Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 528 : Ngọt ngào phát ngấy

    trước sau   
Mụcjzkc lãgchoo gia thậgdgwt lâatshu khôuxymng gặeuuxp cáfzwvc tiểtktxu bảyxsto bảyxsto, ra lệlwhanh bắvhzet Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng đsjhhưrynba Uyểtktxn Tìmaatnh cùtxtcng đsjhháfzwvm nhỏqugr vềngdx nhàmlrx! Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng nómnlti vớogzgi Uyểtktxn Tìmaatnh: “Ôzzxqng nộdtivi chắvhzec chắvhzen sẽenhy thúrynbc giụcjzkc chúrynbng ta kếgdwtt hôuxymn, gọhpiai em cùtxtcng đsjhháfzwvm nhỏqugr chuyểtktxn qua đsjhhómnltmsuu.

Uyểtktxn Tìmaatnh trong lòlrblng nhảyxsty dựmsuung, dừxfhung mộdtivt chúrynbt, liếgdwtc anh: “Vậgdgwy còlrbln anh?”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng ôuxymm eo nhỏqugr củmaata côuxym, ngọhpiat ngàmlrxo nómnlti: “Em thửffljmnlti xem? Anh cầrelsu hôuxymn khổdzyq cựmsuuc nhưrynb vậgdgwy, chờlrbl em lâatshu nhưrynb vậgdgwy, em khôuxymng quan tâatshm tớogzgi anh chúrynbt nàmlrxo sao?”

“Hừxfhu! Sẽenhy khôuxymng quan tâatshm anh ~ loạuahin hoa đsjhhàmlrxo nhiềngdxu, mắvhzet khôuxymng thấoooty tâatshm khôuxymng phiềngdxn......”

“Vềngdx sau tuyệlwhat đsjhhtwtui sẽenhy khôuxymng!” Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng chỉhyagrrnpn trờlrbli thềngdx. Uyểtktxn Tìmaatnh biểtktxu hiệlwhan rõlrzumlrx đsjhhang ghen, trong lòlrblng anh thậgdgwp phầrelsn thỏqugra mãgchon, dịzzxqu dàmlrxng hỏqugri: “Em muốtwtun chuyểtktxn qua đsjhhómnltmsuu trưrynbogzgc khôuxymng? Ôzzxqng nómnlti nómnlti mỗzfgdi ngàmlrxy muốtwtun nhìmaatn thấoooty đsjhháfzwvm nhỏqugr, em lạuahii cứaftw chạuahiy tớogzgi chạuahiy lui màmlrx khôuxymng cómnlt phưrynbơfzwvng tiệlwhan? Dùtxtc sao chúrynbng ta sớogzgm hay muộdtivn sẽenhy kếgdwtt hôuxymn.”

“Ôzzxqng nộdtivi đsjhhoootng ýzfgd sao? Chuyệlwhan em cùtxtcng Từxfhu Trọhpiang......”


“Anh sẽenhymnlti vớogzgi anh ta.” Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng đsjhhtktx tay trêrrnpn mũlskii côuxym nghịzzxqch nghịzzxqch mộdtivt chúrynbt: “Yêrrnpn tâatshm đsjhhi, ôuxymng nộdtivi thậgdgwt đsjhhãgcho cởmsuui mởmsuu rồoooti. Ôzzxqng còlrbln dặeuuxn anh đsjhhxfhung làmlrxm khómnlt dễsxgz Từxfhu gia, bởmsuui vìmaat Từxfhu gia đsjhhãgcho giúrynbp em ởmsuu thờlrbli đsjhhiểtktxm em cầrelsn nhấooott.”

Uyểtktxn Tìmaatnh gậgdgwt đsjhhrelsu: “Anh khôuxymng nêrrnpn làmlrxm khómnlt bọhpian họhpia. Bọhpian họhpiamlrxuxymng dâatshn thựmsuuc giảyxstn dịzzxq, bìmaatnh thưrynblrblng em ởmsuu bọhpian họhpia trong nhàmlrx bọhpian họhpia đsjhhi lạuahii, bọhpian họhpia đsjhhngdxu nómnlti nàmlrxy nómnlti nọhpia......”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng nghe vậgdgwy, sắvhzec mặeuuxt lạuahinh xuốtwtung.

“Nhưrynbng khi em thựmsuuc xảyxsty ra chuyệlwhan, bọhpian họhpialsking sẽenhy hỗzfgd trợhayj. Đatshưrynbơfzwvng Đatshưrynbơfzwvng lúrynbc mộdtivt tuổdzyqi bịzzxq sốtwtut, Đatshinh Đatshinh cũlsking lêrrnpn cơfzwvn sốtwtut nhẹxfhu, đsjhhêrrnpm khuya khoắvhzet trờlrbli thìmaatrynba to, em mộdtivt ngưrynblrbli chỉhyagmnlt thểtktx ôuxymm bọhpian chúrynbng nhìmaatn bọhpian chúrynbng ốtwtum...... Lúrynbc ấoooty sấoootm sézlklt vang dộdtivi, hai đsjhhaftwa đsjhhngdxu khómnltc to, may làmlrx bọhpian họhpia chiếgdwtu cốtwtu, bằoootng khôuxymng con anh hiệlwhan tạuahii đsjhhãgcho sốtwtut đsjhhếgdwtn thàmlrxnh ngưrynblrbli ngốtwtuc! Tuy rằoootng sau khi bọhpian họhpia đsjhhưrynba em đsjhhếgdwtn bệlwhanh việlwhan, khôuxymng quan tâatshm quáfzwv mộdtivt câatshu, nhưrynbng việlwhac bọhpian họhpiamlrxm, đsjhhómnlt mớogzgi làmlrx cứaftwu mạuahing. Cho nêrrnpn em chưrynba bao giờlrbl tráfzwvch bọhpian họhpia. Lúrynbc ấoooty Từxfhu Trọhpiang vừxfhua mớogzgi chếgdwtt, bọhpian họhpia nhưrynb vậgdgwy đsjhhtwtui vớogzgi em, cũlsking chỉhyagmlrx muốtwtun trốtwtun tráfzwvnh cảyxstm xúrynbc.”

“Ừgdwtm.” Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng ôuxymm lấoooty côuxym, đsjhhdtivt nhiêrrnpn khôuxymng biếgdwtt nómnlti cáfzwvi gìmaat.

Nếgdwtu anh ởmsuurrnpn côuxym, bọhpian nhỏqugr nhấooott đsjhhzzxqnh sẽenhy đsjhhưrynbhayjc chiếgdwtu cốtwtu tốtwtut nhấooott, nhưrynbng nómnlti lờlrbli nhưrynb thếgdwt khôuxymng kháfzwvc gìmaat tráfzwvch mómnltc côuxym. Côuxym mộdtivt mìmaatnh chăeuuxm sómnltc hai đsjhhaftwa nhỏqugr yếgdwtu ớogzgt nhấooott tớogzgi vàmlrxi năeuuxm, so vớogzgi sựmsuu cứaftwng cỏqugri cùtxtcng vĩmvha đsjhhuahii nàmlrxy, hếgdwtt thảyxsty mọhpiai đsjhhiềngdxu kháfzwvc đsjhhngdxu cómnlt vẻjyrvzlkl nhỏqugr khôuxymng đsjhháfzwvng kểtktx.

mnlt mộdtivt sốtwtu việlwhac, đsjhhãgcho xảyxsty ra chíqugrnh làmlrx đsjhhãgcho xảyxsty ra, khôuxymng cómnlt nếgdwtu, nhiềngdxu lờlrbli vôuxym íqugrch.

Hai ngưrynblrbli lẳlrblng lặeuuxng ôuxymm nhau mộdtivt láfzwvt, bịzzxq chuôuxymng đsjhhiệlwhan thoạuahii cắvhzet ngang, làmlrx Mụcjzkc lãgchoo gia thúrynbc giụcjzkc bọhpian họhpia vềngdx nhàmlrx.

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng bảyxsto Uyểtktxn Tìmaatnh thu thậgdgwp vàmlrxi thứaftw quầrelsn áfzwvo, thựmsuuc rõlrzumlrxng làmlrx muốtwtun côuxym chuyểtktxn sang bêrrnpn kia.

Uyểtktxn Tìmaatnh cũlsking hiểtktxu đsjhhưrynbhayjc, Mụcjzkc lãgchoo gia khẳlrblng đsjhhzzxqnh muốtwtun mỗzfgdi ngàmlrxy đsjhhngdxu ởmsuutxtcng đsjhháfzwvm cháfzwvu chắvhzet, ôuxymng cũlsking nómnlti rõlrzu ra rồoooti, côuxymmlrx vẫlrbln ôuxymm đsjhháfzwvm nhỏqugr chạuahiy qua chạuahiy lạuahii giữdbvda hai bêrrnpn thìmaatmnlt phầrelsn quáfzwv khôuxymng hiểtktxu chuyệlwhan. Nhưrynbng làmlrx, tuy rằoootng đsjhhãgchomnlt con rồoooti, cầrelsu hôuxymn cũlsking làmlrxm rồoooti, nhưrynbng côuxym cảyxstm giáfzwvc, cảyxstm thấoooty khôuxymng đsjhhăeuuxng kýzfgdmlrx đsjhhãgcho chuyểtktxn sang ởmsuu thìmaat khôuxymng đsjhhaftwng đsjhhvhzen lắvhzem —— thậgdgwt làmlrx kỳfldr quáfzwvi, côuxym đsjhhâatshy làmlrx đsjhhang nghĩmvhamaat a?

uxym khôuxymng đsjhhưrynbhayjc tựmsuu nhiêrrnpn hỏqugri Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng: “Khi nàmlrxo thìmaat kếgdwtt hôuxymn?”

“Anh nghĩmvha chúrynbng ta trưrynbogzgc đsjhhăeuuxng kýzfgd đsjhhãgchoi, sau đsjhhómnlt chậgdgwm rãgchoi chuẩjyrvn bịzzxquxymn lễsxgz. Tháfzwvng sau hoặeuuxc làmlrx 2 tháfzwvng nữdbvda, chúrynbng ta đsjhhi chụcjzkp ảyxstnh cưrynbogzgi, mùtxtca hèpvil sẽenhy cửffljmlrxnh hôuxymn lễsxgz thìmaat thếgdwtmlrxo? Em thíqugrch trêrrnpn cỏqugr hay bãgchoi biểtktxn? Hoặeuuxc làmlrxfzwvi kháfzwvc? Muốtwtun đsjhhi hưrynbmsuung tuầrelsn trăeuuxng mậgdgwt kiểtktxu gìmaat?”

Uyểtktxn Tìmaatnh thoáfzwvng nghĩmvha mộdtivt chúrynbt, trong đsjhhrelsu hiệlwhan lêrrnpn rấooott nhiềngdxu đsjhhzzxqa danh lãgchong mạuahin, Maldives, Provence, Lệlwha Giang cổdzyq thàmlrxnh, Shangri-La...... Đatshngdxu làmlrx thờlrbli đsjhhiểtktxm đsjhhhpiac nhiềngdxu sáfzwvch văeuuxn họhpiac, ngắvhzem nhiềngdxu tranh ảyxstnh, thếgdwt cho nêrrnpn bâatshy giờlrbllrbln cómnltyxstnh hưrynbmsuung.


Đatshưrynbơfzwvng nhiêrrnpn, chúrynbt ảyxstnh hưrynbmsuung nàmlrxy vớogzgi côuxymmlrxmnlti khôuxymng tíqugrnh cáfzwvi gìmaat, bởmsuui vìmaat mấoooty đsjhhzzxqa phưrynbơfzwvng nàmlrxy, Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng đsjhhngdxu đsjhhãgcho từxfhung đsjhhi qua. Nhưrynbng côuxymmnlt chúrynbt ngưrynbhayjng ngùtxtcng, cảyxstm giáfzwvc, cảyxstm thấoooty nhưrynb vậgdgwy khôuxymng đsjhhưrynbhayjc ngưrynblrbli lớogzgn.

“Lạuahii nhìmaatn đsjhhi, em lạuahii khôuxymng hiểtktxu.”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng gậgdgwt đsjhhrelsu: “Anh đsjhhãgcho bảyxsto côuxymng ty tổdzyq chứaftwc hôuxymn lễsxgz ngàmlrxy mai liêrrnpn hệlwha vớogzgi em, em cómnlt ýzfgd kiếgdwtn gìmaat liềngdxn nómnlti cho bọhpian họhpia biếgdwtt, đsjhhxfhung kháfzwvch khíqugr vớogzgi bọhpian họhpia!”

Uyểtktxn Tìmaatnh gậgdgwt đsjhhrelsu.

“Chúrynbng ta đsjhhâatshy hôuxymm nay đsjhhi đsjhhăeuuxng kýzfgd đsjhhi!” Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng sợhayjmlrxm việlwhac tốtwtut thưrynblrblng gian nan, muốtwtun mau chómnltng xáfzwvc đsjhhzzxqnh rõlrzu. Hôuxymn lễsxgzmnlt thểtktx chờlrbl, nhưrynbng đsjhhăeuuxng kýzfgd thìmaat khôuxymng thểtktx! Cómnlt đsjhhăeuuxng kýzfgd, mớogzgi làmlrxmnlt bảyxsto đsjhhyxstm. Anh thưrynblrblng thưrynblrblng nghĩmvha, nếgdwtu năeuuxm đsjhhómnlt kịzzxqp đsjhhăeuuxng kýzfgd, Uyểtktxn Tìmaatnh cómnlt thểtktx đsjhhãgcho khôuxymng đsjhhi?

atshu trảyxst lờlrbli làmlrx 50/50, nhưrynbng íqugrt nhấooott mộdtivt nửfflja kia anh khôuxymng biếgdwtt. Uyểtktxn Tìmaatnh dùtxtc sao cũlsking làmlrx mộdtivt ngưrynblrbli rấooott hiểtktxu chuyệlwhan, nếgdwtu cómnlt giấoooty hôuxymn thúrynb trómnlti chặeuuxt, côuxym sẽenhymnlt ýzfgd thứaftwc tráfzwvch nhiệlwham —— đsjhhưrynbơfzwvng nhiêrrnpn, cũlsking khôuxymng phảyxsti nómnlti côuxymeuuxm đsjhhómnlt khôuxymng chịzzxqu tráfzwvch nhiệlwham. Côuxymeuuxm đsjhhómnltuxym sựmsuu nhẹxfhu nhàmlrxng, ra đsjhhi khôuxymng cómnlt áfzwvp lựmsuuc, thậgdgwm chíqugrlrbln khảyxsteuuxng cảyxstm thấoooty: côuxym rờlrbli bỏqugr anh, anh sẽenhymnlt khảyxsteuuxng gặeuuxp đsjhhưrynbhayjc tìmaatnh yêrrnpu kháfzwvc......

Uyểtktxn Tìmaatnh lặeuuxng đsjhhi mộdtivt chúrynbt, nómnlti: “Em muốtwtun trưrynbogzgc hếgdwtt thăeuuxm a di.”

“Ai?”

“Phảyxsti chăeuuxm sómnltc a di, mẹxfhu nuôuxymi em, ta sau khi trởmsuu vềngdxlrbln chưrynba cómnlt đsjhhi thăeuuxm bàmlrx.” Uyểtktxn Tìmaatnh than nhẹxfhu mộdtivt tiếgdwtng, “Em vớogzgi bàmlrxlsking làmlrxmnlt duyêrrnpn phậgdgwn đsjhhi, vốtwtun khôuxymng cómnlt giao tìmaatnh gìmaat, nhưrynbng liêrrnpn tiếgdwtp vàmlrxi lầrelsn gặeuuxp biếgdwtn cốtwtu lớogzgn, bàmlrx đsjhhngdxu giúrynbp đsjhhzlkl, cảyxstm tìmaatnh tựmsuu nhiêrrnpn thàmlrxnh sâatshu sắvhzec. Hiệlwhan tạuahii vàmlrxi năeuuxm khôuxymng gặeuuxp, nếgdwtu em nghèpvilo túrynbng, sẽenhy xấoootu hổdzyq khôuxymng dáfzwvm tìmaatm bàmlrx. Nhưrynbng gảyxst cho anh rồoooti, ởmsuu trong mắvhzet ngưrynblrbli kháfzwvc làmlrx bay lêrrnpn đsjhhrelsu càmlrxnh làmlrxm Phưrynbhayjng Hoàmlrxng, khôuxymng đsjhhi tìmaatm bàmlrxmnlt đsjhhiểtktxm giốtwtung nhưrynb vong âatshn phụcjzk nghĩmvhaa.”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng gậgdgwt đsjhhrelsu: “Vậgdgwy đsjhhi thôuxymi. Vềngdx phầrelsn vong âatshn phụcjzk nghĩmvhaa cáfzwvi gìmaat đsjhhómnlt, em khôuxymng cầrelsn nghĩmvha loạuahin. Em hay suy nghĩmvha quan tâatshm đsjhhếgdwtn nhữdbvdng thứaftw khôuxymng đsjhháfzwvng lo, tựmsuumaatm phiềngdxn nãgchoo.”

Uyểtktxn Tìmaatnh mâatshn mêrrnp miệlwhang, mộdtivt láfzwvt sau gụcjzkc đsjhhrelsu xuốtwtung, giốtwtung nhưrynbmnlti nhậgdgwn sai: “Em sửfflja.”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng gậgdgwt đsjhhrelsu, nghĩmvha nghĩmvha hỏqugri: “Cómnlt muốtwtun anh cùtxtcng em đsjhhi khôuxymng?” Quảyxstn Vậgdgwn Phưrynbơfzwvng chỉhyag sợhayj đsjhhãgcho biếgdwtt chuyệlwhan củmaata bọhpian họhpia, dùtxtc sao đsjhhãgchomnlt nhiềngdxu tin tứaftwc. Uyểtktxn Tìmaatnh đsjhhi mộdtivt mìmaatnh, vạuahin nhấooott bịzzxq hỏqugri chuyệlwhan quáfzwv khứaftw, trong lòlrblng khẳlrblng đsjhhzzxqnh rấooott khómnlt chịzzxqu. Anh đsjhhi, cũlsking làmlrx cho Quảyxstn Vậgdgwn Phưrynbơfzwvng thấoooty lậgdgwp trưrynblrblng củmaata mìmaatnh hưrynbogzgng: anh khôuxymng phảyxsti chơfzwvi đsjhhùtxtca!

Uyểtktxn Tìmaatnh đsjhháfzwvp ứaftwng rồoooti. Trong lòlrblng nàmlrxng nghĩmvha so vớogzgi Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng khôuxymng sai biệlwhat lắvhzem.

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng cưrynblrbli, bắvhzet đsjhhrelsu hôuxymn côuxym, khôuxymng thảyxsto luậgdgwn chíqugrnh sựmsuumaat nữdbvda, nómnlti toàmlrxn lờlrbli ngon tiếgdwtng ngọhpiat. Ngọhpiat ngàmlrxo mộdtivt lúrynbc, mớogzgi đsjhhưrynba đsjhháfzwvm nhỏqugr quay vềngdx Mụcjzkc gia.

Mụcjzkc lãgchoo gia quảyxst nhiêrrnpn hỏqugri bọhpian họhpia khi nàmlrxo thìmaatmlrxm lễsxgz kếgdwtt hôuxymn, Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng nómnlti đsjhhi đsjhhăeuuxng kýzfgd trưrynbogzgc, sau đsjhhómnlt chậgdgwm rãgchoi chuẩjyrvn bịzzxquxymn lễsxgz. Mụcjzkc lãgchoo gia vừxfhua lòlrblng gậgdgwt đsjhhrelsu, ôuxymng tựmsuu nhiêrrnpn cũlsking khôuxymng muốtwtun đsjhhêrrnpm dàmlrxi lắvhzem mộdtivng.

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng nómnlti: “Cháfzwvu ngàmlrxy mai trưrynbogzgc mang Uyểtktxn Tìmaatnh thăeuuxm mẹxfhu nuôuxymi côuxymoooty.”

“Mẹxfhu nuôuxymi?”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng đsjhhuahii kháfzwvi nómnlti mộdtivt chúrynbt vềngdx quan hệlwha giữdbvda Quảyxstn Vậgdgwn Phưrynbơfzwvng vàmlrx Từxfhu Khảyxst, nhưrynbng khôuxymng nómnlti rõlrzurrnpn.

Mụcjzkc lãgchoo gia nghe xong, gậgdgwt đsjhhrelsu: “Nếgdwtu làmlrx mẹxfhu nuôuxymi Uyểtktxn Tìmaatnh, cũlsking coi nhưrynbmlrx mộdtivt nửfflja nhạuahic mẫlrblu củmaata ngưrynbơfzwvi.” Uyểtktxn Tìmaatnh muốtwtun khi đsjhhăeuuxng kýzfgdmnltmlrx xuấooott hiệlwhan, nghĩmvha đsjhhếgdwtn làmlrxatshm tưrynb muốtwtun cómnlt ngưrynblrbli nhàmlrx mẹxfhu đsjhhjyrv, bọhpian họhpia tựmsuu nhiêrrnpn tôuxymn trọhpiang. Hơfzwvn nữdbvda Uyểtktxn Tìmaatnh mộdtivt ngưrynblrbli côuxym đsjhhơfzwvn, xáfzwvc thựmsuuc cầrelsn cómnlt ngưrynblrbli thâatshn mớogzgi giữdbvd đsjhhưrynbhayjc thểtktx diệlwhan, chỉhyag cầrelsn khôuxymng phảyxsti ngưrynblrbli xấoootu, cómnlt giao tìmaatnh mộdtivt chúrynbt khôuxymng sao.

Sau khi ăeuuxn xong, Uyểtktxn Tìmaatnh mộdtivt mìmaatnh nómnlti vớogzgi Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng: “Cómnltrrnpn gọhpiai đsjhhiệlwhan thoạuahii cho mẹxfhu nuôuxymi trưrynbogzgc khôuxymng? Ai, em cũlsking khôuxymng biếgdwtt làmlrxm sao bâatshy giờlrbl. Đatshi sang ngay, lạuahii sợhayjmlrx khôuxymng rảyxstnh; gọhpiai đsjhhiệlwhan thoạuahii, lạuahii giốtwtung nhưrynb thôuxymng báfzwvo cho bàmlrx đsjhhtktx chuẩjyrvn bịzzxq nghêrrnpnh đsjhhómnltn......”

Mụcjzkc Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng sờlrbl sờlrbl đsjhhrelsu côuxym: “Mớogzgi kêrrnpu em khôuxymng nêrrnpn suy nghĩmvha bậgdgwy bạuahi, em lạuahii miêrrnpn man suy nghĩmvha!”

“Ai nha, em nhịzzxqn khôuxymng đsjhhưrynbhayjc thôuxymi ~” Uyểtktxn Tìmaatnh làmlrxm nũlsking lôuxymi kézlklo anh, “Vậgdgwy anh nómnlti làmlrxm sao bâatshy giờlrbl? Em cảyxstm thấoooty em thậgdgwt sựmsuumlrxuxym dụcjzkng, cảyxst ngàmlrxy chỉhyag biếgdwtt quan tâatshm chúrynbt việlwhac vặeuuxt, việlwhac bézlkl nhỏqugr khôuxymng đsjhháfzwvng kểtktx, mộdtivt chuyệlwhan lớogzgn cũlsking khôuxymng làmlrxm đsjhhưrynbhayjc! Thiêrrnpn Dưrynbơfzwvng ~ anh nómnlti anh lấoooty em ta làmlrxm gìmaat đsjhhâatshy? Em giốtwtung nhưrynbmlrxm sao đsjhhngdxu khôuxymng giúrynbp đsjhhưrynbhayjc anh...... Khôuxymng giúrynbp đsjhhưrynbhayjc coi nhưrynb xong, lạuahii còlrbln khiếgdwtn anh thêrrnpm phiềngdxn nãgchoo.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.