Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 382 :

    trước sau   
Edit by CeCe

Nguồxriin: http://cccece218.com/

Trêwtjrn bàwqtyn ăuzbln tốawdqi chỉnslhdwbldfhgwqty Doãdxdjn Lạbsuxc Hàwqtyn. Quảqbhqn gia nódwbli lãdxdjo gia đvumrang ởnwjn trong phòshdtng chọpehhn ngàwqtyy, bảqbhqo họpehh cứztff ăuzbln cơwtjrm trưmjpvbpgbc đvumri. Nhưmjpvng đvumrếcdvrn khi hai ngưmjpvjmnbi họpehh ăuzbln xong rồxriii, Doãdxdjn Lưmjpvơwtjrng Kiếcdvrn vẫgdpvn chưmjpva xuốawdqng ăuzbln.

Đenxiódwblwqty ba nuôdfhgi còshdtn chưmjpva biếcdvrt chuyệcqpdn côdfhg mang thai đvumródwbl… chứztff nếcdvru biếcdvrt, khôdfhgng biếcdvrt ôdfhgng sẽdxdjmjpvng phấwtjrn đvumrếcdvrn thếcdvrwqtyo nữhelxa… Côdfhg đvumrang uốawdqng tổhlmo yếcdvrn, nghĩcpgo đvumrếcdvrn vẻnikv mặxfgyt vui mừdxdjng củbdbya ba nuôdfhgi màwqty bậawdqt cưmjpvjmnbi.

“Làwqtym sao màwqtymjpvjmnbi vui vậawdqy?” Doãdxdjn Lạbsuxc Hàwqtyn dùglfcng khăuzbln tay lau miệcqpdng, giọpehhng nódwbli tràwqtyn ngậawdqp yêwtjru chiềmbbdu “Cứztff uốawdqng từdxdj từdxdj thôdfhgi, đvumrdxdjng vộvfjhi.”

dfhg mỉnslhm cưmjpvjmnbi ấwtjrm áhwfjp trưmjpvbpgbc sựmxoq quan tâdfhgm củbdbya hắstcjn, sau đvumródwbl lạbsuxi đvumrvfjht nhiêwtjrn nhớbpgb ra mộvfjht việcqpdc quan trọpehhng “Đenxiúwsecng rồxriii, hôdfhgm nay làwqty thứztff mấwtjry vậawdqy?”


“Thứztffuzblm.” Hắstcjn cưmjpvjmnbi “Ngàwqtyy nàwqtyo em cũbpgbng đvumri làwqtym màwqtyshdtn khôdfhgng biếcdvrt hôdfhgm nay làwqty thứztff mấwtjry sao?”

“Dạbsuxo nàwqtyy bậawdqn quáhwfjwtjrn em khôdfhgng đvumrxbgy ýexmk thôdfhgi!” Côdfhg nhỏqbhq giọpehhng cãdxdji, sau đvumródwbl lạbsuxi cưmjpvjmnbi tưmjpvơwtjri “Lầwerzn nàwqtyy tòshdta soạbsuxn bọpehhn em đvumrbsuxt đvumrưmjpvkxfcc nhiềmbbdu thàwqtynh tíauzmch, vìvumr vậawdqy thứztff bảqbhqy sẽdxdj tổhlmo chứztffc mộvfjht đvumrbsuxi tiệcqpdc chúwsecc mừdxdjng long trọpehhng, cũbpgbng mờjmnbi anh đvumródwbl.”

“Anh?” Hắstcjn hơwtjri míauzmm môdfhgi, áhwfjnh mắstcjt lódwble lêwtjrn vàwqtyi tia trêwtjru chọpehhc khôdfhgng dễhlmo pháhwfjt hiệcqpdn “Tòshdta soạbsuxn lớbpgbn nhưmjpv vậawdqy tổhlmo chứztffc đvumrbsuxi tiệcqpdc, khôdfhgng códwbl lờjmnbi mờjmnbi đvumràwqtyng hoàwqtyng màwqty chỉnslh qua lờjmnbi em nódwbli anh mớbpgbi biếcdvrt… Nhưmjpv vậawdqy khôdfhgng phảqbhqi làwqty rấwtjrt khódwbl coi hay sao?”

“Đenxiâdfhgu códwbl.” Côdfhg khôdfhgng phụztffc cãdxdji “Bâdfhgy giờjmnb em cũbpgbng làwqty chủbdby biêwtjrn củbdbya tòshdta soạbsuxn chứztff bộvfjh, em mởnwjn miệcqpdng trựmxoqc tiếcdvrp mờjmnbi anh còshdtn chưmjpva đvumrbdby trang trọpehhng hay sao? Hơwtjrn nữhelxa làwqtyvumrdxdj trưmjpvnwjnng biếcdvrt quan hệcqpd củbdbya em vàwqty anh rồxriii nêwtjrn mớbpgbi……”

“Àwnyb, thìvumr ra làwqty nhưmjpv vậawdqy.” Hắstcjn làwqtym nhưmjpv vừdxdja tỉnslhnh ngộvfjh, khuôdfhgn mặxfgyt tuấwtjrn túwsec tràwqtyn đvumrwerzy ýexmkmjpvjmnbi bỡzevqn cợkxfct “Xem ra bâdfhgy giờjmnb tấwtjrt cảqbhq mọpehhi ngưmjpvjmnbi đvumrãdxdj biếcdvrt chuyệcqpdn củbdbya chúwsecng ta.”

dfhg chỉnslh hậawdqn khôdfhgng vùglfci đvumrưmjpvkxfcc mặxfgyt vàwqtyo trong báhwfjt cơwtjrm! Côdfhg hờjmnbn dỗwtjri “Ai dàwqty…. tódwblm lạbsuxi làwqty anh códwbl đvumri hay khôdfhgng?!”

“Đenxiưmjpvơwtjrng nhiêwtjrn phảqbhqi đvumri chứztff.” Hắstcjn vưmjpvơwtjrn tay qua nhénwjno nhénwjno hai máhwfj củbdbya côdfhg “Em đvumrãdxdj mởnwjn miệcqpdng thìvumr cho dùglfc anh códwbl bậawdqn việcqpdc gìvumrbpgbng phảqbhqi hủbdbyy hếcdvrt. Hơwtjrn nữhelxa, anh cũbpgbng khôdfhgng muốawdqn vợkxfcwtjru xinh đvumrzevqp củbdbya anh bịqgbb ngưmjpvjmnbi đvumràwqtyn ôdfhgng kháhwfjc nhìvumrn trộvfjhm….”

Hắstcjn thay đvumrhlmoi cáhwfjch xưmjpvng hôdfhg khiếcdvrn hai máhwfj củbdbya côdfhg đvumrqbhq bừdxdjng lêwtjrn, nódwbli ấwtjrp a ấwtjrp úwsecng “Ừhlmom… vậawdqy… vậawdqy quyếcdvrt đvumrqgbbnh nhưmjpv vậawdqy đvumri.”

Con ngưmjpvjmnbi đvumren sắstcjc lẻnikvm lódwble lêwtjrn mộvfjht tia sáhwfjng. Đenxibsuxi tiệcqpdc nàwqtyy vừdxdja hay sẽdxdjwqty dịqgbbp đvumrxbgy hắstcjn thựmxoqc hiệcqpdn kếcdvr hoạbsuxch… Hắstcjn nhấwtjrt đvumrqgbbnh sẽdxdj cho côdfhg mộvfjht kíauzmztffc lãdxdjng mạbsuxn ngọpehht ngàwqtyo, mãdxdji mãdxdji cũbpgbng khôdfhgng quêwtjrn…

Nửstcja đvumrêwtjrm, côdfhg tỉnslhnh dậawdqy, nhìvumrn ngưmjpvjmnbi đvumrang say ngủbdbywtjrn cạbsuxnh, khôdfhgng muốawdqn đvumráhwfjnh thứztffc hắstcjn, vìvumr vậawdqy ródwbln ra ródwbln rénwjnn xuốawdqng giưmjpvjmnbng. Côdfhg lạbsuxi đvumródwbli bụztffng, nhưmjpvng lầwerzn nàwqtyy côdfhg sẽdxdj khôdfhgng cốawdq nhịqgbbn nhưmjpv lầwerzn trưmjpvbpgbc, vìvumr… côdfhg vuốawdqt tay xuốawdqng bụztffng… côdfhg phảqbhqi chăuzblm lo cho cụztffc cưmjpvng…

dfhg sờjmnb trong phòshdtng kháhwfjch tốawdqi om, mãdxdji mớbpgbi mòshdt mẫgdpvm đvumrưmjpvkxfcc đvumrếcdvrn nhàwqty ăuzbln, đvumrvfjht nhiêwtjrn đvumrèczwfn sáhwfjng bừdxdjng lêwtjrn, côdfhg kinh ngạbsuxc mộvfjht chúwsect, lạbsuxi nghe tiếcdvrng bưmjpvbpgbc châdfhgn phíauzma sau. Hắstcjn tỉnslhnh từdxdj khi nàwqtyo vậawdqy?

“Huyêwtjrn, đvumródwbli rồxriii sao? Muốawdqn ăuzbln cáhwfji gìvumr?”

dfhgwseci đvumrwerzu, cảqbhqm thấwtjry ngạbsuxi ngùglfcng vìvumr đvumrãdxdjwqtym phiềmbbdn đvumrếcdvrn hắstcjn “Em tựmxoqwqtym làwqty đvumrưmjpvkxfcc rồxriii.”


Hắstcjn đvumri tớbpgbi, trìvumru mếcdvrn nhénwjno nhénwjno cáhwfji mũbpgbi củbdbya côdfhg “Khôdfhgng cầwerzn em đvumrvfjhng tay, anh đvumrãdxdj thuêwtjr ngưmjpvjmnbi thay phiêwtjrn nhau 24 giờjmnb đvumrmbbdu códwbl mặxfgyt rồxriii. Em muốawdqn ăuzbln gìvumr? Bảqbhqo họpehhwqtym làwqty đvumrưmjpvkxfcc.”

“Em muốawdqn ăuzbln mỳhelx.” Côdfhg thốawdqt ra, lạbsuxi cảqbhqm thấwtjry códwbl chúwsect thẹzevqn thùglfcng. Côdfhgbpgbng khôdfhgng biếcdvrt tạbsuxi sao tựmxoq nhiêwtjrn lạbsuxi thèczwfm ăuzbln mỳhelx nhưmjpv vậawdqy nữhelxa.

Hắstcjn vòshdtng tay qua eo côdfhg từdxdj phíauzma sau, xoa nhẹzevqwtjrn bụztffng côdfhg “Mỳhelxvumr? Italia hay làwqty……”

dfhg ngưmjpvkxfcng ngùglfcng “Gìvumrbpgbng đvumrưmjpvkxfcc, chỉnslh cầwerzn làwqty mỳhelxwqty đvumrưmjpvkxfcc rồxriii.”

“Vậawdqy mỳhelx Italia nhénwjn. Anh sẽdxdj bảqbhqo họpehh cho íauzmt mỡzevq…” Hắstcjn hôdfhgn lêwtjrn tráhwfjn côdfhg, sau đvumródwbl đvumri phâdfhgn phódwbl ngưmjpvjmnbi làwqtym.

Mộvfjht láhwfjt sau, mộvfjht tôdfhg mỳhelx Italia đvumrãdxdj ngon làwqtynh nằxriim trong bụztffng côdfhg. Hắstcjn cầwerzm giấwtjry ăuzbln lau miệcqpdng cho côdfhg “No chưmjpva? Códwbl muốawdqn ăuzbln nữhelxa khôdfhgng?”

“Thôdfhgi, em no rồxriii.” Côdfhgmjpvjmnbi cưmjpvjmnbi vỗwtjr nhẹzevqwqtyo bụztffng “Em ăuzbln nhiềmbbdu quáhwfj, sắstcjp đvumri khôdfhgng nổhlmoi rồxriii đvumrâdfhgy nàwqtyy…”

dfhg vừdxdja nódwbli xong, hắstcjn liềmbbdn cúwseci ngưmjpvjmnbi bếcdvrdfhgwtjrn, mỉnslhm cưmjpvjmnbi nódwbli “Anh rấwtjrt vui lòshdtng phụztffc vụztff em.”

dfhg ôdfhgm cổhlmo hắstcjn, thưmjpv tháhwfji dựmxoqa vàwqtyo lồxriing ngựmxoqc hắstcjn “Hàwqtyn, em……”

Đenxiôdfhgi lôdfhgng mi dàwqtyi củbdbya hắstcjn rũbpgb xuốawdqng, nhìvumrn côdfhg dịqgbbu dàwqtyng “Ừhlmo? Em muốawdqn nódwbli cáhwfji gìvumr?”

dfhg nhìvumrn áhwfjo hắstcjn bịqgbbdfhg cựmxoqa quậawdqy làwqtym xộvfjhc xệcqpdch “Em……”

“Códwbl phảqbhqi thèczwfm muốawdqn sắstcjc đvumrzevqp củbdbya anh, muốawdqn anh ăuzbln em khôdfhgng?” Hắstcjn áhwfji muộvfjhi cưmjpvjmnbi mộvfjht tiếcdvrng, hôdfhgn lêwtjrn cổhlmodfhg.

“Nàwqtyo códwbl!” Côdfhg vộvfjhi kêwtjru lêwtjrn “Em muốawdqn nódwbli gầwerzn đvumrâdfhgy em nhớbpgb Chỉnslh Dao vàwqty Chíauzmnh Vũbpgb quáhwfj, khôdfhgng biếcdvrt bọpehhn họpehh thếcdvrwqtyo rồxriii? Tìvumrnh cảqbhqm củbdbya bọpehhn họpehhdwbl thuậawdqn lợkxfci hay khôdfhgng?”

Hắstcjn mỉnslhm cưmjpvjmnbi vui vẻnikv “Mấwtjry ngàwqtyy trưmjpvbpgbc Chíauzmnh Vũbpgb gọpehhi cho anh, cảqbhqnh cáhwfjo anh phảqbhqi đvumrawdqi xửstcj tốawdqt vớbpgbi em, nếcdvru khôdfhgng cậawdqu ấwtjry sẽdxdj khôdfhgng kháhwfjch khíauzm vớbpgbi anh… Cậawdqu ấwtjry mớbpgbi nódwbli đvumrếcdvrn đvumródwbl thìvumr đvumriệcqpdn thoạbsuxi bịqgbb Chỉnslh Dao giàwqtynh lấwtjry, côdfhgwtjry nódwbli vớbpgbi anh……”

Hắstcjn đvumrvfjht nhiêwtjrn dừdxdjng lạbsuxi mộvfjht chúwsect khiếcdvrn côdfhg sốawdqt ruộvfjht “Nódwbli vớbpgbi anh cáhwfji gìvumr? Côdfhgwtjry đvumrang ởnwjnglfcng Chíauzmnh Vũbpgb sao?”

“Ừhlmo, códwbl vẻnikv nhưmjpvwqty bọpehhn họpehhnwjnglfcng nhau. Nhưmjpvng màwqty Chỉnslh Dao vàwqty Chíauzmnh Vũbpgb vẫgdpvn giốawdqng nhưmjpv hai đvumrztffa trẻnikv vậawdqy, códwbl mỗwtjri cáhwfji đvumriệcqpdn thoạbsuxi màwqtybpgbng giàwqtynh qua giậawdqt lạbsuxi… Chỉnslh Dao nódwbli bâdfhgy giờjmnbdfhgwtjry rấwtjrt hạbsuxnh phúwsecc, màwqty anh cũbpgbng códwbl thểxbgy cảqbhqm nhậawdqn đvumrưmjpvkxfcc đvumriềmbbdu đvumródwbl qua giọpehhng nódwbli củbdbya Chíauzmnh Vũbpgb… .”

Thậawdqt tốawdqt quáhwfj, Chỉnslh Dao rốawdqt cụztffc cũbpgbng đvumrãdxdjdwbl thểxbgynwjnwtjrn Chíauzmnh Vũbpgb. Trong lòshdtng côdfhg nhẹzevq nhõazdqm hẳazdqn giốawdqng nhưmjpv vừdxdja bỏqbhq đvumrưmjpvkxfcc mộvfjht viêwtjrn đvumráhwfj lớbpgbn trong lòshdtng…. Côdfhg thậawdqt sựmxoq quáhwfj đvumrwtjri vui mừdxdjng cho Chỉnslh Dao vàwqty Chíauzmnh Vũbpgb, bởnwjni đvumródwbl chíauzmnh làwqty kếcdvrt cụztffc màwqtydfhg đvumrãdxdj chờjmnb đvumrkxfci từdxdj rấwtjrt lâdfhgu rồxriii…

hwfjng sớbpgbm hôdfhgm sau, côdfhg nheo nheo mắstcjt, ngồxriii dậawdqy thìvumr thấwtjry hắstcjn đvumrãdxdj mặxfgyc xong quầwerzn áhwfjo trong, đvumrang mởnwjn tủbdbyvumrm áhwfjo khoáhwfjc.

dfhgmjpvjmnbi tinh nghịqgbbch chạbsuxy tớbpgbi gầwerzn, sau đvumródwbl giốawdqng nhưmjpvwqtym tròshdtqbhqo thuậawdqt giơwtjr chiếcdvrc cravat từdxdj phíauzma sau ra cho hắstcjn. Hắstcjn bảqbhqn năuzblng cầwerzm lấwtjry, đvumrvfjht nhiêwtjrn ngâdfhgy ngẩysyxn cảqbhq ngưmjpvjmnbi.“Đenxiâdfhgy làwqty……”

“Đenxiâdfhgy làwqty quàwqty em mua ởnwjn Luâdfhgn Đenxiôdfhgn cho anh.” Côdfhgmjpvjmnbi đvumrếcdvrn sáhwfjng lạbsuxn, sau đvumródwbl lạbsuxi chu môdfhgi “Tuy rằxriing nódwbl khôdfhgng cao sang đvumrưmjpvkxfcc nhưmjpv cravat bìvumrnh thưmjpvjmnbng củbdbya anh, nhưmjpvng cũbpgbng làwqtydwbln quàwqty em phảqbhqi dùglfcng mộvfjht phầwerzn ba tiềmbbdn lưmjpvơwtjrng đvumrxbgy mua đvumrwtjry. Anh khôdfhgng đvumrưmjpvkxfcc coi thưmjpvjmnbng nha!”

“Sao códwbl thểxbgy nhưmjpv vậawdqy đvumrưmjpvkxfcc, anh vui còshdtn khôdfhgng kịqgbbp…” Hắstcjn cưmjpvjmnbi đvumrếcdvrn khôdfhgng khénwjnp đvumrưmjpvkxfcc miệcqpdng, hôdfhgn mộvfjht cáhwfji lêwtjrn môdfhgi côdfhg “Đenxiâdfhgy làwqtydwbln quàwqty đvumrwerzu tiêwtjrn em tặxfgyng anh… Nàwqtyo, mau giúwsecp anh đvumreo lạbsuxi đvumri!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.