Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 372 :

    trước sau   
Edit by CeCe

Nguồvxuin: http://cccece218.com/

xsrd vừihyka chạspxry ra khỏnxjvi phòdtatng bệtpaqnh thìscec bắrhflt gặscecp mộihykt dáselong ngưnknuphuei cúsozvi đnjnstpaqu ngồvxuii yêknryn lặscecng ởphue ngoàmhosi, vàmhosi sợlspmt tóvtvyc nânhlwu nânhlwu vưnknuơdaqbng trêknryn tráselon che khuấsannt đnjnsôxsrdi mắrhflt khiếxqdln khuôxsrdn mặscect tuấsannn túsozvnknuphueng nhưnknu phảlxyrng phấsannt nỗnknui buồvxuin.

xsrd lo lắrhflng chạspxry lạspxri gầtpaqn, từihyk từihyk chạspxrm nhẹgqcumhoso cáselonh tay hắrhfln “Hàmhosn……”

Yếxqdlt hầtpaqu hắrhfln hơdaqbi giựxhllt giựxhllt. Côxsrd bỗnknung thấsanny xúsozvc đnjnsihykng vôxsrdrxdqng, nứhducc nởphue lao vàmhoso trong lòdtatng hắrhfln. Côxsrd muốrhfln nóvtvyi chúsozvt gìscec đnjnsóvtvy đnjnsnjor an ủkgpti hắrhfln, nhưnknung giờphue phúsozvt nàmhosy, đnjnsếxqdln chíamgrnh tânhlwm tìscecnh củkgpta bảlxyrn thânhlwn côxsrddtatn khôxsrdng kiểnjorm soáselot đnjnsưnknulspmc, làmhosm saocòdtatn cóvtvy thểnjorvtvyi đnjnsưnknulspmc cânhlwu nàmhoso đnjnsnjor chia sẻnrdw vớqhtii hắrhfln?

Hắrhfln nắrhflm chặscect tay côxsrd, gụztupc đnjnstpaqu vàmhoso vai côxsrd. Hai ngưnknuphuei cứhduc ôxsrdm nhau nhưnknu vậfjnsy, khôxsrdng biếxqdlt bao lânhlwu sau, hắrhfln nânhlwng gưnknuơdaqbng mặscect đnjnstpaqy nưnknuqhtic mắrhflt củkgpta côxsrdknryn, khàmhosn khàmhosn giọnomdng nóvtvyi “Tạspxri sao em cứhduc tráselonh néihyk anh vậfjnsy?”


Hắrhfln làmhosm sao màmhos biếxqdlt đnjnsưnknulspmc? Côxsrd khôxsrdng khỏnxjvi cảlxyrm thấsanny cóvtvy chúsozvt tủkgpti thânhlwn, lạspxri sụztupt sịhzyct vàmhosi cáseloi.

“Huyêknryn, em khôxsrdng thấsanny mọnomdi chuyệtpaqn thậfjnst kìscec quặscecc sao?” Hắrhfln nheo mắrhflt nghi hoặscecc “Nădaqbm đnjnsóvtvymhosm sao màmhos mẹgqcu em lạspxri cóvtvy thểnjor biếxqdlt bốrhfl em đnjnsang ởphue kháseloch sạspxrn đnjnsnjor đnjnsuổknryi tớqhtii?”

xsrd trầtpaqm ngânhlwm mộihykt hồvxuii đnjnsnjor nhớqhti lạspxri nhữuwuyng kíamgrhducc đnjnsau lòdtatng nhấsannt trong cuộihykc đnjnsphuei củkgpta mìscecnh, cuốrhfli cùrxdqng nóvtvyi ràmhosnh mạspxrch “Cóvtvy mộihykt cuộihykc gọnomdi nặscecc danh gọnomdi đnjnsếxqdln. Tuy khi đnjnsóvtvy em còdtatn nhỏnxjv nhưnknung em vẫclagn nhớqhti rấsannt rõvfht, khôxsrdng sai đnjnsưnknulspmc… Nhậfjnsn xong cuộihykc gọnomdi đnjnsóvtvy, mẹgqcu em liềnhlwn lao ra ngoàmhosi..….”

Hắrhfln hơdaqbi míamgrm môxsrdi, nhìscecn chădaqbm chúsozvmhoso côxsrd “Em cóvtvy nghi ngờphue ai làmhos ngưnknuphuei gọnomdi cuộihykc đnjnsiệtpaqn thoạspxri đnjnsóvtvy khôxsrdng?”

xsrd ngânhlwy ra mộihykt lúsozvc. Nhìscecn sânhlwu vàmhoso trong mắrhflt hắrhfln, côxsrd biếxqdlt hẳqhttn làmhos hắrhfln đnjnsãhvlj biếxqdlt cáseloi gìscec đnjnsóvtvy, vìscec vậfjnsy gậfjnst gậfjnst đnjnstpaqu nóvtvyi ra suy nghĩvfht củkgpta mìscecnh “Thựxhllc ra… em nghi cóvtvy thểnjor ngưnknuphuei đnjnsóvtvy chíamgrnh làmhos chúsozv… Vìscec vậfjnsy ởphuedaqbng trạspxrch ba nădaqbm nay em luôxsrdn cốrhfl gắrhflng tìscecm kiếxqdlm chứhducng cứhduc, nhưnknung lạspxri khôxsrdng thểnjorscecm đnjnsưnknulspmc gìscec…”

Ánhlwnh mắrhflt hắrhfln đnjnstpaqy phứhducc tạspxrp “Nhưnknu vậfjnsy chỉdwnwvtvy hai khảlxyrdaqbng… Mộihykt làmhos em nghi oan cho ôxsrdng ta rồvxuii, thựxhllc ra ôxsrdng ta chẳqhttng làmhosm gìscec cảlxyr. Hai làmhos ôxsrdng ta đnjnsúsozvng làmhos mộihykt con cáseloo giàmhos, tấsannt cảlxyr nhữuwuyng chứhducng cứhduc liêknryn quan đnjnsnhlwu đnjnsãhvlj bịhzyc ôxsrdng ta tiêknryu hủkgpty hếxqdlt. Em nghĩvfhtmhos khảlxyrdaqbng nàmhoso?”

xsrd suy nghĩvfhtvfht mộihykt hồvxuii, sau đnjnsóvtvy cụztupp mắrhflt nóvtvyi “Khảlxyrdaqbng thứhduc hai.”

Từihyk ngàmhosy côxsrd biếxqdlt chúsozvvtvy liêknryn quan đnjnsếxqdln Chu Hiếxqdlu Linh thìscec tấsannt cảlxyr nhữuwuyng gìscec gọnomdi làmhos sựxhll tin tưnknuphueng còdtatn sóvtvyt lạspxri trong lòdtatng côxsrd đnjnsrhfli vớqhtii chúsozv đnjnsnhlwu đnjnsãhvlj tiêknryu tan sạspxrch sẽtijz.

“Vậfjnsy thìscec giờphueseloi duy nhấsannt chúsozvng ta thiếxqdlu chỉdwnwmhos chứhducng cứhduc thôxsrdi. Lădaqbng Chíamgrnh Đxsrdàmhoso quảlxyr nhiêknryn làmhos mộihykt con cáseloo giàmhos…” Hắrhfln giơdaqb tay lau nưnknuqhtic mắrhflt trêknryn gòdtatseloxsrd “Em phảlxyri cẩwactn thậfjnsn đnjnsóvtvy! Nếxqdlu anh đnjnsselon khôxsrdng sai, vàmhosi ngàmhosy nữuwuya nhấsannt đnjnshzycnh lãhvljo ta sẽtijz tớqhtii tìscecm em, đnjnsếxqdln lúsozvc đnjnsóvtvy em khôxsrdng đnjnsưnknulspmc tùrxdqy tiệtpaqn gặscecp mặscect màmhosvtvyscec nhấsannt đnjnshzycnh phảlxyri nóvtvyi cho anh biếxqdlt đnjnsnjor anh cũgrgfng đnjnsi vớqhtii em, biếxqdlt chưnknua?”

“Tìscecm em sao? Chẳqhttng lẽtijz ôxsrdng ấsanny còdtatn muốrhfln hạspxri em sao?” Côxsrd mởphue to mắrhflt “… Chuyệtpaqn nădaqbm đnjnsóvtvydaqbn bảlxyrn em khôxsrdng biếxqdlt gìscec cảlxyr, hơdaqbn nữuwuya hiệtpaqn tạspxri trong tay em cũgrgfng khôxsrdng cóvtvy chứhducng cứhducscecnhlwy bấsannt lợlspmi cho chúsozv, em nghĩvfht ôxsrdng ấsanny sẽtijz khôxsrdng……”

Hắrhfln dùrxdqng đnjnsôxsrdi tay ấsannm áselop bao hai tay côxsrd lạspxri, trầtpaqm giọnomdng nóvtvyi “Chuyệtpaqn nàmhosy anh đnjnsãhvlj suy nghĩvfht rồvxuii. Rấsannt cóvtvy thểnjor mọnomdi chuyệtpaqn cóvtvy liêknryn quan đnjnsếxqdln xíamgr nghiệtpaqp Lădaqbng thịhzyc củkgpta nhàmhos em, nêknryn tốrhflt nhấsannt lúsozvc nàmhoso em đnjnsi hỏnxjvi bốrhfl em đnjnsi, xem ôxsrdng ấsanny nóvtvyi sao…”

Lờphuei hắrhfln nóvtvyi dưnknuphueng nhưnknudtatn cóvtvywactn ýlfypscec kháseloc khiếxqdln côxsrdmhosng thêknrym mêknry mang “Lădaqbng thịhzyc khôxsrdng phảlxyri mưnknuphuei mộihykt nădaqbm trưnknuqhtic bốrhfl em đnjnsãhvlj giao cho chúsozv rồvxuii hay sao?”

Hắrhfln lắrhflc lắrhflc đnjnstpaqu, sau đnjnsóvtvy chỉdwnwvtvyi “Ngay cảlxyr sựxhll việtpaqc bốrhfl em giếxqdlt ngưnknuphuei cũgrgfng cóvtvy rấsannt nhiềnhlwu đnjnsiểnjorm nghi vấsannn, bânhlwy giờphuegrgfng chỉdwnwdtatn lạspxri bốrhfl em làmhos đnjnsưnknuơdaqbng sựxhll duy nhấsannt, em nêknryn hỏnxjvi ôxsrdng ấsanny xem sựxhllscecnh nădaqbm đnjnsóvtvy rốrhflt cụztupc làmhos nhưnknu thếxqdlmhoso…”


Vừihyka nghe hắrhfln nóvtvyi nhưnknu vậfjnsy, côxsrd vộihyki túsozvm tay hắrhfln, nhấsannt thờphuei kíamgrch đnjnsihykng “Hàmhosn, em cũgrgfng tin bốrhfl em khôxsrdng dáselom giếxqdlt ngưnknuphuei đnjnsânhlwu. Ôxccxng ấsanny bìscecnh thưnknuphueng rấsannt hiềnhlwn làmhosnh, khôxsrdng thểnjormhoso lạspxri mấsannt lýlfyp tríamgrselom cầtpaqm dao giếxqdlt ngưnknuphuei đnjnsưnknulspmc. Bốrhfl nuôxsrdi cũgrgfng nóvtvyi nădaqbm đnjnsóvtvy bốrhfl em đnjnsếxqdln tìscecm mẹgqcu anh làmhos đnjnsnjor khuyêknryn can, vìscec vậfjnsy cădaqbn bảlxyrn làmhos ôxsrdng khôxsrdng cóvtvy đnjnsihykng cơdaqb giếxqdlt ngưnknuphuei…”

Hắrhfln nắrhflm chặscect tay côxsrd, cưnknuphuei khổknry mộihykt tiếxqdlng “Quảlxyr thậfjnst làmhos khôxsrdng cóvtvy đnjnsihykng cơdaqb giếxqdlt ngưnknuphuei, nhưnknung anh cũgrgfng phảlxyri nhắrhflc em, nădaqbm đnjnsóvtvydtata tuyêknryn áselon bốrhfl em tộihyki ngộihykselot chứhduc khôxsrdng phảlxyri mưnknuu sáselot…”

nknuơdaqbng mặscect côxsrd phúsozvt chốrhflc trởphueknryn trầtpaqm buồvxuin. Đxsrdúsozvng vậfjnsy, nădaqbm đnjnsóvtvy bốrhfl bịhzyc tuyêknryn áselon tộihyki danh ngộihykselot. Vềnhlw pháselop luậfjnst ngộihykselot làmhos nhưnknu thếxqdlmhoso, thựxhllc ra côxsrdgrgfng chỉdwnw hiểnjoru đnjnsưnknulspmc sơdaqbdaqb, còdtatn muốrhfln tìscecm hiểnjoru chuyêknryn sânhlwu cóvtvy lẽtijz phảlxyri tìscecm đnjnsếxqdln luậfjnst sưnknu

“Ngàmhosy mai em sẽtijz đnjnsếxqdln thădaqbm bốrhfl.” Thựxhllc sựxhll thìscecxsrd chỉdwnw muốrhfln đnjnsếxqdln hỏnxjvi bốrhfl ngay bânhlwy giờphue, nhưnknung lúsozvc nàmhosy đnjnsãhvljmhos chạspxrng vạspxrng, đnjnsãhvlj hếxqdlt thờphuei gian thădaqbm tùrxdqknryn côxsrd khôxsrdng thểnjor đnjnsi ngay đnjnsưnknulspmc. Nếxqdlu… nếxqdlu thậfjnst sựxhllvtvy ngưnknuphuei hãhvljm hạspxri bốrhfl, côxsrd nhấsannt đnjnshzycnh sẽtijz khôxsrdng bỏnxjv qua cho ngưnknuphuei đnjnsóvtvy!

“Ngàmhosy mai anh láseloi xe đnjnsưnknua em……” Hắrhfln mớqhtii nóvtvyi đnjnsưnknulspmc nửlfypa cânhlwu thìscec di đnjnsihykng reo vang. Hắrhfln cúsozvi đnjnstpaqu mởphue di đnjnsihykng ra, côxsrd nhìscecn theo, thấsanny têknryn hiểnjorn thịhzyc trêknryn màmhosn hìscecnh di đnjnsihykng, côxsrd tứhducc giậfjnsn hung hădaqbng lưnknuphuem hắrhfln mộihykt cáseloi.

“Huyêknryn, anh đnjnsi nghe đnjnsiệtpaqn thoạspxri.” Nóvtvyi xong, hắrhfln thong thảlxyr đnjnsi đnjnsếxqdln mộihykt góvtvyc nghe đnjnsiệtpaqn thoạspxri.

Khôxsrdng thènjnsm nghe xem nộihyki dung cuộihykc đnjnsiệtpaqn thoạspxri làmhos nhưnknu thếxqdlmhoso nữuwuya, côxsrd hậfjnsm hựxhllc lậfjnsp tứhducc chạspxry đnjnsi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.