Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 518 : Vấn đề giáo dục

    trước sau   
Giằoqiqng co tớrqeei nửuqcya đqcvhêyyhrm mớrqeei đqcvhưwkrgenvtc vềyutu nhàvieu, Uyểbhucn Tìegminh đqcvhmadut Đhmjhinh Đhmjhinh trêyyhrn giưwkrgpxatng, Đhmjhinh Đhmjhinh cònnmen buồyyhrn ngủbbcn, nhưwkrgrqeeng màvieuy lêyyhrn nhìegmin nàvieung.

nnme hỏvxmti: “Cònnmen khójmva thởvgyq hay khônnmeng?”

Đhmjhinh Đhmjhinh lắwyyrc đqcvhwyrhu.

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ônnmem Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng đqcvhãqpkm buồyyhrn ngủbbcn, nójmvai: “Anh mang Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng sang phònnmeng ngủbbcn củbbcna Thiêyyhrn Thàvieunh, cho đqcvhwnoh chậsnpbt chộoqiqi.”

Uyểbhucn Tìegminh sửuqcyng sốercpt, nójmvai: “Em mang Đhmjhinh Đhmjhinh tớrqeei phònnmeng Thiêyyhrn Tuyếjnyft vậsnpby, cáhgsxi giưwkrgpxatng kia củbbcna Thiêyyhrn Thàvieunh cũumsang hơhgsxi nhỏvxmt thậsnpbt.”

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng gậsnpbt đqcvhwyrhu, khuyêyyhrn nàvieung: “Đhmjhygfwng lo lắwyyrng, khônnmeng cójmva việhbabc gìegmi.”


Uyểbhucn Tìegminh hơhgsxi nởvgyq nụradfwkrgpxati, ônnmem lấzekhy Đhmjhinh Đhmjhinh tớrqeei phònnmeng Thiêyyhrn Tuyếjnyft. Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng cũumsang đqcvhi sang, chờpxat tớrqeei Đhmjhinh Đhmjhinh ngủbbcn rồyyhri mớrqeei rờpxati đqcvhi. Trởvgyq lạhqrdi phònnmeng, anh ngủbbcn trong chốercpc láhgsxt nhưwkrgng rồyyhri ngủbbcn khônnmeng đqcvhưwkrgenvtc, lạhqrdi chạhqrdy tớrqeei, nằoqiqm xuốercpng bêyyhrn cạhqrdnh ngưwkrgpxati Uyểbhucn Tìegminh.

Uyểbhucn Tìegminh ssang muốercpn ngủbbcn, mơhgsxhgsxvieung màvieung hỏvxmti: “Làvieum sao vậsnpby?”

“Khônnmeng cójmva việhbabc gìegmi. Chỉeife nghĩqcvh muốercpn ônnmem em mộoqiqt cáhgsxi.” Anh thấzekhp giọzpxwng nójmvai.

Uyểbhucn Tìegminh ừygfw mộoqiqt tiếjnyfng, chìegmim vàvieuo giấzekhc ngủbbcn.

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ônnmem nàvieung, cũumsang rấzekht nhanh tiếjnyfn vàvieuo giấzekhc ngủbbcn, hoàvieun toàvieun khônnmeng bịbkyh tỉeifenh lạhqrdi, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng mộoqiqt mìegminh nằoqiqm ởvgyq trêyyhrn chiếjnyfc giưwkrgpxatng lớrqeen trong phònnmeng ngủbbcn chívxewnh.

hgsxng sớrqeem khoảbhucng bảbhucy giờpxat, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng tỉeifenh lạhqrdi, pháhgsxt hiệhbabn mìegminh chỉeifejmva mộoqiqt mìegminh, bởvgyqi vìegmi trờpxati đqcvhãqpkm đqcvhãqpkmhgsxng, bésmrhumsang khônnmeng sợenvtqpkmi, nghĩqcvh đqcvhếjnyfn ba mẹdizfjoamng muộoqiqi muộoqiqi chắwyyrc rờpxati giưwkrgpxatng trưwkrgrqeec rồyyhri. Màvieu chívxewnh mìegminh lạhqrdi vẫwkjqn cònnmen nằoqiqm trêyyhrn giưwkrgpxatng, bésmrh cảbhucm thấzekhy cójmva đqcvhiểbhucm xấzekhu hổkdrs.

Cậsnpbu nhójmvac đqcvhhgsxng lêyyhrn, kiểbhucm tra chăgetan cùjoamng thảbhucm mộoqiqt chúvoiat, may màvieu khônnmeng đqcvháhgsxi dầwyrhm, xem ra chívxewnh mìegminh ngàvieuy càvieung lợenvti hạhqrdi rồyyhri đqcvhójmva!

smrh vui vẻphnsnnme xuốercpng giưwkrgpxatng, pháhgsxt hiệhbabn cửuqcya chỉeife khésmrhp hờpxat, bèsmrhn đqcvhi ra ngoàvieui, theo phònnmeng bếjnyfp tìegmim đqcvhưwkrgenvtc toilet sẽbbcnegmim đqcvhếjnyfn phònnmeng kháhgsxch, nhưwkrgng vẫwkjqn khônnmeng tìegmim đqcvhưwkrgenvtc ba mẹdizfjoamng em gáhgsxi. Bésmrh bắwyyrt đqcvhwyrhu thấzekhy sợenvt, cáhgsxi mũumsai nhăgetan nhúvoiam, muốercpn khójmvac.

Ba ba đqcvhâvgyqu? Mụradf mụradf đqcvhâvgyqu? Em gáhgsxi đqcvhâvgyqu? Cójmva phảbhuci bịbkyh ngưwkrgpxati xấzekhu bắwyyrt đqcvhi rồyyhri khônnmeng? Hay làvieu khônnmeng cầwyrhn bésmrh nữhbaba?

Rốercpt cụradfc, pháhgsxt hiệhbabn cửuqcya phònnmeng củbbcna cônnmeumsang chỉeife khésmrhp hờpxat, bésmrh đqcvhhpsry ra đqcvhi vàvieuo, liêyyhrn sụradfp đqcvhkdrs: mọzpxwi ngưwkrgpxati...... hójmvaa ra...... thậsnpbt quáhgsx đqcvháhgsxng...... Ôwere oa ——

Tiếjnyfng khójmvac vang lêyyhrn, Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng bừygfwng tỉeifenh, thừygfwa dịbkyhp Uyểbhucn Tìegminh cùjoamng Đhmjhinh Đhmjhinh cònnmen chưwkrga bịbkyh đqcvháhgsxnh thứhgsxc, lậsnpbp tứhgsxc nhảbhucy xuốercpng giưwkrgpxatng ônnmem bésmrh ra ngoàvieui, hỏvxmti: “Làvieum sao vậsnpby?”

Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng nứhgsxc nởvgyqjmvai: “Mọzpxwi ngưwkrgpxati khônnmeng quan tâvgyqm con......”

“...... Khônnmeng cójmva a.


“Ôwere ônnme...... Rõegmivieung làvieujmva.” Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng làvieum ầwyrhm lêyyhrn: “Mọzpxwi ngưwkrgpxati đqcvhyutuu yêyyhru em gáhgsxi! Khônnmeng thưwkrgơhgsxng con...... Con thiếjnyfu chúvoiat nữhbaba bịbkyhyyhru quáhgsxi ăgetan luônnmen!”

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng cảbhucm thấzekhy vấzekhn đqcvhyutuvieuy khônnmeng nhỏvxmt. Vớrqeei 2 đqcvhhgsxa trẻphns thìegmi giáhgsxo dụradfc cùjoamng tháhgsxi đqcvhoqiq khônnmeng thểbhuc bấzekht cônnmeng, bằoqiqng khônnmeng trong lònnmeng bọzpxwn nhỏvxmt sẽbbcn cảbhucm thấzekhy uấzekht ứhgsxc, dễiwda pháhgsxt sinh vấzekhn đqcvhyutu.

Anh nghiêyyhrm túvoiac nójmvai: “Mọzpxwi ngưwkrgpxati đqcvhercpi vớrqeei con vàvieu em gáhgsxi làvieu giốercpng nhau.”

“Khônnmeng ngủbbcnjoamng con......”

“Con làvieu nam tửuqcyhgsxn, nêyyhrn đqcvhoqiqc lậsnpbp, cứhgsx ngủbbcnjoamng mụradf mụradf, mộoqiqt chúvoiat cũumsang khônnmeng dũumsang cảbhucm.”

“Ôwere ônnme...... con sợenvtjmvang tốercpi.” Thậsnpbt sựwyrh sợenvt! Ôwere ônnme...... Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng ngừygfwng mộoqiqt chúvoiat, nhìegmin anh, “Ba ba khônnmeng sợenvt sao?”

“Cha khônnmeng sợenvt.”

Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng sửuqcyng sốercpt, cúvoiai đqcvhwyrhu nhìegmin ngójmvan tay: “Nhưwkrgng làvieu con sợenvt...... Con......” Bésmrh khônnmeng biếjnyft biểbhucu đqcvhhqrdt, khổkdrs sởvgyq đqcvhếjnyfn muốercpn khójmvac.

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng vộoqiqi vàvieung nójmvai: “Con trưwkrgvgyqng thàvieunh cũumsang sẽbbcn khônnmeng sợenvt!”

“Khi nàvieuo thìegmi con lớrqeen?”

“...... Ăladnn cơhgsxm thậsnpbt ngoan.”

“Cònnmen bao lâvgyqu nữhbaba?” Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng đqcvháhgsxng thưwkrgơhgsxng nhìegmin hắwyyrn, “Con muốercpn đqcvhưwkrgenvtc giốercpng em gáhgsxi......”

“Làvieu giốercpng nhau.” Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ônnmem chặmadut bésmrh: “Ngàvieuy hônnmem qua làvieu ba ba khônnmeng tốercpt. Em gáhgsxi bịbkyhercpm, ba ba cùjoamng mụradf mụradf đqcvhyutuu thựwyrhc lo lắwyyrng, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng khônnmeng phảbhuci cũumsang thựwyrhc lo lắwyyrng sao? Ba mẹdizf sợenvt em gáhgsxi lâvgyqy bệhbabnh cho Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng, nêyyhrn khônnmeng dáhgsxm cho em gáhgsxi ngủbbcnjoamng con. Vốercpn, mụradf mụradf ngủbbcnjoamng em, ba ba ngủbbcnjoamng con, nhưwkrgng ba ba lo lắwyyrng cho em, phảbhuci đqcvhi thăgetam em, kếjnyft quảbhuc ba ba quáhgsx mệhbabt mỏvxmti, khônnmeng cẩhpsrn thậsnpbn ngủbbcn mấzekht. Con cójmva thểbhuc tha thứhgsx cho ba ba khônnmeng?”


Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng cúvoiai đqcvhwyrhu, nhìegmin ngójmvan tay: “Con khônnmeng sợenvt.”

“Hảbhuc?”

“Khônnmeng sợenvt em lâvgyqy cho con.”

“Nhưwkrgng ba ba cùjoamng mụradf mụradf sợenvt. Em bịbkyhercpm, ba mẹdizf đqcvhãqpkm thựwyrhc đqcvhau lònnmeng, con cũumsang ốercpm, ba mẹdizf sẽbbcnvieung đqcvhau lònnmeng.”

“Nga......” Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng trầwyrhm mặmaduc mộoqiqt láhgsxt, nójmvai: “Khônnmeng sao nữhbaba ạhqrd.”

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng thởvgyq ra, sờpxat sờpxat đqcvhwyrhu bésmrh, quyếjnyft đqcvhbkyhnh chờpxatsmrh lớrqeen mộoqiqt chúvoiat, sẽbbcn dạhqrdy bésmrh đqcvhãqpkmvieu anh trai thìegmi phảbhuci gáhgsxnh tráhgsxch nhiệhbabm củbbcna nam nhi Mụradfc gia, cònnmen cójmva nhấzekht đqcvhbkyhnh phảbhuci trâvgyqn trọzpxwng em gáhgsxi! Tiểbhucu tửuqcy ngốercpc ngưwkrgơhgsxi vẫwkjqn chưwkrga tưwkrgvgyqng tưwkrgenvtng đqcvhưwkrgenvtc, em gáhgsxi lớrqeen rồyyhri phảbhuci gảbhuc tớrqeei nhàvieu ngưwkrgpxati kháhgsxc, đqcvhếjnyfn lúvoiac đqcvhójmva ngưwkrgơhgsxi cójmva luyếjnyfn tiếjnyfc cũumsang phảbhuci bỏvxmt a......

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng vừygfwa nghĩqcvh tớrqeei Đhmjhinh Đhmjhinh vềyutu sau phảbhuci lậsnpbp gia đqcvhìegminh, cảbhuc ngưwkrgpxati đqcvhyutuu cảbhucm thấzekhy khônnmeng tốercpt. Dừygfwng mộoqiqt chúvoiat nhớrqee tớrqeei Thiêyyhrn Tuyếjnyft...... Cójmva loạhqrdi xúvoiac đqcvhoqiqng hi vọzpxwng thờpxati gian dừygfwng lạhqrdi!

“Con trai vàvieu con gáhgsxi khônnmeng giốercpng nhau.” Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng nójmvai, “Con trưwkrgvgyqng thàvieunh sẽbbcn rấzekht lợenvti hạhqrdi, em gáhgsxi lớrqeen lêyyhrn lạhqrdi khônnmeng, em vềyutu sau cầwyrhn con bảbhuco vệhbab, bằoqiqng khônnmeng sẽbbcn bịbkyh ngưwkrgpxati ta bắwyyrt nạhqrdt.”

“Nga!” Vừygfwa nójmvai đqcvhếjnyfn bảbhuco vệhbab em gáhgsxi, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng đqcvhãqpkmyyhrn tinh thầwyrhn: “Con khônnmeng đqcvhbhuc ngưwkrgpxati kháhgsxc bắwyyrt nạhqrdt em!”

“Tốercpt!” Mặmadut anh giãqpkmn ra, nửuqcya đqcvhpxati trưwkrgrqeec cójmva anh hộoqiq tốercpng, anh giàvieujmva Triểbhucn Huy hộoqiq tốercpng, ai cũumsang đqcvhygfwng nghĩqcvh khiếjnyfn con gáhgsxi anh chịbkyhu khổkdrs!

jmvai chuyệhbabn mộoqiqt lúvoiac, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng ẩhpsrn ẩhpsrn cójmva cảbhucm giáhgsxc, chívxewnh mìegminh cũumsang khônnmeng phảbhuci khônnmeng đqcvhưwkrgenvtc coi trọzpxwng, mọzpxwi ngưwkrgpxati cũumsang khônnmeng phảbhuci thiêyyhrn vịbkyh em gáhgsxi. Ngưwkrgenvtc lạhqrdi, chívxewnh mìegminh giốercpng nhưwkrg rấzekht quan trọzpxwng đqcvhi! Nếjnyfu em gáhgsxi khônnmeng so lợenvti hạhqrdi vớrqeei bésmrh lợenvti hạhqrdi, bésmrh sẽbbcn khônnmeng so đqcvho. Bésmrh cảbhucm thấzekhy chívxewnh mìegminh hẳhbabn làvieu phảbhuci cójmva bộoqiqhgsxng củbbcna anh trai, sau khi Đhmjhinh Đhmjhinh tỉeifenh lạhqrdi, so vớrqeei mọzpxwi ngàvieuy phảbhuci quan tâvgyqm hơhgsxn.

Đhmjhinh Đhmjhinh khônnmeng chịbkyhu uốercpng thuốercpc, Uyểbhucn Tìegminh cùjoamng Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ởvgyq mộoqiqt bêyyhrn khuyêyyhrn, Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng nghe xong, cũumsang dùjoamng giọzpxwng nójmvai non nớrqeet bắwyyrt chưwkrgrqeec khuyêyyhrn.

Uyểbhucn Tìegminh kỳsnpb quáhgsxi nhìegmin thoáhgsxng qua, đqcvhhgsxa nhỏvxmtvieuy hônnmem nay sao khônnmeng đqcvhúvoiang lắwyyrm, dưwkrgpxatng nhưwkrg giốercpng vớrqeei ngưwkrgpxati lớrqeen vậsnpby.

Đhmjhhqrdi kháhgsxi làvieujoamng tuổkdrsi dễiwdajmvai chuyệhbabn (o(╯□╰)o), Đhmjhinh Đhmjhinh cójmva vẻphns nghe hắwyyrn trong lờpxati nójmvai, vừygfwa mớrqeei nhưwkrg thếjnyfvieuo cũumsang khônnmeng chịbkyhu ăgetan, bịbkyh hắwyyrn nhấzekht khuyêyyhrn, thuậsnpbn theo nójmvai: “Con uốercpng, nghe lờpxati anh.”

Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng nhếjnyfch miệhbabng cưwkrgpxati, đqcvhoqiqt nhiêyyhrn cảbhucm thấzekhy cójmva thểbhuc trônnmeng nom đqcvhưwkrgenvtc em gáhgsxi sẽbbcnjmva cảbhucm giáhgsxc rấzekht thàvieunh tựwyrhu —— bìegminh thưwkrgpxatng đqcvhyutuu làvieusmrh bịbkyh ngưwkrgpxati lớrqeen trônnmeng nom......

nnmem nay làvieu lễiwdaegminh nhâvgyqn, nhưwkrgng bịbkyh chuyệhbabn tốercpi ngàvieuy hônnmem qua ảbhucnh hưwkrgvgyqng, Uyểbhucn Tìegminh vônnmevgyqm nghĩqcvh tớrqeei chuyệhbabn phong hoa tuyếjnyft nguyệhbabt. Ban ngàvieuy mang mấzekhy đqcvhhgsxa nhỏvxmt đqcvhi khu chơhgsxi trònnme chơhgsxi, Đhmjhinh Đhmjhinh tinh thầwyrhn chưwkrga đqcvhưwkrgenvtc tốercpt, khônnmeng hoạhqrdt báhgsxt bằoqiqng ngàvieuy thưwkrgpxatng. Đhmjhưwkrgơhgsxng Đhmjhưwkrgơhgsxng lúvoiac nàvieuo cũumsang chúvoia ýftlr em, cũumsang khônnmeng cùjoamng chơhgsxi vớrqeei đqcvhhgsxa trẻphns kháhgsxc.

Uyểbhucn Tìegminh thấzekhy bọzpxwn chúvoiang huynh muộoqiqi tìegminh thâvgyqm, rấzekht làvieu vui mừygfwng. Cảbhucm giáhgsxc vui mừygfwng nàvieuy đqcvhãqpkmnnmea tan sựwyrh lo lắwyyrng vềyutu thâvgyqn thểbhuc Đhmjhinh Đhmjhinh.

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng sợenvt sẽbbcnvieum sai, kểbhuc lạhqrdi chuyệhbabn sáhgsxng sớrqeem, nójmvai: “Vềyutu sau cầwyrhn chúvoia ýftlrhgsxn, đqcvhbhuc bọzpxwn nhỏvxmt khônnmeng cảbhucm thấzekhy bịbkyh bỏvxmthgsxi.”

jmvai đqcvhếjnyfn đqcvhâvgyqy, trong lònnmeng anh lạhqrdi thấzekhy đqcvhau buồyyhrn. Rõegmivieung làvieu đqcvhãqpkm xửuqcyftlr hoàvieun hảbhuco chuyệhbabn ngàvieuy hônnmem qua, nhưwkrg thếjnyfvieuo chuyệhbabn giáhgsxo dụradfc đqcvhhgsxa nhỏvxmt lạhqrdi thàvieunh vấzekhn đqcvhyutu rồyyhri? Mặmaduc dùjoamjmva trẻphns con thìegmi nhấzekht đqcvhbkyhnh phảbhuci thảbhuco luậsnpbn vềyutu chuyệhbabn nàvieuy, nhưwkrgng hônnmem nay làvieu lễiwdaegminh nhâvgyqn a......

Uyểbhucn Tìegminh tàvieuvieu liếjnyfc hắwyyrn, cójmva đqcvhiểbhucm tứhgsxc giậsnpbn: “Đhmjhyutuu làvieu anh! Em bìegminh thưwkrgpxatng thậsnpbt chúvoia ýftlr vấzekhn đqcvhyutuvieuy, ai kêyyhru anh nửuqcya đqcvhêyyhrm chạhqrdy loạhqrdn?”

“...... Anh sai rồyyhri.” Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng nójmvai, “Nhưwkrgng màvieu, em trưwkrgrqeec kia luônnmen luônnmen tráhgsxnh đqcvhưwkrgenvtc, nhưwkrgng lúvoiac khójmva ngủbbcnjmva thểbhucumsang cójmvavoiac khônnmeng chúvoia ýftlr. Cójmva thểbhuc đqcvhúvoiang lúvoiac pháhgsxt hiệhbabn, cũumsang làvieu chuyệhbabn tốercpt, cójmva thểbhuc lựwyrha chọzpxwn phưwkrgơhgsxng pháhgsxp, giáhgsxo dụradfc cho tốercpt.”

Uyểbhucn Tìegminh buồyyhrn trong chốercpc láhgsxt, bấzekht mãqpkmn nójmvai: “Anh ngụradfy biệhbabn!” Đhmjhinh Đhmjhinh dịbkyhhgsxng, anh cũumsang nójmvai nhưwkrg vậsnpby.

Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ônnmem chặmadut lấzekhy cônnme: “Tốercpt rồyyhri, đqcvhygfwng nójmvang giậsnpbn, anh vềyutu sau sẽbbcn nghe chỉeife thịbkyh củbbcna em!”

Uyểbhucn Tìegminh thởvgyqvieui, cầwyrhm tay anh: “Nhưwkrgng đqcvhójmvavieu vớrqeei anh. Em cuốercpi cùjoamng làvieu sợenvtvieuy sợenvt kia, thàvieu rằoqiqng tráhgsxnh hếjnyft thảbhucy, lạhqrdi khônnmeng nghĩqcvh tớrqeei vạhqrdn nhấzekht phiềyutun toáhgsxi tìegmim tớrqeei cửuqcya thìegmivieum sao bâvgyqy giờpxat...... em chỉeifejmva mộoqiqt ngưwkrgpxati, quảbhuc nhiêyyhrn làvieu khônnmeng đqcvhưwkrgenvtc.”

“Vốercpn làvieu khônnmeng đqcvhưwkrgenvtc!” Mụradfc Thiêyyhrn Dưwkrgơhgsxng ônnmem sáhgsxt cônnme, “Mộoqiqt cáhgsxi nhàvieu, khônnmeng cójmva đqcvhàvieun ônnmeng làvieum trụradf cộoqiqt tuyệhbabt đqcvhercpi khônnmeng đqcvhưwkrgenvtc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.