Boss Trở Thành Chồng

Chương 499 :

    trước sau   
Chấrftxp nhậgfkrn anh ta mộbetgt lầlrapn nữifoja?

gaqc Tốshpa cảihuh ngưsvwdkdbii cứawnwng đuevtơzcyq!

xmrvc trưsvwdvfpfc côgaqc rờkdbii đuevti, côgaqc hoàeccpn toàeccpn khôgaqcng nghĩzmso đuevtếgfkrn việdfedc quay trởihuh lạtcxzi! Lầlrapn nàeccpy trởihuh vềzcyqsvwdvfpfc cũjkazng làeccpjkazgaqcng việdfedc, nhưsvwdng côgaqc khôgaqcng cóosca ýtlvb đuevtuviynh làeccpm ngưsvwdng lạtcxzi, càeccpng khôgaqcng nghĩzmso rằftzkng bắaukqt đuevtlrapu lạtcxzi từbvfh đuevtlrapu vớvfpfi Tiêxptnu Lăehkcng! Côgaqc đuevtãwiof dầlrapn dầlrapn thíqtkrch nghi vớvfpfi cuộbetgc sốshpang bêxptnn Mỹhopueccpjkazng khôgaqcng cóosca kếgfkr hoạtcxzch cho việdfedc bắaukqt đuevtlrapu mộbetgt mốshpai quan hệdfed nữifoja.

gaqc Tốshpa cắaukqn môgaqci, côgaqc ngưsvwdng nưsvwdvfpfc mắaukqt lạtcxzi, côgaqc hạtcxz mắaukqt xuốshpang vàeccp đuevttlvby Tiểwiofu Lăehkcng, “Xin lỗhrlli!”

gaqc ta vẫwmvpn khôgaqcng ngăehkcn đuevtưsvwdeccpc ràeccpo cảihuhn trong tim tim!

“Đifojeccpi lầlrapn nàeccpy quyếgfkrt đuevtuviynh côgaqcng ty hợeccpp táddbxc, em sắaukqp đuevti Mỹhopu nữifoja rồkdbii, nhưsvwdng anh yêxptnn tâxtivm, nhữifojng đuevtawnwa trẻvwqc em sẽeocs đuevtwiofihuh trong nưsvwdvfpfc, đuevteccpi qua mùqalka hèlrap mớvfpfi đuevtwiof chúxmrvng sang bêxptnn đuevtóosca đuevtóosca họqfpac.”


Tiêxptnu Lăehkcng đuevtwiof ýtlvb đuevtếgfkrn lờkdbii nóoscai củivsva Tôgaqc Tốshpa.

gaqcrftxy nóoscai “đuevti” Mỹhopu, “sang bêxptnn đuevtóosca” họqfpac, chứawnw khôgaqcng phảihuhi làeccp “vềzcyq!” Mỹhopu, “vềzcyq đuevtóosca” họqfpac, rõqfpaeccpng trong lòajskng côgaqcrftxy khôgaqcng xem Mỹhopueccp nhàeccpgaqcrftxy, cóosca thểwiof bảihuhn thâxtivn côgaqcrftxy cũjkazng khôgaqcng đuevtwiof ýtlvb đuevtếgfkrn, nhưsvwdng màeccp Tiêxptnu Lăehkcng đuevtãwiof rấrftxt chắaukqc chắaukqn, tráddbxi tim côgaqc ta vẫwmvpn ởihuh trong nưsvwdvfpfc.

ddbxc đuevtuviynh đuevtưsvwdeccpc đuevtiềzcyqu nàeccpy, trong lòajskng Tiêxptnu Lăehkcng cảihuhm thấrftxy nhẹsefg nhõqfpam.

Anh ta nhìjkazn vàeccpo đuevtôgaqci mắaukqt đuevtwiof củivsva Tôgaqc Tốshpa, đuevtưsvwda tay ra giữifoj lấrftxy vai côgaqc, “Tôgaqc Tốshpa, em cầlrapn phảihuhi biếgfkrt, lúxmrvc trưsvwdvfpfc anh đuevtkdbing ýtlvb rờkdbii khỏwiofi em, đuevtóosca chỉwalyeccp tạtcxzm thờkdbii, anh chỉwaly muốshpan cho em thờkdbii gian đuevtwiof em cóosca thểwiof đuevti ra từbvfh nỗhrlli đuevtau, 3 năehkcm…đuevtãwiofeccp giớvfpfi hạtcxzn củivsva anh rồkdbii, bâxtivy giờkdbi bấrftxt kểwiof em nghĩzmsojkaz, từbvfhxtivy giờkdbi trởihuh đuevti, anh sẽeocs khôgaqcng buôgaqcng tay em ra đuevtâxtivu! Em cóosca thểwiof lựmanha chọqfpan tiếgfkrp tụcpemc chạtcxzy trốshpan khỏwiofi đuevtrftxt nưsvwdvfpfc củivsva mìjkaznh, anh cũjkazng sẽeocs đuevti cùqalkng em, khôgaqcng thìjkazjkazng cóosca thểwiof lậgfkrp chi nháddbxnh côgaqcng ty tạtcxzi Hoa Kỳmfsh.

“Tiêxptnu Lăehkcng, anh khôgaqcng cầlrapn phảihuhi vậgfkry.”

“Năehkcm nay anh đuevtãwiof 32 tuổfkgfi rồkdbii, Tôgaqc Tốshpa, nếgfkru nhưsvwd chúxmrvng ta cóosca thểwiof sốshpang lâxtivu trăehkcm tuổfkgfi, chúxmrvng ta bắaukqt đuevtlrapu lạtcxzi từbvfh đuevtlrapu tạtcxzi thờkdbii đuevtiểwiofm nàeccpy, thờkdbii gian còajskn lạtcxzi bâxtivy giờkdbi chỉwalyajskn 68 năehkcm, 68 năehkcm chỉwalyosca hai mưsvwdơzcyqi bốshpan ngàeccpy mấrftxy đuevtêxptnm, ngoàeccpi trừbvfh thờkdbii gian ăehkcn, ngủivsv, làeccpm việdfedc thìjkaz thờkdbii gian chúxmrvng ta cóosca thểwiofihuhqalkng nhau càeccpng íqtkrt! Anh thậgfkrt sựmanh khôgaqcng muốshpan lãwiofng phíqtkr mộbetgt ngàeccpy nàeccpo nữifoja! Cho nêxptnn, lầlrapn nàeccpy anh nóoscai nhữifojng cáddbxi nàeccpy vớvfpfi em, khôgaqcng phảihuhi đuevtang cầlrapu xin sựmanh đuevtkdbing ýtlvb củivsva em màeccpeccp anh đuevtang bàeccpy tỏwiof sựmanh quyếgfkrt tâxtivm củivsva anh. Lầlrapn nàeccpy, anh nhấrftxt đuevtuviynh khôgaqcng từbvfh bỏwiof! Anh khôgaqcng tin làeccp trong 3 năehkcm qua em cóosca thểwiof quêxptnn đuevtưsvwdeccpc anh, Tôgaqc Tốshpa, nếgfkru nhưsvwd em còajskn tìjkaznh cảihuhm vớvfpfi anh thìjkaz đuevtbvfhng lừbvfha dốshpai bảihuhn thâxtivn mìjkaznh nữifoja, chúxmrvng ta sốshpang tốshpat qua ngàeccpy, đuevtưsvwdeccpc khôgaqcng!”

gaqcgaqc cắaukqn chặyagkt môgaqci.

Dấrftxu răehkcng ấrftxn sâxtivu vàeccpo môgaqci, côgaqc nếgfkrm đuevtưsvwdeccpc mùqalki máddbxu.

Tiêxptnu Lăehkcng cầlrapm lấrftxy cằftzkm côgaqc, đuevtưsvwda cáddbxnh tay củivsva mìjkaznh ra, “Muốshpan cắaukqn thìjkaz cắaukqn anh đuevti, đuevtbvfhng tựmanh tra tấrftxn mìjkaznh.”

“Anh cóosca nghĩzmso rằftzkng….nếgfkru nhưsvwd vẫwmvpn khôgaqcng đuevtưsvwdeccpc thìjkaz sao!” Tôgaqc Tốshpa ngưsvwdvfpfc nhìjkazn anh, “Nếgfkru nhưsvwd thửqfpa mộbetgt lầlrapn nữifoja kếgfkrt quảihuh vẫwmvpn làeccpm tổfkgfn thưsvwdơzcyqng đuevtshpai phưsvwdơzcyqng thìjkaz sao! Anh cóosca nghĩzmso đuevtếgfkrn khảihuhehkcng nàeccpy khôgaqcng? Tiêxptnu Lăehkcng, em sợeccp tổfkgfn thưsvwdơzcyqng, càeccpng sợeccp tổfkgfn thưsvwdơzcyqng đuevtếgfkrn anh.”

“Anh biếgfkrt, anh đuevtzcyqu biếgfkrt! Em yêxptnn tâxtivmm nếgfkru nhưsvwd lầlrapn nàeccpy chúxmrvng ta bắaukqt đuevtlrapu lạtcxzi từbvfh đuevtlrapu, anh bảihuho đuevtihuhm, khôgaqcng còajskn bấrftxt kỳmfsh tổfkgfn thưsvwdơzcyqng nàeccpo! Khôgaqcng còajskn! Tuyệdfedt đuevtshpai khôgaqcng còajskn!”

gaqc Tốshpa khôgaqcng quáddbx lạtcxzc quan!

gaqcrftxy nghĩzmso rằftzkng côgaqcrftxy đuevtãwiof bịuviy nguyềzcyqn rủivsva, hai kiếgfkrp nàeccpy tìjkaznh cảihuhm đuevtzcyqu khôgaqcng suôgaqcn sẻvwqc!


gaqc thừbvfha nhậgfkrn, trong lòajskng côgaqc vẫwmvpn yêxptnu Tiêxptnu Lăehkcng.

gaqcrftxy khôgaqcng cóosca lợeccpi thếgfkr kháddbxc, chỉwalyeccpxptnu quáddbxxtivu đuevtgfkrm! Lúxmrvc ởihuh Mỹhopu rấrftxt nhiềzcyqu ngưsvwdkdbii đuevtàeccpn ôgaqcng theo theo côgaqc ta, côgaqcjkazng nghĩzmso vềzcyq việdfedc đuevtóosca, cóoscaxptnn bắaukqt đuevtlrapu mốshpai tìjkaznh mớvfpfi vàeccp quêxptnn đuevti Tiêxptnu Lăehkcng khôgaqcng, nhưsvwdng cuốshpai cùqalkng cũjkazng lựmanha chọqfpan từbvfh bỏwiof!

Đifojshpai mặyagkt vớvfpfi tìjkaznh yêxptnu, tâxtivm tríqtkr hiệdfedn tạtcxzi củivsva côgaqc ta làeccp sợeccpwiofi!

Nhìjkazn ra dáddbxng vẻvwqc do dựmanh củivsva côgaqc ta, Tiêxptnu Lăehkcng nhẹsefg nhàeccpng nóoscai, “Anh cho em thờkdbii gian, em cóosca thểwiof từbvfh từbvfh xem xéutrit, nhưsvwdng khi đuevteccpi em nghĩzmso thôgaqcng suốshpat, đuevtáddbxp áddbxn cho anh khôgaqcng đuevtưsvwdeccpc cóosca từbvfh “khôgaqcng”!”

Thậgfkrt sựmanh kiêxptnu ngạtcxzo hơzcyqn bao giờkdbi hếgfkrt.

gaqc Tốshpa khôgaqcng biếgfkrt nêxptnn cưsvwdkdbii hay khóoscac.

“Tìjkaznh trạtcxzng sứawnwc khoẻvwqc củivsva ôgaqcng nộbetgi em biếgfkrt đuevtóosca!” Tiêxptnu Lăehkcng giảihuhi đuevtiệdfedu dứawnwt khoáddbxt, anh ta hiểwiofu rõqfpagaqc Tốshpa, nếgfkru nhưsvwd khôgaqcng biếgfkrt tìjkaznh trạtcxzng sứawnwc khoẻvwqc củivsva ôgaqcng thìjkazgaqcrftxy chắaukqc khôgaqcng bưsvwdvfpfc vàeccpo nhàeccpjkaz nửqfpaa bưsvwdvfpfc!

gaqc Tốshpa gậgfkrt đuevtlrapu!

Tiêxptnu Lăehkcng áddbxnh mắaukqt mờkdbi mờkdbi, “Tôgaqc Tốshpa, bâxtivy giờkdbi ưsvwdvfpfc muốshpan củivsva ôgaqcng nộbetgi em cũjkazng nghe rồkdbii, ôgaqcng rấrftxt hy vọqfpang chúxmrvng hai quay lạtcxzi vớvfpfi nhau, bâxtivy giờkdbi em chưsvwda suy nghĩzmsozmsojkazng khôgaqcng sao, nhưsvwdng màeccp, anh hi vọqfpang trưsvwdvfpfc mặyagkt ôgaqcng nộbetgi chúxmrvng ta cóosca thểwiof diễhrlln kịuviych, lừbvfha dốshpai ôgaqcng nộbetgi cũjkazng đuevtưsvwdeccpc.”

gaqc Tốshpa do dựmanh.

Lừbvfha?

“Càeccpi nàeccpy….đuevtưsvwdeccpc khôgaqcng! Ôftzkng nộbetgi rấrftxt khôgaqcn khéutrio, chúxmrvng ta diễhrlln tốshpat cỡqtkreccpo, e rằftzkng ôgaqcng nộbetgi sẽeocs nhìjkazn ra.”

“Cho nêxptnn, thờkdbii gian đuevtwiof pháddbxt triểwiofn diễhrlln xuấrftxt củivsva em đuevtếgfkrn rồkdbii!”


“….” Tôgaqc Tốshpa!

“Tôgaqc Tốshpa, anh cóosca cảihuh đuevtkdbii lãwiofng phíqtkr tiềzcyqn lãwiofng phíqtkr khôgaqcng hếgfkrt! Lúxmrvc còajskn trẻvwqc anh luôgaqcn nghĩzmso rằftzkng chỉwaly cầlrapn cóosca tiềzcyqn thìjkaz khôgaqcng cóosca chuyệdfedn gìjkazeccp khôgaqcng thàeccpnh, nhưsvwdng bâxtivy giờkdbi….đuevtshpai mặyagkt vớvfpfi ung thu, tấrftxt cảihuhddbxc sĩzmso đuevtzcyqu bấrftxt lựmanhc, anh muốshpan dùqalkng hếgfkrt tấrftxt cảihuh sốshpa tiềzcyqn đuevtwiof đuevtưsvwda vàeccpo, cũjkazng khôgaqcng cứawnwu đuevtưsvwdeccpc ôgaqcng nộbetgi! Bâxtivy giờkdbi ôgaqcng nộbetgi mỗhrlli ngàeccpy đuevtzcyqu uốshpang thuốshpac cổfkgf truyềzcyqn Trung Quốshpac đuevtwiof bảihuho vệdfed đuevtiềzcyqu trịuviy, nhưsvwdng màeccp hiệdfedu quảihuh khôgaqcng cao, phầlrapn đuevtkdbii còajskn lạtcxzi củivsva ôgaqcng khôgaqcng còajskn nhiềzcyqu nữifoja. Hôgaqcm nay làeccp khoảihuhng thờkdbii gian vui nhấrftxt củivsva ôgaqcng nộbetgi, rấrftxt lâxtivu rồkdbii anh chưsvwda thấrftxy nụcpemsvwdkdbing thoảihuhi máddbxi nhưsvwd vậgfkry củivsva ôgaqcng, anh hi vọqfpang trong nhữifojng ngàeccpy cuốshpai cùqalkng củivsva ôgaqcng, cóosca thểwiof khiếgfkrn ôgaqcng mỗhrlli ngàeccpy đuevtzcyqu vui vẻvwqc, hạtcxznh phúxmrvc.”

gaqc Tốshpa im lặyagkng.

Nghĩzmso mộbetgt thờkdbii gian côgaqc mớvfpfi gậgfkrt đuevtlrapu “Em biếgfkrt rồkdbii!”

…….

gaqc Tốshpa tắaukqm xong xuốshpang lầlrapu, ởihuhsvwdvfpfi lầlrapu đuevtãwiof chuẩtlvbn bịuviy xong bữifoja tốshpai.

Trong phòajskng ăehkcn đuevtlrapy ấrftxp đuevtkdbi ăehkcn trêxptnn bàeccpn, lan toảihuh ra mộbetgt mùqalki hưsvwdơzcyqng rấrftxt hấrftxp dẫwmvpn, lãwiofo gia tửqfpajkazng đuevtãwiof ngồkdbii vàeccpo ghếgfkr rồkdbii, Tiêxptnu Khảihuhjkazng giúxmrvp côgaqc ta mang hàeccpnh lýtlvb từbvfh kháddbxch sạtcxzn qua, ởihuh trêxptnn bàeccpn ăehkcn, Tôgaqc Tốshpa thấrftxy Tiêxptnu Quốshpac Cưsvwdkdbing, côgaqc ta dừbvfhng lạtcxzi mộbetgt bưsvwdvfpfc, véutrio cáddbxc ngóoscan tay.

Nhìjkazn thấrftxy Tiêxptnu Quốshpac Cưsvwdkdbing thìjkazgaqc ta khôgaqcng thểwiof khôgaqcng nghĩzmso vềzcyq mẹsefg Tiêxptnu!

eccp khi nghĩzmso đuevtếgfkrn mẹsefg Tiêxptnu, côgaqcrftxy khôgaqcng cóoscaddbxch nàeccpo làeccpm tan biếgfkrn sựmanhehkcm thùqalk trong lòajskng mìjkaznh!

gaqc ta vôgaqc thứawnwc vuốshpat ve bụcpemng dưsvwdvfpfi củivsva mìjkaznh!

Đifojawnwa con trong bụcpemng củivsva côgaqc ta hơzcyqn mộbetgt tháddbxng, làeccp bởihuhi vìjkaz mẹsefg Tiêxptnu nóosca đuevtãwiof tan biếgfkrn thàeccpnh mộbetgt vũjkazng máddbxu!

Nếgfkru nhưsvwd đuevtawnwa con còajskn sốshpang, thìjkazxtivy giờkdbi đuevtãwiof hai tuổfkgfi rồkdbii, cóosca thểwiof ôgaqcm cổfkgfgaqc ta vàeccpxptnu tiếgfkrng mami rồkdbii.

“Tôgaqc Tốshpa, xuốshpang đuevtâxtivy ăehkcn cơzcyqm nàeccpo!”


“Tớvfpfi ngay!”

gaqc Tốshpaqtkrt mộbetgt hơzcyqi thậgfkrt sau, cốshpa gắaukqng mởihuh ra cáddbxc suy nghĩzmso trong đuevtlrapu, ngồkdbii xuốshpang ghếgfkr, trêxptnn tráddbxi làeccp Tiêxptnu Lăehkcng, bêxptnn phảihuhi làeccp Tiêxptnu Khảihuh, ngưsvwdkdbii đuevtang phảihuhi đuevtshpai diệdfedn làeccp Tiêxptnu Quốshpac Cưsvwdkdbing, Tôgaqc Tốshpa hạtcxz mắaukqt xuốshpang, hoàeccpn toàeccpn khôgaqcng muốshpan nhìjkazn thấrftxy ôgaqcng ta!

Ngưsvwdkdbii kháddbxc đuevtzcyqu nóoscai rằftzkng yêxptnu mộbetgt ngưsvwdkdbii thìjkazjkazng phảihuhi yêxptnu luôgaqcn ngưsvwdkdbii cóosca liêxptnn quan họqfpa, cũjkazng giốshpang nhu vậgfkry, ghéutrit mộbetgt ngưsvwdkdbii thìjkazjkazng phảihuhi ghéutrit ngưsvwdkdbii cóosca liêxptnn quan đuevtếgfkrn họqfpa!

Theo nhìjkazn nhậgfkrn củivsva côgaqc, năehkcm đuevtóosca mẹsefg Tiêxptnu quáddbx kiêxptnu ngạtcxzo, sốshpa tiềzcyqn nợeccp khôgaqcng phảihuhi cũjkazng làeccp Tiêxptnu Quốshpac Cưsvwdkdbing trảihuh sao?

Mặyagkc dùqalk hai ngưsvwdkdbii đuevtãwiof ly hôgaqcn, nhưsvwdng côgaqc ta vẫwmvpn khôgaqcng cóoscaddbxch nàeccpo tha thứawnw.

Tiêxptnu Quốshpac Cưsvwdkdbing đuevtưsvwdơzcyqng nhiêxptnn cũjkazng nhìjkazn ra.

Ôftzkng ta đuevtawnwng lêxptnn, đuevtíqtkrch thâxtivn róoscat mộbetgt ly rưsvwdeccpu vang đuevtwiof cho Tôgaqc Tốshpa, nhìjkazn côgaqcrftxy vớvfpfi sựmanh xin lỗhrlli, “Tôgaqc Tốshpa, ba năehkcm qua, đuevtzcyqu nợeccp con mộbetgt câxtivu xin lỗhrlli, cứawnw nghĩzmso rằftzkng sẽeocs khôgaqcng còajskn cơzcyq hộbetgi nóoscai câxtivu xin lỗhrlli vớvfpfi con nữifoja, lầlrapn nàeccpy con vềzcyq đuevtâxtivy, cũjkazng xem nhưsvwdeccp đuevtiềzcyqu ưsvwdvfpfc cho báddbxc! Tôgaqc Tốshpa, rấrftxt nghiêxptnm túxmrvc nóoscai câxtivu xin lỗhrlli vớvfpfi con! Chuyệdfedn xảihuhy ra ba năehkcm trưsvwdvfpfc…...cóosca tráddbxch nhiệdfedm củivsva báddbxc! Đifojiềzcyqu nàeccpy khôgaqcng thểwiof hoàeccpn táddbxc, báddbxc cũjkazng khôgaqcng mong đuevteccpi sựmanh tha thứawnw củivsva con cho báddbxc! Lầlrapn nàeccpy con cóosca thểwiof quay lạtcxzi gặyagkp lãwiofo gia tửqfpa, báddbxc châxtivn thàeccpnh cảihuhm ơzcyqn con.”

gaqc Tốshpa uốshpang mộbetgt ngụcpemm rưsvwdeccpu vang đuevtwiof, khôgaqcng nóoscai gìjkaz.

“Đifojưsvwdeccpc rồkdbii đuevtưsvwdeccpc rồkdbii, đuevtbvfhng nóoscai nhữifojng lờkdbii vôgaqc íqtkrch nữifoja.” Lãwiofo gia tửqfpa vui vẻvwqc cầlrapm đuevtôgaqci đuevtũjkaza lêxptnn, “Đifojâxtivy, ăehkcn cơzcyqm ăehkcn cơzcyqm, vui vẻvwqc ăehkcn cơzcyqm nàeccpo!”

Bầlrapu khôgaqcng khíqtkr vẫwmvpn còajskn tốshpat.

Mỗhrlli ngưsvwdkdbii đuevtzcyqu ăehkcn khôgaqcng íqtkrt, đuevtếgfkrn lúxmrvc sắaukqp ăehkcn xong bữifoja tốshpai, chịuviy Trưsvwdơzcyqng đuevtbetgt nhiêxptnn chạtcxzy qua vớvfpfi khuôgaqcn mặyagkt hoảihuhng loạtcxzn.

“Cóosca chuyệdfedn gìjkaz vậgfkry?”

“Lãwiofo gia tửqfpa, cáddbxi đuevtóosca….côgaqc hai đuevtãwiof trởihuh vềzcyq!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.