Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 336 :

    trước sau   
Hắwccfn hừfrkn lạlgxhnh mộtxhht tiếttueng, vẫwccfn nắwccfm chặpmget tay côuuuu, cúdfmzi đuwkhrjybu phảovclgzadi lạlgxhnh vàbrvjo mặpmget côuuuu “Tấpmget cảovcl mọrrkgi ngưbtkdepuui lui xuốhlnwng, khôuuuung córkek lệgzadnh củmofwa tôuuuui, hôuuuum nay mọrrkgi ngưbtkdepuui khôuuuung cho phéantlp đuwkhi ra.”

Ngưbtkdzsfyi giúdfmzp việgzadc quay mặpmget nhìlstsn nhau, sau đuwkhórkek khôuuuung dápbtgm chậrrkgm trễjiom lậrrkgp tứantlc cầrjybm đuwkhuwkh quéantlt dọrrkgn lui vềhlnw phípldsa sau tòvybca biệgzadt thựanuz.

Nhìlstsn thápbtgi đuwkhtxhh đuwkhórkek củmofwa nhữvaftng ngưbtkdepuui giúdfmzp việgzadc, trong phổpkcii côuuuu tràbrvjn đuwkhrjyby khípldsrkekng. Côuuuu tứantlc giậrrkgn trừfrknng mắwccft hung hăanuzng nórkeki “Doãrbgvn Lạlgxhc Hàbrvjn, anh nórkeki nhưbtkd vậrrkgy làbrvj cốhlnw ýqvsm muốhlnwn cho mọrrkgi ngưbtkdepuui biếttuet……”

Hắwccfn lạlgxhnh lùrrkgng nhếttuech môuuuui, cắwccft lờepuui côuuuu “Lăanuzng Mâyiaxn Huyêtxhhn, em đuwkhúdfmzng làbrvj lừfrkna mìlstsnh dốhlnwi ngưbtkdepuui. Em cho rằqhcyng mọrrkgi ngưbtkdepuui đuwkhhlnwu ngốhlnwc nghếttuech nhưbtkd em sao?”

uuuu kinh hoàbrvjng nhìlstsn hắwccfn “Khôuuuung, khôuuuung thểovclbrvjo… Anh đuwkhfrknng nórkeki lung tung….” Chẳtojlng lẽzsfy đuwkhúdfmzng nhưbtkd lờepuui hắwccfn nórkeki, tấpmget cảovcl mọrrkgi ngưbtkdepuui trong Doãrbgvn trạlgxhch đuwkhhlnwu biếttuet chuyệgzadn củmofwa bọrrkgn họrrkg sao? Tạlgxhi sao lạlgxhi nhưbtkd vậrrkgy đuwkhưbtkdzgpkc… rõihwibrvjng côuuuu đuwkhãrbgv rấpmget cẩzcnjn trọrrkgng, khôuuuung đuwkhovcl lộtxhhgzad hởzsfybrvjo…

“Tin hay khôuuuung tùrrkgy em.” Hắwccfn mấpmgep mápbtgy miệgzadng nórkeki mộtxhht câyiaxu, kéantlo côuuuu đuwkhi vàbrvjo trong khuôuuuun viêtxhhn củmofwa biệgzadt thựanuz, ấpmgen côuuuu dựanuza vàbrvjo mộtxhht gốhlnwc đuwkhlgxhi thụglpm “Bâyiaxy giờepuu sẽzsfy khôuuuung córkek ai quấpmgey rầrjyby chúdfmzng ta. Lăanuzng Mâyiaxn Huyêtxhhn, anh chỉspdo muốhlnwn biếttuet mộtxhht đuwkhiềhlnwu, rốhlnwt cụglpmc anh trong lòvybcng em làbrvjlsts? Em ghéantlt anh hay yêtxhhu anh? Em ởzsfytxhhn anh nhưbtkd thếttuebrvjy làbrvjlsts anh éantlp em, hay vìlsts em muốhlnwn?”


“Anh… anh hỏcjwbi nhữvaftng đuwkhiềhlnwu nàbrvjy làbrvjm gìlsts chứantl?!” Tim côuuuu đuwkhrrkgp loạlgxhn nhịlihhp, cụglpmp mắwccft xuốhlnwng trápbtgnh ápbtgnh mắwccft củmofwa hắwccfn, miễjiomn cưbtkdoubung cưbtkdepuui cưbtkdepuui “Thôuuuui đuwkhfrknng nórkeki lung tung nữvafta, khôuuuung phảovcli bâyiaxy giờepuu chúdfmzng ta đuwkhang ởzsfytxhhn nhau hay sao…”

Hắwccfn nắwccfm chặpmget cổpkci tay côuuuu, khàbrvjn khàbrvjn gầrjybm nhẹxmtc “Em cho rằqhcyng nhưbtkd vậrrkgy làbrvj đuwkhmofw rồuwkhi sao? Anh khôuuuung cầrjybn thểovclpbtgc củmofwa em! Cápbtgi anh cầrjybn làbrvjyiaxm hồuwkhn em, anh muốhlnwn em cam tâyiaxm tìlstsnh nguyệgzadn ởzsfytxhhn anh… Anh muốhlnwn mộtxhht Lăanuzng Mâyiaxn Huyêtxhhn toàbrvjn diệgzadn! Nórkeki cho anh biếttuet đuwkhi, anh muốhlnwn nghe nhữvaftng suy nghĩswmt thậrrkgt trong lòvybcng em…”

Hai tay côuuuu nắwccfm chặpmget lạlgxhi, mórkekng tay đuwkhâyiaxm vàbrvjo lòvybcng bàbrvjn tay đuwkhau nhórkeki… Côuuuu phảovcli trảovcl lờepuui nhưbtkd thếttuebrvjo đuwkhâyiaxy? Côuuuutxhhn trảovcl lờepuui nhưbtkd thếttuebrvjo? Nórkeki cho hắwccfn biếttuet kìlsts thậrrkgt côuuuuasnrng yêtxhhu hắwccfn sao? Nórkeki rằqhcyng côuuuu vốhlnwn đuwkhãrbgvtxhhu hắwccfn từfrkndfmzc nàbrvjo khôuuuung hay… nórkeki rằqhcyng côuuuu đuwkhãrbgvrkek mộtxhht vọrrkgng tưbtkdzsfyng… cùrrkgng hắwccfn nắwccfm tay đuwkhếttuen đuwkhrjybu bạlgxhc răanuzng long hay sao?

Khôuuuung hiểovclu sao côuuuu khôuuuung thểovclrkeki ra nhữvaftng lờepuui nàbrvjy… Côuuuuihwibrvjng lòvybcng mìlstsnh, nhưbtkdng lờepuui nórkeki đuwkhếttuen miệgzadng lạlgxhi khôuuuung thểovcl phun ra, cảovclm giápbtgc nhưbtkdrkek mộtxhht ápbtgp lựanuzc rấpmget lớqhcyn, mỗgmesi chữvaft nhưbtkd nặpmgeng ngàbrvjn câyiaxn khiếttuen côuuuu khôuuuung thểovclrkeki đuwkhưbtkdzgpkc nửmofwa lờepuui…

Chuyệgzadn củmofwa hắwccfn vàbrvj Chỉspdo Dao ngàbrvjy nàbrvjo còvybcn chưbtkda giảovcli quyếttuet , ngàbrvjy đuwkhórkekuuuubrvj hắwccfn vẫwccfn khôuuuung thểovclrrkgng nhau nắwccfm tay quang minh chípldsnh đuwkhlgxhi. Màbrvj quan trọrrkgng hơgzadn làbrvjuuuum nay Trịlihhnh Trápbtgc lạlgxhi mộtxhht lầrjybn nữvafta nhắwccfc nhởzsfy chuyệgzadn màbrvjuuuu vẫwccfn luôuuuun lo nghĩswmt… Vìlsts thếttueuuuu khôuuuung thểovcl… côuuuu khôuuuung thểovclrkeki cho Doãrbgvn Lạlgxhc Hàbrvjn biếttuet nhữvaftng băanuzn khoăanuzn trong lòvybcng côuuuu, chỉspdorkek thểovcl chôuuuun sâyiaxu dưbtkdqhcyi tậrrkgn đuwkhápbtgy lòvybcng…

“Tạlgxhi sao khôuuuung nórkeki gìlsts?” Gưbtkdơgzadng mặpmget hắwccfn tiếttuen sápbtgt tớqhcyi gầrjybn mặpmget côuuuu “Nếttueu còvybcn băanuzn khoăanuzn chuyệgzadn củmofwa Chỉspdo Dao, anh córkek thểovclrkeki cho em biếttuet, vàbrvji ngàbrvjy nữvafta Giảovcln gia sẽzsfy thôuuuung bápbtgo từfrknuuuun. Chuyệgzadn củmofwa chúdfmzng mìlstsnh, anh nhấpmget đuwkhlihhnh sẽzsfyuuuung khai.”

Trong ápbtgnh mắwccft hắwccfn dưbtkdepuung nhưbtkdrkek chúdfmzt đuwkhtxhhn cuồuwkhng khiếttuen côuuuu kinh ngạlgxhc run run nắwccfm chặpmget lấpmgey tay hắwccfn “Doãrbgvn Lạlgxhc Hàbrvjn, anh đuwkhfrknng làbrvjm bậrrkgy, đuwkhfrknng làbrvjm tổpkcin thưbtkdơgzadng Chỉspdo Dao… Xin anh…..”

“Xin anh? Vìlsts Chỉspdo Dao màbrvj xin anh?” Hắwccfn thẳtojlng tắwccfp nhìlstsn chăanuzm chúdfmzbrvjo côuuuu, thấpmget vọrrkgng cưbtkdepuui khổpkci “Em bảovclo vệgzad bạlgxhn em đuwkhếttuen vậrrkgy, muốhlnwn côuuuupmgey hạlgxhnh phúdfmzc… vậrrkgy còvybcn anh thìlsts sao? Anh muốhlnwn ởzsfytxhhn ngưbtkdepuui anh yêtxhhu, chẳtojlng lẽzsfyrkeklstsbrvj sai àbrvj? Lăanuzng Mâyiaxn Huyêtxhhn, em córkek biếttuet em tàbrvjn nhẫwccfn đuwkhếttuen thếttuebrvjo khôuuuung……”

Hắwccfn đuwkhpmget hai tay lêtxhhn vai côuuuu, mấpmget bìlstsnh tĩswmtnh lay lay ngưbtkdepuui côuuuu

uuuu thốhlnwng khổpkci nhắwccfm mắwccft lạlgxhi, nưbtkdqhcyc mắwccft lạlgxhi giàbrvjn dụglpma… Hắwccfn đuwkhang éantlp côuuuu hứantla vớqhcyi hắwccfn, hắwccfn muốhlnwn nghe ba chữvaft đuwkhórkek… nhưbtkdng khórkek quápbtg, thậrrkgt sựanuzbrvj khórkek quápbtg…. Côuuuu khôuuuung thểovclrkeki nêtxhhn lờepuui…

“Em vẫwccfn còvybcn hậrrkgn anh?” Hắwccfn nhưbtkdbrvj đuwkhtxhht nhiêtxhhn nghĩswmt ra, đuwkhtxhhng tápbtgc lay ngưbtkdepuui côuuuuasnrng dừfrknng lạlgxhi, run run nórkeki, trong mắwccft đuwkhrjyby ảovclm đuwkhlgxhm u buồuwkhn “Em nórkeki đuwkhi! Chỉspdo cầrjybn em nórkeki mộtxhht câyiaxu thôuuuui, chỉspdo cầrjybn em nórkeki em vẫwccfn hậrrkgn anh, anh sẽzsfy buôuuuung tha cho em, em córkek thểovcl ngay lậrrkgp tứantlc thu dọrrkgn đuwkhuwkh rờepuui đuwkhi… Anh xin thềhlnw sẽzsfyswmtnh viễjiomn khôuuuung làbrvjm phiềhlnwn em nữvafta……”

Giọrrkgng nórkeki củmofwa hắwccfn cứantl nhỏcjwb dầrjybn, nhỏcjwb dầrjybn, cuốhlnwi cùrrkgng, đuwkhôuuuui tay hắwccfn đuwkhang đuwkhpmget trêtxhhn vai côuuuuasnrng tuộtxhht xuốhlnwng. Hắwccfn đuwkhau khổpkci thởzsfybrvji mộtxhht tiếttueng “Anh gọrrkgi ngưbtkdepuui giúdfmzp em dọrrkgn đuwkhuwkh. Chúdfmzc mừfrknng em, em đuwkhãrbgvswmtnh viễjiomn thoápbtgt khỏcjwbi anh…”

uuuu mởzsfy ra hai mắwccft đuwkhwccfm lệgzad nhìlstsn thâyiaxn ảovclnh cao lớqhcyn mơgzad hồuwkh trưbtkdqhcyc mặpmget đuwkhang chậrrkgm rãrbgvi lui vềhlnw phípldsa sau, lui vềhlnw phípldsa sau, rồuwkhi xoay ngưbtkdepuui…… Hắwccfn nórkeki thậrrkgt, hắwccfn thậrrkgt sựanuz buôuuuung tay… nhưbtkdng vìlsts sao… vìlsts sao chỉspdo cầrjybn nghĩswmt đuwkhếttuen phảovcli rờepuui xa hắwccfn, nghĩswmt đuwkhếttuen sẽzsfyswmtnh viễjiomn khôuuuung gặpmgep hắwccfn nữvafta, trápbtgi tim trong giâyiaxy lápbtgt lạlgxhi nhưbtkd bịlihhrkekp chặpmget lạlgxhi, đuwkhau đuwkhếttuen khôuuuung thởzsfy nổpkcii, dưbtkdepuung nhưbtkd mỗgmesi giâyiaxy thầrjybn kinh trong côuuuu đuwkhhlnwu nhórkeki đuwkhau, đuwkhau đuwkhếttuen khôuuuung thểovcl chịlihhu đuwkhanuzng đuwkhưbtkdzgpkc…

uuuu rốhlnwt cụglpmc khôuuuung còvybcn biếttuet mìlstsnh đuwkhang làbrvjm gìlsts nữvafta, cuồuwkhng loạlgxhn đuwkhuổpkcii theo hắwccfn, ôuuuum chặpmget lấpmgey hắwccfn từfrkn phípldsa sau, nưbtkdqhcyc mắwccft tuôuuuun rơgzadi nhưbtkdbtkda, khórkekc nứantlc nởzsfyrkeki khôuuuung thàbrvjnh tiếttueng “Đvvwvfrknng! Đvvwvfrknng rờepuui xa em……… Đvvwvfrknng…… Em khôuuuung muốhlnwn xa anh… Em khôuuuung muốhlnwn…… Đvvwvau lắwccfm………… Xin anh đuwkhfrknng đuwkhi……”

“Em nórkeki thậrrkgt sao?” Giọrrkgng hắwccfn khàbrvjn khàbrvjn vang lêtxhhn, rõihwibrvjng khôuuuung thểovcl tin đuwkhưbtkdzgpkc nhữvaftng lờepuui nàbrvjy.

“Thậrrkgt! Thậrrkgt màbrvj…… Em nórkeki thậrrkgt, em khôuuuung lừfrkna anh đuwkhâyiaxu……” Côuuuupbtgn mặpmget vàbrvjo sau lưbtkdng hắwccfn khiếttuen lưbtkdng ápbtgo hắwccfn ưbtkdqhcyt đuwkhwccfm mộtxhht mảovclng. Nhưbtkdng giờepuu phúdfmzt nàbrvjy côuuuuasnrng khôuuuung quan tâyiaxm nữvafta “…… Nhữvaftng gìlsts em nórkeki hoàbrvjn toàbrvjn làbrvj thậrrkgt……”

Hắwccfn nhẹxmtc giọrrkgng thởzsfybrvji, muốhlnwn gỡoubu tay côuuuu ra, côuuuu lạlgxhi càbrvjng khórkekc lớqhcyn, gắwccft gao ôuuuum hắwccfn “Đvvwvfrknng…… Hàbrvjn…… Em sai rồuwkhi…. Đvvwvúdfmzng vậrrkgy… em thừfrkna nhậrrkgn, em khôuuuung muốhlnwn xa anh…… Em khôuuuung muốhlnwn xa anh mộtxhht chúdfmzt nàbrvjo…… Đvvwvfrknng bỏcjwb em… Em sẽzsfy khôuuuung bao giờepuurkeki dốhlnwi anh nữvafta …… Em nórkeki thậrrkgt…… Từfrkn nay vềhlnw sau em sẽzsfyrkeki thậrrkgt…… Xin anh đuwkhfrknng… đuwkhfrknng bỏcjwb em……”

uuuubrvjo khórkekc, giốhlnwng nhưbtkd mộtxhht đuwkhantla trẻantl sợzgpk bịlihh bỏcjwbgzadi ôuuuum chặpmget lấpmgey hắwccfn, nhấpmget quyếttuet khôuuuung buôuuuung, đuwkhem tấpmget cảovcl nhữvaftng tìlstsnh cảovclm đuwkhãrbgv bịlihh đuwkhèuwkhantln bấpmgey lâyiaxu nay tuôuuuun ra hếttuet…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.