Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 374 :

    trước sau   
Edit by CeCe

Nguồqfcon: http://cccece218.com/

Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun mờsfvmi cômfpz ngồqfcoi trêtmnqn sofa còxsjpn mìdacnnh xoay ngưzfefsfvmi vàwdtuo bếfcqqp pha cafézkee. Cômfpz nhìdacnn ngắmimim xung quanh… Călkhnn hộfqwlwdtuy rấqfcot điranmimip, phảtscni gấqfcop điranômfpzi călkhnn hộfqwlwdtu Doãqrvhn Lạngiyc Hàwdtun vàwdtumfpzjmpb chung trưzfefhpxic điranâjnmmy.

Di điranfqwlng củpkgja cômfpz chợuxhit đirannemz chuômfpzng ầwtlkm ĩfcqq. Cômfpz mặhxftc kệdmep coi nhưzfef mắmimit mùuphk tai điraniếfcqqc. Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun ngólron ra nhìdacnn mộfqwlt lầwtlkn, sau điranólron lạngiyi mỉitqpm cưzfefsfvmi rụgzdst điranwtlku lạngiyi.

Mộfqwlt lásefct sau, Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun bưzfefng tớhpxii hai ly cafézkee thơyqovm nồqfcong. Mâjnmmn Huyêtmnqn nhấqfcop mộfqwlt ngụgzdsm cafézkee, khômfpzng khỏdldbi cảtscnm thásefcn “Cômfpz pha cafézkee ngon thậlcuht điranqfcoy!”

Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun bậlcuht cưzfefsfvmi “Mỗjjvwi ngàwdtuy tổnemzng giásefcm điranbsxfc phảtscni uốbsxfng tớhpxii mưzfefsfvmi ly cafézkee, tômfpzi pha mãqrvhi rồqfcoi tàwdtui nghệdmepmfpzng phảtscni tốbsxft lêtmnqn thômfpzi. Nếfcqqu cômfpz thíwriich, tômfpzi sẽmxbv dạngiyy cho cômfpz.”


Nghe Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun nólroni điranếfcqqn Doãqrvhn Lạngiyc Hàwdtun, Mâjnmmn Huyêtmnqn chu mômfpzi khômfpzng nólroni gìdacn nữhinra.

“Cômfpzwdtu anh ấqfcoy cãqrvhi nhau àwdtu?” Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun buômfpzng ly cafézkee xuốbsxfng, thâjnmmn thiếfcqqt hỏdldbi cômfpz.

jnmmn Huyêtmnqn lắmimic lắmimic điranwtlku “Anh ta cứtmnqjnmmy dưzfefa vớhpxii cômfpzsefci khásefcc……”

“Làwdtumfpzsefci họulom Chu điranólron sao?”

jnmmn Huyêtmnqn ngạngiyc nhiêtmnqn “Đhpxiúlkhnng vậlcuhy, sao cômfpz biếfcqqt?”

Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun cẩfcqqn thậlcuhn nólroni “Cômfpz ta điranãqrvh tớhpxii cômfpzng ty làwdtum loạngiyn vàwdtui lầwtlkn. Bịieyy bảtscno vệdmep ngălkhnn cảtscnn, cômfpz ta lạngiyi gọulomi điraniệdmepn điranếfcqqn yêtmnqu cầwtlku gặhxftp tổnemzng giásefcm điranbsxfc, mỗjjvwi lầwtlkn đirantzebu bịieyymfpzi từmxbv chốbsxfi. Gầwtlkn điranâjnmmy khômfpzng biếfcqqt cômfpz ta làwdtum sao cólron điranưzfefuxhic sốbsxf di điranfqwlng củpkgja tổnemzng giásefcm điranbsxfc, thưzfefsfvmng xuyêtmnqn gọulomi cho anh ấqfcoy. Tổnemzng giásefcm điranbsxfc điranãqrvh rấqfcot gay gắmimit vớhpxii cômfpz ta, nhưzfefng nghe cômfpzlroni nhưzfef vậlcuhy thìdacn xem ra cômfpz ta vẫgdsjn chưzfefa chịieyyu bỏdldb cuộfqwlc…”

jnmmn Huyêtmnqn lạngiyi ngạngiyc nhiêtmnqn, thấqfcoy Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun cólron vẻzmtk biếfcqqt nhiềtzebu chuyệdmepn nêtmnqn tranh thủpkgj hỏdldbi “Trưzfefhpxic kia rốbsxft cụgzdsc anh ấqfcoy vàwdtumfpz ta điranãqrvh xảtscny ra chuyệdmepn gìdacn? Cólron phảtscni lạngiyi làwdtuwdtun dưzfef củpkgja mộfqwlt cuộfqwlc phong lưzfefu……”

“Khômfpzng phảtscni, cômfpz hiểwtlku lầwtlkm rồqfcoi, quan hệdmep giữhinra cômfpz ta vàwdtu tổnemzng giásefcm điranbsxfc khômfpzng phảtscni nhưzfef vậlcuhy. Chuyệdmepn nàwdtuy tômfpzi cũmfpzng khômfpzng rõjnmm lắmimim, nhưzfefng hìdacnnh nhưzfefwdtu trưzfefhpxic điranâjnmmy tổnemzng giásefcm điranbsxfc nợuxhimfpz ta mộfqwlt âjnmmn tìdacnnh gìdacn điranólron, vìdacn vậlcuhy cômfpz ta lấqfcoy chuyệdmepn điranólron ra điranòxsjpi tổnemzng giásefcm điranbsxfc cưzfefhpxii cômfpz ta. Đhpxiưzfefơyqovng nhiêtmnqn làwdtu tổnemzng giásefcm điranbsxfc khômfpzng điranqfcong ýdldb, nhưzfefng anh ấqfcoy cũmfpzng điranãqrvh cho cômfpz ta mộfqwlt sốbsxf tiềtzebn rấqfcot lớhpxin, coi nhưzfefwdtu trảtscnlronn nợuxhi âjnmmn tìdacnnh. Cômfpz ta khômfpzng điranưzfefuxhic làwdtum phu nhâjnmmn tổnemzng giásefcm điranbsxfc, nhưzfefng thấqfcoy sốbsxf tiềtzebn lớhpxin thìdacn gậlcuht điranwtlku điranqfcong ýdldb, nólroni từmxbv nay vềtzeb sau sẽmxbv khômfpzng làwdtum phiềtzebn tổnemzng giásefcm điranbsxfc nữhinra. Chuyệdmepn nàwdtuy điranãqrvh xảtscny ra từmxbvlkhnm ngoásefci, tưzfefjmpbng vậlcuhy làwdtu xong rồqfcoi, nhưzfefng gầwtlkn điranâjnmmy cômfpz ta lạngiyi thưzfefsfvmng xuyêtmnqn điranếfcqqn điranòxsjpi gặhxftp tổnemzng giásefcm điranbsxfc…”

“Tômfpzi tưzfefjmpbng nhàwdtumfpz ta cólron tớhpxii bảtscny cásefci khásefcch sạngiyn cơyqovwdtu? Thiêtmnqn kim điranngiyi tiểwtlku thưzfef nhưzfef vậlcuhy màwdtumfpzng điranwtlk ýdldb điranếfcqqn tiềtzebn bạngiyc ưzfef?” Mâjnmmn Huyêtmnqn khólron hiểwtlku hỏdldbi.

“Ai nólroni nhàwdtumfpz ta cólron bảtscny cásefci khásefcch sạngiyn vậlcuhy?” Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun bậlcuht cưzfefsfvmi “Nhàwdtumfpz ta nghètzebo rớhpxit mồqfcong tơyqovi, bốbsxf mắmimic tộfqwli bắmimit cólronc nêtmnqn điranang ngồqfcoi tùuphk, chỉitqpxsjpn hai mẹmimi con cômfpz ta sốbsxfng qua ngàwdtuy ởjmpbmfpzng thômfpzn… sao lạngiyi làwdtu thiêtmnqn kim điranngiyi tiểwtlku thưzfefdacndacn điranólron điranưzfefuxhic chứtmnq?!”

jnmmn Huyêtmnqn hásefc hốbsxfc miệdmepng. Thìdacn ra tấqfcot cảtscn đirantzebu làwdtu do Chu Hiếfcqqu Linh bịieyya ra. Nhưzfef vậlcuhy, việdmepc Doãqrvhn Lạngiyc Hàwdtun thưzfefsfvmng xuyêtmnqn gọulomi điraniệdmepn cho cômfpz ta nhưzfefmfpz ta nólroni xem ra cũmfpzng làwdtulroni dốbsxfi rồqfcoi.

mfpz lắmimic lắmimic điranwtlku. Quảtscn thựmcczc làwdtu Chu Hiếfcqqu Linh nólroni dốbsxfi khômfpzng chớhpxip mắmimit! Nếfcqqu khômfpzng phảtscni hômfpzm nay nghe Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun nólroni cho cômfpz biếfcqqt sựmccz thậlcuht, cômfpz điranãqrvh tin cômfpz ta sásefci cổnemz rồqfcoi. Xem ra làwdtumfpz hiểwtlku lầwtlkm Doãqrvhn Lạngiyc Hàwdtun rồqfcoi…

jnmmn Huyêtmnqn liếfcqqm liếfcqqm mômfpzi “Khômfpzng giấqfcou gìdacnmfpz, Chu Hiếfcqqu Linh điranang làwdtum việdmepc tạngiyi tòxsjpa soạngiyn Thuầwtlkn Mỹwdtuuphkng tômfpzi. Mấqfcoy ngàwdtuy trưzfefhpxic cômfpz ta điranfqwlt nhiêtmnqn điranưzfefuxhic thălkhnng chứtmnqc, ngồqfcoi lêtmnqn vịieyy tríwrii phólron chủpkgj biêtmnqn. Xãqrvh trưzfefjmpbng nólroni điranólronwdtu ýdldb củpkgja cấqfcop trêtmnqn, mớhpxii điranwtlku tômfpzi còxsjpn tưzfefjmpbng làwdtu Giảtscnn Quâjnmmn Dịieyych cấqfcot nhắmimic cômfpz ta, nhưzfefng ban nãqrvhy cômfpzmfpzng nólroni điranólron, anh ấqfcoy đirani cômfpzng tásefcc từmxbv tuầwtlkn trưzfefhpxic rồqfcoi… vậlcuhy nêtmnqn tômfpzi thậlcuht bălkhnn khoălkhnn khômfpzng biêtmnqt rốbsxft cụgzdsc ai làwdtu ngưzfefsfvmi điranãqrvhjnmmng điranieyymfpz ta?”

Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun nghiêtmnqng điranwtlku suy nghĩfcqq mộfqwlt chúlkhnt “Theo nhưzfefmfpzi điranưzfefuxhic biếfcqqt, khi anh ấqfcoy khômfpzng ởjmpbmfpzng ty thìdacn mọulomi việdmepc sẽmxbv điranưzfefuxhic giao cho phólron tổnemzng giảtscni quyếfcqqt… Ôqrvhng ấqfcoy tầwtlkm 40 tuổnemzi rồqfcoi……”

Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun còxsjpn chưzfefa nólroni hếfcqqt câjnmmu, di điranfqwlng trong túlkhni Mâjnmmn Huyêtmnqn lạngiyi reo vang. Cômfpz lậlcuhp tứtmnqc ấqfcon núlkhnt nghe, vộfqwli vàwdtung xin lỗjjvwi “Hàwdtun, làwdtu em hiểwtlku lầwtlkm anh… xin lỗjjvwi……”

Microphone truyềtzebn điranếfcqqn giọulomng nólroni lo lắmiming củpkgja hắmimin “Khômfpzng cầwtlkn nólroni nữhinra. Em điranang ởjmpb điranâjnmmu? Anh đirani điranólronn em.”

mfpz hỏdldbi Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun điranieyya chỉitqpyqovi nàwdtuy, sau điranólronlroni cho hắmimin. Cúlkhnp điraniệdmepn thoạngiyi, cômfpz cầwtlkm túlkhni xásefcch, ngưzfefuxhing ngùuphkng nólroni vớhpxii Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun “Nhưzfefuxhic Nhàwdtun, cásefcm ơyqovn cômfpz điranãqrvh cho tômfpzi biếfcqqt sựmccz thậlcuht.”

“Khômfpzng cólrondacn… Cólron thểwtlk giúlkhnp điranưzfefuxhic cômfpz, tômfpzi rấqfcot vui.” Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun nởjmpb nụgzdszfefsfvmi duyêtmnqn dásefcng “Tổnemzng giásefcm điranbsxfc rấqfcot thậlcuht lòxsjpng vớhpxii cômfpz điranqfcoy. Tômfpzi làwdtum thưzfefwrii cho anh ấqfcoy nhiềtzebu nălkhnm nhưzfef vậlcuhy rồqfcoi nhưzfefng điranâjnmmy làwdtu lầwtlkn điranwtlku tiêtmnqn tômfpzi thấqfcoy anh ấqfcoy quan tâjnmmm điranếfcqqn mộfqwlt ngưzfefsfvmi con gásefci điranếfcqqn nhưzfef vậlcuhy. Gầwtlkn điranâjnmmy ban giásefcm điranbsxfc cólron sựmccz thay đirannemzi lớhpxin, phảtscni họulomp liêtmnqn miêtmnqn. Anh ấqfcoy quảtscnn lýdldb cảtscn tậlcuhp điranwdtun Đhpxiưzfefsfvmng Thịieyynh, mọulomi việdmepc lớhpxin nhỏdldb cuốbsxfi cùuphkng cũmfpzng đirantzebu chờsfvmjmpb anh ấqfcoy, mỗjjvwi ngàwdtuy đirantzebu bậlcuhn điranếfcqqn tốbsxfi tălkhnm mặhxftt mũmfpzi, nhưzfefng anh ấqfcoy luômfpzn tậlcuhn lựmcczc làwdtum việdmepc điranwtlklron thểwtlk xong việdmepc kịieyyp giờsfvm tan tầwtlkm… Tômfpzi nghĩfcqq anh ấqfcoy cốbsxf gắmiming điranếfcqqn nhưzfef vậlcuhy hẳpkgjn làwdtudacn muốbsxfn sớhpxim gặhxftp cômfpz điranólron….”

jnmmn Huyêtmnqn cúlkhni điranwtlku càwdtung thấqfcop. Cômfpz khômfpzng ngờsfvm hắmimin lạngiyi vìdacnmfpzwdtuwdtum nhiềtzebu việdmepc điranếfcqqn nhưzfef vậlcuhy. Từmxbv biệdmept Ôqrvhn Nhưzfefuxhic Nhàwdtun, cômfpz vừmxbva đirani xuốbsxfng dưzfefhpxii lầwtlku thìdacn nghe thấqfcoy mộfqwlt giọulomng nólroni trầwtlkm ấqfcom quen thuộfqwlc “Huyêtmnqn…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.