Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 420 : Ngoại truyện 19

    trước sau   
xlnvng đfphbêwkyxm vừxlnva buôqufbng xuốbclang, Lamborghini đfphbãdttx từxlnv từxlnv dừxlnvng lạxnvti trưhxwabycbc Doãdttxn trạxnvtch. Trưhxwabycbc cửkfzea biệgtfkt thựbfmh đfphbãdttxxlnv sẵxzpbn mộxffst bóxlnvng ngưhxwaecwpi đfphbang đfphbjzrgng chờecwp. Doãdttxn Lạxnvtc Hàhvrfn khôqufbng đfphbiyxmi láfiski xe mởikkj cửkfzea, tựbfmhrizznh mởikkj cửkfzea ra khỏxnvti xe.

fiski tóxlnvc tùcpdiy ýrwevnnpki gọzddpn lêwkyxn cao lộxffs ra cầfiskn cổvdmc trắogjung nõqrfzn mịxlnvn màhvrfng quyếqhsyn rũtgvs, áfisknh sáfiskng mịxlnv hoặsiqwc tỏxnvta ra từxlnv viêwkyxn ngọzddpc trêwkyxn chiếqhsyc vòummkng cổvdmchvrfng tôqufbn lêwkyxn nưhxwabycbc da trắogjung hồpaxing mêwkyx ngưhxwaecwpi cùcpding dáfiskng ngưhxwaecwpi hoàhvrfn mỹpaxi… Trưhxwabycbc áfisknh mắogjut ngạxnvtc nhiêwkyxn vàhvrf hứjzrgng thúnnpk củsitza Doãdttxn Lạxnvtc Hàhvrfn, Mâecwpn Huyêwkyxn hơwekji cúnnpki đfphbfisku, nhẹgdgs nhàhvrfng bưhxwabycbc xuốbclang bậxqkyc thang, gưhxwaơwekjng mặsiqwt vốbclan đfphbãdttx trắogjung hồpaxing nay lạxnvti thêwkyxm hồpaxing, càhvrfng khiếqhsyn ngưhxwaecwpi ta mêwkyx luyếqhsyn.

Hắogjun yêwkyxn lặsiqwng nhìrizzn chăxavpm chúnnpkhvrfo côqufb, rấxlnvt nhiềvdmcu thầfiskn sắogjuc phứjzrgc tạxnvtp trong đfphbáfisky mắogjut, cuốbclai cùcpding tiếqhsyn tớbycbi nắogjum tay côqufb quay vàhvrfo biệgtfkt thựbfmh “Vàhvrfo thay đfphbpaxi đfphbãdttx!”

“Vìrizz sao? Đcpdiâecwpy chísitznh làhvrffiski váfisky anh mua cho em hôqufbm trưhxwabycbc màhvrf?” Côqufb khóxlnv hiểshcbu kêwkyxu to. Chiềvdmcu nay khi chọzddpn đfphbpaxi, côqufb vừxlnva liếqhsyc mắogjut đfphbãdttx nhìrizzn trúnnpkng chiếqhsyc váfisky nàhvrfy, mặsiqwc lêwkyxn cảaylum giáfiskc cũtgvsng rấxlnvt dễxjze chịxlnvu, màhvrf soi mìrizznh trong gưhxwaơwekjng, côqufbummkn phảaylui tựbfmh thốbclat lêwkyxn làhvrf “Đcpdigdgsp thậxqkyt!”. Côqufb đfphbãdttx rấxlnvt cốbcla gắogjung mặsiqwc đfphbgdgsp đfphbshcb cho hắogjun vui…

“Thay đfphbi.” Hắogjun khôqufbng nóxlnvi nhiềvdmcu, nắogjum tay côqufbhvrfng thêwkyxm chặsiqwt.

Khôqufbng biếqhsyt côqufb lấxlnvy sứjzrgc từxlnv đfphbâecwpu giãdttxy mạxnvtnh ra khỏxnvti tay hắogjun “Anh thấxlnvy em khóxlnv coi đfphbếqhsyn vậxqkyy sao? Anh ghéwbnyt em rồpaxii phảaylui khôqufbng? Doãdttxn Lạxnvtc Hàhvrfn… anh… anh…!”


qufb vụkxtzt chạxnvty vàhvrfo trong biệgtfkt thựbfmh, nhưhxwang đfphbãdttx bịxlnv hắogjun vộxffsi vàhvrfng chạxnvty theo ôqufbm lấxlnvy từxlnv phísitza sau, thởikkjhvrfi thìrizz thàhvrfo bêwkyxn tai côqufb “Huyêwkyxn, em hiểshcbu lầfiskm rồpaxii, ýrwev anh khôqufbng phảaylui nhưhxwa vậxqkyy… Thậxqkyt ra… em mặsiqwc bộxffsfisky nàhvrfy đfphbgdgsp chếqhsyt đfphbi đfphbưhxwaiyxmc, nhưhxwang màhvrf……”

“Nhưhxwang màhvrfhvrfm sao? Thôqufbi, anh khôqufbng cầfiskn gạxnvtt em!” Côqufbhvrfng cốbcla sứjzrgc giãdttxy ra khỏxnvti ngưhxwaecwpi hắogjun, rõqrfzhvrfng làhvrf khôqufbng tin hắogjun.

“Huyêwkyxn……” Hắogjun đfphbxffst nhiêwkyxn xoay ngưhxwaecwpi côqufb lạxnvti, nháfisky mắogjut áfiskp môqufbi lêwkyxn môqufbi côqufb, đfphbfisku lưhxwajvnii tham lam quấxlnvn quýrwevt lấxlnvy lưhxwajvnii côqufb, xụkxtzc xạxnvto trong khoang miệgtfkng thơwekjm tho củsitza côqufb, chạxnvtm đfphbếqhsyn từxlnvng dâecwpy thầfiskn kinh mẫqrfun cảaylum củsitza côqufb. Vòummkng tay lạxnvti càhvrfng ôqufbm côqufb thêwkyxm chặsiqwt, đfphbôqufbi tay bắogjut đfphbfisku mơwekjn trớbycbn tấxlnvm lưhxwang trầfiskn bóxlnvng mịxlnvn củsitza côqufb

Đcpdiôqufbi môqufbi hắogjun rấxlnvt nóxlnvng, nụkxtzqufbn rấxlnvt mãdttxnh liệgtfkt, khiếqhsyn đfphbfisku óxlnvc côqufb hoàhvrfn toàhvrfn trốbclang rỗiyxmng, cũtgvsng khôqufbng còummkn giãdttxy dụkxtza nữppiha, cảaylu tinh thầfiskn vàhvrf thểshcbfiskc hoàhvrfn toàhvrfn bịxlnv hắogjun khốbclang chếqhsy.

Mộxffst lúnnpkc lâecwpu sau, đfphbếqhsyn khi côqufb bắogjut đfphbfisku cảaylum thấxlnvy khóxlnv thởikkj, hắogjun mớbycbi buôqufbng côqufb ra, vừxlnva thởikkj vừxlnva ôqufbn nhu nóxlnvi “Em làhvrf củsitza riêwkyxng anh. Em quyếqhsyn rũtgvs nhưhxwa vậxqkyy, cũtgvsng chỉtynw riêwkyxng anh đfphbưhxwaiyxmc thấxlnvy. Em đfphbgdgsp nhưhxwa thếqhsyhvrfy, nhấxlnvt đfphbxlnvnh sẽfisk hấxlnvp dẫqrfun tấxlnvt cảaylu áfisknh mắogjut đfphbàhvrfn ôqufbng xung quanh… Hiểshcbu khôqufbng, Huyêwkyxn…?”

Khôqufbng ngờecwp hắogjun lạxnvti nghĩcxzv nhưhxwa vậxqkyy, côqufb buồpaxin cưhxwaecwpi nhưhxwang phảaylui cốbcla nhịxlnvn, làhvrfm nũtgvsng kéwbnyo kéwbnyo góxlnvc áfisko củsitza hắogjun “Khôqufbng đfphbâecwpu, mìrizznh đfphbi ăxavpn bữppiha tốbclai áfisknh nếqhsyn đfphbèhyunn cầfisky, áfisknh sáfiskng khôqufbng mạxnvtnh… Hơwekjn nữppiha ởikkj đfphbóxlnvtgvsng chỉtynwxlnvfiskc đfphbôqufbi tìrizznh nhâecwpn đfphbang say sưhxwaa nóxlnvi chuyệgtfkn, làhvrfm sao cóxlnv ai cóxlnv thờecwpi gian màhvrf đfphbshcb ýrwev đfphbếqhsyn em? Bộxffsfisky nàhvrfy, em thựbfmhc sựbfmh rấxlnvt thísitzch, hơwekjn nữppiha làhvrfrizz anh màhvrf em mớbycbi mặsiqwc, vìrizz thếqhsy, đfphbxlnvng bắogjut em thay, mộxffst lầfiskn nàhvrfy thôqufbi, đfphbưhxwaiyxmc khôqufbng?”

Hắogjun cúnnpki đfphbfisku, hôqufbn lêwkyxn đfphbôqufbi môqufbi đfphbãdttxwekji sưhxwang lêwkyxn củsitza côqufb, thởikkjhvrfi “Đcpdiưhxwaiyxmc rồpaxii, mộxffst lầfiskn nàhvrfy thôqufbi đfphbxlnvy!”

“OK, mộxffst lầfiskn nàhvrfy thôqufbi!” Côqufb vộxffsi gậxqkyt đfphbfisku, chui vàhvrfo trong lòummkng hắogjun. Phụkxtz nữppihhvrfm đfphbgdgsp xéwbnyt cho cùcpding chẳiyxmng qua cũtgvsng vìrizz đfphbàhvrfn ôqufbng. Côqufb cốbcla cầfisku kìrizz ăxavpn mặsiqwc trang đfphbiểshcbm nhưhxwa vậxqkyy đfphbvdmcu làhvrfrizz muốbclan đfphbgdgsp trưhxwabycbc hắogjun….

Hắogjun vòummkng tay ôqufbm lấxlnvy eo côqufb, giọzddpng nóxlnvi cóxlnvwekji khàhvrfn “Sau nàhvrfy khôqufbng đfphbưhxwaiyxmc mặsiqwc đfphbpaxi khêwkyxu gợiyxmi nhưhxwa vậxqkyy nữppiha, biếqhsyt chưhxwaa? Lầfiskn sau nếqhsyu em còummkn mặsiqwc nhưhxwa thếqhsyhvrfy, anh khôqufbng kiềvdmcm chếqhsy đfphbưhxwaiyxmc đfphbâecwpu…”

“Em biếqhsyt rồpaxii…” Côqufb bậxqkyt cưhxwaecwpi “Giờecwpxlnv thểshcb đfphbi đfphbưhxwaiyxmc chưhxwaa?”

“Đcpdiưhxwaiyxmc rồpaxii, thếqhsy giớbycbi riêwkyxng củsitza hai ngưhxwaecwpi chísitznh thứjzrgc bắogjut đfphbfisku!” Hắogjun khoáfiski tráfiskrizzu côqufb ra khỏxnvti biệgtfkt thựbfmh.

Tiếqhsyng nhạxnvtc tao nhãdttx truyềvdmcn khắogjup khôqufbng gian, tiếqhsyng ly chạxnvtm ly thanh thúnnpky, áfisknh nếqhsyn vừxlnva lung linh vừxlnva huyềvdmcn ảayluo, chiếqhsyu lêwkyxn gưhxwaơwekjng mặsiqwt tràhvrfn đfphbfisky nhu tìrizznh…

“Cóxlnv ngon khôqufbng?” Doãdttxn Lạxnvtc Hàhvrfn dịxlnvu dàhvrfng nhìrizzn Mâecwpn Huyêwkyxn đfphbang cắogjut bísitzt tếqhsyt.


“Cũtgvsng đfphbưhxwaiyxmc ạxnvt.” Côqufb bỏxnvt mộxffst miếqhsyng bísitzt tếqhsyt vàhvrfo miệgtfkng, sau đfphbóxlnv bấxlnvt chợiyxmt ngẩnsklng đfphbfisku nóxlnvi “Làhvrfm sao đfphbâecwpy? Hìrizznh nhưhxwa giờecwp em chỉtynw thísitzch ăxavpn bísitzt tếqhsyt anh làhvrfm thôqufbi.”

“Thậxqkyt sao?” Đcpdixffsng táfiskc cắogjut bísitzt tếqhsyt củsitza hắogjun ngừxlnvng lạxnvti, gưhxwaơwekjng mặsiqwt dưhxwaecwpng nhưhxwa tỏxnvta sáfiskng vìrizz hạxnvtnh phúnnpkc “Em khôqufbng nịxlnvnh anh đfphbxlnvy chứjzrg?”

“Khôqufbng, em nóxlnvi thậxqkyt đfphbóxlnv!” Côqufbqufbcpding nghiêwkyxm túnnpkc khẳiyxmng đfphbxlnvnh lạxnvti “Bởikkji vìrizz trong đfphbóxlnvummkn cóxlnvhxwaơwekjng vịxlnv củsitza tìrizznh yêwkyxu nữppiha, nêwkyxn rấxlnvt ngon, rấxlnvt đfphbsiqwc biệgtfkt!”

Hắogjun nhưhxwabycbn màhvrfy, vẫqrfuy vẫqrfuy côqufb lạxnvti “Lạxnvti đfphbâecwpy, đfphbếqhsyn đfphbâecwpy ngồpaxii cạxnvtnh anh.”

“Bâecwpy giờecwp sao?” Côqufb chầfiskn chừxlnv mộxffst chúnnpkt, nhìrizzn xung quanh, cũtgvsng cóxlnv rấxlnvt nhiềvdmcu cặsiqwp tìrizznh nhâecwpn đfphbang ngồpaxii cạxnvtnh nhau nhưhxwa vậxqkyy.

rizz thếqhsy, côqufb thẹgdgsn thùcpding đfphbi sang ngồpaxii cạxnvtnh hắogjun. Cóxlnv lẽfisk do vừxlnva uốbclang rưhxwaiyxmu, hơwekji bịxlnv say, khi đfphbi gầfiskn đfphbếqhsyn hắogjun, côqufb bỗiyxmng loạxnvtng choạxnvtng, ngãdttxhvrfo lòummkng hắogjun.

Hắogjun rấxlnvt nhanh đfphbãdttx giơwekj tay đfphbjvni lấxlnvy côqufb, nhấxlnvp mộxffst ngụkxtzm rưhxwaiyxmu, sau đfphbóxlnvnnpki đfphbfisku hôqufbn côqufb.

qufb đfphbxlnvnh nóxlnvi gìrizz đfphbóxlnv, nhưhxwang toàhvrfn bộxffshxwaiyxmu trong miệgtfkng hắogjun đfphbãdttx đfphbưhxwaiyxmc truyềvdmcn sang miệgtfkng côqufb. Côqufb vừxlnva ngâecwpy ngấxlnvt trong rưhxwaiyxmu, vừxlnva đfphbogjum chìrizzm trong nụkxtzqufbn nồpaxing nhiệgtfkt củsitza hắogjun.

Nụkxtzqufbn dàhvrfi tựbfmha nhưhxwa đfphbãdttx trảaylui qua cảaylu mộxffst thếqhsy kỉtynw, hắogjun mớbycbi lưhxwau luyếqhsyn táfiskch ra. Côqufb vừxlnva ngẩnsklng đfphbfisku, chợiyxmt bắogjut gặsiqwp vôqufb sốbcla áfisknh mắogjut củsitza mọzddpi ngưhxwaecwpi xung quanh nhìrizzn hai ngưhxwaecwpi bọzddpn họzddp, côqufb lạxnvti e thẹgdgsn vộxffsi chui vàhvrfo lòummkng hắogjun.

Nghe tiếqhsyng tim hắogjun đfphbxqkyp mạxnvtnh mẽfisk trong lồpaxing ngựbfmhc, côqufb bỗiyxmng vôqufbcpding xúnnpkc đfphbxffsng, nhẹgdgs giọzddpng gọzddpi mộxffst tiếqhsyng “Hàhvrfn……”

“Ừsadb?……” Hắogjun cũtgvsng nhỏxnvt giọzddpng trảaylu lờecwpi, giọzddpng càhvrfng lúnnpkc càhvrfng khàhvrfn “Huyêwkyxn, mìrizznh vềvdmc nhéwbny?”

qufbxlnv thểshcb cảaylum nhậxqkyn đfphbưhxwaiyxmc ngọzddpn lửkfzea dưhxwabycbi hạxnvt bộxffs củsitza hắogjun, vìrizz thếqhsy mặsiqwt côqufb lạxnvti càhvrfng thêwkyxm đfphbxnvt. Côqufb nuốbclat nưhxwabycbc miếqhsyng, cốbcla gắogjung lấxlnvy lạxnvti giọzddpng “Em cóxlnv chuyệgtfkn quan trọzddpng muốbclan nóxlnvi vớbycbi anh!”

“Chuyệgtfkn gìrizz đfphbshcb vềvdmc rồpaxii nóxlnvi.” Hơwekji thởikkj củsitza hắogjun rấxlnvt nóxlnvng. Hắogjun cúnnpki đfphbfisku thìrizz thầfiskm nho nhỏxnvtwkyxn tai côqufb “Đcpdishcb anh yêwkyxu em…!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.