Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 312 :

    trước sau   
“Tôijhoi chỉtvyntggem việnmyyc nêekkmn làtggem.” Lưqnidơrbhtng Ba tỏpabq vẻyespijho tộkkqbi “Nếedoxu lầjfhxn nàtggey chúndygng ta cómfjl thểvlri lấiffqy đcuwhưqnidsnrjc tin đcuwhómfjl, đcuwhrflrng nómfjli làtgge doanh thu củkyqea tòyespa soạsnrjn tănmyyng 20%, đcuwhếedoxn lúndygc đcuwhómfjlijhoi nghĩjvnn 70, 80% cũdsihng hoàtggen toàtggen cómfjl thểvlri. Nhưqnid vậrywky thìywgyqnidơrbhtng củkyqea chúndygng ta cũdsihng sẽoybd……”

“Sao anh lạsnrji cómfjl thểvlri nghĩjvnn nhưqnid vậrywky đcuwhưqnidsnrjc chứjeic? Chúndygng ta làtgge mộkkqbt tòyespa soạsnrjn lớixyln, khôijhong thểvlri giậrywkt tíubbit chỉtvynywgyvacai lợsnrji trưqnidixylc mắntypt nhưqnid mấiffqy tờkyqevacao lávaca cảecrai. Anh chỉtvyn lo đcuwhếedoxn lợsnrji íubbich cávaca nhâoybdn, giờkyqetggem hỏpabqng buổrbhti phỏpabqng vấiffqn rồcfuwi, cấiffqp trêekkmn trávacach phạsnrjt, ai sẽoybdtgge ngưqnidkyqei chịzxzzu trávacach nhiệnmyym đcuwhâoybdy?” Côijho đcuwhau đcuwhjfhxu nómfjli gầjfhxn nhưqnidtggeo lêekkmn… Hắntypn đcuwhãjeictggem trong nghềiedztggey trưqnidixylc côijho mấiffqy nănmyym rồcfuwi, đcuwhsnrjo lýldrrtggey so vớixyli côijho lẽoybd ra phảecrai hiểvlriu hơrbhtn gấiffqp nhiềiedzu lầjfhxn, tạsnrji sao lạsnrji cómfjl thểvlri phạsnrjm phảecrai mộkkqbt sai lầjfhxm nghiêekkmm trọhjwjng nhưqnid vậrywky chứjeic….

qnidơrbhtng Ba sửvacang sốebcpt mộkkqbt lúndygc lâoybdu, sau cómfjl vẻyesp nhưqnid biếedoxt mìywgynh đcuwhãjeic sai nêekkmn lắntypp bắntypp “Tôijhoi…… Tôijhoi… Tôijhoi cũdsihng chỉtvyn nghe theo côijhoiffqy nómfjli…. Tôijhoi khôijhong ngờkyqe……”

ijho nghe đcuwhưqnidsnrjc vàtggei chữdsih đcuwhávacang ngờkyqe liềiedzn ngẩsnrjng đcuwhjfhxu nhíubbiu màtggey hỏpabqi “Ai? Anh nghe ai nómfjli?”

“Khôijhong, khôijhong cómfjlywgy, tôijhoi muốebcpn nómfjli làtggeijhoi sai rồcfuwi.” Lưqnidơrbhtng Ba vộkkqbi nómfjli lạsnrji, gưqnidơrbhtng mặokgat đcuwhjfhxy vẻyesp cầjfhxu xin “Bâoybdy giờkyqe chúndygng ta phảecrai làtggem sao đcuwhâoybdy? Lănmyyng phómfjl biêekkmn, côijho nhấiffqt đcuwhzxzznh phảecrai giúndygp tôijhoi, nếedoxu khôijhong cấiffqp trêekkmn màtgge khiểvlrin trávacach tôijhoi sẽoybd bịzxzz đcuwhuổrbhti việnmyyc mấiffqt……”

mfjli tớixyli đcuwhâoybdy, hắntypn nhìywgyn côijho mộkkqbt cávacach rấiffqt đcuwhávacang thưqnidơrbhtng.


“Anh đcuwhãjeictggem mọhjwji chuyệnmyyn đcuwhếedoxn nưqnidixylc nàtggey, chắntypc chắntypn ngưqnidkyqei ta sẽoybd khôijhong đcuwhcfuwng ýldrr nhậrywkn phỏpabqng vấiffqn nữdsiha. Anh nómfjli xem tôijhoi phảecrai giúndygp anh thếedoxtggeo đcuwhâoybdy?” Côijho mệnmyyt mỏpabqi day day trávacan.

“Côijhotgge thủkyqe trưqnidtggeng củkyqea tôijhoi, nhấiffqt đcuwhzxzznh côijho phảecrai giúndygp tôijhoi, tôijhoi vừrflra mớixyli kếedoxt hôijhon, tiềiedzn ănmyyn từrflrng thávacang đcuwhiedzu phảecrai lo lắntypng. Nếedoxu bàtggejeic củkyqea tôijhoi biếedoxt tôijhoi bịzxzz đcuwhuổrbhti việnmyyc nhấiffqt đcuwhzxzznh sẽoybd bỏpabqijhoi, tôijhoi khôijhong thểvlri khôijhong cómfjlijhoiffqy…. Màtgge bốebcp mẹvacaijhoi cũdsihng giàtgge rồcfuwi……”

“Đkojbưqnidsnrjc rồcfuwi đcuwhưqnidsnrjc rồcfuwi, dừrflrng… dừrflrng lạsnrji đcuwhi……” Côijho bịzxzz hắntypn nómfjli đcuwhếedoxn mứjeicc đcuwhjfhxu ómfjlc quay cuồcfuwng, vộkkqbi cắntypt lờkyqei hắntypn “Anh cứjeic ra ngoàtggei trưqnidixylc đcuwhi, đcuwhvlriijhoi nghĩjvnnvacach…”

“Nómfjli nhưqnid vậrywky làtggeijho đcuwhcfuwng ýldrr giúndygp tôijhoi rồcfuwi sao? Cávacam ơrbhtn côijho, cávacam ơrbhtn, Lănmyyng tiểvlriu thưqnid, côijho đcuwhúndygng làtgge mộkkqbt thủkyqe trưqnidtggeng tốebcpt, vềiedz sau tôijhoi sẽoybd chănmyym chỉtvyntggem việnmyyc, tuyệnmyyt đcuwhebcpi khôijhong phạsnrjm phảecrai sai lầjfhxm nhưqnid thếedoxtggey nữdsiha.”

qnidơrbhtng Ba cúndygi gậrywkp ngưqnidkyqei, luôijhon miệnmyyng nómfjli nhữdsihng lờkyqei hay rồcfuwi phấiffqn chấiffqn đcuwhi ra ngoàtggei. Ra khỏpabqi phòyespng, hắntypn nhìywgyn trávacai phảecrai đcuwhiedzu khôijhong cómfjl ngưqnidkyqei liềiedzn đcuwhi tớixyli mộkkqbt gómfjlc gầjfhxn đcuwhómfjl. Nơrbhti đcuwhómfjlmfjl ngưqnidkyqei đcuwhang chờkyqe sẵjfhxn hắntypn.

“Thếedoxtggeo? Tấiffqt cảecra mọhjwji việnmyyc đcuwhiedzu làtggem đcuwhúndygng theo lờkyqei tôijhoi nómfjli chứjeic?” Mộkkqbt ngưqnidkyqei đcuwhjeicng névacap trong gómfjlc tưqnidkyqeng, hỏpabqi thậrywkt nhỏpabq.

“Ha ha tôijhoi làtgge ai nàtggeo? Diễdhazn mấiffqy tròyespwmzwo nàtggey đcuwhebcpi vớixyli tôijhoi cómfjl khómfjlywgy……” Lưqnidơrbhtng Ba đcuwhntypc ýldrrqnidkyqei lớixyln.

“Ngu, cưqnidkyqei to nhưqnid thếedoxtggem gìywgy? Anh muốebcpn khiếedoxn cho ngưqnidkyqei khávacac đcuwhvlri ýldrr sao……”

qnidơrbhtng Ba bịzxzz đcuwhebcpi phưqnidơrbhtng chửvacai nhưqnid vậrywky nhưqnidng cũdsihng khôijhong hềiedz tỏpabq ra tứjeicc giậrywkn, tham lam nhìywgyn vềiedz phíubbia thâoybdn ảecranh nhỏpabqvaca “Thùffkl lao củkyqea tôijhoi đcuwhâoybdu?”

“Đkojbâoybdy.” Mộkkqbt phong bìywgytggey đcuwhưqnidsnrjc nhévacat vàtggeo trong tay Lưqnidơrbhtng Ba.

“Thếedox mớixyli đcuwhúndygng chứjeic.” Lưqnidơrbhtng Ba đcuwhếedoxm sốebcp tiềiedzn bêekkmn trong phong bìywgy, thỏpabqa mãjeicn cưqnidkyqei nómfjli “Côijhoffkl sao cũdsihng chỉtvyntgge mộkkqbt sinh viêekkmn mớixyli ra tưqnidkyqeng, khôijhong ngờkyqe lạsnrji cũdsihng mưqnidu kếedox nhưqnid vậrywky, còyespn muốebcpn khiếedoxn cho Lănmyyng Mâoybdn Huyêekkmn……”

“Nómfjli íubbit thôijhoi, anh cầjfhxm tiềiedzn củkyqea tôijhoi rồcfuwi thìywgy nhớixyl giữdsihubbi mậrywkt chuyệnmyyn nàtggey, đcuwhrflrng đcuwhvlri phávacat sinh ra chuyệnmyyn gìywgy. Còyespn nếedoxu anh muốebcpn dùffklng chuyệnmyyn nàtggey đcuwhvlri uy hiếedoxp tôijhoi thìywgyjeicy nhớixyl rằnewtng anh cũdsihng sẽoybd khôijhong đcuwhưqnidsnrjc tốebcpt làtggenh đcuwhâoybdu, hơrbhtn nữdsiha anh cũdsihng khôijhong cómfjl chứjeicng cứjeic……”

“Biếedoxt rồcfuwi, tôijhoi khôijhong phảecrai thằnewtng ngu……”


Hai ngưqnidkyqei to nhỏpabq mộkkqbt hồcfuwi, sau đcuwhómfjl mộkkqbt trưqnidixylc mộkkqbt sau đcuwhi ra ngoàtggei. Bọhjwjn họhjwj mớixyli vừrflra đcuwhi khôijhong bao lâoybdu, Kỉtvynubbich Vâoybdn lạsnrji từrflr mộkkqbt nơrbhti gầjfhxn đcuwhómfjl đcuwhi ra.

ijhotgge đcuwhang muốebcpn lêekkmn lầjfhxu làtggem việnmyyc, khôijhong muốebcpn phảecrai chờkyqe thang mávacay, vìywgy vậrywky leo cầjfhxu thang bộkkqb, khôijhong ngờkyqe lạsnrji nghe thấiffqy tiếedoxng xìywgytggeo ởtgge mộkkqbt gómfjlc tốebcpi, tuy bọhjwjn họhjwjmfjli rấiffqt nhỏpabq nhưqnidng côijho vẫffkln lờkyqe mờkyqe nghe thấiffqy cávacai têekkmn Mâoybdn Huyêekkmn, sau đcuwhómfjl lạsnrji thấiffqy hai ngưqnidkyqei đcuwhi ra ngoàtggei…

tggeqnidơrbhtng Ba vàtgge Chu Hiếedoxu Linh…… Bọhjwjn họhjwj đcuwhang làtggem cávacai quỷaxilywgy vậrywky…… Kỉtvynubbich Vâoybdn suy nghĩjvnn trong khi đcuwhang vềiedz chỗydpi ngồcfuwi, nhìywgyn thấiffqy Mâoybdn Huyêekkmn ôijhom mộkkqbt tậrywkp tàtggei liệnmyyu đcuwhi ra ngoàtggei, cómfjl lẽoybdtggeekkmn tầjfhxng 15. Côijho thầjfhxm nghĩjvnn , mặokgac kệnmyy nhưqnid thếedoxtggeo, mộkkqbt hồcfuwi Mâoybdn Huyêekkmn trởtgge vềiedz nhấiffqt đcuwhzxzznh phảecrai đcuwhem chuyệnmyyn nàtggey nómfjli cho côijhoiffqy biếedoxt.

“Cốebcpc cốebcpc cốebcpc……” Côijhojfhxtggei tiếedoxng, nghe thấiffqy tiếedoxng đcuwhávacap củkyqea Trịzxzznh Trávacac liềiedzn đcuwhsnrjy cửvacaa đcuwhi vàtggeo.

Chỉtvyn mộkkqbt lávacat sau, gian phòyespng đcuwhãjeic đcuwhjfhxy tiếedoxng nómfjli.

“…… Biếedoxt sựsoee việnmyyc lầjfhxn nàtggey nghiêekkmm trọhjwjng nhưqnid thếedoxtggeo khôijhong? Tòyespa soạsnrjn củkyqea chúndygng ta lâoybdu nay làtggem ănmyyn uy tíubbin, luôijhon rấiffqt trọhjwjng danh dựsoee, lầjfhxn nàtggey lạsnrji khiếedoxn cho……”

“…… Em xin chịzxzzu phạsnrjt……”

“Mộkkqbt mìywgynh em chịzxzzu sao? Em khôijhong hốebcpi hậrywkn chứjeic……”

“Đkojbúndygng vậrywky, lầjfhxn nàtggey làtgge do em kiểvlrim tra giávacam sávacat chưqnida tốebcpt, em thựsoeec sựsoee rấiffqt xin lỗydpii……”

“Sai lầjfhxm trong côijhong việnmyyc, ba chữdsih đcuwhómfjl quảecra thựsoeec khôijhong thểvlri giảecrai quyếedoxt đcuwhưqnidsnrjc gìywgy……”

“Em biếedoxt, em sẽoybdndygt kinh nghiệnmyym lầjfhxn sau……”

“…… Haizz, côijhong tưqnidjfhxtggeng, lầjfhxn nàtggey chỉtvyn cảecranh cávacao em, trừrflr 20% tiềiedzn lưqnidơrbhtng. Tòyespa soạsnrjn luôijhon luôijhon cómfjl nhữdsihng quy đcuwhzxzznh rấiffqt nghiêekkmm khắntypc, nếedoxu em còyespn đcuwhvlri xảecray ra nhữdsihng chuyệnmyyn nhưqnid thếedoxtggey, anh cũdsihng khôijhong thểvlri giúndygp gìywgy đcuwhưqnidsnrjc……”

“Em biếedoxt rồcfuwi, cávacam ơrbhtn anh, Trịzxzznh chủkyqe biêekkmn……”

Mộkkqbt lávacat sau, côijho từrflrnmyyn phòyespng Trịzxzznh Trávacac đcuwhi ra. Híubbit mộkkqbt hơrbhti thậrywkt sâoybdu… cuốebcpi cùffklng mọhjwji chuyệnmyyn cũdsihng đcuwhãjeic giảecrai quyếedoxt xong, côijhodsihng đcuwhãjeic cam đcuwhoan vớixyli Trịzxzznh Trávacac bằnewtng mọhjwji giávaca sẽoybd xin đcuwhưqnidsnrjc phỏpabqng vấiffqn lạsnrji, nếedoxu khôijhong cómfjl lẽoybd đcuwhãjeic khôijhong thểvlri chỉtvyn bịzxzz phạsnrjt nhẹvaca nhưqnid vậrywky….

Trởtgge lạsnrji vănmyyn phòyespng đcuwhãjeictgge giữdsiha trưqnida, Chu Hiếedoxu Linh gọhjwji đcuwhiệnmyyn thoạsnrji hỏpabqi côijhomfjl cầjfhxn côijhoiffqy mua cơrbhtm giúndygp khôijhong. Côijho từrflr chốebcpi , côijhoubbinh ra ngoàtggei ănmyyn cơrbhtm, cũdsihng làtgge đcuwhvlriubbit thởtgge khôijhong khíubbi cho thưqnid giãjeicn đcuwhjfhxu ómfjlc.

ijho vừrflra mớixyli bưqnidixylc ra khỏpabqi phòyespng đcuwhãjeic nghe thấiffqy tiếedoxng củkyqea Kỉtvynubbich Vâoybdn gọhjwji “Mâoybdn Huyêekkmn, chờkyqeijhoi mộkkqbt chúndygt, cùffklng đcuwhi ănmyyn đcuwhi.”

Hai ngưqnidkyqei cùffklng nhau đcuwhi xuốebcpng lầjfhxu, vàtggeo mộkkqbt nhàtggetggeng gầjfhxn tòyespa soạsnrjn. Mâoybdn Huyêekkmn vừrflra ănmyyn miếedoxng cơrbhtm đcuwhjfhxu tiêekkmn đcuwhãjeic nghe thấiffqy Tíubbich Vâoybdn nhỏpabq giọhjwjng nómfjli “Mâoybdn Huyêekkmn, hôijhom nay tôijhoi gặokgap mộkkqbt chuyệnmyyn rấiffqt đcuwhávacang ngờkyqeekkmn muốebcpn nómfjli cho côijho biếedoxt. Tôijhoi thấiffqy Lưqnidơrbhtng Ba vàtgge Chu Hiếedoxu Linh lévacan lúndygt đcuwhjeicng cùffklng nhau, nómfjli gìywgy đcuwhómfjl vềiedzijho……”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.