Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 309 :

    trước sau   
“Anh mơyydf?” Hắwdvhn cưoetfkgfmi lạivhonh “Em cùfbfzng ngưoetfkgfmi khálrqqc lêklfju lổvbweng đnnftnxii anh chờkgfm cảultv đnnftêklfjm, giờkgfm lạivhoi còxmten nổvbwei loạivhon……”

“Tôtlani đnnftãunpeghroi rồxvrhi, tôtlani vàkfvr Trálrqqc khôtlanng cóghropxpn cảultv. Anh ấyfkny làkfvr anh trai tôtlani……” Ngưoetfkgfmi nàkfvry lúzglwc nàkfvro cũivhong nóghroi năhdzvng lung tung nhưoetf vậlpuny hếjnmtt. Côtlan khôtlanng thèmunom cãunpei vớzrmli hắwdvhn nữiviia, gỡnnft tay hắwdvhn ra muốawatn đnnfti nhưoetfng hắwdvhn lạivhoi ôtlanm côtlan thậlpunt chặcvket.

“Trálrqqc? Gọhfhhi cũivhong thậlpunt làkfvr thâocumn thiếjnmtt….” Tiếjnmtng nóghroi khàkfvrn khàkfvrn củnybna hắwdvhn cóghro pha thêklfjm chúzglwt mỉitdra mai “Làkfvrm anh trai? Em khôtlanng nghĩcvot ra đnnftưoetffnfcc lýapno do nàkfvro thậlpunt hơyydfn sao? Cóghro phảultvi hắwdvhn vớzrmli em cũivhong làkfvr anh em nhưoetf anh vớzrmli em, vẫaiyrn thưoetfkgfmng thâocumn mậlpunt ôtlanm ấyfknp…”

“Doãunpen Lạivhoc Hàkfvrn, anh đnnftklfjn rồxvrhi sao?!” Mặcvket côtlan đnnftvbwei sắwdvhc, tứnpnnc giậlpunn đnnftếjnmtn run lêklfjn “Tôtlani đnnftãunpeghroi rồxvrhi, tôtlani vớzrmli Trálrqqc làkfvr hoàkfvrn toàkfvrn trong sạivhoch, anh tin hay khôtlanng thìpxpnfbfzy. Còxmten tôtlani vớzrmli anh thìpxpnghro quan hệawatpxpn chứnpnn? Anh dựivhoa vàkfvro cálrqqi gìpxpnkfvr quảultvn tôtlani? Tôtlani ăhdzvn tốawati vớzrmli ai, tôtlani yêklfju ai, đnnftóghrokfvr quyềklfjn củnybna tôtlani, tôtlani cóghro quyềklfjn theo đnnftuổvbwei hạivhonh phúzglwc……”

Hắwdvhn tứnpnnc giậlpunn xoay côtlan lạivhoi mạivhonh mẽgbietlann côtlan, nuốawatt lấyfkny lờkgfmi củnybna côtlan khôtlanng cho côtlanghroi tiếjnmtp, lưoetfnnfti hắwdvhn linh hoạivhot tiếjnmtn vàkfvro, cạivhoy hai hàkfvrm răhdzvng côtlan ra, sau đnnftóghro quấyfknn quýapnot lấyfkny cálrqqi lưoetfnnfti ngọhfhht ngàkfvro củnybna côtlan.

tlan cốawat giãunpey ra, hắwdvhn lạivhoi càkfvrng ôtlanm chặcvket, côtlan nghe thấyfkny tiếjnmtng xưoetfơyydfng mìpxpnnh kêklfju, toàkfvrn thâocumn đnnftau nhưoetf muốawatn gãunpey ra.


“Em khôtlanng đnnftưoetffnfcc nóghroi nhưoetf vậlpuny, khôtlanng đnnftưoetffnfcc! Em làkfvr ngưoetfkgfmi củnybna anh, em cầejjbn hạivhonh phúzglwc, anh sẽgbie cho em hạivhonh phúzglwc.” Hắwdvhn hôtlann xuốawatng cầejjbn cổvbwe thanh túzglw củnybna côtlan, gầejjbm nhẹivii “Huyêklfjn, chúzglwng ta kếjnmtt hôtlann, chúzglwng ta kếjnmtt hôtlann đnnfti……”

“Anh đnnftklfjn rồxvrhi!” Côtlanbmpmch đnnftbmpmng giọhfhhng nóghroi run run “Tôtlani vàkfvr anh khôtlanng cóghro thểnxii, vĩcvotnh viễvdiqn cũivhong khôtlanng thểnxii…….”

“Vìpxpn sao lạivhoi khôtlanng thểnxii? Em đnnftãunpe sớzrmlm thuộbmpmc vềklfjtlani, màkfvrocumy giờkgfm chúzglwng ta cũivhong đnnftang ởwdvhklfjn nhau.” Cálrqqnh tay hắwdvhn cứnpnnng nhưoetf théabbkp giữivii lấyfkny mặcvket côtlan “Em còxmten băhdzvn khoăhdzvn chuyệawatn đnnftóghro sao? Anh trảultv lờkgfmi em, anh khôtlanng cóghro đnnftálrqqp álrqqn.”

“Đdljxãunpe quálrqq muộbmpmn, tôtlani khôtlanng nghe, tôtlani khôtlanng muốawatn nghe.” Côtlan thốawatng khổvbwe nhắwdvhm mắwdvht lạivhoi, nưoetfzrmlc mắwdvht rơyydfi nhưoetfoetfa “Đdljxnybn rồxvrhi, Doãunpen Lạivhoc Hàkfvrn, tôtlani xin em , tôtlani xin anh buôtlanng tha cho tôtlani đnnftưoetffnfcc khôtlanng? Trêklfjn đnnftkgfmi nàkfvry cóghro nhiềklfju phụzbks nữivii nhưoetf vậlpuny, cớzrml sao anh cứnpnn phảultvi đnnfteo bálrqqm tôtlani, khổvbwe cảultvtlani cảultv anh……”

“Khôtlanng, anh sẽgbie khôtlanng bao giờkgfm buôtlanng tha cho em, vĩcvotnh viễvdiqn em cũivhong đnnftpkzang mơyydf.” Hắwdvhn cốawat chấyfknp ôtlanm lấyfkny gưoetfơyydfng mặcvket côtlan, nhìpxpnn gưoetfơyydfng mặcvket sálrqqng củnybna côtlan, đnnftôtlani málrqqt đnnftang nhắwdvhm chặcvket giàkfvrn dụzbksa nưoetfzrmlc mắwdvht, chiếjnmtc mũivhoi cao nhỏhyet thanh túzglw, đnnftôtlani môtlani míbmpmm chặcvket đnnftau khổvbwe……

Cảultv ngưoetfkgfmi côtlan đnnftbmpmt nhiêklfjn bay lêklfjn khôtlanng, sau đnnftóghro lạivhoi rơyydfi xuốawatng giưoetfkgfmng lớzrmln. Côtlan khôtlanng nóghroi gìpxpn, chỉitdr đnnftơyydfn giảultvn ngồxvrhi dậlpuny, nhắwdvhm chặcvket mắwdvht lạivhoi, cởwdvhi álrqqo khoálrqqc, rồxvrhi válrqqy, rồxvrhi álrqqo sơyydf mi, đnnftếjnmtn khi tay côtlan lầejjbn đnnftếjnmtn dâocumy álrqqo con, hắwdvhn mớzrmli tiếjnmtn lạivhoi gầejjbn giữivii chặcvket tay côtlan lạivhoi.

“Em đnnftang làkfvrm cálrqqi gìpxpn vậlpuny hảultv?”

“Làkfvrm cálrqqi gìpxpn? Khôtlanng phảultvi anh thíbmpmch nhưoetf thếjnmtkfvry lắwdvhm sao?” Côtlan lạivhonh lùfbfzng cưoetfkgfmi, đnnftbwuuy tay hắwdvhn ra, álrqqo con tuộbmpmt xuốawatng.

“Đdljxnybn rồxvrhi!” Hắwdvhn sâocumu chua xóghrot nhìpxpnn côtlan, tứnpnnc giậlpunn lao đnnftếjnmtn phíbmpma côtlan. Côtlan chỉitdr đnnftơyydfn giảultvn nhắwdvhm mắwdvht lạivhoi, mỉitdrm cưoetfkgfmi, nưoetfzrmlc mắwdvht cứnpnn khôtlanng ngừpkzang chảultvy ra từpkza hai khóghroe mắwdvht.

Nhưoetfng côtlan khôtlanng ngờkgfm ngay sau đnnftóghro toàkfvrn thâocumn lạivhoi đnnftưoetffnfcc phủnybn trong chăhdzvn, hắwdvhn ôtlanm lấyfkny côtlan, thởwdvhkfvri nóghroi “Chúzglwng ta đnnftpkzang nhưoetf vậlpuny nữiviia đnnftưoetffnfcc khôtlanng? Nhữiviing gìpxpn đnnftãunpe qua, anh sẽgbie cốawat gắwdvhng bùfbfz đnnftwdvhp. Anh thừpkzaa nhậlpunn ban nãunpey làkfvr anh ghen tuôtlanng vớzrml vẩbwuun, nóghroi năhdzvng lung tung, nhưoetfng đnnftóghroivhong làkfvr do anh quálrqqklfju em thôtlani, em hiểnxiiu khôtlanng?”

tlan giốawatng nhưoetf con tôtlanm đnnftưoetffnfcc bao bọhfhhc trong lớzrmlp chăhdzvn dàkfvry, bêklfjn ngoàkfvri hắwdvhn lạivhoi đnnftang ôtlanm lấyfkny côtlan rấyfknt chặcvket, hơyydfi ấyfknm từpkzayydf thểnxii hắwdvhn cho dùfbfz đnnftãunpelrqqch lớzrmlp chăhdzvn nhưoetfng vẫaiyrn truyềklfjn sang thâocumn thểnxiitlan. Côtlan cảultvm thấyfkny rấyfknt đnnftau đnnftzrmln… Nếjnmtu lúzglwc đnnftóghrotlan bịwdvh ngưoetfkgfmi ta làkfvrm bẩbwuun rồxvrhi, hắwdvhn còxmten cóghro thểnxiiklfju côtlan nhưoetf thếjnmtkfvry sao…. Hẳpkzan làkfvr hắwdvhn sớzrmlm sẽgbie vứnpnnt côtlan đnnfti nhưoetflrqqc rưoetfwdvhi rồxvrhi…

Hắwdvhn khôtlanng trảultv lờkgfmi đnnftưoetffnfcc, đnnftóghro chíbmpmnh làkfvr đnnftiềklfju màkfvrtlan cảultvm thấyfkny đnnftau lòxmteng nhấyfknt. Trảultvi qua chuyệawatn nhưoetf vậlpuny, cóghro ngưoetfkgfmi con gálrqqi nàkfvro dễvdiqkfvrng quêklfjn đnnfti đnnftưoetffnfcc? Vốawatn dĩcvot mong đnnftfnfci mộbmpmt câocumu trảultv lờkgfmi thíbmpmch đnnftálrqqng từpkza hắwdvhn, hắwdvhn lạivhoi nóghroi: hắwdvhn khôtlanng cóghroocumu trảultv lờkgfmi….

“Khôtlanng thoảultvi málrqqi sao?” Hắwdvhn phálrqqt hiệawatn ra côtlan đnnftang run run liềklfjn ôtlanm chặcvket lấyfkny côtlan, đnnftem côtlan cuốawatn lạivhoi trong lòxmteng hắwdvhn, muốawatn truyềklfjn đnnftbmpmyfknm từpkzayydf thểnxiipxpnnh sang cho côtlan.


tlan cảultvm thấyfkny nhưoetfghro mộbmpmt luồxvrhng khíbmpm lạivhonh thổvbwei tớzrmli, tràkfvrn vàkfvro từpkzang ngóghroc ngálrqqch trong cơyydf thểnxiitlan, đnnfti đnnftếjnmtn đnnftâocumu làkfvrocumy đnnftau buốawatt đnnftếjnmtn đnnftóghro, khiếjnmtn tim côtlan nhóghroi, phổvbwei côtlan đnnftau… tấyfknt cảultv mọhfhhi hoạivhot đnnftbmpmng đnnftklfju khiếjnmtn cơyydfn đnnftau càkfvrng mạivhonh hơyydfn nữiviia…

Thấyfkny côtlan vẫaiyrn run, hắwdvhn rờkgfmi giưoetfkgfmng, tiếjnmtn vàkfvro phòxmteng tắwdvhm, mộbmpmt lúzglwc sau lạivhoi tớzrmli gầejjbn thìpxpn thầejjbm vàkfvro tai côtlan “Anh chuẩbwuun bịwdvhoetfzrmlc nóghrong cho em tắwdvhm rồxvrhi, em thửuyfokfvro tắwdvhm xem xem cóghroyfknm hơyydfn khôtlanng?”

Rồxvrhi hắwdvhn ôtlanm côtlankfvro phòxmteng tắwdvhm, đnnftóghrong cửuyfoa cho côtlan, sau đnnftóghro đnnfti ra ngoàkfvri.

Hắwdvhn thong thảultv đnnfti tớzrmli ghếjnmt sofa, vừpkzaa ngồxvrhi xuốawatng, đnnftãunpe cảultvm thấyfkny vôtlanfbfzng mệawatt mỏhyeti.

zglw tiểnxiiu tửuyfo Quýapnooetfơyydfng kia xem ra málrqqch nưoetfzrmlc sai cho hắwdvhn rồxvrhi. Quýapnooetfơyydfng nóghroi đnnftàkfvrn bàkfvr đnnftklfju nhưoetf vậlpuny, chỉitdr cầejjbn giảultvi thíbmpmch, sau đnnftóghro tặcvkeng côtlanyfkny mộbmpmt chiếjnmtc xe thểnxii thao thìpxpn mọhfhhi việawatc đnnftklfju cóghro thểnxii giảultvi quyếjnmtt đnnftưoetffnfcc. Chỉitdr tiếjnmtc, Mâocumn Mâocumn đnnftâocumu phảultvi mộbmpmt côtlanlrqqi bìpxpnnh thưoetfkgfmng…

Hiệawatn tạivhoi xem ra hắwdvhn phảultvi nghĩcvot ra cálrqqch khálrqqc đnnftnxii giảultvi quyếjnmtt vấyfknn đnnftklfjkfvry…

Hắwdvhn buồxvrhn bãunpe nhìpxpnn quanh phòxmteng mộbmpmt lưoetffnfct, álrqqnh mắwdvht đnnftbmpmt nhiêklfjn chúzglw ýapno đnnftếjnmtn mộbmpmt túzglwi đnnftivhong tàkfvri liệawatu màkfvru xálrqqm đnnftang đnnftcvket trêklfjn bàkfvrn. Hắwdvhn đnnfti đnnftếjnmtn gầejjbn, mởwdvh ra……

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.