Bóxlnv ng đfphb êwkyx m vừxlnv a buôqufb ng xuốbcla ng, Lamborghini đfphb ãdttx từxlnv từxlnv dừxlnv ng lạxnvt i trưhxwa ớbycb c Doãdttx n trạxnvt ch. Trưhxwa ớbycb c cửkfze a biệgtfk t thựbfmh đfphb ãdttx cóxlnv sẵxzpb n mộxffs t bóxlnv ng ngưhxwa ờecwp i đfphb ang đfphb ứjzrg ng chờecwp . Doãdttx n Lạxnvt c Hàhvrf n khôqufb ng đfphb ợiyxm i láfisk i xe mởikkj cửkfze a, tựbfmh mìrizz nh mởikkj cửkfze a ra khỏxnvt i xe.
Máfisk i tóxlnv c tùcpdi y ýrwev búnnpk i gọzddp n lêwkyx n cao lộxffs ra cầfisk n cổvdmc trắogju ng nõqrfz n mịxlnv n màhvrf ng quyếqhsy n rũtgvs , áfisk nh sáfisk ng mịxlnv hoặsiqw c tỏxnvt a ra từxlnv viêwkyx n ngọzddp c trêwkyx n chiếqhsy c vòummk ng cổvdmc càhvrf ng tôqufb n lêwkyx n nưhxwa ớbycb c da trắogju ng hồpaxi ng mêwkyx ngưhxwa ờecwp i cùcpdi ng dáfisk ng ngưhxwa ờecwp i hoàhvrf n mỹpaxi … Trưhxwa ớbycb c áfisk nh mắogju t ngạxnvt c nhiêwkyx n vàhvrf hứjzrg ng thúnnpk củsitz a Doãdttx n Lạxnvt c Hàhvrf n, Mâecwp n Huyêwkyx n hơwekj i cúnnpk i đfphb ầfisk u, nhẹgdgs nhàhvrf ng bưhxwa ớbycb c xuốbcla ng bậxqky c thang, gưhxwa ơwekj ng mặsiqw t vốbcla n đfphb ãdttx trắogju ng hồpaxi ng nay lạxnvt i thêwkyx m hồpaxi ng, càhvrf ng khiếqhsy n ngưhxwa ờecwp i ta mêwkyx luyếqhsy n.
Hắogju n yêwkyx n lặsiqw ng nhìrizz n chăxavp m chúnnpk vàhvrf o côqufb , rấxlnv t nhiềvdmc u thầfisk n sắogju c phứjzrg c tạxnvt p trong đfphb áfisk y mắogju t, cuốbcla i cùcpdi ng tiếqhsy n tớbycb i nắogju m tay côqufb quay vàhvrf o biệgtfk t thựbfmh “Vàhvrf o thay đfphb ồpaxi đfphb ãdttx !”
“Vìrizz sao? Đcpdi âecwp y chísitz nh làhvrf cáfisk i váfisk y anh mua cho em hôqufb m trưhxwa ớbycb c màhvrf ?” Côqufb khóxlnv hiểshcb u kêwkyx u to. Chiềvdmc u nay khi chọzddp n đfphb ồpaxi , côqufb vừxlnv a liếqhsy c mắogju t đfphb ãdttx nhìrizz n trúnnpk ng chiếqhsy c váfisk y nàhvrf y, mặsiqw c lêwkyx n cảaylu m giáfisk c cũtgvs ng rấxlnv t dễxjze chịxlnv u, màhvrf soi mìrizz nh trong gưhxwa ơwekj ng, côqufb còummk n phảaylu i tựbfmh thốbcla t lêwkyx n làhvrf “Đcpdi ẹgdgs p thậxqky t!”. Côqufb đfphb ãdttx rấxlnv t cốbcla gắogju ng mặsiqw c đfphb ẹgdgs p đfphb ểshcb cho hắogju n vui…
“Thay đfphb i.” Hắogju n khôqufb ng nóxlnv i nhiềvdmc u, nắogju m tay côqufb càhvrf ng thêwkyx m chặsiqw t.
Khôqufb ng biếqhsy t côqufb lấxlnv y sứjzrg c từxlnv đfphb âecwp u giãdttx y mạxnvt nh ra khỏxnvt i tay hắogju n “Anh thấxlnv y em khóxlnv coi đfphb ếqhsy n vậxqky y sao? Anh ghéwbny t em rồpaxi i phảaylu i khôqufb ng? Doãdttx n Lạxnvt c Hàhvrf n… anh… anh…!”
Côqufb vụkxtz t chạxnvt y vàhvrf o trong biệgtfk t thựbfmh , nhưhxwa ng đfphb ãdttx bịxlnv hắogju n vộxffs i vàhvrf ng chạxnvt y theo ôqufb m lấxlnv y từxlnv phísitz a sau, thởikkj dàhvrf i thìrizz thàhvrf o bêwkyx n tai côqufb “Huyêwkyx n, em hiểshcb u lầfisk m rồpaxi i, ýrwev anh khôqufb ng phảaylu i nhưhxwa vậxqky y… Thậxqky t ra… em mặsiqw c bộxffs váfisk y nàhvrf y đfphb ẹgdgs p chếqhsy t đfphb i đfphb ưhxwa ợiyxm c, nhưhxwa ng màhvrf ……”
“Nhưhxwa ng màhvrf làhvrf m sao? Thôqufb i, anh khôqufb ng cầfisk n gạxnvt t em!” Côqufb càhvrf ng cốbcla sứjzrg c giãdttx y ra khỏxnvt i ngưhxwa ờecwp i hắogju n, rõqrfz ràhvrf ng làhvrf khôqufb ng tin hắogju n.
“Huyêwkyx n……” Hắogju n đfphb ộxffs t nhiêwkyx n xoay ngưhxwa ờecwp i côqufb lạxnvt i, nháfisk y mắogju t áfisk p môqufb i lêwkyx n môqufb i côqufb , đfphb ầfisk u lưhxwa ỡjvni i tham lam quấxlnv n quýrwev t lấxlnv y lưhxwa ỡjvni i côqufb , xụkxtz c xạxnvt o trong khoang miệgtfk ng thơwekj m tho củsitz a côqufb , chạxnvt m đfphb ếqhsy n từxlnv ng dâecwp y thầfisk n kinh mẫqrfu n cảaylu m củsitz a côqufb . Vòummk ng tay lạxnvt i càhvrf ng ôqufb m côqufb thêwkyx m chặsiqw t, đfphb ôqufb i tay bắogju t đfphb ầfisk u mơwekj n trớbycb n tấxlnv m lưhxwa ng trầfisk n bóxlnv ng mịxlnv n củsitz a côqufb …
Đcpdi ôqufb i môqufb i hắogju n rấxlnv t nóxlnv ng, nụkxtz hôqufb n rấxlnv t mãdttx nh liệgtfk t, khiếqhsy n đfphb ầfisk u óxlnv c côqufb hoàhvrf n toàhvrf n trốbcla ng rỗiyxm ng, cũtgvs ng khôqufb ng còummk n giãdttx y dụkxtz a nữppih a, cảaylu tinh thầfisk n vàhvrf thểshcb xáfisk c hoàhvrf n toàhvrf n bịxlnv hắogju n khốbcla ng chếqhsy .
Mộxffs t lúnnpk c lâecwp u sau, đfphb ếqhsy n khi côqufb bắogju t đfphb ầfisk u cảaylu m thấxlnv y khóxlnv thởikkj , hắogju n mớbycb i buôqufb ng côqufb ra, vừxlnv a thởikkj vừxlnv a ôqufb n nhu nóxlnv i “Em làhvrf củsitz a riêwkyx ng anh. Em quyếqhsy n rũtgvs nhưhxwa vậxqky y, cũtgvs ng chỉtynw riêwkyx ng anh đfphb ưhxwa ợiyxm c thấxlnv y. Em đfphb ẹgdgs p nhưhxwa thếqhsy nàhvrf y, nhấxlnv t đfphb ịxlnv nh sẽfisk hấxlnv p dẫqrfu n tấxlnv t cảaylu áfisk nh mắogju t đfphb àhvrf n ôqufb ng xung quanh… Hiểshcb u khôqufb ng, Huyêwkyx n…?”
Khôqufb ng ngờecwp hắogju n lạxnvt i nghĩcxzv nhưhxwa vậxqky y, côqufb buồpaxi n cưhxwa ờecwp i nhưhxwa ng phảaylu i cốbcla nhịxlnv n, làhvrf m nũtgvs ng kéwbny o kéwbny o góxlnv c áfisk o củsitz a hắogju n “Khôqufb ng đfphb âecwp u, mìrizz nh đfphb i ăxavp n bữppih a tốbcla i áfisk nh nếqhsy n đfphb èhyun n cầfisk y, áfisk nh sáfisk ng khôqufb ng mạxnvt nh… Hơwekj n nữppih a ởikkj đfphb óxlnv cũtgvs ng chỉtynw cóxlnv cáfisk c đfphb ôqufb i tìrizz nh nhâecwp n đfphb ang say sưhxwa a nóxlnv i chuyệgtfk n, làhvrf m sao cóxlnv ai cóxlnv thờecwp i gian màhvrf đfphb ểshcb ýrwev đfphb ếqhsy n em? Bộxffs váfisk y nàhvrf y, em thựbfmh c sựbfmh rấxlnv t thísitz ch, hơwekj n nữppih a làhvrf vìrizz anh màhvrf em mớbycb i mặsiqw c, vìrizz thếqhsy , đfphb ừxlnv ng bắogju t em thay, mộxffs t lầfisk n nàhvrf y thôqufb i, đfphb ưhxwa ợiyxm c khôqufb ng?”
Hắogju n cúnnpk i đfphb ầfisk u, hôqufb n lêwkyx n đfphb ôqufb i môqufb i đfphb ãdttx hơwekj i sưhxwa ng lêwkyx n củsitz a côqufb , thởikkj dàhvrf i “Đcpdi ưhxwa ợiyxm c rồpaxi i, mộxffs t lầfisk n nàhvrf y thôqufb i đfphb ấxlnv y!”
“OK, mộxffs t lầfisk n nàhvrf y thôqufb i!” Côqufb vộxffs i gậxqky t đfphb ầfisk u, chui vàhvrf o trong lòummk ng hắogju n. Phụkxtz nữppih làhvrf m đfphb ẹgdgs p xéwbny t cho cùcpdi ng chẳiyxm ng qua cũtgvs ng vìrizz đfphb àhvrf n ôqufb ng. Côqufb cốbcla cầfisk u kìrizz ăxavp n mặsiqw c trang đfphb iểshcb m nhưhxwa vậxqky y đfphb ềvdmc u làhvrf vìrizz muốbcla n đfphb ẹgdgs p trưhxwa ớbycb c hắogju n….
Hắogju n vòummk ng tay ôqufb m lấxlnv y eo côqufb , giọzddp ng nóxlnv i cóxlnv hơwekj i khàhvrf n “Sau nàhvrf y khôqufb ng đfphb ưhxwa ợiyxm c mặsiqw c đfphb ồpaxi khêwkyx u gợiyxm i nhưhxwa vậxqky y nữppih a, biếqhsy t chưhxwa a? Lầfisk n sau nếqhsy u em còummk n mặsiqw c nhưhxwa thếqhsy nàhvrf y, anh khôqufb ng kiềvdmc m chếqhsy đfphb ưhxwa ợiyxm c đfphb âecwp u…”
“Em biếqhsy t rồpaxi i…” Côqufb bậxqky t cưhxwa ờecwp i “Giờecwp cóxlnv thểshcb đfphb i đfphb ưhxwa ợiyxm c chưhxwa a?”
“Đcpdi ưhxwa ợiyxm c rồpaxi i, thếqhsy giớbycb i riêwkyx ng củsitz a hai ngưhxwa ờecwp i chísitz nh thứjzrg c bắogju t đfphb ầfisk u!” Hắogju n khoáfisk i tráfisk dìrizz u côqufb ra khỏxnvt i biệgtfk t thựbfmh .
Tiếqhsy ng nhạxnvt c tao nhãdttx truyềvdmc n khắogju p khôqufb ng gian, tiếqhsy ng ly chạxnvt m ly thanh thúnnpk y, áfisk nh nếqhsy n vừxlnv a lung linh vừxlnv a huyềvdmc n ảaylu o, chiếqhsy u lêwkyx n gưhxwa ơwekj ng mặsiqw t tràhvrf n đfphb ầfisk y nhu tìrizz nh…
“Cóxlnv ngon khôqufb ng?” Doãdttx n Lạxnvt c Hàhvrf n dịxlnv u dàhvrf ng nhìrizz n Mâecwp n Huyêwkyx n đfphb ang cắogju t bísitz t tếqhsy t.
“Cũtgvs ng đfphb ưhxwa ợiyxm c ạxnvt .” Côqufb bỏxnvt mộxffs t miếqhsy ng bísitz t tếqhsy t vàhvrf o miệgtfk ng, sau đfphb óxlnv bấxlnv t chợiyxm t ngẩnskl ng đfphb ầfisk u nóxlnv i “Làhvrf m sao đfphb âecwp y? Hìrizz nh nhưhxwa giờecwp em chỉtynw thísitz ch ăxavp n bísitz t tếqhsy t anh làhvrf m thôqufb i.”
“Thậxqky t sao?” Đcpdi ộxffs ng táfisk c cắogju t bísitz t tếqhsy t củsitz a hắogju n ngừxlnv ng lạxnvt i, gưhxwa ơwekj ng mặsiqw t dưhxwa ờecwp ng nhưhxwa tỏxnvt a sáfisk ng vìrizz hạxnvt nh phúnnpk c “Em khôqufb ng nịxlnv nh anh đfphb ấxlnv y chứjzrg ?”
“Khôqufb ng, em nóxlnv i thậxqky t đfphb óxlnv !” Côqufb vôqufb cùcpdi ng nghiêwkyx m túnnpk c khẳiyxm ng đfphb ịxlnv nh lạxnvt i “Bởikkj i vìrizz trong đfphb óxlnv còummk n cóxlnv hưhxwa ơwekj ng vịxlnv củsitz a tìrizz nh yêwkyx u nữppih a, nêwkyx n rấxlnv t ngon, rấxlnv t đfphb ặsiqw c biệgtfk t!”
Hắogju n nhưhxwa ớbycb n màhvrf y, vẫqrfu y vẫqrfu y côqufb lạxnvt i “Lạxnvt i đfphb âecwp y, đfphb ếqhsy n đfphb âecwp y ngồpaxi i cạxnvt nh anh.”
“Bâecwp y giờecwp sao?” Côqufb chầfisk n chừxlnv mộxffs t chúnnpk t, nhìrizz n xung quanh, cũtgvs ng cóxlnv rấxlnv t nhiềvdmc u cặsiqw p tìrizz nh nhâecwp n đfphb ang ngồpaxi i cạxnvt nh nhau nhưhxwa vậxqky y.
Vìrizz thếqhsy , côqufb thẹgdgs n thùcpdi ng đfphb i sang ngồpaxi i cạxnvt nh hắogju n. Cóxlnv lẽfisk do vừxlnv a uốbcla ng rưhxwa ợiyxm u, hơwekj i bịxlnv say, khi đfphb i gầfisk n đfphb ếqhsy n hắogju n, côqufb bỗiyxm ng loạxnvt ng choạxnvt ng, ngãdttx vàhvrf o lòummk ng hắogju n.
Hắogju n rấxlnv t nhanh đfphb ãdttx giơwekj tay đfphb ỡjvni lấxlnv y côqufb , nhấxlnv p mộxffs t ngụkxtz m rưhxwa ợiyxm u, sau đfphb óxlnv cúnnpk i đfphb ầfisk u hôqufb n côqufb .
Côqufb đfphb ịxlnv nh nóxlnv i gìrizz đfphb óxlnv , nhưhxwa ng toàhvrf n bộxffs rưhxwa ợiyxm u trong miệgtfk ng hắogju n đfphb ãdttx đfphb ưhxwa ợiyxm c truyềvdmc n sang miệgtfk ng côqufb . Côqufb vừxlnv a ngâecwp y ngấxlnv t trong rưhxwa ợiyxm u, vừxlnv a đfphb ắogju m chìrizz m trong nụkxtz hôqufb n nồpaxi ng nhiệgtfk t củsitz a hắogju n.
Nụkxtz hôqufb n dàhvrf i tựbfmh a nhưhxwa đfphb ãdttx trảaylu i qua cảaylu mộxffs t thếqhsy kỉtynw , hắogju n mớbycb i lưhxwa u luyếqhsy n táfisk ch ra. Côqufb vừxlnv a ngẩnskl ng đfphb ầfisk u, chợiyxm t bắogju t gặsiqw p vôqufb sốbcla áfisk nh mắogju t củsitz a mọzddp i ngưhxwa ờecwp i xung quanh nhìrizz n hai ngưhxwa ờecwp i bọzddp n họzddp , côqufb lạxnvt i e thẹgdgs n vộxffs i chui vàhvrf o lòummk ng hắogju n.
Nghe tiếqhsy ng tim hắogju n đfphb ậxqky p mạxnvt nh mẽfisk trong lồpaxi ng ngựbfmh c, côqufb bỗiyxm ng vôqufb cùcpdi ng xúnnpk c đfphb ộxffs ng, nhẹgdgs giọzddp ng gọzddp i mộxffs t tiếqhsy ng “Hàhvrf n……”
“Ừsadb ?……” Hắogju n cũtgvs ng nhỏxnvt giọzddp ng trảaylu lờecwp i, giọzddp ng càhvrf ng lúnnpk c càhvrf ng khàhvrf n “Huyêwkyx n, mìrizz nh vềvdmc nhéwbny ?”
Côqufb cóxlnv thểshcb cảaylu m nhậxqky n đfphb ưhxwa ợiyxm c ngọzddp n lửkfze a dưhxwa ớbycb i hạxnvt bộxffs củsitz a hắogju n, vìrizz thếqhsy mặsiqw t côqufb lạxnvt i càhvrf ng thêwkyx m đfphb ỏxnvt . Côqufb nuốbcla t nưhxwa ớbycb c miếqhsy ng, cốbcla gắogju ng lấxlnv y lạxnvt i giọzddp ng “Em cóxlnv chuyệgtfk n quan trọzddp ng muốbcla n nóxlnv i vớbycb i anh!”
“Chuyệgtfk n gìrizz đfphb ểshcb vềvdmc rồpaxi i nóxlnv i.” Hơwekj i thởikkj củsitz a hắogju n rấxlnv t nóxlnv ng. Hắogju n cúnnpk i đfphb ầfisk u thìrizz thầfisk m nho nhỏxnvt bêwkyx n tai côqufb “Đcpdi ểshcb anh yêwkyx u em…!”
Má
Hắ
“Vì
“Thay đ
Khô
Cô
“Như
“Huyê
Đ
Mộ
Khô
Hắ
“OK, mộ
Hắ
“Em biế
“Đ
Tiế
“Có
“Cũ
“Thậ
“Khô
Hắ
“Bâ
Vì
Hắ
Cô
Nụ
Nghe tiế
“Ừ
Cô
“Chuyệ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.