Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 140 : Tình chiếm hữu

    trước sau   
Edit: Miêshhxu - CQH​

Ôixrbn Tửfjyo Khiêshhxm rờbpoki khỏiegpi văeetan phòpyring, Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm mộfeant lầzkctn nữnbmva nâxiujng di đpgzlfeanng lêshhxn, nhìfjyon chăeetam chúrjelncwxo màncwxn hìfjyonh ảwwlynh chụjifgp, anh giơtsbh khócdcfe môgcrsi lêshhxn, mộfeant láqujtt lạtlfvi châxiujn màncwxy hơtsbhi cong, nâxiujng ngócdcfn tay ấbpokn lêshhxn ấbpokn đpgzlưfforbpokng.

Nhấbpokp vàncwxo phầzkctn tin nhắxiujn, lạtlfvi rờbpoki khỏiegpi, trựxiujc tiếcyvep đpgzlem đpgzliệmegrn thoạtlfvi trởnhik vềhscw.

Đxiujiệmegrn thoạtlfvi bêshhxn kia, Bùfeani Vâxiujn Khinh đpgzlang chờbpok anh đpgzláqujtp lạtlfvi, nhìfjyon đpgzliệmegrn thoạtlfvi đpgzláqujtp lạtlfvi, vộfeani vàncwxng chuyểvbjon đpgzlếcyven.

“A, chúrjel nhỏiegp?”

“khôgcrsng đpgzlưfformjmwc mặtrqcc áqujto tắxiujm cùfeanng áqujto ngủtotp ra khỏiegpi phòpyring ngủtotp, khôgcrsng đpgzlưfformjmwc mặtrqcc váqujty ngắxiujn hơtsbhn đpgzlzkctu gốenawi qua mưfforbpoki centimet, khôgcrsng đpgzlưfformjmwc đpgzlem ảwwlynh chụjifgp cho ngưfforbpoki kháqujtc xem…”


Ngưfforbpoki đpgzlàncwxn ôgcrsng nócdcfi mộfeant hơtsbhi íhjnjt nhấbpokt bảwwlyy táqujtm cáqujti khôgcrsng đpgzlưfformjmwc, sau hai giâxiujy, “anh nhớaaen đpgzlếcyven đpgzlócdcf, còpyrin cáqujti kháqujtc thìfjyo sau nàncwxy bổmegr sung!”

“....”

Ngưfforbpoki nàncwxy thậxdhlt làncwxqujt đpgzltlfvo màncwx!

feani Vâxiujn Khinh cầzkctm di đpgzlfeanng, dởnhik khócdcfc dởnhikfforbpoki.

“Nhớaaen kỹgcrs chưffora?” Ngưfforbpoki đpgzlàncwxn ôgcrsng ởnhik đpgzlzkctu dâxiujy bêshhxn kia hỏiegpi lạtlfvi.

rjelc nàncwxy, Bùfeani Vâxiujn Khinh đpgzlãrssg từtrqc kinh ngạtlfvc màncwx phụjifgc hồcgfni tinh thầzkctn lạtlfvi.

Từtrqc nhữnbmvng câxiuju nócdcfi củtotpa anh đpgzlãrssg toáqujtt ra ba chữnbmv - tíhjnjnh chiếcyvem hữnbmvu!

gcrs cong môgcrsi, cưfforbpoki hỏiegpi, “Ýcvmo củtotpa anh cócdcf phảwwlyi làncwx, đpgzlcgfn nhàncwx chúrjelng ta…. khôgcrsng đpgzlưfformjmwc cho ngưfforbpoki kháqujtc xem?”

“Đxiujúrjelng.”

Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm đpgzláqujtp nhẹaawp, anh thựxiujc vừtrqca lòpyring vớaaeni câxiuju ‘đpgzlcgfn nhàncwx chúrjelng ta’.

“Chúrjel nhỏiegp yêshhxn tâxiujm đpgzli! Chúrjel nhỏiegp muốenawn em làncwxm cáqujti gìfjyo thìfjyo em làncwxm cáqujti đpgzlócdcf, chúrjel nhỏiegp khôgcrsng cho em làncwxm cáqujti gìfjyo thìfjyo em cũvavong khôgcrsng làncwxm đpgzlâxiuju.” Bảwwlyy tỏiegppyring trung thàncwxnh, côgcrs khôgcrsng quêshhxn hỏiegpi, “Chúrjel nhỏiegp ơtsbhi, bứncwxc ảwwlynh đpgzlaawpp khôgcrsng?”

Hao tổmegrn tâxiujm tìfjyonh hơtsbhn nửfjyoa ngàncwxy, anh nhưffor thếcyvencwxo khôgcrsng cho côgcrs vàncwxi câxiuju khen ngợmjmwi đpgzli chứncwx?

Đxiujiệmegrn thoạtlfvi bêshhxn đpgzlzkctu kia, ngưfforbpoki đpgzlàncwxn ôgcrsng trầzkctm mặtrqcc mấbpoky giâxiujy, cuốenawi cùfeanng cũvavong nócdcfi.


“Rấbpokt đpgzlaawpp.”

Hai chữnbmvvavong đpgzltotp đpgzlvbjo cho côgcrs tâxiujm tìfjyonh muốenawn nổmegr tung.

feani Vâxiujn Khinh biếcyvet mìfjyonh lớaaenn lêshhxn cũvavong khôgcrsng tồcgfni, cũvavong nghe khôgcrsng íhjnjt ngưfforbpoki khen ngơtsbhi vẻbrom ngoàncwxi củtotpa mìfjyonh, nhưfforng côgcrs vẫlixln muốenawn ýrbla kiếcyven củtotpa anh.

gcrs híhjnjt vàncwxo, đpgzlem di đpgzlfeanng sáqujtt vàncwxo tai.

“Em khôgcrsng làncwxm chậxdhlm trễazcvgcrsng việmegrc củtotpa anh nữnbmva, ngàncwxy mai buổmegri tốenawi cũvavong gửfjyoi tin nhắxiujn vớaaeni anh đpgzlưfformjmwc khôgcrsng?”

gcrs chíhjnjnh làncwx biểvbjou hiệmegrn ngoan ngoãrssgn, hiểvbjou chuyệmegrn.

shhxn tai, giọbpiong nócdcfi ngưfforbpoki con gáqujti hơtsbhi thấbpokp, khôgcrsng thểvbjo khôgcrsng ngưfforng thầzkctn mớaaeni cócdcf thểvbjo nghe đpgzlưfformjmwc.

qujti loạtlfvi cảwwlym giáqujtc thậxdhlt giốenawng nhưfforgcrsi côgcrs bêshhxn tai, nócdcfi nhỏiegp nhẹaawp.

Nhưfforgcrsng tơtsbh quéilpft nhẹaawp qua tráqujti tim, mềhscwm mạtlfvi màncwx, ngứncwxa…

mộfeant tàncwx niệmegrm rụjifgc rịtsbhch màncwx nổmegri dậxdhly.

Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm thởnhikxiuju, nhấbpokp nhấbpokp cócdcf chúrjelt gầzkctn.

“Đxiujưfformjmwc!”

“Chúrjel nhỏiegp, ngủtotp ngon.”


“Ngủtotp ngon.”

rjelp đpgzliệmegrn thoạtlfvi, Bùfeani Vâxiujn Khinh cằiegpm di đpgzlfeanng màncwx vui vẻbrom, đpgzlem chíhjnjnh mìfjyonh néilpfm ởnhik trêshhxn giưfforbpokng lớaaenn.

“Yes!”

Nhưffor vậxdhly, đpgzlem mai cócdcf thểvbjo thuậxdhln lợmjmwi màncwx gọbpioi đpgzliệmegrn thoạtlfvi cho anh.

Đxiujiệmegrn thoạtlfvi đpgzlzkctu bêshhxn kia.

Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm mộfeant lầzkctn nữnbmva mởnhikwwlynh chụjifgp củtotpa côgcrs, ngócdcfn tay nhẹaawp nhàncwxng màncwxtsbhn trớaaenn mặtrqct, đpgzlzkctu ngócdcfn tay đpgzli xuốenawng xưfforơtsbhng quai xanh… Sau đpgzlócdcf, nâxiujng tay phảwwlyi đpgzlem màncwxn hìfjyonh khócdcfa lạtlfvi.

Đxiujưffora đpgzliệmegrn thoạtlfvi đpgzlvbjo trêshhxn bàncwxn, áqujtnh mắxiujt anh dừtrqcng mộfeant chúrjelt, liềhscwn đpgzlvbjoncwxo chỗzdlm ngựxiujc áqujto sơtsbh mi.

Liềhscwn cao giọbpiong nócdcfi.

“Tửfjyo Khiêshhxm!”

Ôixrbn Tửfjyo Khiêshhxm vộfeani vàncwxng đpgzli vàncwxo.

“Bộfean trưffornhikng?”

“Cậxdhlu tậxdhln dụjifgng hếcyvet khảwwlyeetang rúrjelt gọbpion hàncwxnh trìfjyonh côgcrsng táqujtc vàncwxo.”

Ôixrbn Tửfjyo Khiêshhxm vộfeani hỏiegpi, 

“Bộfean trưffornhikng, cócdcf phảwwlyi cócdcf việmegrc gấbpokp gìfjyo khôgcrsng?”

“Đxiujúrjelng vậxdhly.”

Đxiujúrjelng?

Ôixrbn Tửfjyo Khiêshhxm nhưfforaaenng màncwxy, cáqujti nàncwxy kêshhxu làncwx trảwwly lờbpoki anh ta, anh ta chíhjnjnh làncwx trợmjmw thủtotp củtotpa anh, cócdcf việmegrc gấbpokp gìfjyoncwx khôgcrsng giao cho anh ta đpgzli sao?

Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm mởnhikeetan kiệmegrn, 

“Cậxdhlu còpyrin đpgzlmjmwi cáqujti gìfjyo nữnbmva?”

“Tôgcrsi chỉmlig muốenawn biếcyvet, việmegrc gấbpokp củtotpa bộfean trưffornhikng làncwxqujti gìfjyo, cócdcf cầzkctn tôgcrsi đpgzli an bàncwxi hay khôgcrsng?”

Đxiujưfforbpokng Mặtrqcc Trầzkctm ngưfforaaenc mắxiujt liếcyvec anh ta mộfeant cáqujti.

“khôgcrsng cầzkctn!”

Ôixrbn Tửfjyo Khiêshhxm cảwwlym giáqujtc chíhjnjnh mìfjyonh bịtsbh xem thưfforbpokng thậxdhlt sâxiuju!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.