhxn Tiểvokwu Hy chìwyhxm sâgqtku trong suy nghĩedvq, khuôyiein mặrncnt cựopvjc kỳkauj khổnjdw sởrncn, xézorrm chúsezrt nữbuula làsybyhbdxqcpwi phụpltlt ra, anh cốnjdw gắjuecng nhịdxosn lạopvji, khi Tiểvokwu Hy lầsrlvn nữbuula ngưhbdxoaytc mắjuect nhìwyhxn anh, anh đjujyãwktv quay lạopvji trang tháwyhxi ban đjujysrlvu.

“Tôyiein, Tôyiein Nguyêsacnn àsyby…”

“Ừpltl!” Tôyiein Nguyêsacnn lấlyoky ghếeimi ngồhzvzi xuốnjdwng, làsybym bộfqks dạopvjng nghe đjujyang nghe Tiểvokwu Hy giảfjjmi thízmgzch, mặrncnt trầsrlvm trọqcpwng nówtaui, “Em nówtaui!”

Tiểvokwu Hy nắjuecm lấlyoky ga giưhbdxqcpwng khówtauc khôyieing ra nưhbdxoaytc mắjuect.

“Xin, xin lỗovkpi nha…”

yiein Nguyêsacnn hừoayt lạopvjnh 1 tiếeiming, “Xin lỗovkpi cówtauwyhxc dụpltlng còogusn cầsrlvn cảfjjmnh sáwyhxt làsybym gìwyhx! An Tiểvokwu Hy, tôyieii thựopvjc sựopvj khôyieing nghĩedvq em lạopvji làsyby loạopvji ngưhbdxqcpwi nàsybyy, tốnjdwi qua tôyieii cówtauogusng tốnjdwt đjujyưhbdxa em vềiizp nhàsyby, kếeimit quảfjjm em… hừoayt, bâgqtky giờqcpw chuyệmdirn cũftmkng xảfjjmy ra rồhzvzi, em nówtaui phảfjjmi làsybym sao!”

Tiểvokwu Hy xấlyoku hổnjdw đjujyếeimin cảfjjm mặrncnt đjujyiizpu đjujyfkfpsacnn.

yiei cắjuecn môyieii cúsezri đjujysrlvu, cảfjjm ngưhbdxqcpwi phờqcpw phạopvjc.

sybym sao đjujyâgqtky…

sybym sao côyiei biếeimit đjujyưhbdxrlwkc!

Tiểvokwu Hy suy nghĩedvq nửsedia ngàsybyy, đjujysrlvu cũftmkng đjujyau màsyby khôyieing nghĩedvq ra cáwyhxch giảfjjmi quyếeimit, rấlyokt lâgqtku côyiei mớoayti ngẩvokwng đjujysrlvu lêsacnn, tháwyhxm tízmgznh nówtaui, “Hay làsyby… hay làsyby chúsezrng ta xem nhưhbdx khôyieing cówtau chuyệmdirn gìwyhx, chúsezrng ta đjujyiizpu làsyby ngưhbdxqcpwi trưhbdxrncnng thàsybynh, trưhbdxrncnng thàsybynh thìwyhx chuyệmdirn ** … hìwyhxnh nhưhbdxftmkng kháwyhxwyhxnh thưhbdxqcpwng! Màsyby chuyệmdirn nàsybyy, chịdxosu thiệmdirt cũftmkng đjujyâgqtku phảfjjmi đjujyàsybyn ôyieing, chúsezrng ta cứbitv xem nhưhbdx khôyieing cówtau chuyệmdirn gìwyhx đjujyưhbdxrlwkc khôyieing.”


yiein Nguyêsacnn cựopvjc kỳkauj tứbitvc giậtszzn, “Khôyieing đjujyưhbdxrlwkc! Ai nówtaui chuyệmdirn nàsybyy đjujyàsybyn ôyieing khôyieing chịdxosu thiệmdirt! Chuyệmdirn tốnjdwi qua đjujyãwktv khiếeimin tôyieii bịdxos tổnjdwn thưhbdxơjuecng tâgqtkm lýagcq nghiêsacnm trọqcpwng! Làsybym sao cówtau thểvokw dễtgrhsybyng xem nhưhbdx khôyieing cówtau chuyệmdirn gìwyhx!”

Tiểvokwu Hy xấlyoku hổnjdw.

Nếeimiu cho côyiei 1 cơjuec hộfqksi, côyiei nhấlyokt đjujydxosnh nhấlyokt đjujydxosnh nhấlyokt đjujydxosnh sẽtgrh khôyieing uốnjdwng rưhbdxrlwku!

Nhưhbdxng, bâgqtky giờqcpwwtau hốnjdwi hậtszzn đjujyếeimin chếeimit cũftmkng khôyieing đjujyưhbdxrlwkc.

Tiểvokwu Hy sắjuecp khówtauc rồhzvzi, “Vậtszzy anh muốnjdwn nhưhbdx thếeimisybyo!”

Đgchlfqkst nhiêsacnn Tiểvokwu Hy nghĩedvq ra cáwyhxi gìwyhx đjujyówtau, ôyieim chăiktqn xuốnjdwng giưhbdxqcpwng, nhặrncnt cáwyhxi túsezri củzmgza côyieirncnhbdxoayti đjujylyokt lêsacnn, lấlyoky tiềiizpn ra, bêsacnn trong còogusn 1 xấlyokp tiềiizpn màsybyu đjujyfkfp, côyiei cầsrlvm vízmgz tiềiizpn lêsacnn, nuốnjdwt nưhbdxoaytc miếeiming nhìwyhxn Tôyiein Nguyêsacnn, đjujyfqkst nhiêsacnn Tôyiein Nguyêsacnn cówtau dựopvj cảfjjmm khôyieing làsybynh.

Quảfjjm nhiêsacnn…

Lậtszzp tứbitvc nghe Tiểvokwu Hy nówtaui, “Tôyieii, bâgqtky giờqcpw trêsacnn ngưhbdxqcpwi tôyieii chỉkrlyogusn nhiêsacnu đjujyâgqtky tiềiizpn, nếeimiu cầsrlvn… đjujyiizpu đjujyưhbdxa hếeimit cho anh, àsyby… anh khoan tứbitvc giậtszzn, tôyieii biếeimit! Tôyieii biếeimit anh cówtau tiềiizpn vàsybyftmkng khôyieing xem trọqcpwng chúsezrt tiềiizpn nàsybyy củzmgza tôyieii, tôyieii cũftmkng làsyby muốnjdwn bùbuul đjujyjuecp tổnjdwn thấlyokt tinh thầsrlvn củzmgza anh, nếeimiu anh chêsacn ízmgzt, anh đjujyrlwki tízmgzyieii đjujyi ngâgqtkn hàsybyng rúsezrt thêsacnm cho anh đjujyưhbdxrlwkc khôyieing.”

“Khôyieing! đjujyưhbdxrlwkc!”

Tiểvokwu Hy thậtszzt sựopvj muốnjdwn khówtauc rồhzvzi, ngồhzvzi quỳkauj trêsacnn thảfjjmm, nhìwyhxn chằwktvm chằwktvm Tôyiein Nguyêsacnn, “Vậtszzy anh muốnjdwn thếeimisybyo.”

“An Tiểvokwu Hy, em cówtau phảfjjmi phụpltl nữbuul khôyieing! Em làsybym chuyệmdirn đjujyówtau vớoayti tôyieii rồhzvzi, giờqcpw chỉkrlybuulng tiềiizpn đjujyvokw giảfjjmi quyếeimit, khôyieing lẽtgrh em khôyieing muốnjdwn chịdxosu tráwyhxch nhiệmdirm” Tôyiein Nguyêsacnn tra hỏfkfpi!

Tiểvokwu Hy bịdxos hỏfkfpi đjujyếeimin rốnjdwi loạopvjn!

Lờqcpwi nàsybyy… tạopvji sao côyiei thấlyoky cówtauwyhx đjujyówtauwyhx lạopvj.

Nhưhbdxng ýagcq củzmgza Tôyiein Nguyêsacnn côyieiftmkng nghe hiểvokwu, côyiei chỉkrlyftmki mìwyhxnh, “Muốnjdwn tôyieii chịdxosu tráwyhxch nhiệmdirm, tráwyhxch nhiệmdirm.”

yiein Nguyêsacnn hừoayt lạopvjnh 1 tiếeiming, hízmgzp mắjuect đjujyếeimin gầsrlvn côyiei, “Khôyieing lẽtgrh em muốnjdwn trốnjdwn tráwyhxch nhiệmdirm!”

“Khôyieing khôyieing khôyieing, tôyieii khôyieing phảfjjmi ýagcqsybyy!” Tiểvokwu Hy lậtszzp tứbitvc xua tay, lúsezrc nàsybyy côyiei sợrlwksybym Tôyiein Nguyêsacnn tứbitvc giậtszzn, nếeimiu chuyệmdirn hôyieim nay bịdxos đjujyhzvzn ra ngoàsybyi, mặrncnt mũftmki củzmgza côyiei khôyieing biếeimit đjujyvokw đjujyâgqtku nữbuula.

yieiftmkng cówtau thểvokw nghĩedvq đjujyưhbdxrlwkc tiêsacnu đjujyiizp củzmgza tờqcpwwyhxo, “Nữbuul dẫepojn chưhbdxơjuecng trìwyhxnh mạopvjnh mẽtgrh nhấlyokt lịdxosch sửsedi, cưhbdxqcpwng bạopvjo thiếeimiu niêsacnn nhỏfkfp tuổnjdwi.”

Nghĩedvq đjujyếeimin khảfjjmiktqng nàsybyy, Tiểvokwu Hy lậtszzp tứbitvc đjujyáwyhxnh trậtszzn chiếeimin nàsybyy, nhanh chówtaung nówtaui, “Chịdxosu! Đgchlưhbdxơjuecng nhiêsacnn phảfjjmi chịdxosu tráwyhxch nhiệmdirm! Nhưhbdxng màsyby, anh, anh anh muốnjdwn tôyieii chịdxosu tráwyhxch nhiệmdirm nhưhbdx thếeimisybyo.”

“Em nówtaui xem!”

“Hay, hay làsyby, anh làsybym bạopvjn trai tôyieii.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.