Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 607 : Uyển Tình cô phát hỏa

    trước sau   
“Tớnmnj cảxlpkm thấrvfiy cáibffi nàrjxcy rấrvfit cósadp thịbogm trưcdvcdbgkng, cósadp thểdtbd chuyểdtbdn thểdtbd thàrjxcnh truyệcufbn tranh, đdtbdósadpng phim, hoặfngyc cósadp thểdtbd quay phim mấrvfiy trăbqhpm tậexcyp giốvjmzng nhưcdvc Hỉwbdwcdvcơycceng Dưcdvcơycceng! Sau đdtbdósadp ra xung quanh………Kiếzfeom rấrvfit nhiềwrmru tiềwrmrn a? Khẳihpnng đdtbdbogmnh xảxlpky ra! Ngốvjmzc tửuszi mớnmnji khôgiging ra đdtbdâycpeu!”

Uyểdtbdn Tìuszinh trởdbgk mặfngyt xem thưcdvcdbgkng mộsxapt cáibffi, cáibffm ơyccen côgigiibffn thàrjxcnh vớnmnji mìuszinh: “Cậexcyu tớnmnji làrjxcm gìuszi? Sẽoiad khôgiging chuyêdlnwn môgigin tớnmnji gọjtzfi em viếzfeot nàrjxcy nọjtzf đdtbdi?”

“Ai! Tớnmnj tớnmnji tìuszim cậexcyu xem bảxlpkn thiếzfeot kếzfeo!” Thiêdlnwn Tuyếzfeot thởdbgkrjxci, tìuszim kiếzfeom USB ởdbgk trong túcdvci sáibffch, sau đdtbdósadp ngẩcbhxng đdtbdzsibu nósadpi vớnmnji Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng, “Máibffy tíxlpknh~”

Hai tay Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng vòuszing ởdbgk trưcdvcnmnjc ngựznydc, vẫhbzfn khôgiging nhúcdvcc nhíxlpkch tựznyda vàrjxco trêdlnwn sôgigi pha, sắycpec mặfngyt thựznydc thốvjmzi, biểdtbdu tìuszinh rõxqdrrjxcng làrjxc “Dựznyda vàrjxco cáibffi gìuszi muốvjmzn anh lấrvfiy máibffy tíxlpknh cho em”.

Uyểdtbdn Tìuszinh nhìuszin anh nhưcdvc vậexcyy, vừhbjra muốvjmzn nósadpi chuyệcufbn, Thiêdlnwn Tuyếzfeot képasqo dàrjxci âycpem đdtbdiệcufbu mởdbgk miệcufbng: “Anh hai ~ mưcdvcdtbdn máibffy tíxlpknh củvzkwa anh mộsxapt chúcdvct ~”

Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng lặfngyng đdtbdi mộsxapt chúcdvct, đdtbddtbdng dậexcyy đdtbdi vàrjxco phòuszing lấrvfiy máibffy tíxlpknh.


Uyểdtbdn Tìuszinh đdtbdresz mồzsibgigii, Đuupjinh Đuupjinh dùrdping chiêdlnwu nàrjxcy ởdbgk trêdlnwn ngưcdvcdbgki củvzkwa Đuupjang Đuupjang hữbdfnu dụxqdrng, nguyêdlnwn lai Thiêdlnwn Tuyếzfeot dùrdping chiêdlnwu nàrjxcy ởdbgk trêdlnwn ngưcdvcdbgki Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng cũwrmrng hữbdfnu dụxqdrng! Muộsxapi khốvjmzng thậexcyt sựznydrjxc mộsxapt cáibffi sinh vậexcyt kỳznyd lạuand!

Mởdbgkibffy tíxlpknh ra, cắycpem USB vàrjxco, Thiêdlnwn Tuyếzfeot vừhbjra mởdbgkbqhpn kiệcufbn vừhbjra nósadpi: “Ýuewmcdvcdbgkng quảxlpkng cáibffo đdtbdãfjekibffc đdtbdbogmnh, tìuszim mộsxapt cáibffi côgiging ty nhỏznyd, chờdbgkibffc đdtbdbogmnh đdtbdưcdvcdtbdc bao bìuszi, làrjxcsadp thểdtbd chụxqdrp ảxlpknh tốvjmzt.”

Uyểdtbdn Tìuszinh gậexcyt đdtbdzsibu, cũwrmrng khôgiging cósadp hỏznydi côgigirjxcibffi dạuandng ýzxwxcdvcdbgkng gìuszi, kia xem nhưcdvcrjxcxlpk mậexcyt thưcdvcơycceng mạuandi đdtbdi? Trêdlnwn máibffy tíxlpknh, đdtbdvzkw kiểdtbdu dáibffng bao bìuszi đdtbdưcdvcdtbdc thiếzfeot kếzfeo, cósadp cảxlpkm hứdtbdng nghệcufb thuậexcyt, cósadp khi cósadpyccei thởdbgk mạuandnh truyềwrmrn vàrjxco. Chuyêdlnwn nghiệcufbp đdtbdúcdvcng làrjxc khôgiging giốvjmzng vớnmnji, Uyểdtbdn Tìuszinh nghĩzfeo đdtbdếzfeon bứdtbdc tranh kia củvzkwa bảxlpkn thâycpen, quyếzfeot đdtbdibffn tựznyd ti.

“Cậexcyu cảxlpkm thấrvfiy ngưcdvcdbgki nàrjxco tốvjmzt?” Thiêdlnwn Tuyếzfeot hỏznydi, “Tớnmnj thậexcyt sựznyd khôgiging biếzfeot chọjtzfn nhưcdvc thếzfeorjxco.”

“Tớnmnjrjxco cósadp biếzfeot? Tớnmnj cảxlpkm thấrvfiy tấrvfit cảxlpk đdtbdwrmru tốvjmzt.”

“Cậexcyu lấrvfiy áibffnh mắycpet củvzkwa ngưcdvcdbgki tiêdlnwu thụxqdr xem, bêdlnwn nàrjxco sẽoiadrjxcm cậexcyu mua!”

Uyểdtbdn Tìuszinh nhìuszin hồzsibi lâycpeu: “Nósadpi thậexcyt……Làrjxcm táibffc phẩcbhxm nghệcufb thuậexcyt triểdtbdn lãfjekm, tớnmnj thấrvfiy khôgiging sai, còuszin trưcdvcng bàrjxcy ởdbgk cửuszia hàrjxcng đdtbddtbd cho tớnmnj mua…….Tớnmnj khảxlpkbqhpng cũwrmrng sẽoiad khôgiging mua. Loạuandi khuynh hứdtbdng cảxlpkm xúcdvcc hòuszia phong cáibffch, khôgiging cósadpuszi kháibffc vớnmnji nhữbdfnng sảxlpkn phẩcbhxm lớnmnjn kháibffc. Nhưcdvcng Tuyếzfeot thịbogm khôgiging phảxlpki làrjxcibffi têdlnwn nổreszi tiếzfeong, lạuandi làrjxc lầzsibn đdtbdzsibu tiêdlnwn làrjxcm nưcdvcnmnjc hoa, cho dùrdpisadp chiêdlnwu bàrjxci làrjxc Sweet, cũwrmrng tìuszinh nguyệcufbn lựznyda chọjtzfn Lan Khấrvfiu, Chanel đdtbdi?”

Thiêdlnwn Tuyếzfeot gậexcyt đdtbdzsibu: “Cậexcyu nósadpi đdtbdúcdvcng, cho nêdlnwn tớnmnj thậexcyt sựznydgigi lựznydc. Tớnmnjsadpi mộsxapt lầzsibn nữbdfna muốvjmzn đdtbdfngyc biệcufbt đdtbdiểdtbdm, đdtbdfngyc biệcufbt đdtbdiểdtbdm, nhữbdfnng màrjxc bọjtzfn hắycpen lạuandi làrjxcm khôgiging đdtbdưcdvcdtbdc. Bằapckng khôgiging liềwrmrn giốvjmzng nhưcdvcrjxcng ven đdtbdưcdvcdbgkng, nàrjxco cósadp cảxlpkm giáibffc làrjxc sảxlpkn phẩcbhxm cao cấrvfip?”

Uyểdtbdn Tìuszinh trầzsibm mặfngyc mộsxapt láibfft, chỉwbdwrjxco mộsxapt cáibffi trong đdtbdósadpsadpi: “Cáibffi nàrjxcy đdtbdi, còuszin rấrvfit trong sáibffng thuầzsibn khiếzfeot. Trưcdvcnmnjc tiêdlnwn cósadp thểdtbd bắycpet đdtbdzsibu đdtbdiệcufbu thấrvfip tuyếzfeon đdtbdưcdvcdbgkng, khôgiging nhấrvfit đdtbdbogmnh phảxlpki mộsxapt lầzsibn làrjxc nổreszi tiếzfeong. Chờdbgksadp ngưcdvcdbgki dùrdping qua, tựznyd nhiêdlnwn sẽoiad truyềwrmrn ra danh tiếzfeong.”

“Cũwrmrng đdtbdúcdvcng.” Thiêdlnwn Tuyếzfeot cũwrmrng chỉwbdwsadp thểdtbd hỳznyd vọjtzfng cho làrjxc nhưcdvc vậexcyy, dùrdpi sao côgigiwrmrng muốvjmzn pháibfft triểdtbdn trang phụxqdrc trưcdvcnmnjc, cáibffi nàrjxcy cũwrmrng khôgiging gấrvfip.

Đuupjiệcufbn thoạuandi củvzkwa Uyểdtbdn Tìuszinh đdtbdsxapt nhiêdlnwn vang lêdlnwn, côgigi lấrvfiy lạuandi đdtbdâycpey, nósadpi: “Biêdlnwn tậexcyp nhàrjxc sảxlpkn xuấrvfit.”

Thiêdlnwn Tuyếzfeot vàrjxc Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng lậexcyp tứdtbdc an tĩzfeonh lạuandi.

Uyểdtbdn Tìuszinh nghe đdtbdiệcufbn thoạuandi, âycpem thanh biêdlnwn tậexcyp kíxlpkch đdtbdsxapng truyềwrmrn đdtbdếzfeon: “Uyểdtbdn Tìuszinh, côgigi pháibfft hỏznyda! Sáibffch củvzkwa côgigi pháibfft hỏznyda!”


“A?” Pháibfft hỏznyda? Làrjxcm sao cósadp thểdtbdsadp hỏznyda đdtbdâycpeu? Côgigi theo bảxlpkn năbqhpng nhìuszin vềwrmr phíxlpka Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng.

Mụxqdrc Thiêdlnwn Dưcdvcơycceng nhíxlpku màrjxcy, căbqhpn bảxlpkn khôgiging biếzfeot xảxlpky ra chuyệcufbn gìuszi.

“Trêdlnwn vi báibffc củvzkwa côgigi! Trêdlnwn vi báibffc!” Biêdlnwn tậexcyp hôgigi.

“Nga.” Uyểdtbdn Tìuszinh nhỏznyd giọjtzfng nhìuszin Thiêdlnwn Tuyếzfeot nósadpi, “Vi báibffc.”

Thiêdlnwn Tuyếzfeot lậexcyp tứdtbdc mởdbgk vi báibffc ra, trêdlnwn vi báibffc.

Biêdlnwn tậexcyp nósadpi: “Côgigi đdtbdreszi sốvjmzrjxci khoảxlpkn củvzkwa côgigi đdtbdi, cáibff nhâycpen tôgigii tin côgigi!”

“Tốvjmzt, tôgigii tắycpet máibffy trưcdvcnmnjc.”

“Đuupjdtbdt chúcdvct! Hiệcufbn tạuandi rấrvfit nhiềwrmru ngưcdvcdbgki hỏznydi sáibffch củvzkwa côgigi, trêdlnwn mạuandng báibffn hàrjxcng đdtbdrjxcn, chúcdvcng ta quyếzfeot đdtbdbogmnh in thêdlnwm, côgigiuszim thờdbgki gian đdtbdếzfeon kýzxwx hợdtbdp đdtbdzsibng.”

“Đuupjưcdvcdtbdc.” Uyểdtbdn Tìuszinh cúcdvcp đdtbdiệcufbn thoạuandi, đdtbdreszi sốvjmzrjxci khoảxlpkn củvzkwa mìuszinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.