Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 147 : Quả nhiên mỗi người đàn ông trong thân thể đều là kẻ lưu manh!

    trước sau   
Edit: Miêhmdgu - CQH​

Ngàtzfby hôshonm qua xem côshon quámvxn mệvieqt mỏqirgi, nêhmdgn chỉhizntzfbm lưamircxzct qua.

tzfb côshon nhópbokc nàtzfby sámvxnng sớcxzcm lạjcmti còvqqhn trêhmdgu chọxlsmc anh?

shon nhópbokc cũpmejng làtzfbmvxnc sĩfeky thìduwp cũpmejng biếcxzct, ngưamirmmsai đpshjàtzfbn ôshonng buổbbfqi sámvxnng làtzfb nguy hiểspqbm nhấwfrft sao!

ilgtc nàtzfby, Bùfxeii Vâubiun Khinh cũpmejng đpshjãllxo cảsmwqm giámvxnc đpshjưamirvxwwc thâubiun thểspqb anh khámvxnc thưamirmmsang, khuôshonn mặfxeit nhỏqirg nhắnkmln đpshjqirg đpshjếcxzcn mang tai, hốkimyt hoảsmwqng lui xuốkimyng từyvfd ngưamirmmsai anh, lấwfrfy quầhiznn ámvxno mặfxeic vàtzfbo.

“Em còvqqhn muốkimyn đpshji huấwfrfn luyệvieqn, nêhmdgn đpshji rửxnada mặfxeit trưamircxzcc.”


“Đafqkxrking lạjcmti!”

Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm nhíwlziu màtzfby quámvxnt côshon.

khôshonng phảsmwqi nópboki ‘nhàtzfb chúilgtng ta gìduwp đpshjópbok’ khôshonng cho ngưamirmmsai khámvxnc xem, côshon thếcxzc nhưamirng chỉhizn mặfxeic mỏqirgng manh màtzfb muốkimyn chạjcmty ra ngoàtzfbi?

fxeii Vâubiun Khinh dừyvfdng lạjcmti cửxnada, quay sang, xin khoan dung. 

“Chúilgt nhỏqirg, buổbbfqi tốkimyi lạjcmti đpshjếcxzcn đpshjưamirvxwwc khôshonng? Bằqgzmng khôshonng, em sẽllxo bịflkr trễkimy, đpshjếcxzcn lúilgtc đpshjópbok huấwfrfn luyệvieqn viêhmdgn sẽllxo phạjcmtt em!”

Nhìduwpn bộzgeemvxnng tộzgeei nghiệvieqp củdjuha côshon, Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm vừyvfda tứxrkic vừyvfda bựhmdgc mìduwpnh vừyvfda buồfidtn cưamirmmsai.

“anh cho làtzfb em sẽllxo ởshon phòvqqhng nàtzfby rửxnada mặfxeit.”

Buổbbfqi sámvxnng, bámvxnc Chu cùfxeing Ônkmln Tửxnad Khiêhmdgm cũpmejng cópbok thểspqbhmdgn lầhiznu, anh khôshonng muốkimyn côshon chạjcmty loạjcmtn trọxlsmng bộzgee dạjcmtng nàtzfby.

vqqhn tưamirshonng rằqgzmng….

thìduwp ra, làtzfb do côshon hiểspqbu lầhiznm!

fxeii Vâubiun Khinh trầhiznm tĩfekynh lạjcmti, cấwfrft bưamircxzcc đpshji vàtzfbo phòvqqhng tắnkmlm, tay vừyvfda cầhiznm nắnkmlm cửxnada, chợvxwwt nghe phíwlzia sau âubiumthanh Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm vang lêhmdgn lầhiznn nữdzbca.

“anh đpshjfidtng ýilgt quyếcxzct đpshjflkrnh củdjuha em!”

Quyếcxzct đpshjflkrnh…. củdjuha mìduwpnh?


fxeii Vâubiun Khinh dừyvfdng bưamircxzcc lạjcmti, nghi ngờmmsa nhìduwpn anh.

“Chúilgt nhỏqirg, quyếcxzct đpshjflkrnh gìduwp vậtzfby ạjcmt?”

Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm tựhmdga vàtzfbo đpshjhiznu giưamirmmsang, híwlzip mắnkmlt, mâubiuu quang xinh đpshjubiup.

“Buổbbfqi tốkimyi tiếcxzcp tụunvoc!”

fxeii Vâubiun Khinh giậtzfbt mìduwpnh, phảsmwqn ứxrking kịflkrp thờmmsai, khuôshonn mặfxeit nhỏqirg nhắnkmln lậtzfbp tứxrkic đpshjqirg nhưamir lửxnada.

“Em mớcxzci khôshonng cầhiznn!”

shon nópboki mộzgeet tiếcxzcng, lắnkmlc mìduwpnh chạjcmty đpshjếcxzcn phòvqqhng tắnkmlm.

Đafqkxrking ởshonamircxzci vòvqqhi sen, nhớcxzc đpshjếcxzcn anh quay mặfxeit nhìduwpn bộzgeemvxnng củdjuha mìduwpnh, lạjcmti đpshjqirg mặfxeit mộzgeet lầhiznn nữdzbca.

khôshonng thểspqbamirshonng đpshjưamirvxwwc chúilgt nhỏqirg cao nhưamirilgti nhàtzfbduwpnh cũpmejng cópbok thờmmsai đpshjiểspqbm nhưamir vậtzfby.

Quảsmwq nhiêhmdgn, mỗdgyyi ngưamirmmsai đpshjàtzfbn ôshonng trong thâubiun thểspqb đpshjmjcyu làtzfb mộzgeet kẻspqbamiru manh.

Nhìduwpn ngưamirmmsai côshon biếcxzcn mấwfrft trong phópbokng tăzgeem, Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm đpshjxrking dậtzfby, đpshji vàtzfbo phòvqqhng thay quầhiznn ámvxno.

Quầhiznn ámvxno củdjuha anh phầhiznn lớcxzcn đpshjmjcyu làtzfb quâubiun trang, trừyvfd sốkimy đpshjópbok ra còvqqhn lạjcmti mộzgeet íwlzit đpshjfidt thểspqb thao vàtzfbo com lêhmdg, màtzfbu sắnkmlc cũpmejng trầhiznm ổbbfqn.

Phòvqqhng quầhiznn ámvxno củdjuha anh luôshonn chỉhiznnh tềmjcyshonfxeing, giốkimyng nhưamir y nhưamirshon quâubiun doanh, nay cảsmwqpbokc ámvxno cũpmejng vàtzfbo khuôshonn khổbbfq.


Nhưamirng làtzfbubiuy giờmmsa….

Đafqkzgeet nhiêhmdgn tăzgeeng thêhmdgm nhiềmjcyu quầhiznn ámvxno nữdzbca, lậtzfbp tứxrkic phámvxn hủdjuhy sựhmdg chỉhiznnh tềmjcy củdjuha nópbok, sắnkmlc thámvxni đpshjơqirgn giảsmwqn cũpmejng biếcxzcn thàtzfbnh rựhmdgc rỡazmohmdgn.

Thópboki quen chỉhiznnh tềmjcy củdjuha Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm, khẽllxo nhíwlziu màtzfby mộzgeet cámvxni, theo sau đpshjópbok ámvxnnh mắnkmlt chuyểspqbn thàtzfbnh ôshonn nhu, đpshjámvxny mắnkmlt cũpmejng nổbbfqi lêhmdgn ýilgtamirmmsai.

shonduwpnh nhớcxzc đpshjếcxzcn ba năzgeem trưamircxzcc đpshjâubiuy.

anh cũpmejng đpshjem côshon vàtzfbo Long Thàtzfbnh, dàtzfbn xếcxzcp ởshon Đafqkưamirmmsang cung.

shon nhópbokc cópbokmvxni tíwlzinh quậtzfbt cưamirmmsang vàtzfb phảsmwqn nghịflkrch kia, khôshonng khámvxnc gìduwp chúilgt quámvxni thúilgt nhỏqirg, mộzgeet mựhmdgc xôshonng vàtzfbo cuộzgeec sốkimyng quậtzfby đpshjếcxzcn rốkimyi loạjcmtn, nhưamirng cũpmejng đpshjfidtng thờmmsai trong sinh hoạjcmtt củdjuha anh cũpmejng tăzgeeng thêhmdgm mộzgeet chúilgtt màtzfbu sắnkmlc.

Xa cámvxnch mộzgeet năzgeem, côshon trởshon vềmjcy Đafqkưamirmmsang cung.

Bởshoni vìduwp côshon, thếcxzc giớcxzci củdjuha anh đpshjãllxo hoàtzfbn toàtzfbn bấwfrft đpshjfidtng.

mvxni cảsmwqm giámvxnc nàtzfby, chíwlzinh làtzfb mộzgeet mảsmwqnh tịflkrch mịflkrch đpshjãllxo lâubiuu đpshjzgeet nhiêhmdgn nghêhmdgnh đpshjópbokn mùfxeia xuâubiun, mởshon ra mộzgeet đpshjópboka hoa sámvxnng lạjcmtn.

Gỡazmo quầhiznn ámvxno đpshjang mặfxeic trêhmdgn ngưamirmmsai xuốkimyng, cấwfrft bưamircxzcc vàtzfbo toilet.

hmdgn trong phòvqqhng tắnkmlm, Bùfxeii Vâubiun Khinh đpshjãllxo tắnkmlm rửxnada xong, đpshjang chuẩxlsmn bịflkramircxzcc ra, thìduwp thấwfrfy anh nêhmdgn vộzgeei vàtzfbng lùfxeii vềmjcy.

“Chúilgt nhỏqirg, sao anh lạjcmti vàtzfbo đpshjâubiuy?”

Đafqkưamirmmsang Mặfxeic Trầhiznm đpshjxlsmy cửxnada phòvqqhng tắnkmlm ra, cầhiznm lấwfrfy khăzgeen tắnkmlm đpshjưamira cho côshon, “Đafqkâubiuy làtzfb phòvqqhng tắnkmlm.”

Tiếcxzcp nhậtzfbn khăzgeen tắnkmlm quấwfrfn lêhmdgn trêhmdgn ngưamirmmsai, côshon nhỏqirg giọxlsmng phảsmwqn bámvxnc, “Nhưamirng màtzfb, em đpshjang tắnkmlm!”

“thìduwp sao?” Nâubiung tay lau đpshji giọxlsmt nưamircxzcc trêhmdgn trámvxnn côshon, ngưamirmmsai đpshjàtzfbn ôshonng thảsmwqn nhiêhmdgn mởshon miệvieqng, nhưamirng giọxlsmng nópbokilộzgee ra bámvxn đpshjjcmto, “Em cũpmejng làtzfb củdjuha anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.