Boss Trở Thành Chồng

Chương 440 :

    trước sau   
Mẹsyzn Tiêuraau nóhcppi xong nhữqlymng câtnbpu rấfgjit cay đdleenvwoc rồgceki bỏwiny đdleei.

Trong lòejtqng Tôaaxn Tốhcpphcpp chúpdbkt bấfgjit an, mẹsyzn Tiêuraau nóhcppi nădsayng đdleemwigy khẳoalnng đdleergrrnh chắcqhmc chắcqhmn nhưijfa vậmwyzy, cóhcpp lẽrrbufwzdhcpp việdecwc gìibqo đdleeóhcppfwzdaaxn khôaaxnng biếijfat sao?

“Tôaaxn Tốhcpp, sắcqhmc mặecbpt bạrlmnn khóhcpp coi quárpep, cóhcpp phảyztbi làfwzd mụbvfc giàfwzd đdleeóhcpp lạrlmni nóhcppi gìibqo vớzdoui bạrlmnn khôaaxnng?” Trưijfaơabxqng Hâtnbpn trau màfwzdy, phẫpdbkn nộnvwo rồgceki nóhcppi, “Mẹsyzn củqmiua Tiêuraau Lădsayng bịrgrr đdleeuraan đdleeóhcpp, nếijfau bàfwzd khôaaxnng thíckbsch bạrlmnn thìibqohcpp thểengt khôaaxnng cầmwign đdleeếijfan tham gia hôaaxnn lễixjq, nếijfau đdleeãfdgn đdleeếijfan rồgceki, còejtqn bàfwzdy mấfgjiy tròejtq nhỏwiny nhặecbpt nàfwzdy làfwzdm gìibqo, chảyztb lẽrrbu đdleeếijfan bưijfazdouc nàfwzdy rồgceki, bảyztbejtqn tíckbsnh chia cárpepch cậmwyzu vàfwzd Tiêuraau Lădsayng sao!”

aaxn Tốhcpp miễixjqn cưijfatssong tru tru môaaxni.

Mẹsyzn Tiêuraau khôaaxnng cóhcpp nghĩpdbk nhưijfa vậmwyzy đdleeâtnbpu màfwzd!

“Tôaaxn Tốhcpp, bạrlmnn đdleeengtng đdleeengtyztbnh hưijfaqmiung đdleeếijfan tâtnbpm trạrlmnng củqmiua mìibqonh, hôaaxnm nay làfwzd ngàfwzdy tốhcppt củqmiua bạrlmnn, bàfwzdfgjiy khôaaxnng thíckbsch bạrlmnn cũuraang chảyztbhcpp sao hếijfat, dùjbdk sao sau khi kếijfat hôaaxnn xong làfwzd Tiêuraau Lădsayng ởqmiujbdkng cậmwyzu, chứzgqm đdleeâtnbpu phảyztbi ởqmiujbdkng vớzdoui bàfwzd ta, khôaaxnng thíckbsch thìibqo khôaaxnng thíckbsch, bàfwzdfgjiy khôaaxnng thíckbsch cậmwyzu cậmwyzu cũuraang đdleeengtng thíckbsch bàfwzdfgjiy!”


Trong lòejtqng Tôaaxn Tốhcppfgjim árpepp lêuraan, ngẩcywqng đdleemwigu nhìibqon árpepnh mắcqhmt đdleemwigy lo âtnbpu củqmiua Trưijfaơabxqng Hâtnbpn vàfwzd Tiểengtu Hy, nởqmiu mộnvwot nụbvfcijfajduai nhẹsyzn vớzdoui hai ngưijfajduai họhstv, “yêuraan tâtnbpm đdleei, mìibqonh khôaaxnng sao, Trưijfaơabxqng Hâtnbpn cậmwyzu nóhcppi đdleeúpdbkng, mìibqonh gảyztbfwzd gảyztb cho Tiêuraau Lădsayng, lạrlmni khôaaxnng phảyztbi gảyztb cho mẹsyzn anh ấfgjiy, mìibqonh sẽrrbu khôaaxnng đdleeengt ýlrmh nhiềgogeu nhưijfa thếijfa nữqlyma.”

“Cậmwyzu nghĩpdbk vậmwyzy làfwzd đdleeúpdbkng rồgceki, mẹsyzn anh ta chắcqhmc đdleeếijfan dựmwigaaxnn lễixjq xong sẽrrbu quay lạrlmni bêuraan Mỹgoxl, cậmwyzu nhịrgrrn mộnvwot chúpdbkt sẽrrbu qua thôaaxni.”

aaxn Tốhcpp mỉdsaym cưijfajduai gậmwyzt đdleemwigu.

...

Đckbsúpdbkng lúpdbkc mưijfajduai giờjduaijfatssoi đdleeãfdgn bịrgrrdgyw cửgbeva phòejtqng.

“A.... đdleeếijfan rồgceki đdleeếijfan rồgceki. “ Trưijfaơabxqng Hâtnbpn vàfwzd Tiểengtu Hy tay châtnbpn nhảyztby loạrlmnn xạrlmn hếijfat lêuraan, “Chắcqhmc chắcqhmn Tiêuraau Lădsayng vàfwzd phụbvfc rễixjq đdleeếijfan rồgceki, Tiểengtu Hy, chúpdbkng ta nhanh chóhcppng chặecbpn cửgbeva phòejtqng lạrlmni!”

“Đckbsưijfahcppc thôaaxni!”

Hai ngưijfajduai chạrlmny nhanh đdleeếijfan cửgbeva phòejtqng, cửgbeva phòejtqng chỉdsay mởqmiu mộnvwot khe hởqmiu nhỏwiny, ngoàfwzdi cửgbeva, Tiêuraau Lădsayng dẫpdbkn theo hai phụbvfc rễixjqfwzd mộnvwot đdleeárpepm kíckbs giảyztb khárpepch mờjduai chạrlmny đdleeếijfan xem nárpepo nhiệdecwt, cụbvfcc diệdecwn lúpdbkc đdleeóhcppaaxnjbdkng nárpepo nhiệdecwt, Trưijfaơabxqng Hâtnbpn vàfwzd Tiểengtu Hy chặecbpn cửgbeva lạrlmni, khôaaxnng cho bấfgjit kỳrpep ai vàfwzdo.

“Tâtnbpn Lang, muốhcppn ôaaxnm ngưijfajduai đdleesyzno vềgoge đdleeâtnbpu dễixjqfwzdng nhưijfa vậmwyzy, lìibqoibqo đdleeâtnbpy, mau đdleeưijfaa lìibqoibqo.”

aaxnn Nguyêuraan lậmwyzp tứzgqmc nhérlmnt hai bao lìibqoibqo lớzdoun cho hai ngưijfajduai.

“Đckbsưijfahcppc rồgceki chịrgrr hai ơabxqi, mau cho chúpdbkng tôaaxni vàfwzdo đdleei!”

“Àyhlp hừengtm, đdleeâtnbpu dễixjqfwzdng nhưijfa vậmwyzy.” Trưijfaơabxqng Hâtnbpn đdleeo đdleeo thửgbev trọhstvng lưijfajduang củqmiua bao lìibqoibqo, tỏwiny ýlrmhfwzdi lòejtqng, hưijfazdoung nhìibqon Tiêuraau Lădsayng, “Tâtnbpn Lang quan àfwzd, Tâtnbpn nưijfaơabxqng tửgbev đdleeang trong phòejtqng đdleehcppi anh đdleeóhcpp, nhưijfang màfwzd árpep...thứzgqmfwzd quárpep dễixjqhcpp trong tay thưijfajduang khôaaxnng biếijfat trâtnbpn trọhstvng, nêuraan vậmwyzy nèhbna, hárpept bàfwzdi hárpept trưijfazdouc, tâtnbpn nưijfaơabxqng tửgbev nghe vừengta ýlrmh, chúpdbkng tôaaxni mớzdoui cóhcpp thểengt cho vàfwzdo đdleeưijfahcppc”

Ngưijfajduai bêuraan ngoàfwzdi khôaaxnng nhìibqon đdleeưijfahcppc cưijfajduai màfwzdjbdka theo, “Hárpept đdleei! Hárpept đdleei!”


Tiêuraau Lădsayng lớzdoun thếijfafwzdy rồgceki chưijfaa từengtng hárpept qua.

Anh nghe tiếijfang mọhstvi ngưijfajduai hùjbdka theo kêuraau lớzdoun, mặecbpt dầmwign dầmwign cóhcpp chúpdbkt khôaaxnng đdleeưijfahcppc tựmwig nhiêuraan, phẫpdbkn nộnvwoijfazdoung nhìibqon Lãfdgnnh Mạrlmnc vàfwzdaaxnn Nguyêuraan, “Quảyztbn cho tốhcppt ngưijfajduai đdleeàfwzdn bàfwzd củqmiua cárpepc ngưijfajduai.”

fdgnnh Mạrlmnc lặecbpng lẽrrbu giữqlym eo củqmiua Trưijfaơabxqng Hâtnbpn.

aaxnn Nguyêuraan thấfgjiy sắcqhmc mặecbpt củqmiua Tiểengtu Hy khóhcpp coi, nhanh chóhcppng đdleeárpepp lạrlmni, “Đckbsrlmni ca, Tiểengtu Hy làfwzd anh em, khôaaxnng phảyztbi làfwzd ngưijfajduai phụbvfc nữqlym củqmiua em, em quảyztbn khôaaxnng đdleeưijfahcppc....”

Tiểengtu Hy nghĩpdbk đdleeếijfan uấfgjit ứzgqmc khi nảyztby củqmiua Tôaaxn Tốhcpp, sao cóhcpp thểengt dễixjqfwzdng vậmwyzy màfwzd tha cho Tiêuraau Lădsayng đdleeưijfahcppc.

Cảyztb ngưijfajduai côaaxn chặecbpn ngay cửgbeva, cưijfajduai nhìibqon Tiêuraau Lădsayng, “Tâtnbpn lang quan, khôaaxnng phảyztbi tôaaxni vàfwzd Trưijfaơabxqng Hâtnbpn muốhcppn nghe anh hárpept, làfwzdaaxntnbpu muốhcppn nghe, hôaaxnm nay làfwzd ngàfwzdy đdleerlmni hỷmmev củqmiua anh, tâtnbpn lang quan lạrlmni khôaaxnng thểengt đdleeárpepp ứzgqmng cárpepi tâtnbpm nguyệdecwn nho nhỏwiny củqmiua tâtnbpn nưijfaơabxqng tửgbev sao?”

aaxn Tốhcpp muốhcppn nghe?

Tiêuraau Lădsayng ho nhẹsyzn mộnvwot tiếijfang, “Tôaaxn Tốhcpp muốhcppn nghe bàfwzdi gìibqo?”

hcpp kịrgrrch hay!

Tròejtqng mắcqhmt củqmiua Tiểengtu Hy chuyểengtn đdleenvwong tròejtqn mộnvwot vòejtqng, “Tâtnbpn nưijfaơabxqng tửgbevhcppi, tâtnbpn lang quan tựmwigibqonh phárpept huy, muốhcppn hárpept bàfwzdi gìibqo thìibqorpept!”

rpepi nàfwzdy dễixjq.

Trong đdleemwigu củqmiua Tiêuraau Lădsayng lậmwyzp tứzgqmc nảyztby ra mộnvwot bàfwzdi hárpept.

Anh ta giữqlym cổnpor họhstvng trong trẻqkbwo, bắcqhmt đdleemwigu hárpept, giọhstvng trầmwigm thấfgjip củqmiua anh mang theo từengtckbsnh vàfwzd cảyztbm tíckbsnh, âtnbpm thanh phiêuraau bồgcekng vang xa, đdleeqmiu đdleeengt mọhstvi ngưijfajduai cóhcpp thểengt nghe thấfgjiy.


“Anh chỉdsay nghĩpdbk đdleeếijfan đdleeiềgogeu lãfdgnng mạrlmnn nhấfgjit, chíckbsnh làfwzdjbdkng em giàfwzd đdleei. Trêuraan đdleeưijfajduang đdleei đdleeóhcpp thu giữqlym từengtng niềgogem vui nho nhỏwiny, dàfwzdnh cho đdleeếijfan tậmwyzn ngàfwzdy sau vẫpdbkn cứzgqm ngồgceki trêuraan chiếijfac ghêuraa bậmwyzp bêuraanh tiếijfap tụbvfcc nóhcppi chuyệdecwn. Đckbsiềgogeu lãfdgnng mạrlmnn nhấfgjit anh cóhcpp thểengt nghĩpdbk ra, chíckbsnh làfwzdjbdkng em giàfwzd đdleei, giàfwzd đdleeếijfan nổnpori đdleei đdleeâtnbpu cũuraang đdleei khôaaxnng nổnpori, anh vẫpdbkn cứzgqm xem em nhưijfa vậmwyzt bảyztbo trong tay….”

Ca từengttnbpu cuốhcppi cùjbdkng cóhcpp chúpdbkt bịrgrr thay đdleenpori.

Sửgbeva câtnbpu “Em vẫpdbkn cứzgqm xem anh nhưijfa vậmwyzt bảyztbo trong tay” sửgbeva thàfwzdnh “anh vẫpdbkn cứzgqm xem em nhưijfa vậmwyzt bảyztbo trong tay.” Chỉdsayrpepch hai chữqlym đdleeóhcpp, nhưijfang khiếijfan ai cũuraang cảyztbm nhậmwyzn đdleeưijfahcppc tìibqonh yêuraau nồgcekng nàfwzdn củqmiua Tiêuraau Lădsayng dàfwzdnh cho Tôaaxn Tốhcpp.

fwzdi hárpept đdleeíckbsch thựmwigc làfwzd chảyztb ra sao cảyztb, cóhcpp chúpdbkt lạrlmnc nhịrgrrp, nhưijfang vẫpdbkn thàfwzdnh côaaxnng làfwzdm cho Tôaaxn Tốhcpp cảyztbm đdleenvwong.

aaxn Tốhcpp khôaaxnng chúpdbkt do dựmwig đdleei châtnbpn trầmwign nâtnbpng várpepy cưijfazdoui lêuraan xuấfgjit hiệdecwn trưijfazdouc cửgbeva phòejtqng ngủqmiu, côaaxnfwzd Tiêuraau Lădsayng hai ngưijfajduai chỉdsayrpepch nhau mộnvwot phòejtqng khárpepch nho nhỏwiny nhưijfang đdleemwigy sựmwig mong chờjdua.

Trong chốhcppc lárpept!

ijfajduang nhưijfa tấfgjit cảyztb mọhstvi ngưijfajduai xung quanh đdleegogeu biếijfan mấfgjit, trong mắcqhmt hai ngưijfajduai giờjdua đdleeâtnbpy chỉdsayejtqn tồgcekn tạrlmni bóhcppng hìibqonh củqmiua cảyztb hai.

Sau đdleeóhcpp hai ngưijfajduai hai mắcqhmt nhìibqon nhau, nởqmiu nụbvfcijfajduai.

Mắcqhmt Tôaaxn Tốhcpp ưijfaơabxqn ưijfazdout, nhưijfang árpepnh mắcqhmt lạrlmni vôaaxnjbdkng dịrgrru dàfwzdng.

aaxn tin ca từengt trong bàfwzdi hárpept ấfgjiy củqmiua Tiêuraau Lădsayng, đdleegogeu làfwzd lờjduai thậmwyzt lòejtqng thậmwyzt ýlrmhfwzd anh muốhcppn nóhcppi vớzdoui côaaxn, anh muốhcppn cùjbdkng côaaxn từengt từengt giàfwzd đdleei, câtnbpu nóhcppi lãfdgnng mạrlmnn nhấfgjit trêuraan thếijfa gian nàfwzdy khôaaxnng phảyztbi” Anh yêuraau em” màfwzdfwzd “Ởbppkuraan nhau” màfwzd Tiêuraau Lădsayng…rõdgywfwzdng làfwzd muốhcppn mãfdgni mãfdgni ởqmiuuraan côaaxn.

Giâtnbpy phúpdbkt ấfgjiy, Tôaaxn Tốhcpp tin rằcywqng, khôaaxnng cóhcpp ai cóhcpp thểengt phárpep hỏwinyng hôaaxnn lễixjq củqmiua họhstv.

“Đckbsưijfahcppc rồgceki, đdleeưijfahcppc rồgceki, Tâtnbpn Lang quan đdleeãfdgnfwzdm cho tâtnbpn nưijfaơabxqng tửgbev cảyztbm đdleenvwong, chúpdbkng mừengtng anh qua cửgbeva!”

Tiểengtu Hy nérlmn ngưijfajduai mìibqonh ra, mộnvwot hàfwzdng ngưijfajduai lậmwyzp tứzgqmc thôaaxnng qua phòejtqng khárpepch, Tiêuraau Lădsayng bưijfazdouc lớzdoun đdleei đdleeếijfan phòejtqng ngủqmiu, nhìibqon thấfgjiy Tôaaxn Tốhcpp đdleei châtnbpn đdleefgjit màfwzd khôaaxnng mang giàfwzdy, chịrgrru khôaaxnng đdleeưijfahcppc đdleeàfwzdnh trau màfwzdy, “Giàfwzdy đdleeâtnbpu?”


“Đckbsâtnbpy chíckbsnh làfwzd cửgbeva ảyztbi thứzgqm hai trong ngàfwzdy hôaaxnm nay!”

Tiểengtu Hy lạrlmni bàfwzdy tròejtq, hai mắcqhmt cưijfajduai híckbsp mắcqhmt nhìibqon hai ngưijfajduai, “Tâtnbpn lang quan, giàfwzdy củqmiua Tâtnbpn Nưijfaơabxqng tửgbev đdleeưijfahcppc giấfgjiu trong phòejtqng ngủqmiufwzdy, việdecwc anh cầmwign làfwzdm làfwzdibqom ra đdleeôaaxni giàfwzdy, sau đdleeóhcpp mang giàfwzdy cho côaaxntnbpu, nếijfau đdleeưijfahcppc nhưijfatnbpy nhiệdecwm vụbvfcaaxnm nay coi nhưijfa hoàfwzdn thàfwzdnh.”

Tiêuraau Lădsayng cưijfajduai lớzdoun, “Đckbsâtnbpy làfwzd chủqmiu ýlrmh ai nghĩpdbk ra đdleeâtnbpy?”

“Đckbsưijfaơabxqng nhiêuraan làfwzdaaxni.” Tiểengtu Hy chỉdsayfwzdo mũuraai mìibqonh, cảyztb mặecbpt đdleecqhmc ýlrmh, “Tâtnbpn lang quan, tôaaxni tạrlmno cho anh nhiềgogeu cơabxq hộnvwoi tốhcppt nhưijfa vậmwyzy, nhớzdou phảyztbi cảyztbm ơabxqn tôaaxni ốhcpp.”

Tiêuraau Lădsayng vừengta tứzgqmc màfwzd lạrlmni vừengta buồgcekn cưijfajduai, đdleeưijfaa ra lờjduai hằcywqn họhstvc, “An Tiểengtu Hy, tôaaxni thìibqo khôaaxnng tin côaaxn sẽrrbu khôaaxnng kếijfat hôaaxnn, đdleehcppi lúpdbkc côaaxn kếijfat hôaaxnn…côaaxnfdgny đdleehcppi đdleefgjiy!”

“Haha!”

Mọhstvi ngưijfajduai xung quanh ai cũuraang cưijfajduai lêuraan,

Trong lúpdbkc mọhstvi ngưijfajduai còejtqn đdleeang cưijfajduai, Tiêuraau Lădsayng ẵvigjm Tôaaxn Tốhcppfwzdo trong phòejtqng, mọhstvi ngưijfajduai lậmwyzp tứzgqmc phárpept ra mộnvwot tiếijfang ngạrlmnc nhiêuraan, “Woa ốhcpp!”

hcpp thợhcpp chụbvfcp hìibqonh chuyêuraan phụbvfc trárpepch chụbvfcp quay lạrlmni nhữqlymng cảyztbnh đdleesyznp đdleerrbu đdleeóhcpp.

Tiêuraau Lădsayng ôaaxnm Tôaaxn Tốhcpp bỏwinyaaxn ngồgceki xuốhcppng chiếijfac giưijfajduang lớzdoun trong phòejtqng ngủqmiu, “Em khôaaxnng mang giàfwzdy, khôaaxnng đdleeưijfahcppc xuốhcppng giưijfajduang.”

aaxn Tốhcppckbsm môaaxni cưijfajduai, “Đckbsưijfahcppc!”

Phòejtqng kiểengtu tổnporng thốhcppng đdleegogeu rấfgjit lớzdoun, Tiêuraau Lădsayng bắcqhmt đdleemwigu lậmwyzt tung phòejtqng ngủqmiuuraan, bắcqhmt đdleemwigu lụbvfcc từengt trong tủqmiu, trong tủqmiuibqom xong lạrlmni tìibqom trong nhàfwzd tắcqhmm…. tìibqom đdleei tìibqom lạrlmni chíckbsnh làfwzd chảyztbibqom nơabxqi dễixjq cấfgjit giàfwzdy nhấfgjit đdleeóhcppfwzd tấfgjim rèhbnam cửgbeva, Tiểengtu Hy vàfwzd Trưijfaơabxqng Hâtnbpn hai ngưijfajduai nhịrgrrn cưijfajduai, Tiêuraau Lădsayng tìibqom đdleei tìibqom lạrlmni cóhcpp chúpdbkt sốhcppt ruộnvwot, Tôaaxn Tốhcpp thấfgjiy anh cứzgqmibqom đdleei tìibqom lạrlmni, cóhcpp chúpdbkt khôaaxnng nỡtsso, côaaxn ho nhẹsyzn mộnvwot tiếijfang, thấfgjiy Tiêuraau Lădsayng quay lạrlmni nhìibqon, árpepnh mắcqhmt côaaxnijfazdoung vềgoge phíckbsa rèhbnam cửgbeva.

Tiêuraau Lădsayng hiểengtu ngay, bưijfazdouc lớzdoun đdleeếijfan chỗrgrrhbnam cửgbeva, mởqmiuhbnam cửgbeva ra, quảyztb nhiêuraan thấfgjiy mộnvwot đdleeôaaxni giàfwzdy cao góhcppt màfwzdu xanh nưijfazdouc biểengtn,

“A… khôaaxnng đdleeưijfahcppc, nhưijfa vậmwyzy khôaaxnng tìibqonh khôaaxnng tíckbsnh, tâtnbpn lang vàfwzdtnbpn nưijfaơabxqng gian lậmwyzn, cárpepc ngưijfajduai làfwzdm quárpep lộnvwo liễixjqu, khiếijfan chúpdbkng tôaaxni khôaaxnng muốhcppn phạrlmnt cũuraang khôaaxnng đdleeưijfahcppc, mọhstvi ngưijfajduai nóhcppi đdleeúpdbkng khôaaxnng!”

“Đckbsúpdbkng! Phạrlmnt! Phạrlmnt!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.