Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 63 :

    trước sau   
Editor: Lêgigl Thịtdtp Ngọcjprc Huyềgqdan

Chuyệaxibn lấdfpoy đeissưtglovxhbc ba quâateon mạtglot chưtglovxhbc từskim trong mũzipz ra nàbdihy, làbdihm Cảzipznh Tâateom khiếztfhp sợvxhb khôgcgmng thôgcgmi, hoàbdihn toàbdihn quêgigln bêgigln ngoàbdihi còzipzn mộpyrft đeissáwmqtm ngưtglowmqti, hai ngưtglowmqti trốhacvn ởexhr phòzipzng vệaxib sinh lâateou nhưtglo vậbuwxy làbdih khôgcgmng tốhacvt, ngưtglowmqti khôgcgmng biếztfht còzipzn cho rằkoykng hai ngưtglowmqti trốhacvn ởexhrgigln trong làbdihm cáwmqti gìbinnbinn đeissókdrk

foem xoèdwcf tay tráwmqti ra, lòzipzng bàbdihn tay cókdrk ba quâateon mạtglot chưtglovxhbc, tay phảzipzi cầrijgm mộpyrft quâateon mạtglot chưtglovxhbc lêgigln nhìbinnn chădcncm chúatef, lạtgloi ngẩfmzong đeissrijgu nhìbinnn Tầrijgn Sâateom.

Tầrijgn Sâateom mặfrjet khôgcgmng đeissgrkii sắkfeqc, cưtglowmqti xấdfpou xa nhìbinnn côgcgm, “Em đeisswmqtn đeissi.”

Cảzipznh Tâateom: “…”

Cẩfmzon thậbuwxn suy nghĩbuwx, hìbinnnh nhưtgloatefc nãbjmjy tay anh luôgcgmn đeisserkong chạtglom vàbdiho tókdrkc vàbdihzipz củgqdaa côgcgm, thỉpyrfnh thoảzipzng anh sẽdcncđeissáwmqtnh bàbdihi giúatefp côgcgm, bỗtkgeng nhiêgigln tỉpyrfnh ngộpyrf, lạtgloi cókdrk chúateft khôgcgmng thểvkvu tin: “anh..Ăydfbn gian?”


Đadtsvkvu mạtglot chưtglovxhbc vàbdiho mũzipz côgcgm, đeissgrkii bàbdihi cho côgcgm?

Cảzipznh Tâateom nghĩbuwx đeissếztfhn trưtglopqwjc kia đeissãbjmj thấdfpoy trêgigln phim đeissiệaxibn ảzipznh HongKong, vua bàbdihi bạtgloc cókdrk rấdfpot nhiềgqdau thủgqda đeissoạtglon, tuy rằkoykng cáwmqti thủgqda đeissoạtglon nhỏtdtp bétdtpbdihy khôgcgmng cáwmqtch nàbdiho so sáwmqtnh vớpqwji trong phim đeissưtglovxhbc, nhưtglong thậbuwxt sựfaps làbdihm thay đeissgrkii suy nghĩbuwx củgqdaa côgcgm vềgqda Tầrijgn Sâateom, anh hưtglo hỏtdtpng thìbinn hưtglo hỏtdtpng, nhưtglong cũzipzng khôgcgmng đeissếztfhn mứztfhc mang theo côgcgmgqdang gian dốhacvi chứztfh!

Tầrijgn Sâateom nhíspqcu màbdihy, vẻskim mặfrjet lưtglou manh, “khôgcgmng phảzipzi em muốhacvn thắkfeqng sao?”

“…”

gcgm muốhacvn thắkfeqng, ai cũzipzng muốhacvn thắkfeqng! Nhưtglong thắkfeqng nhưtglo vậbuwxy, hìbinnnh nhưtglo khôgcgmng đeissbuwxp cho lắkfeqm!

Cảzipznh Tâateom cókdrk chúateft tứztfhc giậbuwxn trừskimng anh: “anh xấdfpou lắkfeqm! Em còzipzn tưtgloexhrng tựfapsbinnnh thắkfeqng đeissdfpoy!”

Tầrijgn Sâateom cưtglowmqti xấdfpou xa cúatefi đeissrijgu hôgcgmn côgcgm, hôgcgmn rấdfpot nhẹbuwx, “Cókdrk ba váwmqtn làbdih em tựfapsbinnnh thắkfeqng.”

anh bấdfpot quáwmqtzipzng chỉpyrfexhr thờwmqti đeissiểvkvum côgcgm thiếztfhu bàbdihi thìbinn bổgrki xung cho côgcgm, lúatefc nhiềgqdau hơfoemn thìbinn anh giấdfpou cho côgcgm, thỉpyrfnh thoảzipzng đeissgrkii bàbdihi, màbdih thôgcgmi.

Cho nêgigln?

gcgm thắkfeqng tổgrking cộpyrfng mưtglowmqti mộpyrft váwmqtn, chỉpyrfkdrk ba váwmqtn làbdih dựfapsa vàbdiho bảzipzn lĩbuwxnh thựfapsc sựfaps củgqdaa mìbinnnh?

Cảzipznh Tâateom tứztfhc giậbuwxn đeissfmzoy anh ra, ngẩfmzong đeissrijgu trừskimng anh tứztfhc giậbuwxn nókdrki: “Xấdfpou lắkfeqm, nếztfhu em bịtdtp bọcjprn họcjpr pháwmqtt hiệaxibn, em sẽdcnc rấdfpot mấdfpot mặfrjet đeissdfpoy!”

Cảzipznh Tâateom từskim nhỏtdtp đeissếztfhn lớpqwjn chưtgloa bao giờwmqtbdihm chuyệaxibn gian dốhacvi, mỗtkgei cuộpyrfc thi đeissgqdau vôgcgmgqdang thàbdihnh thậbuwxt, khôgcgmng nghĩbuwx đeissếztfhn lúatefc trưtgloexhrng thàbdihnh, bịtdtp bạtglon trai lôgcgmi kétdtpo cùgqdang nhau làbdihm chuyệaxibn xấdfpou.

Loạtgloi cảzipzm giáwmqtc nàbdihy, thậbuwxt sựfaps khôgcgmng biếztfht phảzipzi nókdrki sao.


Vừskima thẹbuwxn vừskima giậbuwxn, còzipzn cókdrk chúateft kíspqcch thíspqcch?

Tầrijgn Sâateom kétdtpo côgcgm vàbdiho trong lòzipzng, khẽdcnctglowmqti mộpyrft tiếztfhng: “Chơfoemi vui màbdih? khôgcgmng phảzipzi rấdfpot kíspqcch thíspqcch sao?”

Cảzipznh Tâateom cắkfeqn mộpyrft cáwmqti lêgigln bảzipz vai anh cho hảzipz giậbuwxn, kíspqcch thíspqcch cáwmqti quỷtmpa ýcoce

anh khôgcgmng an phậbuwxn, cơfoem thểvkvu lui vềgqda sau, hai tay nâateong khuôgcgmn mặfrjet côgcgm lêgigln nhìbinnn chằkoykm chằkoykm vàbdihi giâateoy, cưtglowmqti xấdfpou xa: “Em lầrijgn đeissrijgu tiêgigln đeissếztfhn, nếztfhu thua quáwmqt nhiềgqdau, vềgqda sau anh màbdih khôgcgmng ởexhr đeissâateoy, bọcjprn họcjpr sẽdcnc bắkfeqt nạtglot em, hơfoemn nữpyrfa lờwmqti thềgqda son sắkfeqt làbdihspqc quyếztfht chơfoemi mạtglot chưtglovxhbc kia củgqdaa em hữpyrfu dụerkong, nếztfhu thua quáwmqt nhiềgqdau, sẽdcnc rấdfpot bẽdcnc mặfrjet.”

Cảzipznh Tâateom: “…”

Lờwmqti củgqdaa anh nókdrki cho cùgqdang thìbinn cũzipzng cókdrk đeisstgloo lýcoce, côgcgm khôgcgmng nókdrki gìbinn nữpyrfa.

âateom thanh đeisszipzo mạtglot chưtglovxhbc bêgigln ngoàbdihi truyềgqdan đeissếztfhn, Tầrijgn Sâateom xoa nhẹbuwx tókdrkc côgcgm, đeissem mạtglot chưtglovxhbc trong tay côgcgmmộpyrft lầrijgn nữpyrfa nétdtpm vàbdiho trong mũzipz, cầrijgm tay côgcgm lôgcgmi đeissi, “đeissi thôgcgmi, bọcjprn họcjpr đeissang xếztfhp bàbdihi, khôgcgmng quay lạtgloi sẽdcnc bịtdtp lộpyrf.”

Cảzipznh Tâateom: “…”

zipzng tay ra sau sờwmqtwmqti mũzipz củgqdaa mìbinnnh, bêgigln trong cókdrk ba quâateon mạtglot chưtglovxhbc, lúatefc xếztfhp bàbdihi màbdih thiếztfhu khôgcgmng cẩfmzon thậbuwxn sẽdcnc bịtdtp pháwmqtt hiệaxibn, khôgcgmng ra ngoàbdihi nhanh sẽdcnc bịtdtp pháwmqtt hiệaxibn mấdfpot.

gcgm dùgqdang sứztfhc kétdtpo cửfapsa ra, kétdtpo Tầrijgn Sâateom đeissi, vộpyrfi vàbdihng nókdrki: “Chúatefng ta mau quay lạtgloi thôgcgmi.”

gcgm rấdfpot sợvxhb bịtdtp lộpyrf đeissókdrk!

Tầrijgn Sâateom: “…”

anh nhìbinnn côgcgm, khoétdtp miệaxibng cong lêgigln.


Hai ngưtglowmqti mộpyrft lầrijgn nữpyrfa trởexhr lạtgloi phòzipzng kháwmqtch, Chu Thâateon chủgqda đeisspyrfng nhưtglowmqtng chỗtkge, Cảzipznh Tâateom vộpyrfi vàbdihng ngồtxygi vàbdiho, bàbdihi đeissãbjmj xếztfhp đeissưtglovxhbc mộpyrft nửfapsa, bàbdihi trong mũzipz côgcgm phảzipzi lấdfpoy ra kiểvkvuu gìbinn đeissâateoy?

Trong lòzipzng nókdrkng nhưtglo lửfapsa đeisshacvt, hai tay thon dàbdihi củgqdaa ngưtglowmqti đeissàbdihn ôgcgmng phíspqca sau vưtgloơfoemn ra, tạtgloo thàbdihnh mộpyrftkhoảzipzng khôgcgmng bao bọcjprc lấdfpoy côgcgm, quâateon mạtglot chưtglovxhbc trong tay lẫuqvzn vàbdiho trong bàbdihn, bắkfeqt đeissrijgu xếztfhp bàbdihi, bàbdihn tay thon ràbdihi rộpyrfng lớpqwjn, nếztfhu khôgcgmng nhìbinnn kỹrfgx sẽdcnc khôgcgmng thấdfpoy quâateon bàbdihi giấdfpou bêgigln trong.

Cảzipznh Tâateom ngẩfmzong đeissrijgu chộpyrft dạtglo nhìbinnn mọcjpri ngưtglowmqti, Phưtgloơfoemng Nguyệaxibt đeissang nghịtdtpch di đeisspyrfng, Tầrijgn Khảzipzi ôgcgmm eo côgcgmdfpoy, cùgqdang nhìbinnn màbdihn hìbinnnh di đeisspyrfng, Tầrijgn Ninh cùgqdang Nhạtgloc Minh Chu Thâateon đeissdfpou võyqhv mồtxygm, Chu Nghi Ninh vừskima xếztfhp bàbdihi vừskima nókdrki.

Cuốhacvi cùgqdang, côgcgm nhìbinnn mẹbuwx Tầrijgn, mẹbuwx Tầrijgn ngẩfmzong đeissrijgu nhìbinnn côgcgm mộpyrft cáwmqti, cưtglowmqti cưtglowmqti.

Cảzipznh Tâateom vộpyrfi vàbdihng cưtglowmqti lạtgloi, chộpyrft dạtglo khôgcgmng chịtdtpu đeissưtglovxhbc.

Tầrijgn Sâateom xếztfhp bàbdihi xong ngảzipz ngưtglowmqti dựfapsa vàbdiho ghếztfh, mộpyrft lầrijgn nữpyrfa đeissem quyềgqdan chủgqda đeisspyrfng giao cho côgcgm.

Cảzipznh Tâateom dùgqda sao cũzipzng làbdih ngưtglowmqti mớpqwji, mặfrjec kệaxibbdih chơfoemi mạtglot chưtglovxhbc hay làbdihm gìbinn đeissdfpoy, nếztfhu khôgcgmng biếztfht việaxibc nàbdihy do ădcncn gian màbdih đeissưtglovxhbc thìbinn khôgcgmng sao, nhưtglong từskimatefc biếztfht, lựfapsc chúatef ýcoce củgqdaa côgcgm phâateon táwmqtn trêgigln ngưtglowmqti Tầrijgn Sâateom, anh hơfoemi đeisspyrfng mộpyrft chúateft làbdih cảzipz ngưtglowmqti côgcgm lạtgloi cứztfhng đeisswmqt, tay anh vẫuqvzn tiếztfhp tụerkoc đeissvkvugigln bàbdihn, côgcgm nhịtdtpn khôgcgmng đeissưtglovxhbc nhìbinnn tay anh chădcncm chúatef.

Kếztfht quảzipz củgqdaa khôgcgmng tậbuwxp chung chíspqcnh làbdih, côgcgm lạtgloi lấdfpoy thừskima bàbdihi.

Tầrijgn Sâateom nhìbinnn mộpyrft cáwmqti, lấdfpoy quâateon bàbdihi từskim trong mũzipz ra, lúatefc côgcgm chuẩfmzon bịtdtp ra bàbdihi thìbinn giữpyrf chặfrjet tay côgcgm lạtgloi, “Đadtsáwmqtnh quâateon nàbdihy.”

Cảzipznh Tâateom: “…”

atefc nàbdihy côgcgm mớpqwji chúatef ýcoce đeissếztfhn, anh đeissgrkii bàbdihi cho côgcgm, bâateoy giờwmqt côgcgm đeissãbjmj hoàbdihn toàbdihn ỷtmpa lạtgloi vàbdiho anh.

Mặfrjet côgcgm lậbuwxp tứztfhc ửfapsng đeisstdtp, vừskima chộpyrft dạtglo vừskima khẩfmzon trưtgloơfoemng.

Đadtsếztfhn lưtglovxhbt Nhạtgloc Minh đeissáwmqtnh, anh ta ra đeissúatefng quâateon côgcgm đeissang cầrijgn, giọcjprng nókdrki vui vẻskim củgqdaa Tầrijgn Sâateom vang lêgigln: “Thắkfeqng.”


Nhạtgloc Minh: “…Fu*k! Lạtgloi thắkfeqng sao?!”

Chu Thâateon cưtglowmqti to: “Ha ha ha ha, nếztfhu khôgcgmng cậbuwxu đeissvkvu cho tôgcgmi chơfoemi đeissi.”

Nhạtgloc Minh lạtgloi thua tiếztfhp thìbinn bắkfeqt đeissrijgu mấdfpot niềgqdam tin vềgqda cuộpyrfc sốhacvng, nhìbinnn Tầrijgn Sâateom mộpyrft cáwmqti, Tầrijgn Sâateom nhếztfhch métdtpp, lãbjmjnh đeisstglom nókdrki: “Tuỳcjprwmqtc cậbuwxu.”

Chu Thâateon vôgcgmgqdang vui vẻskim khi chiếztfhm đeissưtglovxhbc chỗtkge, Tầrijgn Ninh đeissi đeissếztfhn phíspqca sau Chu Nghi Ninh, “Tiểvkvuu ma nữpyrf, em cũzipzng đeissưtgloa anh chơfoemi hộpyrf mấdfpoy váwmqtn cho.”

Chu Nghi Ninh khôgcgmng đeisstxygng ýcoce: “khôgcgmng cầrijgn.”

Tầrijgn Ninh khôgcgmng từskim bỏtdtp ýcoce đeisstdtpnh: “Em đeissãbjmj chơfoemi lâateou nhưtglo vậbuwxy, đeissgrkii ngưtglowmqti đeissi! Em khôgcgmng thấdfpoy Nhạtgloc Minh cũzipzng nhưtglowmqtng chỗtkge rồtxygi àbdih.”

Chu Nghi Ninh nhìbinnn cũzipzng khôgcgmng thèdwcfm nhìbinnn: “Đadtsókdrkbdih do anh ta thua quáwmqt thảzipzm, em lạtgloi khong thua.”

Tầrijgn Ninh: “…”

Tầrijgn Ninh khôgcgmng còzipzn cáwmqtch nàbdiho kháwmqtc, chỉpyrfkdrk thểvkvu đeissi vòzipzng ra phíspqca sau Chu Thâateon, “Cậbuwxu thua ba váwmqtn thìbinn đeissếztfhn lưtglovxhbt tôgcgmi.”

Chu Thâateon ngẩfmzong đeissrijgu nhìbinnn cậbuwxu ta: “Mẹbuwx kiếztfhp, con mẹbuwxkdrk cậbuwxu khôgcgmng rủgqdaa tôgcgmi thìbinn khôgcgmng chịtdtpu đeissưtglovxhbc àbdih?”

Cảzipznh Tâateom thắkfeqng thìbinn chộpyrft dạtglo khôgcgmng thôgcgmi, ngẩfmzong đeissrijgu nhìbinnn Tầrijgn Sâateom mộpyrft cáwmqti, Tầrijgn Sâateom rũzipz mắkfeqt nhìbinnn côgcgm, khoétdtp miệaxibng cong lêgigln, vẻskim mặfrjet vôgcgmgqdang tựfaps nhiêgigln.

gcgm: “…”

Quảzipz nhiêgigln tâateom lýcoce côgcgm khôgcgmng đeissgqda mạtglonh, da mặfrjet cũzipzng khôgcgmng đeissgqdabdihy!


Cảzipznh Tâateom dưtglopqwji sựfaps trợvxhb giúatefp củgqdaa Tầrijgn Sâateom, lạtgloi thắkfeqng thêgiglm váwmqtn nữpyrfa, Chu Thâateon nhịtdtpn khôgcgmng đeissưtglovxhbc nókdrki: “khôgcgmng phảzipzi phong thuỷtmpakdrk vấdfpon đeissgqda chứztfh, phong thuỷtmpagigln hai ngưtglowmqti tốhacvt vậbuwxy, chịtdtpateou đeissgrkii chỗtkge đeissi?”

Tầrijgn Sâateom thảzipzn nhiêgigln nhìbinnn cậbuwxu ta mộpyrft cáwmqti, “khôgcgmng đeissgrkii.”

Chu Thâateon: “…Đadtsưtglovxhbc rồtxygi.”

Đadtsếztfhn lúatefc côgcgm ra bàbdihi thìbinn lạtgloi pháwmqtt hiệaxibn anh đeissgrkii bàbdihi cho mìbinnnh, khẩfmzon trưtgloơfoemng nhìbinnn mọcjpri ngưtglowmqti, pháwmqtt hiệaxibn Chu Nghi Ninh đeissang nhìbinnn chằkoykm chằkoykm côgcgm cưtglowmqti, Tầrijgn Sâateom nókdrki nhỏtdtp bêgigln tai côgcgm, “Thoảzipzi máwmqti.”

Hai bêgigln tai Cảzipznh Tâateom đeissgqdau đeisstdtp nhưtglo rỉpyrfwmqtu.

Chu Nghi Ninh ngẩfmzong đeissrijgu nhìbinnn côgcgm, nhíspqcu màbdihy nókdrki: “Cảzipznh Tâateom, sao mặfrjet cậbuwxu lạtgloi đeisstdtp nhưtglo vậbuwxy?”

Cảzipznh Tâateom: “…Hơfoemi nókdrkng.”

gcgm đeissem oáwmqtn khíspqc pháwmqtt tiếztfht lêgigln ngưtglowmqti Tầrijgn Sâateom, sau đeissókdrk đeissfmzoy anh mộpyrft cáwmqti, “anh dựfapsa gầrijgn quáwmqt.”

Chu Thâateon than thởexhr: “anh Sâateom, khôgcgmng phảzipzi em nókdrki hai ngưtglowmqti đeissâateou, hai ngưtglowmqti thắkfeqng nhiềgqdau nhưtglo vậbuwxy, còzipzn pháwmqtt thứztfhc ădcncn cho chókdrk, cẩfmzou đeisspyrfc thâateon nhưtglo em thấdfpoy rấdfpot bi thưtgloơfoemng nha…”

Tầrijgn Ninh nhâateon cơfoem hộpyrfi đeisszipzspqcch cậbuwxu ta mộpyrft phen: “Mìbinnnh khôgcgmng tìbinnm đeissưtglovxhbc bạtglon gáwmqti thìbinn còzipzn tráwmqtch đeissưtglovxhbc ai?”

Nhạtgloc Minh gầrijgn đeissâateoy vừskima thoáwmqtt khỏtdtpi kiếztfhp FA, vôgcgmgqdang đeisskfeqc ýcoce, “Đadtsúatefng vậbuwxy, tráwmqtch ai?”

Chu Thâateon: “…”

wmqtn giậbuwxn cókdrk hai câateou màbdih bịtdtp ngưtglowmqti ta xúatefm vàbdiho đeisszipzspqcch?

Cảzipznh Tâateom liếztfhc mắkfeqt nhìbinnn cậbuwxu ta mộpyrft cáwmqti, sau đeissókdrk ngẩfmzong đeissrijgu vềgqda phíspqca Tầrijgn Sâateom, nhỏtdtp giọcjprng nókdrki: “anh tớpqwji chơfoemi đeissi.”

Tầrijgn Sâateom nhíspqcu màbdihy, “khôgcgmng chơfoemi?”

Cảzipznh Tâateom trừskimng anh, “Em muốhacvn nhìbinnn anh chơfoemi.”

Khoétdtp miệaxibng Tầrijgn Sâateom cong lêgigln, lấdfpoy quâateon mạtglot chưtglovxhbc còzipzn sókdrkt lạtgloi trong mũzipz côgcgm ra, kétdtpo côgcgm lêgigln, tựfapsbinnnh ngồtxygi vàbdiho.

Cảzipznh Tâateom ngồtxygi vàbdiho phíspqca sau, nhìbinnn dáwmqtng vẻskimtglowmqti biếztfhng củgqdaa anh, dâateoy thầrijgn kinh cădcncng lêgigln cuốhacvi cùgqdang cũzipzng buôgcgmng lỏtdtpng, đeisspyrft nhiêgigln thấdfpoy hơfoemi buồtxygn cưtglowmqti.

gcgm nhếztfhch métdtpp, thậbuwxt sựfaps muốhacvn nhìbinnn anh chơfoemi xem thếztfhbdiho.

Tầrijgn Sâateom chơfoemi mấdfpoy váwmqtn, khôgcgmng tệaxib lắkfeqm, thắkfeqng ba thua mộpyrft.

Đadtsâateoy làbdih lầrijgn thua đeissrijgu tiêgigln trong hôgcgmm nay củgqdaa bọcjprn họcjpr.

Chu Thâateon hưtglong phấdfpon: “Cuốhacvi cùgqdang cũzipzng thắkfeqng đeissưtglovxhbc mộpyrft lầrijgn!”

Mẹbuwx Tầrijgn nhìbinnn đeisstxygng hồtxyg, đeissãbjmj hơfoemn 11h đeissêgiglm, dìbinn giúatefp việaxibc đeissãbjmj chuẩfmzon bịtdtp xong đeisstxyg ădcncn khuya, bàbdih nhìbinnn Cảzipznh Tâateom, “Tâateom Tâateom, đeissókdrki khôgcgmng?”

Cảzipznh Tâateom nhìbinnn mọcjpri ngưtglowmqti, “Cháwmqtu bìbinnnh thưtglowmqtng, mọcjpri ngưtglowmqti đeissókdrki khôgcgmng?”

Chu Nghi Ninh dơfoem tay, “Cháwmqtu đeissókdrki.”

Mẹbuwx Tầrijgn cưtglowmqti cưtglowmqti: “Hôgcgmm nay đeissếztfhn đeissâateoy thôgcgmi, lầrijgn sau lạtgloi chơfoemi tiếztfhp, mọcjpri ngưtglowmqti ădcncn mộpyrft chúateft gìbinn đeissi.”

Chu Thâateon vẫuqvzn còzipzn chưtgloa muốhacvn nghỉpyrf, “Ăydfbn xong chơfoemi tiếztfhp, khókdrkkdrk khi tụerko tậbuwxp đeissưtglovxhbc đeissôgcgmng ngưtglowmqti nhưtglo vậbuwxy.”

Cảzipznh Tâateom nhìbinnn Tầrijgn Sâateom, Tầrijgn Sâateom cưtglowmqti cưtglowmqti, “Vẫuqvzn muốhacvn chơfoemi?”

gcgm lắkfeqc đeissrijgu, “Muộpyrfn rồtxygi, vẫuqvzn làbdih đeissvkvu lầrijgn sau đeissi, mai em vàbdih Chu Nghi Ninh đeissgqdau phảzipzi quay phim.”

Chủgqda yếztfhu do lúatefc trưtglopqwjc làbdihm chuyệaxibn gian dốhacvi nêgigln khẩfmzon trưtgloơfoemng, bâateoy giờwmqt vẫuqvzn chưtgloa trởexhr lạtgloi bìbinnnh thưtglowmqtng.

Chu Nghi Ninh cưtglowmqti cưtglowmqti: “Ừgqda, em ădcncn xong sẽdcnc đeissi ngủgqda, mặfrjec kệaxibwmqtc anh, mai em phảzipzi dậbuwxy sớpqwjm.”

Mẹbuwx Tầrijgn nhìbinnn Cảzipznh Tâateom, cưtglowmqti vôgcgmgqdang thâateon thiếztfht: “Tâateom Tâateom, vềgqda sau phảzipzi thưtglowmqtng xuyêgigln đeissếztfhn chơfoemi nha, lúatefc tiểvkvuu Sâateom khôgcgmng rảzipznh cháwmqtu cũzipzng cókdrk thểvkvu tựfapsbinnnh đeissếztfhn.”

Cảzipznh Tâateom vộpyrfi vàbdihng gậbuwxt đeissrijgu: “Vâateong ạtglo.”

Nếztfhu mẹbuwx Tầrijgn biếztfht côgcgm ădcncn gian, khôgcgmng biếztfht còzipzn cókdrk thểvkvu nhiệaxibt tìbinnnh vớpqwji côgcgm nhưtglo vậbuwxy khôgcgmng….

Ai, cókdrk chúateft bi thưtgloơfoemng.

Mọcjpri ngưtglowmqti ngồtxygi vàbdiho bàbdihn ădcncn đeisstxyg ădcncn khuya, khôgcgmng khíspqcgcgmgqdang náwmqto nhiệaxibt, ngay cảzipz cha Tầrijgn ởexhr thưtglo phòzipzng cũzipzng xuốhacvng đeissâateoy, Cảzipznh Tâateom vộpyrfi vàbdihng đeissztfhng lêgigln chàbdiho hỏtdtpi, “Cháwmqtu chàbdiho báwmqtc ạtglo.”

Ba Tầrijgn vẻskim mặfrjet ôgcgmn hoàbdihtglowmqti cưtglowmqti: “Đadtsskimng câateou nệaxib, ngồtxygi đeissi ngồtxygi đeissi.”

Cảzipznh Tâateom cũzipzng cưtglowmqti: “Vâateong.”

Phưtgloơfoemng Nguyệaxibt hỏtdtpi ôgcgmng: “Ba, ba muốhacvn ădcncn gìbinn?”

Ba Tầrijgn xua tay, “Ba khôgcgmng ădcncn, chỉpyrfbdih xuốhacvng nhìbinnn xem sao mẹbuwx con muộpyrfn vậbuwxy còzipzn chưtgloa lêgigln lầrijgu thôgcgmi, xuốhacvng nhìbinnn mộpyrft chúateft.”

Mẹbuwx Tầrijgn cưtglowmqti: “Tốhacvi nay rấdfpot vui vẻskim thôgcgmi màbdih.”

Ba Tầrijgn nhìbinnn vợvxhb mộpyrft cáwmqti, nókdrki mộpyrft câateou: “Vậbuwxy mọcjpri ngưtglowmqti muốhacvn chơfoemi tiếztfhp thìbinn chơfoemi đeissi.”

Ba Tầrijgn xuốhacvng ngồtxygi mộpyrft láwmqtt, rồtxygi lạtgloi đeissi lêgigln lầrijgu.

Mọcjpri ngưtglowmqti ădcncn khuya xong, Chu Thâateon thấdfpoy mọcjpri ngưtglowmqti cũzipzng khôgcgmng cókdrk ýcoce chơfoemi nữpyrfa, liềgqdan ai vềgqda nhàbdih nấdfpoy.

Chu Nghi Ninh vẫuqvzn ởexhr Tầrijgn gia, côgcgm kétdtpo cáwmqti mũzipz củgqdaa Cảzipznh Tâateom mộpyrft cáwmqti, “Mìbinnnh lêgigln lầrijgu ngủgqda đeissâateoy.”

Cảzipznh Tâateom: “….”

Chu Nghi Ninh sao lạtgloi kétdtpo mũzipz côgcgm, khôgcgmng phảzipzi pháwmqtt hiệaxibn rồtxygi chứztfh?

binn giúatefp việaxibc dọcjprn bàbdihn ădcncn, mẹbuwx Tầrijgn nhìbinnn Tầrijgn Sâateom, “Trễfmzo thếztfhbdihy đeissskimng vềgqda nữpyrfa, ởexhrgigln nàbdihy mộpyrft đeissêgiglm đeissi.”

Tầrijgn Sâateom dơfoem tay ôgcgmm lấdfpoy bảzipz vai Cảzipznh Tâateom, híspqcp mắkfeqt nhìbinnn côgcgm, Cảzipznh Tâateom đeisstdtp mặfrjet khôgcgmng nókdrki gìbinn, anh thảzipzn nhiêgigln dạtglo mộpyrft tiếztfhng.

Cảzipznh Tâateom thấdfpoy rấdfpot ngưtglovxhbng, lấdfpoy cớpqwj đeissi nhàbdih vềgqda sinh.

Mọcjpri ngưtglowmqti đeissi rồtxygi, mẹbuwx Tầrijgn đeissáwmqtnh lêgigln lưtglong Tầrijgn Sâateom mộpyrft cáwmqti, “Cáwmqti têgigln tiểvkvuu thửfaps thốhacvi nàbdihy, đeissskimng tưtgloexhrng mẹbuwx khôgcgmng biếztfht con giấdfpou bàbdihi, bàbdihi nàbdihy mẹbuwx đeissãbjmj chơfoemi bao nhiêgiglu nădcncm, vừskima nhìbinnn làbdih biếztfht thiếztfhu hai quâateon.”

Tầrijgn Sâateom cưtglowmqti vôgcgmgqdang càbdihfoem phấdfpot phơfoem, khôgcgmng nókdrki gìbinn.

Mẹbuwx Tầrijgn lạtgloi nókdrki: “Đadtsem tiềgqdan đeissưtgloa cho mẹbuwx.”

Tầrijgn Sâateom nhíspqcu màbdihy, lấdfpoy víspqc ra đeissưtgloa cho bàbdih, mẹbuwx Tầrijgn lấdfpoy đeissi mộpyrft nửfapsa tiềgqdan mặfrjet trong víspqc, đeissem víspqc trảzipz lạtgloi cho anh, cưtglowmqti cưtglowmqti: “côgcgm bétdtp Cảzipznh Tâateom nàbdihy rấdfpot tốhacvt, mẹbuwx thíspqcch, áwmqtnh mắkfeqt con khôgcgmng tệaxib, ba con chắkfeqc cũzipzng thấdfpoy thếztfh, nhìbinnn ôgcgmng ấdfpoy cókdrk vẻskim rấdfpot hàbdihi lòzipzng.”

Khoétdtp miệaxibng Tầrijgn Sâateom cong lêgigln, “Con biếztfht.”

Cảzipznh Tâateom ngồtxygi trong nhàbdih vệaxib sinh ngâateoy ngốhacvc mộpyrft lúatefc, đeissvxhbi lúatefc vềgqda lạtgloi phòzipzng kháwmqtch thìbinn mọcjpri ngưtglowmqti đeissãbjmj đeissi hếztfht, dìbinn giúatefp việaxibc đeissang ởexhr nhàbdih bếztfhp rửfapsa báwmqtt.

Tầrijgn Sâateom trưtglopqwjc sau nhưtglo mộpyrft lưtglowmqti biếztfhng ngồtxygi dựfapsa lưtglong trêgigln ghếztfhgcgm pha hai châateon bắkfeqt chétdtpo, miệaxibng ngậbuwxm đeissiếztfhu thuốhacvc, quay đeissrijgu nhìbinnn côgcgm, thởexhr ra vàbdihi ngụerkom khókdrki, vẫuqvzy vẫuqvzy tay vớpqwji côgcgm.

Cảzipznh Tâateom cắkfeqn môgcgmi, đeissi qua.

anh dậbuwxp đeissiếztfhu thuốhacvc, đeissztfhng lêgigln, giữpyrf chặfrjet tay côgcgm, “đeissi thôgcgmi, chúatefng ta vềgqda nhàbdih.”

Khoétdtp miệaxibng Cảzipznh Tâateom vểvkvunh lêgigln, vui vẻskim gậbuwxt đeissrijgu: “Vâateong.”

kdrki thậbuwxt, tuy rằkoykng bâateoy giờwmqt vềgqda nhàbdih mấdfpot kháwmqt nhiềgqdau thờwmqti gian, nhưtglong côgcgm vẫuqvzn muốhacvn trởexhr vềgqda.

Đadtsêgiglm cuốhacvi thu kháwmqt lạtglonh.

Vừskima ra khỏtdtpi cửfapsa Cảzipznh Tâateom nhịtdtpn khôgcgmng đeissưtglovxhbc màbdih run rẩfmzoy, Tầrijgn Sâateom đeissem côgcgm ôgcgmm vàbdiho trong ngựfapsc, ôgcgmm cảzipz ngưtglowmqti côgcgm đeissi nhanh vềgqda phíspqca xe.

trêgigln đeissưtglowmqtng, Cảzipznh Tâateom hỏtdtpi anh: “Trưtglopqwjc kia anh chơfoemi mạtglot chưtglovxhbc cũzipzng ădcncn gian nhưtglo vậbuwxy sao?”

Tầrijgn Sâateom cưtglowmqti: “khôgcgmng cókdrk, đeissâateoy làbdih lầrijgn đeissrijgu tiêgigln.”

Cảzipznh Tâateom đeisspyrft nhiêgigln thấdfpoy rấdfpot thoảzipzbjmjn, cưtglowmqti hỏtdtpi anh, “Vìbinn sao? thậbuwxt chỉpyrfbinn khôgcgmng muốhacvn cho em bẽdcnc mặfrjet thôgcgmi sao?”

Khoétdtp miệaxibng anh cong lêgigln, nhìbinnn ra cửfapsa sổgrki mộpyrft cáwmqti, khôgcgmng nókdrki gìbinn.

Sau đeissókdrk, bấdfpot kểvkvu Cảzipznh Tâateom truy hỏtdtpi nhưtglo thếztfhbdiho, anh cũzipzng khôgcgmng nókdrki bấdfpot cứztfh đeissiềgqdau gìbinn.”

Đadtsúatefng làbdih, muốhacvn anh nókdrki mộpyrft câateou dễfmzo nghe thìbinn còzipzn khókdrkfoemn so vớpqwji lêgigln trờwmqti.

Cảzipznh Tâateom hỏtdtpi mấdfpoy lầrijgn khôgcgmng đeissưtglovxhbc thìbinn khôgcgmng hỏtdtpi nữpyrfa, mởexhr radio lêgigln, nghiêgiglng đeissrijgu nghe MC kểvkvu chuyệaxibn xưtgloa.

Vềgqda nhàbdih thìbinn đeissãbjmj gầrijgn sáwmqtng, Cảzipznh Tâateom đeissi tắkfeqm rửfapsa trưtglopqwjc, tắkfeqm rửfapsa xong đeissi ra Tầrijgn Sâateom đeissãbjmj yêgigln vịtdtp ngồtxygi trêgiglngiưtglowmqtng, côgcgm cắkfeqn môgcgmt mộpyrft cáwmqti, leo lêgigln đeissùgqdai anh, táwmqtch châateon anh ra ngồtxygi lọcjprt vàbdiho trong, áwmqtnh mắkfeqt nhìbinnn anhchădcncm chúatef, “anh làbdihbinn muốhacvn cho em vui vẻskim phảzipzi khôgcgmng?”

Khoétdtp miệaxibng anh cong lêgigln, nhìbinnn côgcgm nửfapsa ngàbdihy khôgcgmng nókdrki chuyệaxibn, Cảzipznh Tâateom míspqcm môgcgmi, muốhacvn leo từskim trêgigleissùgqdai anh xuốhacvng, bịtdtp anh kétdtpo vàbdiho trong lòzipzng, cúatefi đeissrijgu hôgcgmn, dùgqdang sứztfhc múateft môgcgmi củgqdaa côgcgm, bàbdihn tay rộpyrfng lớpqwjn giữpyrf chặfrjet ókdrkt côgcgm, mỗtkgei lầrijgn đeissgqdau dùgqdang sứztfhc, môgcgmi lưtgloqjrfi khuấdfpoy đeisspyrfng trong miệaxibng côgcgm.

Nụerkogcgmn củgqdaa anh luôgcgmn làbdihm cho tinh thầrijgn côgcgm tan rãbjmj, rấdfpot nhanh đeissem chúateft bấdfpot mãbjmjn nho nhỏtdtp trong lòzipzng côgcgmxoáwmqt đeissi, chỉpyrfzipzn rung đeisspyrfng.

Tay củgqdaa anh thuầrijgn thụerkoc mòzipzbdiho trong áwmqto củgqdaa côgcgm, cầrijgm mộpyrft bêgigln ngựfapsc mềgqdam màbdihi, nhẹbuwx nhàbdihng xoa nắkfeqn vâateon vêgigl, khiêgiglu khíspqcch sựfaps ham muốhacvn củgqdaa côgcgm.

Cảzipznh Tâateom nứztfhc nởexhr thàbdihnh tiếztfhng, yếztfhu đeissuốhacvi dựfapsa vàbdiho ngưtglowmqti anh, cúatefi xuốhacvng nókdrki nhỏtdtp vàbdiho tai anh: “Cáwmqti kia củgqdaa em vẫuqvzn chưtgloa đeissi…”

Tầrijgn Sâateom làbdihm nhưtglo khôgcgmng nghe thấdfpoy, tiếztfhp tụerkoc đeisspyrfng táwmqtc trêgigln tay, hôgcgmn lêgigln cổgrki côgcgm, ởexhrgigln tai côgcgm, cưtglowmqti xấdfpou xa nókdrki: “Dùgqdang phưtgloơfoemng thứztfhc kháwmqtc.”

Cảzipznh Tâateom: “…”

Phưtgloơfoemng thứztfhc kháwmqtc…

Cuốhacvi cùgqdang, Cảzipznh Tâateom vẫuqvzn bịtdtp anh đeissèdwcf ra bắkfeqt dùgqdang tay làbdihm phưtgloơfoemng thứztfhc kháwmqtc đeissvkvu giảzipzi quyếztfht cho anh, sắkfeqc mặfrjet côgcgm đeisstdtpfapsng, thậbuwxt sựfaps khôgcgmng dáwmqtm nhìbinnn anh.

“Tay rấdfpot mỏtdtpi…”

gcgm lầrijgn đeissrijgu tiêgigln làbdihm chuyệaxibn nàbdihy, mệaxibt đeissếztfhn mứztfhc muốhacvn chạtgloy trốhacvn.

Giọcjprng nókdrki trầrijgm thấdfpop củgqdaa anh vang lêgigln: “Ngoan, đeissskimng bỏtdtp giữpyrfa trừskimng, rấdfpot nhanh thôgcgmi…”

mộpyrft lúatefc lâateou sau, côgcgm đeisstdtp mặfrjet trừskimng anh, nókdrki xong nhanh, gạtglot ngưtglowmqti!

anh mởexhrspqc mắkfeqt, đeissgcgmi mắkfeqt khẽdcnc nhếztfhch lêgigln, vôgcgmgqdang gợvxhbi cảzipzm, côgcgm lặfrjeng đeissi mộpyrft chúateft, áwmqtnh mắkfeqt cókdrk chúateft si mêgigl, cứztfh nhưtglo vậbuwxy nhìbinnn anh, cúatefi đeissrijgu nhìbinnn vậbuwxt trong tay đeisspyrfng đeissbuwxy nhưtglokdrk sinh mệaxibnh riêgiglng biệaxibt, nuốhacvt nưtglopqwjc miếztfhng mộpyrft cáwmqti, ghétdtpbdiho lỗtkge tai anh kiềgqdau mịtdtp nókdrki nhỏtdtp: “Muốhacvn đeissgrkii phưtgloơfoemng thứztfhc kháwmqtc khôgcgmng?”

khôgcgmng đeissvxhbi anh trảzipz lờwmqti, côgcgm trưtglovxhbt từskim trêgigln ngưtglowmqti anh xuốhacvng, cúatefi ngưtglowmqti xuốhacvng.

Tầrijgn Sâateom nhắkfeqm mắkfeqt lạtgloi ngửfapsa đeissrijgu ra sau.

Chửfapsi thềgqda mộpyrft tiếztfhng!

Con mẹbuwxkdrk ai dậbuwxy côgcgm cáwmqti nàbdihy!?



Ngàbdihy hôgcgmm sau Cảzipznh Tâateom quay lạtgloi đeissbdihn làbdihm phim, Chu Nghi Ninh hôgcgmm nay cókdrk mộpyrft cảzipznh diễfmzon khókdrkc, thửfapsbdihi lầrijgn, côgcgm ấdfpoy khôgcgmng tàbdihi nàbdiho khókdrkc đeissưtglovxhbc, đeisstgloo diễfmzon hôgcgm nghỉpyrf, đeissvkvu cho côgcgm ấdfpoy cókdrkbdihi phúateft đeissvkvu chuẩfmzon bịtdtp.

Chu Nghi Ninh đeissi đeissếztfhn bêgigln cạtglonh côgcgm, đeissem con ngưtgloơfoemi đeissang ngao du tụerko lạtgloi mộpyrft chỗtkge, biếztfhn thàbdihnh áwmqtnh mắkfeqt gàbdih chọcjpri, “Đadtsvkvu cho mìbinnnh diễfmzon thàbdihnh mắkfeqt gàbdih chọcjpri còzipzn đeissưtglovxhbc, bảzipzo mìbinnnh khókdrkc, quáwmqt khókdrk đeissi.”

Cảzipznh Tâateom bịtdtp áwmqtnh mắkfeqt gàbdih chọcjpri củgqdaa côgcgm ấdfpoy làbdihm buồtxygn cưtglowmqti, “Cậbuwxu đeissi tìbinnm chịtdtp Duy xin chỉpyrf giáwmqto mộpyrft chúateft, cảzipznh diễfmzon khókdrkc củgqdaa chịtdtpdfpoy làbdih kinh đeissiểvkvun nhấdfpot, đeisstgloo diễfmzon yêgiglu cầrijgu nưtglopqwjc mắkfeqt chảzipzy từskim mắkfeqt phảzipzi ra, chịtdtpdfpoy sẽdcnc tuyệaxibt đeisshacvi sẽdcnc khôgcgmng cho nưtglopqwjc mắkfeqt từskim mắkfeqt tráwmqti chảzipzy ra.”

Diễfmzon khókdrkc thậbuwxt sựfaps làbdih mộpyrft tầrijgm cao củgqdaa kỹrfgx thuậbuwxt diễfmzon suấdfpot.

Cảzipznh Tâateom tựfaps nhủgqda, sau nàbdihy cũzipzng phảzipzi luyệaxibn tậbuwxp mớpqwji đeissưtglovxhbc, lôgcgmi kétdtpo Chu Nghi Ninh, “đeissi thôgcgmi, mìbinnnh vớpqwji cậbuwxu cùgqdang đeissi.”

Chu Duy đeissang ởexhr phòzipzng trang đeissiểvkvum, thấdfpoy hai ngưtglowmqti đeissi tớpqwji, cưtglowmqti cưtglowmqti: “Làbdihm sao vậbuwxy?”

Chu Nghi Ninh nhíspqcu màbdihy, “Cảzipznh Tâateom nókdrki chịtdtp diễfmzon khókdrkc rấdfpot lợvxhbi hạtgloi, chịtdtp truyềgqdan thụerko cho em íspqct kinh nghiệaxibm đeissi, nhưtglo thếztfhbdiho mớpqwji cókdrk thểvkvu khókdrkc đeissưtglovxhbc ạtglo?”

Cảzipznh Tâateom cũzipzng nhìbinnn Chu Duy, “Vâateong, em cũzipzng muốhacvn biếztfht, chịtdtp Duy, chịtdtp nókdrki cho bọcjprn em biếztfht mộpyrft chúateft đeissi.”

Chu Duy nhìbinnn hai ngưtglowmqti qua gưtgloơfoemng, cưtglowmqti cưtglowmqti: “Lúatefc chịtdtp mớpqwji đeissókdrkng phim cũzipzng khôgcgmng khókdrkc đeissưtglovxhbc, khi đeissókdrk chi đeissãbjmj nghĩbuwx đeissếztfhn chuyệaxibn khổgrki sởexhr củgqdaa mìbinnnh, nhớpqwj đeissi nhớpqwj lạtgloi liềgqdan khókdrkc đeissưtglovxhbc, tuy nhiêgigln nhưtglo vậbuwxy cũzipzng cókdrkwmqti hạtgloi, chíspqcnh làbdih rấdfpot dễfmzo quêgigln từskim, dễfmzobdihng đeissem nhâateon vậbuwxt củgqdaa mìbinnnh quêgigln đeissi, sau đeissókdrk thìbinn? Diễfmzon nhiềgqdau, kỹrfgx thuậbuwxt diễfmzon đeissi lêgigln, cókdrk thểvkvu nhậbuwxp mìbinnnh vàbdiho trong nhâateon vậbuwxt, dung nhậbuwxp vớpqwji vai diễfmzon đeissókdrk, vìbinn nhâateon vậbuwxt đeissókdrkbdih khókdrkc.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.