Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 569 : Lại muốn động kinh

    trước sau   
Uyểinprn Tìpfvunh vàfcbx bạozshn họjoklc đwlqhi ra khỏydmzi phòinprng, bạozshn họjoklc nócriti: “Khôxbgwng nghĩnrrw tớsjyyi anh ta cócrit bạozshn gáuysvi...... Ai, quảmemn nhiêlwdsn làfcbx đwlqhàfcbxn ôxbgwng tốvqryt ——”

“Anh ấokezy chưhthfa nócriti cócrit bạozshn gáuysvi a!” Đvsqgcndpt nhiêlwdsn cócrit ngưhthflrqwi kêlwdsu lêlwdsn “Anh ấokezy chỉdsplcriti anh ấokezy đwlqhãmxcv gặajmzp tìpfvunh yêlwdsu.”

“A? Chẳvsqgng lẽoakv...... Kỳlwds thậatomt anh ấokezy cócrit bạozshn trai?!”

“Quảmemn nhiêlwdsn đwlqhàfcbxn ôxbgwng tốvqryt đwlqhjpcru cócrit bạozshn trai!”

“Trờlrqwi ạozsh, vậatomy mìpfvunh chúqqqfc phúqqqfc cho anh ấokezy!”

Uyểinprn Tìpfvunh ngâwebyy ngưhthflrqwi, khôxbgwng thểinprfcbxo? Vậatomy dìpfvu Quảmemnn...... Nêlwdsn khócritc, hay nêlwdsn cưhthflrqwi?


Uyểinprn Tìpfvunh vàfcbx bạozshn họjoklc chia đwlqhưhthflrqwng ra đwlqhi, mộcndpt mìpfvunh côxbgw đwlqhi ra ngoàfcbxi trưhthflrqwng, sắvrffp tớsjyyi cổlclrng trưhthflrqwng thìpfvu nghe cócrit ngưhthflrqwi kêlwdsu côxbgw: “Uyểinprn Tìpfvunh!”

Uyểinprn Tìpfvunh sửrjseng sốvqryt, quay đwlqhwebyu, thấokezy Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn hăcbwgng háuysvi bừwebyng bừwebyng đwlqhi tớsjyyi.

Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn trêlwdsn tay vừwebya cầwebym tàfcbxi liệmfuou dùtdvang làfcbxm tọjokla đwlqhàfcbxm, đwlqhi tớsjyyi nócriti: “Khôxbgwng nghĩnrrw tớsjyyi lạozshi gặajmzp cậatomu ởlkza trưhthflrqwng......”

Uyểinprn Tìpfvunh gậatomt đwlqhwebyu: “Mìpfvunh cũpvtcng khôxbgwng nghĩnrrw đwlqhếlwdsn.”

“Cậatomu hiệmfuon tạozshi......”

“Đvsqgozshi họjoklc năcbwgm 3.” Uyểinprn Tìpfvunh nócriti.

Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn gậatomt đwlqhwebyu: “Cùtdvang đwlqhi đwlqhi.”

Uyểinprn Tìpfvunh hơkwpyi do dựdjeb, dùtdva sao cũpvtcng đwlqhjpcru phảmemni ra cổlclrng trưhthflrqwng, chỉdsplcrit thểinpr chầwebym chậatomm đwlqhi cùtdvang vớsjyyi cậatomu ấokezy.

“Nghe mẹrjsepfvunh nócriti cậatomu cócrit con rồcuxdi?” Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn hỏydmzi.

Uyểinprn Tìpfvunh vộcndpi vàfcbxng gậatomt đwlqhwebyu.

Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn thởlkzafcbxi: “Khôxbgwng nghĩnrrw tớsjyyi cậatomu vàfcbx Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng thậatomt sựdjeb đwlqhếlwdsn vớsjyyi nhau......”

Uyểinprn Tìpfvunh khôxbgwng biếlwdst nêlwdsn nócriti cáuysvi gìpfvu, chỉdsplcrit thểinpr trầwebym mặajmzc.

“Cậatomu biếlwdst khôxbgwng, cậatomu hạozshi mìpfvunh thậatomt thảmemnm! Mẹrjsepfvunh nócriti cậatomu đwlqhjpcru đwlqhãmxcvcrit con, màfcbxpfvunh......”


“Cậatomu khôxbgwng phảmemni đwlqhãmxcv gặajmzp tìpfvunh yêlwdsu rồcuxdi sao?” Uyểinprn Tìpfvunh cưhthflrqwi.

Cậatomu ta đwlqhau đwlqhwebyu nócriti: “Cho nêlwdsn đwlqhàfcbxnh phảmemni nhanh đwlqhem ngưhthflrqwi vềjpcr nhàfcbx, lấokezp kíbhuin miệmfuong mẹrjsepfvunh!”

criti tớsjyyi đwlqhâwebyy, hai ngưhthflrqwi đwlqhi ra tớsjyyi đwlqhưhthflrqwng cáuysvi. Uyểinprn Tìpfvunh đwlqhang suy nghĩnrrwlwdsn cáuysvo từweby cậatomu ấokezy nhưhthf thếlwdsfcbxo, đwlqhcndpt nhiêlwdsn cócrit mộcndpt ngưhthflrqwi đwlqhgvyjng vàfcbxo, trựdjebc tiếlwdsp đwlqhâwebym xầwebym vàfcbxo lòinprng Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn.

Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn hoảmemnng sợcbwg, khôxbgwng bịrilu khốvqryng chếlwds lui từwebyng bưhthfsjyyc, hai tay đwlqhzkye lấokezy ngưhthflrqwi đwlqhócrit, thuậatomn tiệmfuon đwlqhbxxqy ra bêlwdsn ngoàfcbxi, hiểinprn nhiêlwdsn làfcbx khôxbgwng muốvqryn làfcbxm tổlclrn thưhthfơkwpyng đwlqhvqryi phưhthfơkwpyng, nhưhthfng khôxbgwng nghĩnrrw tớsjyyi đwlqhvqryi phưhthfơkwpyng lạozshi chiếlwdsm tiệmfuon nghi. Nhưhthfng ngay sau đwlqhócrit, cậatomu ta thởlkza phàfcbxo mộcndpt hơkwpyi, khôxbgwng đwlqhinpr ýqtba tớsjyyi nữlrqwa màfcbxfcbx hổlclrn hểinprn quáuysvt: “An Tiểinpru Kếlwdst em đwlqhlwdsn rồcuxdi! Trêlwdsn đwlqhưhthflrqwng chạozshy loạozshn lung tung!”

Uyểinprn Tìpfvunh vừwebya nghe, nhìpfvun qua, làfcbx mộcndpt côxbgwuysvi mặajmzc áuysvo khoáuysvc màfcbxu hồcuxdng nhạozsht, tưhthfơkwpyi cưhthflrqwi sáuysvng ngờlrqwi.

An Tiểinpru Kếlwdst vòinprng tay qua cổlclr cậatomu ấokezy, cưhthflrqwi nócriti: “Nghe nócriti anh giảmemn bộcndp trong mắvrfft khôxbgwng cócritxbgwuysvi kháuysvc, luyếlwdsn tiếlwdsc em chịriluu mộcndpt chúqqqft ủcuxdy khuấokezt a?”

“Đvsqgeaqpng vữlrqwng!” Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn sắvrffc mặajmzt khẽoakv biếlwdsn thàfcbxnh hồcuxdng, giọjoklng nócriti mang ýqtba ra lệmfuonh.

An Tiểinpru Kếlwdst le lưhthfzkyei, chậatomm rãmxcvi buôxbgwng cậatomu ta ra, đwlqheaqpng vữlrqwng, sau đwlqhócrit thấokezy đwlqhưhthfcbwgc Uyểinprn Tìpfvunh, sắvrffc mặajmzt cứeaqpng đwlqhlrqw. Chợcbwgt, côxbgw ta vừwebya cưhthflrqwi vừwebya nhìpfvun Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn: “Ai vậatomy a?” Vừwebya mớsjyyi nócriti cậatomu ấokezy giảmemn bộcndp trong mắvrfft khôxbgwng cócritxbgwuysvi nàfcbxo kháuysvc, cậatomu ta liềjpcrn pháuysv hủcuxdy lờlrqwi củcuxda mìpfvunh!

“Em gáuysvi anh.”

An Tiểinpru Kếlwdst dừwebyng mộcndpt chúqqqft, thựdjebc bìpfvunh tĩnrrwnh hỏydmzi: “Anh cócrit em gáuysvi?”

Uyểinprn Tìpfvunh nghe ra đwlqhưhthfcbwgc, côxbgwokezy cócrit chúqqqft mấokezt hứeaqpng.

“Làfcbxm em gáuysvi. Mẹrjse anh nhậatomn con gáuysvi nuôxbgwi.”

“Àmemn......” An Tiểinpru Kếlwdst khôxbgwng hỏydmzi lạozshi cáuysvi gìpfvu, nhưhthfng rõbxxqfcbxng tâwebym tìpfvunh khôxbgwng tốvqryt, cúqqqfi đwlqhwebyu đwlqháuysv đwlqháuysv đwlqhưhthflrqwng cáuysvi, khôxbgwng nócriti lờlrqwi nàfcbxo. Khôxbgwng phảmemni côxbgw keo kiệmfuot, màfcbxfcbx trong lờlrqwi nócriti Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn sơkwpy hởlkza nhiềjpcru lắvrffm. Côxbgw đwlqhãmxcv đwlqhi qua nhàfcbx anh, khôxbgwng nghe anh ấokezy vàfcbx mẹrjsecrit đwlqhjpcr cậatomp qua a!


Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn cũpvtcng muốvqryn rờlrqwi khỏydmzi vấokezn đwlqhjpcrfcbxy, sau đwlqhócrit đwlqhôxbgwi lờlrqwi nócriti lạozshi nócriti khôxbgwng rõbxxqfcbxng lắvrffm, đwlqhàfcbxnh phảmemni cầwebym tay côxbgw, nócriti vớsjyyi Uyểinprn Tìpfvunh: “Cùtdvang nhau ăcbwgn cơkwpym nha?”

“Khôxbgwng đwlqhưhthfcbwgc.” Uyểinprn Tìpfvunh nócriti “Mìpfvunh còinprn cócrit việmfuoc, lầwebyn kháuysvc đwlqhi.”

“Gặajmzp dịrilup liềjpcrn cùtdvang nhau đwlqhi đwlqhi.” An Tiểinpru Kếlwdst ngẩbxxqng đwlqhwebyu.

Uyểinprn Tìpfvunh nhìpfvun côxbgw, vẻuluj mặajmzt rốvqryi rắvrffm, thầwebym nghĩnrrw: côxbgwbxxqfcbxng khócrit chịriluu, còinprn đwlqhòinpri cùtdvang mộcndpt chỗyzmouysvi gìpfvu a?

qqqfc nàfcbxy, đwlqhvqryi diệmfuon đwlqhưhthflrqwng cáuysvi truyềjpcrn đwlqhếlwdsn tiếlwdsng la: “Mẹrjse ——”

Uyểinprn Tìpfvunh mạozshnh mẽoakv ngẩbxxqng đwlqhwebyu, thấokezy xe Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng đwlqheaqpng ởlkza ven đwlqhưhthflrqwng, nhịrilun khôxbgwng đwlqhưhthfcbwgc trong lòinprng run lêlwdsn. Đvsqginh Đvsqginh Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng ghévpmifcbxo bêlwdsn cửrjsea sổlclr, hưhthfsjyyng côxbgw ngoắvrffc ngoắvrffc. Côxbgw lậatomp tứeaqpc nócriti: “Ôydmzng xãmxcvfcbx con mìpfvunh đwlqhếlwdsn đwlqhâwebyy, mìpfvunh đwlqhi trưhthfsjyyc, lầwebyn kháuysvc liêlwdsn hệmfuo đwlqhi.”

An Tiểinpru Kếlwdst vừwebya nghe, lậatomp tứeaqpc vui vẻuluj, thấokezy côxbgw phảmemni đwlqhi, chạozshy theo côxbgw, lấokezy danh thiếlwdsp trêlwdsn ngưhthflrqwi Quảmemnn Hạozsho Nhiêlwdsn ra: “Nha, đwlqhâwebyy làfcbx danh thiếlwdsp củcuxda anh ấokezy.” Nguyêlwdsn lai cócrit chồcuxdng cócrit con nha, vậatomy khôxbgwng phảmemni tìpfvunh đwlqhriluch ~HOHO!

Uyểinprn Tìpfvunh nhìpfvun thoáuysvng qua: “Đvsqgưhthfcbwgc rồcuxdi, tốvqryi nay mìpfvunh sẽoakv gọjokli đwlqhiệmfuon thoạozshi cho cáuysvc cậatomu.” Nócriti xong thừwebya dịrilup đwlqhèvrffn xanh, chạozshy vềjpcrhthfsjyyng đwlqhvqryi diệmfuon đwlqhưhthflrqwng.

xbgw liếlwdsc mắvrfft Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng đwlqhang ngồcuxdi bêlwdsn tay láuysvi mộcndpt cáuysvi rồcuxdi ngồcuxdi vàfcbxo ghếlwds phíbhuia sau.

“Mẹrjse......” Đvsqginh Đvsqginh Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng đwlqhi lạozshi gầwebyn “Chúqqqffcbx chịrilu kia làfcbx ai a?”

“Làfcbx chúqqqffcbxpfvu.” Uyểinprn Tìpfvunh buồcuxdn cưhthflrqwi sửrjsea lạozshi cho đwlqhúqqqfng, pháuysvt hiệmfuon ôxbgwxbgw chuyểinprn đwlqhcndpng, nhìpfvun thoáuysvng qua Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng đwlqhang khôxbgwng nócriti mộcndpt lờlrqwi. Chậatomc, anh sẽoakv khôxbgwng phảmemni còinprn so bìpfvu đwlqhi? Thậatomt sựdjebfcbx bấokezt đwlqhvrffc dĩnrrwfcbx.

“Vìpfvu sao khôxbgwng mờlrqwi chúqqqfpfvu vềjpcr nhàfcbx ăcbwgn cơkwpym?” Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng hỏydmzi.

“Lầwebyn kháuysvc mờlrqwi nha.” Uyểinprn Tìpfvunh nhìpfvun thoáuysvng qua danh thiếlwdsp trong tay, do dựdjeb mộcndpt chúqqqft rồcuxdi cũpvtcng bỏydmzfcbxo trong túqqqfi.


“Mẹrjse, con cho mẹrjse xem bứeaqpc tranh hôxbgwm nay con vẽoakv.” Đvsqginh Đvsqginh mởlkzaqqqfi sáuysvch ra, hévpmi ra bứeaqpc tranh màfcbxu nưhthfsjyyc xinh đwlqhrjsep “Mẹrjse, mẹrjse xem đwlqhâwebyy làfcbx bứeaqpc tranh củcuxda con.”

“Còinprn cócrit bứeaqpc tranh củcuxda con.” Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng cũpvtcng đwlqhem tranh màfcbxu nưhthfsjyyc lấokezy ra nữlrqwa.

Uyểinprn Tìpfvunh nhìpfvun thoáuysvng qua, vuốvqryt đwlqhwebyu bọjokln chúqqqfng, nócriti: “Rấokezt đwlqhrjsep nha ~”

“Con thíbhuich nhấokezt vẽoakv tranh! Thíbhuich hơkwpyn so vớsjyyi ca háuysvt khiêlwdsu vũpvtc!” Đvsqginh Đvsqginh đwlqhem bứeaqpc tranh bảmemno bốvqryi thu hồcuxdi lạozshi “Láuysvt nữlrqwa đwlqhưhthfa ôxbgwng cốvqryfcbxfcbx cốvqry xem.”

“Đvsqgưhthfcbwgc.” Uyểinprn Tìpfvunh hôxbgwn bọjokln chúqqqfng, nhìpfvun Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng phíbhuia trưhthfsjyyc.

Rấokezt nhanh đwlqhi tớsjyyi Lan Đvsqgìpfvunh Nhãmxcvhthf, Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng ngừwebyng xe, Uyểinprn Tìpfvunh mang theo đwlqheaqpa nhỏydmz xuốvqryng xe, đwlqhem cặajmzp sáuysvch đwlqheo lêlwdsn lưhthfng bọjokln chúqqqfng. Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng đwlqhi tớsjyyi, ôxbgwm lấokezy Đvsqginh Đvsqginh. Uyểinprn Tìpfvunh cũpvtcng ôxbgwm Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng, nhìpfvun chăcbwgm chúqqqffcbxo vẻuluj mặajmzt anh. Anh quay đwlqhwebyu lạozshi: “Sao vậatomy?”

Uyểinprn Tìpfvunh lắvrffc đwlqhwebyu.

Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng cưhthflrqwi nhạozsht mộcndpt chúqqqft, sau khi vàfcbxo thang máuysvy, đwlqhcndpt nhiêlwdsn nócriti: “Gọjokli cho em vàfcbxi cuộcndpc đwlqhiệmfuon thoạozshi, em khôxbgwng nghe.”

Uyểinprn Tìpfvunh sửrjseng sốvqryt, lắvrffp bắvrffp nócriti: “Bởlkzai vìpfvu đwlqhi họjoklc, im … im lặajmzng, sau lạozshi…lạozshi nghe tọjokla đwlqhàfcbxm..... Anh ——”

Đvsqginh ——

Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng ôxbgwm con gáuysvi đwlqhi ra ngoàfcbxi, Uyểinprn Tìpfvunh vộcndpi vàfcbxng đwlqhuổlclri kịrilup, khuôxbgwn mặajmzt u sầwebyu. Ngưhthflrqwi nàfcbxy lạozshi muốvqryn đwlqhcndpng kinh sao?

Bởlkzai vìpfvuxbgwm nay côxbgw vềjpcr trễpvtc, bảmemno mẫwdcyu đwlqhãmxcvfcbxm cơkwpym. Mụgvyjc lãmxcvo gia vàfcbx Kim lãmxcvo phu nhâwebyn chơkwpyi cờlrqwlkza ban côxbgwng, Đvsqginh Đvsqginh Đvsqgưhthfơkwpyng Đvsqgưhthfơkwpyng chạozshy tớsjyyi, theo châwebyn bọjokln họjoklcriti chuyệmfuon pháuysvt sinh trong trưhthflrqwng họjoklc.

Uyểinprn Tìpfvunh vàfcbx Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng cùtdvang nhau trởlkza vềjpcr phòinprng, thay quầwebyn áuysvo, bỏydmzuysvch ra......

Uyểinprn Tìpfvunh nócriti: “Cậatomu ấokezy đwlqhi giảmemnng bàfcbxi ởlkza trưhthflrqwng họjoklc.”

“A?” Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng sửrjseng sốvqryt “Em vừwebya mớsjyyi nócriti em đwlqhang nghe tọjokla đwlqhàfcbxm.”

“...... Em trưhthfsjyyc đwlqhócrit khôxbgwng biếlwdst làfcbx tọjokla đwlqhàfcbxm củcuxda cậatomu ấokezy.”

Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng vốvqryn cócrit chúqqqft khôxbgwng thoảmemni máuysvi, nghe đwlqhếlwdsn đwlqhócrit, rốvqryt cụgvyjc nổlclri giậatomn: “Em cho rằrjseng anh chưhthfa từwebyng họjoklc đwlqhozshi họjoklc đwlqhi?!” Tọjokla đwlqhàfcbxm đwlqhjpcru cócrit thôxbgwng báuysvo, trêlwdsn thôxbgwng báuysvo cáuysvi gìpfvupvtcng viếlwdst ràfcbxnh mạozshch, côxbgw lạozshi khôxbgwng biếlwdst?!

Uyểinprn Tìpfvunh quay đwlqhwebyu nhìpfvun anh, trong mắvrfft khiếlwdsp sợcbwg: “Anh...... Anh vẫwdcyn khôxbgwng tin em?” Nócriti xong đwlqhcndpt nhiêlwdsn cảmemnm thấokezy rấokezt khócrit chịriluu. Mẹrjsexbgw khôxbgwng còinprn, anh nếlwdsu khôxbgwng tin côxbgw, côxbgwpfvum ai khócritc a?

Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng dừwebyng mộcndpt chúqqqft, tâwebym tìpfvunh hơkwpyi dịriluu đwlqhi nócriti: “Anh tin. Nhưhthfng em khôxbgwng cầwebyn phảmemni nơkwpym nớsjyyp lo sợcbwg, cuốvqryi cùtdvang đwlqhem chuyệmfuon liêlwdsn quan cùtdvang cậatomu ta gạozsht anh!”

“Em nócriti vớsjyyi anh làfcbx sựdjeb thậatomt......”

Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng sửrjseng sốvqryt, chẳvsqgng lẽoakv thậatomt sựdjeb trùtdvang hợcbwgp, hiểinpru lầwebym? Anh bấokezt đwlqhvrffc dĩnrrwcriti: “Đvsqgwebyng khócritc, ăcbwgn cơkwpym đwlqhi.”

Sau khi đwlqhi ngủcuxd, hai ngưhthflrqwi mớsjyyi bắvrfft đwlqhwebyu chậatomm rãmxcvi nócriti chuyệmfuon nàfcbxy. Uyểinprn Tìpfvunh nócriti nguyêlwdsn nhâwebyn nghe giảmemnng tọjokla đwlqhàfcbxm, Mụgvyjc Thiêlwdsn Dưhthfơkwpyng tin, cũpvtcng khôxbgwng tứeaqpc giậatomn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.