Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 140 : Tình chiếm hữu

    trước sau   
Edit: Miêzeavu - CQH​

Ôamsan Tửdxje Khiêzeavm rờkgqki khỏzueci văevdwn phòvysang, Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm mộycxct lầwmptn nữwpnpa nâypfing di đzuecycxcng lêzeavn, nhìqyson chăevdwm chúfkerouhgo màouhgn hìqysonh ảvysanh chụfuhxp, anh giơypfi khórpgbe môsrzai lêzeavn, mộycxct lásmlut lạfxrhi châypfin màouhgy hơypfii cong, nâypfing ngórpgbn tay ấmtykn lêzeavn ấmtykn đzuecưouhgkgqkng.

Nhấmtykp vàouhgo phầwmptn tin nhắjtkrn, lạfxrhi rờkgqki khỏzueci, trựsbdfc tiếgomnp đzuecem đzueciệkgqkn thoạfxrhi trởlnma vềkktz.

Đdnltiệkgqkn thoạfxrhi bêzeavn kia, Bùqysoi Vâypfin Khinh đzuecang chờkgqk anh đzuecásmlup lạfxrhi, nhìqyson đzueciệkgqkn thoạfxrhi đzuecásmlup lạfxrhi, vộycxci vàouhgng chuyểarutn đzuecếgomnn.

“A, chúfker nhỏzuec?”

“khôsrzang đzuecưouhgtwpgc mặisibc ásmluo tắjtkrm cùqysong ásmluo ngủnrro ra khỏzueci phòvysang ngủnrro, khôsrzang đzuecưouhgtwpgc mặisibc vásmluy ngắjtkrn hơypfin đzuecwmptu gốdnlti qua mưouhgkgqki centimet, khôsrzang đzuecưouhgtwpgc đzuecem ảvysanh chụfuhxp cho ngưouhgkgqki khásmluc xem…”


Ngưouhgkgqki đzuecàouhgn ôsrzang nórpgbi mộycxct hơypfii ímsact nhấmtykt bảvysay tásmlum cásmlui khôsrzang đzuecưouhgtwpgc, sau hai giâypfiy, “anh nhớqbos đzuecếgomnn đzuecórpgb, còvysan cásmlui khásmluc thìqyso sau nàouhgy bổlydq sung!”

“....”

Ngưouhgkgqki nàouhgy thậzuect làouhgsmlu đzuecfxrho màouhg!

qysoi Vâypfin Khinh cầwmptm di đzuecycxcng, dởlnma khórpgbc dởlnmaouhgkgqki.

“Nhớqbos kỹmdgf chưouhga?” Ngưouhgkgqki đzuecàouhgn ôsrzang ởlnma đzuecwmptu dâypfiy bêzeavn kia hỏzueci lạfxrhi.

fkerc nàouhgy, Bùqysoi Vâypfin Khinh đzuecãakbp từoqku kinh ngạfxrhc màouhg phụfuhxc hồgomni tinh thầwmptn lạfxrhi.

Từoqku nhữwpnpng câypfiu nórpgbi củnrroa anh đzuecãakbp toásmlut ra ba chữwpnp - tímsacnh chiếgomnm hữwpnpu!

srza cong môsrzai, cưouhgkgqki hỏzueci, “Ýakbp củnrroa anh córpgb phảvysai làouhg, đzuecgomn nhàouhg chúfkerng ta…. khôsrzang đzuecưouhgtwpgc cho ngưouhgkgqki khásmluc xem?”

“Đdnltúfkerng.”

Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm đzuecásmlup nhẹkhop, anh thựsbdfc vừoqkua lòvysang vớqbosi câypfiu ‘đzuecgomn nhàouhg chúfkerng ta’.

“Chúfker nhỏzuec yêzeavn tâypfim đzueci! Chúfker nhỏzuec muốdnltn em làouhgm cásmlui gìqyso thìqyso em làouhgm cásmlui đzuecórpgb, chúfker nhỏzuec khôsrzang cho em làouhgm cásmlui gìqyso thìqyso em cũdnltng khôsrzang làouhgm đzuecâypfiu.” Bảvysay tỏzuecvysang trung thàouhgnh, côsrza khôsrzang quêzeavn hỏzueci, “Chúfker nhỏzuec ơypfii, bứtiqoc ảvysanh đzueckhopp khôsrzang?”

Hao tổlydqn tâypfim tìqysonh hơypfin nửdxjea ngàouhgy, anh nhưouhg thếgomnouhgo khôsrzang cho côsrza vàouhgi câypfiu khen ngợtwpgi đzueci chứtiqo?

Đdnltiệkgqkn thoạfxrhi bêzeavn đzuecwmptu kia, ngưouhgkgqki đzuecàouhgn ôsrzang trầwmptm mặisibc mấmtyky giâypfiy, cuốdnlti cùqysong cũdnltng nórpgbi.


“Rấmtykt đzueckhopp.”

Hai chữwpnpdnltng đzuecnrro đzuecarut cho côsrza tâypfim tìqysonh muốdnltn nổlydq tung.

qysoi Vâypfin Khinh biếgomnt mìqysonh lớqbosn lêzeavn cũdnltng khôsrzang tồgomni, cũdnltng nghe khôsrzang ímsact ngưouhgkgqki khen ngơypfii vẻtqtc ngoàouhgi củnrroa mìqysonh, nhưouhgng côsrza vẫtjdfn muốdnltn ýnvrw kiếgomnn củnrroa anh.

srza hímsact vàouhgo, đzuecem di đzuecycxcng sásmlut vàouhgo tai.

“Em khôsrzang làouhgm chậzuecm trễqmlmsrzang việkgqkc củnrroa anh nữwpnpa, ngàouhgy mai buổlydqi tốdnlti cũdnltng gửdxjei tin nhắjtkrn vớqbosi anh đzuecưouhgtwpgc khôsrzang?”

srza chímsacnh làouhg biểarutu hiệkgqkn ngoan ngoãakbpn, hiểarutu chuyệkgqkn.

zeavn tai, giọlpszng nórpgbi ngưouhgkgqki con gásmlui hơypfii thấmtykp, khôsrzang thểarut khôsrzang ngưouhgng thầwmptn mớqbosi córpgb thểarut nghe đzuecưouhgtwpgc.

smlui loạfxrhi cảvysam giásmluc thậzuect giốdnltng nhưouhgsrzai côsrza bêzeavn tai, nórpgbi nhỏzuec nhẹkhop.

Nhưouhgsrzang tơypfi quéqepmt nhẹkhop qua trásmlui tim, mềkktzm mạfxrhi màouhg, ngứtiqoa…

mộycxct tàouhg niệkgqkm rụfuhxc rịjbbbch màouhg nổlydqi dậzuecy.

Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm thởlnmaypfiu, nhấmtykp nhấmtykp córpgb chúfkert gầwmptn.

“Đdnltưouhgtwpgc!”

“Chúfker nhỏzuec, ngủnrro ngon.”


“Ngủnrro ngon.”

fkerp đzueciệkgqkn thoạfxrhi, Bùqysoi Vâypfin Khinh cằrxsgm di đzuecycxcng màouhg vui vẻtqtc, đzuecem chímsacnh mìqysonh néqepmm ởlnma trêzeavn giưouhgkgqkng lớqbosn.

“Yes!”

Nhưouhg vậzuecy, đzuecem mai córpgb thểarut thuậzuecn lợtwpgi màouhg gọlpszi đzueciệkgqkn thoạfxrhi cho anh.

Đdnltiệkgqkn thoạfxrhi đzuecwmptu bêzeavn kia.

Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm mộycxct lầwmptn nữwpnpa mởlnmavysanh chụfuhxp củnrroa côsrza, ngórpgbn tay nhẹkhop nhàouhgng màouhgypfin trớqbosn mặisibt, đzuecwmptu ngórpgbn tay đzueci xuốdnltng xưouhgơypfing quai xanh… Sau đzuecórpgb, nâypfing tay phảvysai đzuecem màouhgn hìqysonh khórpgba lạfxrhi.

Đdnltưouhga đzueciệkgqkn thoạfxrhi đzuecarut trêzeavn bàouhgn, ásmlunh mắjtkrt anh dừoqkung mộycxct chúfkert, liềkktzn đzuecarutouhgo chỗmtyk ngựsbdfc ásmluo sơypfi mi.

Liềkktzn cao giọlpszng nórpgbi.

“Tửdxje Khiêzeavm!”

Ôamsan Tửdxje Khiêzeavm vộycxci vàouhgng đzueci vàouhgo.

“Bộycxc trưouhglnmang?”

“Cậzuecu tậzuecn dụfuhxng hếgomnt khảvysaevdwng rúfkert gọlpszn hàouhgnh trìqysonh côsrzang tásmluc vàouhgo.”

Ôamsan Tửdxje Khiêzeavm vộycxci hỏzueci, 

“Bộycxc trưouhglnmang, córpgb phảvysai córpgb việkgqkc gấmtykp gìqyso khôsrzang?”

“Đdnltúfkerng vậzuecy.”

Đdnltúfkerng?

Ôamsan Tửdxje Khiêzeavm nhưouhgqbosng màouhgy, cásmlui nàouhgy kêzeavu làouhg trảvysa lờkgqki anh ta, anh ta chímsacnh làouhg trợtwpg thủnrro củnrroa anh, córpgb việkgqkc gấmtykp gìqysoouhg khôsrzang giao cho anh ta đzueci sao?

Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm mởlnmaevdwn kiệkgqkn, 

“Cậzuecu còvysan đzuectwpgi cásmlui gìqyso nữwpnpa?”

“Tôsrzai chỉggaj muốdnltn biếgomnt, việkgqkc gấmtykp củnrroa bộycxc trưouhglnmang làouhgsmlui gìqyso, córpgb cầwmptn tôsrzai đzueci an bàouhgi hay khôsrzang?”

Đdnltưouhgkgqkng Mặisibc Trầwmptm ngưouhgqbosc mắjtkrt liếgomnc anh ta mộycxct cásmlui.

“khôsrzang cầwmptn!”

Ôamsan Tửdxje Khiêzeavm cảvysam giásmluc chímsacnh mìqysonh bịjbbb xem thưouhgkgqkng thậzuect sâypfiu!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.