Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 325 :

    trước sau   
Phòtrcdng khávrrych im ắnhzzng, mộmzmjt ngưpmnkrepdi giúimucp việskjuc chạwchqy đhmiaếgzhvn trưpmnkqvbfc mặcelqt côosbiwsmdi “Lăctbxng tiểdbknu thưpmnk, thiếgzhvu gia đhmiaang ởqtui trong phòtrcdng ăctbxn dùbplung bữupwia sávrryng, mờrepdi tiểdbknu thưpmnk qua ạwchq.”

“Ừctbxm….” Côosbi lạwchqi quay ngưpmnkrepdi đhmiai đhmiaếgzhvn bàntcvn ăctbxn, nhìdwven thấdwrmy Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn đhmiaang ngồimuci trênsfln bàntcvn, mộmzmjt tay cầqfbim tờrepdvrryo đhmiadypnc, mộmzmjt tay cầqfbim mộmzmjt ly sữupwia uốaojeng, nghe đhmiaưpmnknhzzc tiếgzhvng bưpmnkqvbfc chârclsn hắnhzzn mớqvbfi liếgzhvc mắnhzzt mộmzmjt chúimuct, sau đhmiaówsmd lạwchqi cúimuci đhmiaqfbiu tiếgzhvp tụvrqbc đhmiadypnc bávrryo.

osbi ngồimuci đhmiaaojei diệskjun hắnhzzn, vớqvbfi tay lấdwrmy chai nưpmnkqvbfc sốaojet càntcv chua, chợnhzzt nghe đhmiaếgzhvn tiếgzhvng nówsmdi trầqfbim ấdwrmm củbadia hắnhzzn từwjbh phíublua sau tờrepdvrryo “Tốaojei qua ngủbadi ngon khôosbing?”

Hắnhzzn biếgzhvt thừwjbha còtrcdn giảdwnv vờrepd hỏpjeii! Côosbi hung hăctbxng trừwjbhng hắnhzzn mộmzmjt cávrryi nhârclsn lúimucc hắnhzzn chưpmnka thấdwrmy, sau đhmiaówsmdbplung giọdypnng hơkybci giậpbmmn dỗqtuii nówsmdi “Ừctbxm… cũrepdng đhmiaưpmnknhzzc.”

Sau đhmiaówsmd, côosbi lạwchqi nhớqvbf tớqvbfi côosbing việskjuc phỏpjeing vấdwrmn, vộmzmji đhmiaaojei giọdypnng hỏpjeii hắnhzzn “Hôosbim nay anh rảdwnvnh khôosbing?”

“Cówsmd việskjuc?” Tiếgzhvng nówsmdi khôosbing nhanh khôosbing chậpbmmm lạwchqi từwjbh sau tờrepdvrryo truyềnmfyn tớqvbfi.


Cảdwnvm giávrryc bịvhfe phớqvbft lờrepd khiếgzhvn côosbiosbibplung tứwchqc giậpbmmn, bậpbmmt dậpbmmy chạwchqy qua cưpmnkqvbfp lấdwrmy tờrepdvrryo củbadia hắnhzzn “Anh cówsmd thểdbkn nhìdwven tôosbii đhmiadbknwsmdi chuyệskjun đhmiaưpmnknhzzc khôosbing?”

“Em muốaojen nówsmdi cávrryi gìdwve?” Hắnhzzn hạwchqublu mắnhzzt, lạwchqi bưpmnkng chésdnsn sữupwia lênsfln nhấdwrmp mộmzmjt ngụvrqbm, vẫdzegn lạwchqnh nhạwchqt hỏpjeii.

osbim qua rõrvifntcvng vẫdzegn còtrcdn đhmiaang bìdwvenh thưpmnkrepdng, hắnhzzn còtrcdn nhờrepdosbi lau tówsmdc, còtrcdn ôosbim chặcelqt côosbintcvo trong lòtrcdng, côosbirepdng khôosbing cựupwi tuyệskjut, tạwchqi sao hôosbim nay vừwjbha ngủbadi dậpbmmy, hắnhzzn đhmiaãmzmj nhưpmnk quênsfln hếgzhvt mọdypni chuyệskjun, giởqtui bộmzmj mặcelqt lạwchqnh lùbplung đhmiaávrryng ghésdnst ra nhưpmnk vậpbmmy?

Khôosbing thểdbknwsmdi rõrvif tạwchqi sao, trong lòtrcdng côosbi chợnhzzt cảdwnvm thấdwrmy hụvrqbt hẫdzegng mấdwrmt mávrryt, côosbi lạwchqi đhmiacelqt tờrepdvrryo lạwchqi trưpmnkqvbfc mặcelqt hắnhzzn, ủbadirepd xoay ngưpmnkrepdi, tay phảdwnvi đhmiamzmjt nhiênsfln bịvhfe mộmzmjt bàntcvn tay cứwchqng cỏpjeii ấdwrmm ávrryp nắnhzzm lạwchqi.

“Đqkdvãmzmj hiểdbknu cảdwnvm giávrryc đhmiaówsmd chưpmnka?” Hắnhzzn trầqfbim giọdypnng hỏpjeii, giọdypnng nówsmdi dưpmnkrepdng nhưpmnktrcdn cówsmd chúimuct giễgzhvu cợnhzzt.

vrryi gìdwve? Côosbi thấdwrmt thầqfbin còtrcdn chưpmnka kịvhfep phảdwnvn ứwchqng, lạwchqi nghe hắnhzzn nówsmdi tiếgzhvp “Em đhmiaãmzmj hiểdbknu cảdwnvm giávrryc bịvhfe ngưpmnkrepdi khávrryc phớqvbft lờrepd chưpmnka? Đqkdvdbkn chạwchqng vạwchqng hôosbim qua cówsmd thểdbkn trởqtui vềnmfy, cảdwnv đhmiaênsflm anh đhmiaãmzmj khôosbing dávrrym bỏpjei phíublu mộmzmjt giârclsy đhmiadbkn ngủbadi. Khi anh vôosbibplung mệskjut mỏpjeii đhmiaávrryp mávrryy bay xuốaojeng lạwchqi nhìdwven thấdwrmy em chủbadi đhmiamzmjng đhmiai đhmiaówsmdn anh, trong lòtrcdng anh chợnhzzt cảdwnvm thấdwrmy cốaoje gắnhzzng củbadia mìdwvenh làntcv khôosbing uổaojeng phíublu. Nhưpmnkng khi anh nắnhzzm tay em, em lạwchqi lạwchqnh lùbplung gạwchqt ra. Em hiểdbknu khôosbing? Cảdwnvm giávrryc giốaojeng nhưpmnk bịvhfe dộmzmji mộmzmjt gávrryo nưpmnkqvbfc lạwchqnh, cávrryi lạwchqnh xuyênsfln vàntcvo tậpbmmn trong tim……”

osbi chủbadi đhmiamzmjng đhmiai đhmiaówsmdn? Khôosbing phảdwnvi làntcv do hắnhzzn kênsflu Từwjbh Bang gọdypni cho côosbi sao? Chẳskjung lẽkybcntcvosbi hiểdbknu nhầqfbim rồimuci? Màntcv thôosbii, chuyệskjun đhmiaówsmdrepdng chẳskjung quan trọdypnng, chỉxiuuntcv quảdwnv thậpbmmt, côosbi đhmiaãmzmj hiểdbknu đhmiaưpmnknhzzc cảdwnvm giávrryc củbadia hắnhzzn, cảdwnvm giávrryc đhmiaưpmnknhzzc bay lênsfln thiênsfln đhmiaưpmnkrepdng rồimuci đhmiamzmjt ngộmzmjt lạwchqi rơkybci xuốaojeng đhmiavhfea ngụvrqbc…

“Anh… anh làntcv đhmiaimuc đhmiaávrryng ghésdnst!!!” Côosbi bốaojei rốaojei, xoay ngưpmnkrepdi vềnmfy phíublua hắnhzzn đhmiadwrmm đhmiadwrmm vàntcvo ngưpmnkrepdi hắnhzzn.

Hắnhzzn khôosbing nésdns trávrrynh, lạwchqi nắnhzzm chặcelqt lấdwrmy tay côosbi “Huyênsfln, khôosbing cầqfbin trốaojen trávrrynh anh, anh hứwchqa sẽkybc thôosbing bávrryo vớqvbfi mọdypni ngưpmnkrepdi chuyệskjun củbadia chúimucng ta……”

“Anh nówsmdi gìdwvekybc?” Côosbi kinh hãmzmji nhìdwven hắnhzzn, hạwchq giọdypnng nówsmdi “Chúimucng ta cứwchq nhưpmnk thếgzhvntcvy khôosbing phảdwnvi làntcv đhmiaưpmnknhzzc rồimuci sao? Tôosbii cũrepdng hứwchqa vớqvbfi anh, sẽkybc khôosbing rờrepdi đhmiai rồimuci màntcv….”

“Nhưpmnk vậpbmmy vẫdzegn chưpmnka đhmiabadi.” Hắnhzzn lắnhzzc lắnhzzc đhmiaqfbiu, xiếgzhvt chặcelqt tay côosbi đhmiacelqt trưpmnkqvbfc ngựupwic hắnhzzn, ávrrynh mắnhzzt nówsmdng rựupwic “Anh muốaojen em xuấdwrmt hiệskjun trong tưpmnkơkybcng lai củbadia anh, anh muốaojen mỗqtuii ngàntcvy trưpmnkqvbfc khi đhmiai ngủbadiwsmd em bênsfln cạwchqnh, sau khi mởqtui mắnhzzt cũrepdng thấdwrmy gưpmnkơkybcng mặcelqt củbadia em. Anh muốaojen cówsmd em, quang minh chíublunh đhmiawchqi ởqtuinsfln em. Em hiểdbknu khôosbing?”

osbikybci choávrryng vávrryng mộmzmjt chúimuct… Ývrry tứwchq củbadia hắnhzzn đhmiaãmzmj quávrryrvifntcvng, đhmiaúimucng làntcvrepdng chỉxiuu thiếgzhvu đhmiaiềnmfyu chưpmnka nówsmdi ra ba chữupwi kia….

osbinsfln trảdwnv lờrepdi nhưpmnk thếgzhvntcvo? Cầqfbin phảdwnvi trảdwnv lờrepdi nhưpmnk thếgzhvntcvo? Đqkdvávrryp ávrryn vẫdzegn còtrcdn đhmiaang nằiddjm trong tủbadi phòtrcdng côosbi… Côosbi vẫdzegn chưpmnka dávrrym đhmiamzmjng đhmiaếgzhvn nówsmd, bởqtuii côosbi thựupwic sựupwi sợnhzz, sợnhzz nếgzhvu xem rồimuci, côosbintcv hắnhzzn sẽkybc khôosbing thểdbkn tiếgzhvp tụvrqbc nhưpmnk thếgzhvntcvy đhmiaưpmnknhzzc nữupwia…


Hắnhzzn cảdwnvm giávrryc đhmiaưpmnknhzzc bàntcvn tay côosbi đhmiaang run rẩtrcdy, lạwchqi càntcvng nắnhzzm chặcelqt lấdwrmy tay côosbi, dùbplung hay bàntcvn tay cọdypnvrryt tay côosbi, tậpbmmn lựupwic truyềnmfyn cho côosbikybci ấdwrmm. Chợnhzzt cówsmd tiếgzhvng mởqtui cửmzmja vang lênsfln, côosbi vộmzmji rúimuct tay ra, ngồimuci vềnmfy chỗqtui củbadia mìdwvenh.

“Lãmzmjo gia, ngàntcvi ăctbxn mộmzmjt chúimuct đhmiaãmzmj, đhmiaãmzmj thứwchqc cảdwnv đhmiaênsflm rồimuci……”

“Khôosbing, ta khôosbing muốaojen ăctbxn, côosbidwrmy màntcv xảdwnvy ra chuyệskjun gìdwve… ta phảdwnvi làntcvm sao……”

“Khôosbing đhmiaârclsu lãmzmjo gia, nhấdwrmt đhmiavhfenh sẽkybcwsmdvrrych……”

Tiếgzhvng than thởqtui truyềnmfyn đhmiaếgzhvn tai côosbi, nghe ra đhmiaưpmnknhzzc giọdypnng nówsmdi củbadia ba nuôosbii đhmiaqfbiy đhmiaau lòtrcdng, cówsmd thểdbkn hiểdbknu rằiddjng dìdwve Phưpmnkơkybcng nhấdwrmt đhmiavhfenh làntcv bệskjunh khôosbing nhẹtlol

osbi lạwchqi nhìdwven Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn, đhmiavrqbng phảdwnvi ávrrynh mắnhzzt củbadia hắnhzzn đhmiaang nhìdwven chằiddjm chằiddjm côosbi, chợnhzzt đhmiapjei mặcelqt cúimuci đhmiaqfbiu ngoạwchqm mộmzmjt miếgzhvng sandwich lớqvbfn.

“Lạwchqi làntcv ngưpmnkrepdi đhmiaàntcvn bàntcv đhmiaówsmd, bàntcv ta hạwchqi gia đhmiaìdwvenh chúimucng ta còtrcdn chưpmnka đhmiabadi sao?” Hắnhzzn nghiếgzhvn răctbxng nghiếgzhvn lợnhzzi gầqfbim nhẹtlol, côosbi lạwchqi ngẩtrcdng mặcelqt, thấdwrmy hắnhzzn đhmiawchqng phắnhzzt dậpbmmy tiếgzhvn ra phòtrcdng khávrrych.

osbi thầqfbim kênsflu “Khôosbing ổaojen rồimuci…”, vộmzmji vàntcvng đhmiacelqt chiếgzhvc sandwich xuốaojeng, lau qua tay, đhmiai ra phòtrcdng khávrrych. Bọdypnn họdypn vừwjbha mớqvbfi khắnhzzc khẩtrcdu mộmzmjt trậpbmmn, giờrepd Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn lạwchqi nghe thấdwrmy tênsfln Tầqfbin Phưpmnkơkybcng Ngọdypnc_ cávrryi tênsfln màntcv hắnhzzn khôosbing muốaojen nghe chúimuct nàntcvo, chắnhzzc chắnhzzn sẽkybc xảdwnvy ra chuyệskjun….

Doãmzmjn Lưpmnkơkybcng Kiếgzhvn nghe thấdwrmy tiếgzhvng Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn, lạwchqi thấdwrmy hắnhzzn đhmiaang tiếgzhvn đhmiaếgzhvn, sữupwing lạwchqi mộmzmjt chúimuct.

osbi chạwchqy theo Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn, vừwjbha késdnso tay hắnhzzn vừwjbha vộmzmji vàntcvng nówsmdi to lênsfln “Chếgzhvt rồimuci chếgzhvt rồimuci!! Tôosbii muộmzmjn giờrepd mấdwrmt rồimuci! Hàntcvn, anh mau lávrryi xe đhmiaưpmnka tôosbii đhmiai, nếgzhvu khôosbing sẽkybc khôosbing kịvhfep mấdwrmt…”

Đqkdvdbkn lờrepdi nówsmdi dốaojei thênsflm thuyếgzhvt phụvrqbc, côosbitrcdn dậpbmmm chârclsn làntcvm bộmzmj thựupwic lo lắnhzzng, dùbplung hếgzhvt sứwchqc késdnso Doãmzmjn Lạwchqc Hàntcvn ra, còtrcdn khôosbing quênsfln lấdwrmy chiếgzhvc ávrryo khoávrryc củbadia hắnhzzn vàntcvimuci xávrrych củbadia côosbi đhmiadbkn trênsfln sofa. Cũrepdng may hắnhzzn khôosbing phảdwnvn đhmiaaojei, đhmiadbknnsfln cho côosbiosbii ra gara.

Trong gara cówsmd tớqvbfi bốaojen chiếgzhvc xe, nhìdwven mộmzmjt cávrryi côosbi đhmiaãmzmj nhậpbmmn ra chiếgzhvc xe màntcvu bạwchqc vàntcvntcvu đhmiaen củbadia hắnhzzn. Hắnhzzn khôosbing nówsmdi gìdwve, ngồimuci vàntcvo trong xe thểdbkn thao màntcvu đhmiaen. Côosbirepdng ngoan ngoãmzmjn chạwchqy theo ngồimuci vàntcvo ghếgzhvnsfln cạwchqnh, nhìdwven sang gưpmnkơkybcng mặcelqt đhmiaen lạwchqi ârclsm u nhưpmnk phủbadi mộmzmjt màntcvn sưpmnkơkybcng củbadia hắnhzzn, chuẩtrcdn bịvhfe sẵcelqn târclsm lýzbrs đhmiaưpmnknhzzc nghe hắnhzzn xưpmnkqvbfng ca.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.