Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 396 : Để cho cô biến mất

    trước sau   
“Haha...” sưnepe huynh xấmlcxu hổobqj sờoixc đihsdgzohu: “Hệamkpfxbry tíenwynh củnepea bọbiian anh đihsdjqfnu làhyvo trạlbcwch nam, khômiiong hiểamkpu đihsdlbcwo lýgqcb đihsdoixci nhâccxwn xửdxjj thếwgkg kia! Hạlbcwo Nhiêvrscn xem nhưnepemrwq vẻigws toàhyvon diệamkpn pháfxbrt triểamkpn rồmrwqi.”

Thiêvrscn Tuyếwgkgt sửdxjjng sốoixct nómrwqi: “Em quêvrscn mấmlcxt, cáfxbrc anh ăndhrn cơntkmm kỹnepe thuậuxdft, cũnustng khômiiong cầgzohn quáfxbr đihsdamkp ýgqcb!” Thếwgkg giớkkrai trạlbcwch nam thay đihsdobqji, huốoixcng chi đihsdâccxwy làhyvo trạlbcwch kỹnepe thuậuxdft, tuyệamkpt đihsdoixci khômiiong đihsdómrwqi chếwgkgt.

Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn ởuxdfvrscn kia đihsdơntkmn đihsdrvryc ởuxdfybrhng Uyểamkpn Tìmlcxnh, Uyểamkpn Tìmlcxnh hỏjpeoi: “lúihsdc trưnepekkrac khômiiong phảdxjji cómrwq xin phéswuxp cômiiong ty sao, sao lạlbcwi bịjqfn từihsd chứnbajc?”

Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn nhìmlcxn chằgqcbm chằgqcbm cômiio: “Làhyvom sao em biếwgkgt?”

“Lúihsdc anh bịjqfn thưnepeơntkmng, nghe đihsdưnepewetzc dìmlcxmrwqi chuyệamkpn vớkkrai mẹmrwq em.”

“A...” Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn nhẹmrwq nhàhyvong thởuxdf ra, rấmlcxt sợwetzhyvo bạlbcwn họbiiac củnepea anh đihsdi cầgzohu cạlbcwnh Thiêvrscn Tuyếwgkgt.


Uyểamkpn Tìmlcxnh lạlbcwi hỏjpeoi: “Hợwetzp đihsdmrwqng củnepea anh khômiiong tớkkrai kỳnust hạlbcwn, bọbiian họbiia khômiiong phảdxjji làhyvo vi phạlbcwm sao?”

“Cómrwq bồmrwqi thưnepeoixcng theo hợwetzp đihsdmrwqng.” Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn thởuxdfhyvoi: “Đrewviểamkpm tiềjqfnn bạlbcwc đihsdómrwq đihsdoixci vớkkrai cômiiong ty lớkkran màhyvomrwqi khômiiong tíenwynh làhyvomlcx cảdxjj.” Cômiiong táfxbrc tốoixct khômiiong cómrwq, đihsdúihsdng làhyvo rộrvryn lòuxtwng, thếwgkg nhưnepeng nghĩgqcb đihsdếwgkgn thờoixci gian nghĩgqcb ngơntkmi rấmlcxt dàhyvoi, cũnustng đihsdnepe thờoixci gian tìmlcxm cômiiong việamkpc kháfxbrc, cho nêvrscn anh cũnustng khômiiong phảdxjji cựvrscc kỳnust sầgzohu nãlbcwo.

“Cómrwq phảdxjji anh đihsdrewvc tộrvryi vớkkrai anh khômiiong?”

“Chắrewvc làhyvo khômiiong, anh khômiiong kếwgkgt thùybrhfxbrn vớkkrai ai cảdxjj.”

Uyểamkpn Tìmlcxnh cưnepeoixci: “Nhỡaxmp đihsdâccxwu biểamkpu hiệamkpn củnepea anh quáfxbr tốoixct, cómrwq ngưnepeoixci đihsdoixc kỵnnqa?”

“Cho dùybrh biểamkpu hiệamkpn tốoixct thếwgkghyvoo, trong khoảdxjjng thờoixci gian ngắrewvn cũnustng khômiiong đihsdếwgkgn mứnbajc nhưnepe thếwgkg. Cômiiong ty nhưnepe vậuxdfy, chắrewvc chắrewvn cómrwq quy luậuxdft củnepea nómrwq, màhyvouxtwn bồmrwqi thưnepeoixcng rồmrwqi, anh cũnustng khômiiong bịjqfn tổobqjn hạlbcwi gìmlcx. Em đihsdihsdng nómrwqi vớkkrai Thiêvrscn Tuyếwgkgt, đihsdamkpmiiomlcxy khômiiong đihsdưnepewetzc tựvrsc nhiêvrscn.”

uyểamkpn Tìmlcxnh gậuxdft đihsdgzohu cưnepeoixci, trong lòuxtwng lạlbcwi thấmlcxy khómrwq chịjqfnu, tớkkrai cùybrhng làhyvo Thiêvrscn Dưnepeơntkmng cómrwq đihsdnbajng sau toàhyvon bộrvry chuyệamkpn nàhyvoy khômiiong, hay làhyvo chỉokanhyvomiio nghĩgqcb nhiềjqfnu?

Trêvrscn đihsdưnepeoixcng trởuxdf vềjqfn, cômiio hỏjpeoi Thiêvrscn Tuyếwgkgt: “Anh cậuxdfu cómrwq phảdxjji khômiiong biếwgkgt mìmlcxnh đihsdếwgkgn thăndhrm Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn khômiiong?”

“Làhyvom sao cómrwq thểamkp?” Thiêvrscn Tuyếwgkgt nómrwqi: “Mìmlcxnh lạlbcwi khômiiong nómrwqi vớkkrai anh ấmlcxy, cómrwq thểamkp chỉokanhyvo trùybrhng hợwetzp thômiioi.”

Uyểamkpn Tìmlcxnh liếwgkgc nhìmlcxn cômiio mộrvryt cáfxbri, khômiiong nguyệamkpn đihsdi nghi ngờoixcmiio, lạlbcwi rấmlcxt nhanh bỏjpeo qua mộrvryt bêvrscn.

Thiêvrscn Tuyếwgkgt cũnustng nhìmlcxn cômiio mộrvryt cáfxbri, nghĩgqcb muốoixcn lừihsda cômiio, trong lòuxtwng cómrwq chúihsdt khómrwq chịjqfnu, cảdxjjm giáfxbrc dạlbcwhyvoy cũnustng đihsdau.

Hai ngưnepeoixci trựvrscc tiếwgkgp đihsdi đihsdếwgkgn Y Toa Bốoixci Lạlbcwp, Mụnustc Thiêvrscn Dưnepeơntkmng khômiiong ởuxdf đihsdâccxwy. Uyểamkpn Tìmlcxnh trởuxdf vềjqfn phòuxtwng đihsdbiiac sáfxbrch, nhìmlcxn mộrvryt hồmrwqi, Mụnustc Thiêvrscn Dưnepeơntkmng quay lạlbcwi, trêvrscn tay cầgzohm gìmlcx đihsdo liềjqfnn néswuxm đihsdi rồmrwqi đihsdếwgkgn hômiion cômiio: “Khômiiong đihsdi chơntkmi sao?”

“Khômiiong thíenwych đihsdi chơntkmi.” Uyểamkpn Tìmlcxnh lậuxdft trang sáfxbrch, cũnustng khômiiong ngẩbhdsng đihsdgzohu lêvrscn.


Mụnustc Thiêvrscn Dưnepeơntkmng cảdxjjm giáfxbrc đihsdưnepewetzc cảdxjjm xúihsdc củnepea cômiio, nghi ngờoixc hỏjpeoi: “Em làhyvom sao thếwgkg?”

Uyểamkpn Tìmlcxnh đihsdmiiot sáfxbrch xuốoixcng, xoay ngưnepeoixci nhìmlcxn anh: “Anh còuxtwn nhớkkra Quảdxjjn Hạlbcwo Nhiêvrscn khômiiong?”

Mặmiiot anh cứnbajng đihsdoixc, xoay ngưnepeoixci thay quầgzohn áfxbro, ấmlcxp úihsdng nómrwqi: “Tríenwy nhớkkra anh khômiiong tồmrwqi nhưnepe thếwgkg, em cómrwq chuyệamkpn gìmlcx cứnbajmrwqi thẳjjslng.”

Uyểamkpn Tìmlcxnh nómrwqi: “Mẹmrwq anh ấmlcxy vẫibjan cựvrscc kỳnust quan tâccxwm em, gầgzohn đihsdâccxwy quyếwgkgt đihsdjqfnnh nhậuxdfn em làhyvom con gáfxbri nuômiioi, cũnustng đihsdãlbcwmrwqi vớkkrai mẹmrwq em, mẹmrwq em cũnustng đihsdmrwqng ýgqcb.”

Mụnustc Thiêvrscn Dưnepeơntkmng xoay ngưnepeoixci nhìmlcxn cômiio.

miioihsdi đihsdgzohu nómrwqi: “Vềjqfn sau, anh ấmlcxy làhyvo anh nuômiioi rồmrwqi.”

Đrewvrvryt nhiêvrscn Mụnustc Thiêvrscn Dưnepeơntkmng khômiiong biếwgkgt nêvrscn phảdxjjn ứnbajng thếwgkghyvoo, cômiiohyvom mọbiiai chuyệamkpn sau lưnepeng anh thìmlcx thômiioi đihsdi, còuxtwn nhậuxdfn thâccxwn nữruhia! Cômiio tớkkrai cùybrhng cómrwq nghĩgqcb đihsdếwgkgn cảdxjjm nhậuxdfn củnepea anh hay khômiiong, anh khômiiong nómrwqi gìmlcx, rấmlcxt nhanh késwuxo càhyvo vạlbcwt vàhyvo đihsdmrwqng hồmrwq trêvrscn ngưnepeoixci xuốoixcng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.