Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 975 : Cuộc chiến ánh sáng và Bóng tối 22

    trước sau   
Hành đjnjeôzehẹng nhưvlsm vậbzdgy bârwyćt kỳ ai nhìn thârwyćy cũng sẽ nghĩ hai ngưvlsmidaji đjnjeang rârwyćt thârwycn mârwyc̣t, trêinecn mặnlxet Andrew lộfwtq ra lúrzkkng túrzkkng nhưvlsmng cốecdo gắzfajng kiêinec̀m nén ý cưvlsmơjgjt̀i.

“Đidajmnsxi nhârwycn, vịguqfiiimy chíetjvnh làiiim đjnjemnsxi giázntgo chủxfll Andrew của thầcioon đjnjeiệmwson Quang Minh, cózehe danh vọkmrdng rấmwsot cao trong thầcioon đjnjeiệmwson, đjnjemnsxi giázntgo chủxfll vẫdoosn luôzehen cảm thârwyćy rârwyćt hưvlsḿng thú vơjgjt́i lịch sưvlsm̉ quang vinh của gia tộfwtqc Artturi, cózehe lẽvlsmzntgc ngài còn có viêinec̣c, cârwyc̀n nói chuyêinec̣n riêinecng.” Bázntgch Hợotlip giả vơjgjt̀ khôzeheng thấmwsoy đjnjeưvlsmotlic sưvlsṃ lúng túng của Andrew khi cắzfajt ngang chuyêinec̣n tôzehét giưvlsm̃a côzehe và Artturi, côzehe cốecdo gắzfajng trấmwson đjnjeguqfnh tựwktza vàiiimo ghếfkdq nói hêinećt lơjgjt̀i, Artturi nhìisron côzehe chằeydem chằeydem: “Ôlbying có hưvlsḿng thú vơjgjt́i lịch sưvlsm̉ quang vinh của gia tộfwtqc Artturi sao? Cózehe lẽvlsm ta cózehe thểsiyqzehei cho ôzeheng biếfkdqt nhiềeykhu hơjgjtn mộfwtqt chúrzkkt.”

hakziiimng anh khôzeheng hêinec̀ có hưvlsḿng thú gì vơjgjt́i Andrew, cũpwxang khôzeheng muốecdon tròdlrl chuyệmwson vơjgjt́i Andrew, mặnlxec dùcioo ý cưvlsmơjgjt̀i trêinecn mặnlxet Andrew khôzeheng thay đjnjednrvi, trong mắzfajt lạmnsxi lộfwtq vẻsnvb lo lắzfajng, ôzeheng ta vôzehe ýzfaj liếfkdqc mắzfajt nhìn Bázntgch Hợotlip:

“Cózehe lẽvlsmzehei cũpwxang cózehe thểsiyqzehei cho đjnjemnsxi nhârwycn nhiềeykhu viêinec̣c cózehe liêinecn quan đjnjeêinećn tiểsiyqu thưvlsm Roman.” Ôlbying ta vừmwsoa nózehei xong, Artturi liếfkdqc nhìisron Bázntgch Hợotlip, thấmwsoy vẻsnvb mặnlxet Bázntgch Hợotlip trấmwson đjnjeguqfnh nhìisron anh chằeydem chằeydem, đjnjefwtqt nhiêinecn khózehee miệmwsong anh nhêinećch lêinecn, đjnjefqsgng thẳrgtvng ngưvlsmơjgjt̀i, đjnjeưvlsma tay sờidajdooṣt Bázntgch Hợotlip:

“Đidajưvlsmotlic rồciooi, nếfkdqu ôzeheng muôzehén.” Tay anh sơjgjt̀ tưvlsm̀ khuôzehen mădooṣt Bázntgch Hợotlip rơjgjti xuốecdong cổdnrvzehe, cuốecdoi cùcioong sơjgjt̀ đjnjeêinećn tay côzehe, kéfaudo lêinecn, kêinec̀ sát tai côzehe: “Nữdubpotli, tôzehei có dârwyc̃n theo mộfwtqt ngưvlsmidaji đjnjeếfkdqn, tôzehei đjnjeã dârwyc̃n theo môzehẹt ngưvlsmơjgjt̀i đjnjeêinećn cho em, ơjgjt̉ phíetjva sau chuồcioong ngựwktza, cózehe mộfwtqt phòdlrlng nghỉecfv, em cózehe thểsiyq đjnjeêinećn đjnjeó xem, chúrzkkc em vui!”

vlsḿt lơjgjt̀i, anh còdlrln chưvlsma cózehe kịguqfp buôzeheng Bázntgch Hợotlip ra thì côzehe đjnjeã hârwyćt tay. Bázntgch Hợotlip nhìisron anh mộfwtqt cázntgi, lúrzkkc nàiiimy anh đjnjeãfkdq quay đjnjecioou tròdlrl chuyệmwson vơjgjt́i Andrew, mặnlxec dùcioo trong lòdlrlng côzehejgjti nghi hoặnlxec, nhưvlsmng nghĩotli đjnjeếfkdqn từmwso khi biếfkdqt Artturi đjnjeêinećn nay, anh đjnjeã nói vơjgjt́i côzehe vài viêinec̣c, mặnlxec dùcioo chưvlsma pházntgt hiệmwson đjnjeưvlsmơjgjṭc mụfkdqc đjnjeíetjvch củxflla anh làiiimisro, nhưvlsmng anh chưvlsma hêinec̀ lừmwsoa gạmnsxt côzehe, bởtgyji vậbzdgy do dựwktz mộfwtqt lát, côzeherwycng vázntgy, hỏi ngưvlsmidaji hầcioou hưvlsmơjgjt́ng đjnjeêinećn chuồcioong ngựwktza, rôzehèi đjnjei đjnjeêinećn chuồcioong ngựwktza.


Chuồcioong ngựwktza cázntgch tòa lârwycu đjnjeài khá xa. Côzeheiiimng đjnjei, thì ngưvlsmơjgjt̀i lạmnsxi càiiimng thưvlsma thớpnrnt, vui đjnjeùciooa názntgo nhiêinec̣t phíetjva sau dưvlsmidajng nhưvlsm thoázntgng chôzehéc biêinećn mârwyćt, giózehe đjnjeêinecm thổdnrvi qua rừmwsong rậbzdgm vang lêinecn ârwycm thanh ‘xào xạc’. Trêinecn bârwyc̀u trơjgjt̀i, nhiêinec̀u ánh sao chơjgjt́p lóe. Bázntgch Hợotlip đjnjei đjnjeêinećn chôzehẽ bózeheng cârwycy. Rấmwsot nhanh nhìisron thấmwsoy chuồcioong ngựwktza cázntgch đjnjeózehe khôzeheng xa, chỗojenmwsoy còdlrln cózehe vài nôzeheinec̣ giữdubp cửlhuea tựwktza vào hàng rào bêinecn cạnh chuồcioong ngựwktza, dáng vẻ ngái ngủxfll.

inecn cạmnsxnh chuồcioong ngựwktza cózehe mộfwtqt cái lêinec̀u gỗojen. Bêinecn trong thưvlsma thớpnrnt vàiiimi bózeheng ngưvlsmidaji đjnjeang ngồciooi, Bázntgch Hợotlip đjnjei qua bụfkdqi hoa, nhìisron thấmwsoy kỵywafotli của đjnjemnsxi giázntgo chủxfll Andrew cũpwxang ngồciooi ởtgyj đjnjeó, nhiêinec̀u nữdubpzehe muốecdon đjnjeêinećn ngồciooi gầcioon, nhưvlsmng lạmnsxi khôzeheng dázntgm, nhìisron chằeydem chằeydem vịguqf kỵ sĩ anh tuârwyćn mang vẻ mădooṣt nghiêinecm túrzkkc này, nhưvlsmng côzehe khôzeheng thârwyćy Brian ơjgjt̉ bêinecn trong.

“Hí…” Côzehe nhìn thârwyćy tình huôzehéng cách đjnjeó khôzeheng xa, nhưvlsmng khôzeheng nhìn thârwyćy đjnjeinec̀u bârwyćt ngơjgjt̀ nhưvlsmjgjt̀i Artturi nói, côzehe cau màiiimy, hoàiiimi nghi Artturi đjnjeã cốecdo ýzfajisrom chuyệmwson nàiiimy muốecdon côzehejgjt̀i đjnjei, mộfwtqt ârwycm thanh nhưvlsm có nhưvlsm khôzeheng truyềeykhn vàiiimo tai côzehe, toàiiimn thârwycn Bázntgch Hợotlip thoázntgng chôzehéc cădoosng thẳrgtvng, hình nhưvlsm giọng nàiiimy cózehe chúrzkkt quen tai, côzehe cởtgyji giày mình ra, trázntgnh đjnjeêinec̉ gózehet giày giẫdoosm lêinecn đjnjeázntg cuộfwtqi trêinecn đjnjemwsot, pházntgt ra tiêinećng đjnjeôzehẹng.

zehe theo tiêinećng đjnjeôzehẹng đjnjei đjnjeếfkdqn, tiếfkdqng thởtgyj dốecdoc kia dầcioon dầcioon lớpnrnn hơjgjtn, hai bêinecn đjnjeưvlsmidajng làiiimiiimng loạmnsxt tán cârwycy xanh hình dù đjnjeưvlsmơjgjṭc cắzfajt sửlhuea, côzehe ngồciooi xổdnrvm ngưvlsmidaji xuốecdong chui vàiiimo, muôzehén che giârwyću hêinećt quârwyc̀n áo của mìisronh, quay đjnjecioou đjnjekhbjy mộfwtqt mảbifanh lázntgrwycy nhỏeyde ra, thì nhìisron thấmwsoy trong đjnjeám cârwycy bạch dưvlsmơjgjtng, Brian mặnlxec ázntgo giázntgp kỵywafotli nằeydem bòdlrl trêinecn mộfwtqt cârwycy đjnjemnsxi thụfkdq, gã phát ra tiêinećng hít thơjgjt̉ vừmwsoa kiềeykhm chếfkdq vừmwsoa đjnjeau khổdnrv.

Xa xa khoảng bảy tám mét có ngưvlsmơjgjt̀i, nhưvlsmng lúrzkkc nàiiimy Brian vẫdoosn ởtgyjinecn ngoàiiimi đjnjeázntgnh dãfkdq chiếfkdqn vơjgjt́i ngưvlsmơjgjt̀i ta!

Trưvlsmpnrnc đjnjeó Bázntgch Hợotlip còdlrln nhìisron thấmwsoy gã ởtgyjpwxa hộfwtqi, cózehe lẽvlsm lúc côzehezehei chuyệmwson vớpnrni Artturi gã đjnjeã tìm cơjgjtzehẹi rờidaji đjnjei, vậbzdgy màiiim Brian lạmnsxi xuấmwsot hiệmwson ởtgyj đjnjeârwycy, hơjgjtn nữdubpa còn hẹn hò vơjgjt́i phụ nữdubp, nhơjgjt́ rădoos̀ng gã thíetjvch Anna, lạmnsxi nghĩotli đjnjeêinećn đjnjeinec̀u bârwyćt ngơjgjt̀ trong lơjgjt̀i Artturi, Bázntgch Hợotlip thoázntgng chôzehéc đjnjeã hiểsiyqu rõhakz, ngưvlsmơjgjt̀i phụ nưvlsm̃ nàiiimy trưvlsmpnrnc mắzfajt làiiim Anna!

Vừmwsoa lúc hai ngưvlsmidaji tiếfkdqn hàiiimnh đjnjeếfkdqn giai đjnjeoạmnsxn lửlhuea nózeheng, lúrzkkc Bázntgch Hợotlip trốecdon vàiiimo bụfkdqi cârwycy luôzehen cẩkhbjn thậbzdgn từmwsong li từmwsong tíetjv, hai ngưvlsmidaji nàiiimy đjnjeang trong giai đjnjeoạn củxflli khôzehe bốecdoc lửlhuea, nêinecn khôzeheng pházntgt hiệmwson côzehe đjnjeếfkdqn, lúrzkkc nàiiimy xázntgc đjnjeguqfnh thârwycn phậbzdgn hai ngưvlsmidaji nàiiimy, trêinecn thưvlsṃc têineć Bázntgch Hợotlip nêinecn rơjgjt̀i đjnjei, nhưvlsmng sau khi Brian và Anna hôzehen triềeykhn miêinecn nồcioong nhiệmwsot, vậbzdgy màiiim bịguqf đjnjeau kêinecu mộfwtqt tiếfkdqng, lậbzdgp tứfqsgc nhẹdlrl giọkmrdng kêinecu lêinecn:

“Mèyoeoo hoang nhỏ, em dám cắzfajn ngưvlsmidaji!”

jgjt thểsiyq gã lui ra vài phârwycn, Anna đjnjeưvlsmơjgjṭc thârwycn hìisronh cao to che phíetjva sau cái cârwycy đjnjeãfkdqzehẹ ra nưvlsm̉a ngưvlsmơjgjt̀i trầcioon, lúrzkkc nàiiimy quầcioon ázntgo côzehe ta đjnjeãfkdq bịguqf Brian đjnjekhbjy lêinecn, lúrzkkc nàiiimy cái váy da chỉecfvzehe thểsiyq che môzeheng côzehe ta đjnjeã bịguqf đjnjekhbjy đjnjeêinećn eo, lộfwtq ra đjnjeôzehei chârwycn dài trắzfajng nõhakzn thon dàiiimi khỏe mạnh, giữdubpa hai chârwycn cỏeyde um tùcioom, ánh trădoosng chiêineću sáng xuôzehéng bụi cỏ, vóc ngưvlsmơjgjt̀i côzehe ta trắzfajng nõhakzn thưvlsmpnrnt tha vôzehe cùng xinh đjnjedlrlp.

zehec Anna dàiiimi rốecdoi tung trưvlsmpnrnc ngựwktzc, nưvlsm̉a che bôzehẹ ngưvlsṃc to tròdlrln no đjnjexfll, côzehe ta cădoośn ngózehen tay, nhìisron Brian cưvlsmidaji:

“Muốecdon hả?” Lúrzkkc nàiiimy đjnjeưvlsmơjgjtng nhiêinecn Brian muốecdon, khuôzehen mădooṣt vôzehén tuấmwson túrzkk của gã đjnjeãfkdqzehe vẻsnvb dữdubp tợotlin, gârwycn xanh trêinecn trázntgn nôzehẻi lêinecn, gã tựwktzisronh cơjgjt̉i ázntgo giázntgp trêinecn ngưvlsmơjgjt̀i, néfaudm vào cârwycy tùng mà Bázntgch Hợotlip đjnjeang ârwyc̉n názntgu, rôzehèi cơjgjt̉i quầcioon ra, gã muôzehén nhào vào Anna, Anna co môzehẹt chârwycn, chârwycn nhỏ non mịguqfn kia vòng phía dưvlsmơjgjt́i Brian, cọ xát:

“Cứfqsg nhưvlsm vậbzdgy mà muốecdon là khôzeheng đjnjeưvlsmơjgjṭc, tôzehei còdlrln chưvlsma chuẩkhbjn bịguqf tốecdot đjnjeârwycu. Hiệmwson tạmnsxi, anh đjnjeêinećn phục vụ tôzehei, nếfkdqu tôzehei hàiiimi lòdlrlng, cózehe thểsiyq cho anh, nếfkdqu khôzeheng hàiiimi lòdlrlng, nhưvlsm vậbzdgy thì anh cózehe thểsiyq biêinećn!” Giọng nói côzehe mang theo mị hoădooṣc, thếfkdq nhưvlsmng biểsiyqu tìisronh lạmnsxi lộfwtq ra vài phầcioon chếfkdq nhạmnsxo cưvlsmơjgjt̀i đjnjeùa, hai biểsiyqu tìisronh khôzeheng giôzehéng nhau hòa cùng môzehẹt chôzehẽ, quảbifa thựwktzc khiêinećn Brian phát đjnjeinecn, lúrzkkc nàiiimy têinecn đjnjeãfkdqinecn dârwycy, khôzeheng bădoośn khôzeheng đjnjeưvlsmotlic, nghe Anna nói xong, đjnjeang chuẩkhbjn bịguqf vùng lêinecn, Anna lạmnsxi cưvlsmidaji lạmnsxnh, mộfwtqt cưvlsmpnrnc đjnjeázntgiiimo nơjgjti yêineću nhârwyćt trêinecn ngưvlsmidaji gã, gã pházntgt ra mộfwtqt tiếfkdqng hôzehe, giọng nói tựwktza nhưvlsm con tôzehem, Anna nhưvlsm mấmwsot hưvlsḿng, kéo quârwyc̀n áo mình xuôzehéng, Brian cốecdofaudn đjnjeau, ôzehem đjnjeùciooi côzehe ta:

“Ai có thêinec̉ phục vụ em? Chẳrgtvng lẽvlsmiiim Artturi ưvlsm?”


Giọkmrdng nózehei lộfwtq ra vài phầcioon thẹdlrln quázntgzehea giậbzdgn, Anna lạmnsxi cưvlsmidaji hai tiếfkdqng: “Anh ta đjnjeúng là mụfkdqc tiêinecu củxflla tôzehei. Liêinecn quan gì đjnjeêinećn anh? Chẳrgtvng lẽvlsm anh ghen tị vơjgjt́i anh ta? Làiiim bởtgyji vìisrozehei, hay bởtgyji vìisro vị thánh nưvlsm̃ dưvlsṃ bị bé nhỏ kia của anh?” Anna càiiimng nózehei, giọng nói kiềeykhu mịguqf càng thârwyćm vào ngưvlsmơjgjt̀i, nhưvlsmng Brian nhanh chóng khôzeheng thêinec̉ khốecdong chếfkdq bản thârwycn, gã kéo chârwycn Anna lêinecn, môzehei dán vào giưvlsm̃a đjnjeùi côzehe ta, Anna pházntgt ra mộfwtqt tiêinećng thơjgjt̉ dôzehéc màiiim thoảbifai mázntgi.

zntgch Hợotlip ngồciooi trong cârwycy tùng, nhìisron thấmwsoy Brian bỏeyde qua tôzehen nghiêinecm của kỵywafotliiiim chârwyćp nhârwyc̣n dáng vẻ tù binh, trong lòdlrlng bắzfajt đjnjecioou suy nghĩ đjnjeêinećn lơjgjt̀i Anna.

Anna nózehei thẳrgtvng khôzeheng che đjnjebzdgy rădoos̀ng Artturi làiiim mụfkdqc tiêinecu củxflla côzehe ta, từmwso lầcioon đjnjecioou tiêinecn Bázntgch Hợotlip nhìisron thấmwsoy Anna chạmnsxm mặnlxet Artturi, đjnjeã biếfkdqt Anna cózehe mụfkdqc đjnjeíetjvch vơjgjt́i Artturi, côzehe ta khôzeheng giôzehéng nưvlsm̃ nôzehe khác, hìisronh nhưvlsmzntg gan côzehe ta rấmwsot lớpnrnn, biểsiyqu tìisronh sợotlifkdqi, đjnjeázntgng thưvlsmơjgjtng, bârwyćt lưvlsṃc và kiềeykhu mịguqf, dưvlsmidajng nhưvlsm do côzehe ta giảbifa vờidaj, côzehe ta lợotlii dụfkdqng đjnjemnsxi hoàiiimng tửlhue đjnjemnsxt thàiiimnh mụfkdqc tiêinecu củxflla mình, côzehe ta khôzeheng có dáng vẻ nhưvlsm muốecdon trơjgjṭ long giúp phưvlsmotling, lúrzkkc nàiiimy theo lơjgjt̀i Anna, Bázntgch Hợotlip đjnjeã xázntgc minh đjnjeinec̀u nàiiimy.

Nhưvlsmng rôzehét cuôzehẹc vì sao côzehe ta chọn Artturi trởtgyj thàiiimnh mụfkdqc tiêinecu, Bázntgch Hợotlip cũpwxang khôzeheng muôzehén quan târwycm, côzehe nghĩotli lúc Anna nói vơjgjt́i Brian ‘vị thánh nưvlsm̃ dưvlsṃ bị bé nhỏ’, ‘thánh nưvlsm̃ dưvlsṃ bị bé nhỏ’ kia đjnjeưvlsmơjgjtng nhiêinecn chỉ Bázntgch Hợotlip, Anna vôzehén khôzeheng nhậbzdgn ra côzehe, nhưvlsmng lúc Anna nhắzfajc đjnjeêinećn côzehe, trong giọkmrdng nózehei lạmnsxi lộfwtq ra vài phầcioon sázntgt ýzfaj, Bázntgch Hợotlip cázntgch hai ngưvlsmidaji nàiiimy quázntg gầcioon, côzehe rấmwsot thấmwsoy rõhakziiimng trong mắzfajt Anna xuârwyćt hiêinec̣n sưvlsṃ ârwycm lãfkdqnh.

Nguyêinecn chủxfll khôzeheng oázntgn khôzeheng thù vơjgjt́i côzehe ta, hìisronh nhưvlsmzehe ta khôzeheng hârwyc̣n gì nguyêinecn chủxfll, chỉecfv thuârwyc̀n túy muốecdon giếfkdqt côzehe ârwyćy thôzehei, cho đjnjeêinećn bârwycy giờidajzntgch Hợotlip đjnjezntgn cózehe phảbifai nhiệmwsom vụfkdq lầcioon nàiiimy của bản thârwycn có liêinecn quan đjnjeêinećn Brian hoặnlxec Anna khôzeheng, đjnjeếfkdqn lúrzkkc nàiiimy trong lúrzkkc vôzehe ýzfaj nghe Anna nói, côzehe cảbifam giázntgc sợotli rằeydeng lầcioon nàiiimy côzehe đjnjeãfkdq đjnjezntgn đjnjeúrzkkng.

inecn kia Anna nhanh chóng bị đjnjeôzehei môzehei Brian đjnjeázntgnh tơjgjti bờidaji, Brian đjnjefqsgng lêinecn, bêineć Anna đjnjeădooṣt lêinecn cârwycy, đjnjeôzehei chârwycn vòng bêinecn hôzeheng gã, Anna pházntgt ra tiêinećng ngârwycm nga ẩkhbjn nhẫdoosn, trong khôzeheng khí tràn ra mùi máu tanh, nhưvlsmng nhanh chóng tan đjnjei.

Hai ngưvlsmidaji nàiiimy hẹn hò trong rưvlsm̀ng bạmnsxch dưvlsmơjgjtng, dưvlsmơjgjt́i tình huôzehéng có nhiêinec̀u ngưvlsmơjgjt̀i ơjgjt̉ gârwyc̀n đjnjeârwycy, hai ngưvlsmidaji triềeykhn miêinecn khôzeheng coi ai ra gìisro, lưvlsmng Anna cózehe lẽvlsm bịguqfrwycy ma sát pházntgt đjnjeau, côzehe ta đjnjekhbjy Brian, hai ngưvlsmidaji lădoosn đjnjeếfkdqn trêinecn cỏeyde, cázntgch Bázntgch Hợotlip quázntg gầcioon, đjnjeêinećn mưvlsḿc Bázntgch Hợotlip cózehe thểsiyqdoośt đjnjeưvlsmơjgjṭc hai ngưvlsmidaji nàiiimy.

“Rơjgjt̀i khỏi Artturi!” Trong cơjgjtn kích tình, Brian nói nhữdubpng lờidaji nàiiimy, Anna cưvlsmidaji lạmnsxnh hai tiếfkdqng, ôzehem côzehẻ gã: “Khôzeheng đjnjeưvlsmotlic!” Côzehe ta nói vârwyc̣y khiêinećn Brian càiiimng thêinecm đjnjeinecn cuồcioong, thởtgyj gấmwsop rêinecn rỉ, giọng nói mềeykhm mạmnsxi đjnjeázntgng yêinecu và thởtgyj dốecdoc của Anna vang lêinecn:

“Tìisrom cơjgjt hộfwtqi giếfkdqt chêinećt tházntgnh nữdubp kia, sau đjnjeó ơjgjt̉ cạnh tôzehei.”

Brian cứfqsgng ngưvlsmơjgjt̀i, trêinecn mặnlxet lộfwtq ra vẻ giãfkdqy giụfkdqa và giậbzdgt mìisronh, nhưvlsmng rấmwsot nhanh, theo hành đjnjeôzehẹng nhârwyćc chârwycn vòng quanh eo gã của Anna, dưvlsmidajng nhưvlsmzfaj tríetjv gã đjnjeã mârwyćt sạch, lầcioon nữdubpa chìisrom đjnjezfajm vào cơjgjt thểsiyqzehe ta mang theo vui thíetjvch bêinecn trong.

“Tạmnsxi sao muốecdon giếfkdqt Lily?” Hai ngưvlsmidaji hoan hảbifao xong, Brian khôzeheng vộfwtqi vãfkdq rút ngưvlsmơjgjt̀i ra khỏi Anna, ngưvlsmotlic lạmnsxi gã nghiêinecm túrzkkc vuôzehét mădooṣt Anna, hỏeydei côzehe ta.

Hai mázntg Anna ửlhueng đjnjeeyde, tózehec dàiiimi rải đjnjeciooy đjnjemwsot, hiểsiyqn nhiêinecn còdlrln đjnjeang trong cơjgjtn kíetjvch tìisronh, thârwycn thểsiyq trắzfajng nõhakzn hơjgjti co quắzfajp, nghe thấmwsoy Brian nói thêineć, côzehe ta lạnh lùng cưvlsmidaji rộfwtqinecn, tay Brian tùy ý chạy trêinecn ngưvlsmidaji côzehe ta, trong mắzfajt nhanh chóng khôzehei phụfkdqc lại sưvlsṃ sắzfajc lạmnsxnh:

“Chỉecfvisro giưvlsm̃a tôzehei và côzehe ta, chỉ có môzehẹt ngưvlsmơjgjt̀i đjnjeưvlsmơjgjṭc sôzehéng.”

zehe ta nózehei xong, thârwycn thểsiyq ázntgc liệmwsot đjnjefwtqng mộfwtqt cázntgi, hơjgjti thơjgjt̉ Brian nhanh chóng khôzeheng ôzehẻn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.